Như chính Đức Thánh Cha đã nhắc đến lúc ngài chủ tọa buổi Kinh Truyền Tin với các tín hữu tại Quảng trường Tự do ở Castel Grandolfo, nơi ngài đang nghỉ ngơi, ngày 1 tháng 9 là ngày Thế giới Cầu nguyện cho việc chăm sóc tạo thế. Nhân dịp này, ngài đã gửi đi sứ điệp với nội dung nguyên văn như sau:

Họ sẽ rèn gươm thành lưỡi cày
và giáo mác thành liềm cắt tỉa (I-sai-a 2:4)


Anh chị em thân mến,

Chúa Giêsu Kitô đã đến để chúng ta có sự sống và có sự sống dồi dào (xem Ga 10:10). Món quà sự sống này nằm ở trọng tâm sứ mệnh của chúng ta với tư cách là môn đệ và lời kêu gọi chung của chúng ta là xây dựng một nền văn minh tình yêu. Khi chúng ta kỷ niệm Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Việc Chăm sóc Tạo thế, một lần nữa chúng ta được mời gọi suy tư về món quà sự sống và trân trọng trái đất nuôi dưỡng sự sống, bởi vì đó là những cách hữu hình để dâng lời ngợi khen lên Đấng Tạo Hóa.

Ngày nay, chúng ta đang chứng kiến nhiều cuộc khủng hoảng và nhiều đau khổ của con người. Đồng thời, dường như sự phá vỡ cân bằng hài hòa của tạo thế đang gia tăng. Những hiện tượng này không phải là không liên quan; chúng là một lời cầu xin duy nhất cho sự chữa lành và hòa bình xuất phát từ một thế giới bị tổn thương.

Thiên Chúa của sự sống, được mặc khải trong Chúa Giêsu Kitô, ban cho một sự bình an mà thế gian không thể ban: “Bình an Ta để lại cho các con; bình an của Ta ban cho các con” (Ga 14:27). Sự bình an này không phải là hời hợt hay phù du; nó tuôn chảy từ tình yêu bền vững của Chúa Kitô và sự chăm sóc của Người dành cho mỗi con người.

Tuy nhiên, lời hứa về hòa bình này trái ngược hoàn toàn với thực tế mà chúng ta thấy ở nhiều nơi trên thế giới. Tiên tri I-sai-a đã nói về một thời kỳ khi các quốc gia “sẽ rèn gươm thành lưỡi cày” (I-sai-a 2:4), biến những gì hủy diệt sự sống thành những gì duy trì sự sống. Nhưng ngày nay, chúng ta thường xuyên chứng kiến điều hoàn toàn trái ngược, khi các nỗ lực vẫn tiếp tục hướng tới bạo lực và chiến tranh.

Chiến tranh để lại những vết thương lan rộng ra ngoài chiến trường. Nó cướp đi sinh mạng, chia cắt các gia đình và buộc hàng triệu người phải rời bỏ nhà cửa, từ đó làm sâu xa thêm nỗi sợ hãi, bất công và chia rẽ (xem Gaudium et Spes, 77-82). Chiến tranh cũng để lại sự tàn phá về xã hội và sinh thái kéo dài qua nhiều thế hệ. Hơn nữa, sự tương tác giữa các cuộc xung đột vũ trang và sự suy thoái môi trường thường tạo ra một vòng luẩn quẩn, phá hủy hệ sinh thái, làm ô nhiễm các nguồn tài nguyên thiết yếu như không khí và nước, và làm suy yếu an ninh lương thực. Điều này làm gia tăng nghèo đói, bất bình đẳng và những căng thẳng xã hội mới có thể góp phần dẫn đến sự xuất hiện của các cuộc xung đột khác.

Hơn nữa, chiến tranh tạo ra những vết thương làm tổn hại toàn bộ cấu trúc của cuộc sống, gây hại không chỉ cho các cá nhân và cộng đồng, mà còn cho mạng lưới quan hệ rộng lớn hơn của họ với toàn thể gia đình nhân loại và sự hài hòa của họ với tạo thế. Nó cho thấy một sự thất bại sâu sắc hơn trong việc sống theo hình ảnh và họa ảnh Thiên Chúa, trong việc tôn trọng sự sống và chăm sóc trái đất được giao phó cho chúng ta. Đây không chỉ là một thất bại về chính trị, mà còn là một thất bại về đạo đức và tâm linh. Xuất phát từ những ham muốn lệch lạc và sự lạm dụng tự do và quyền lực của con người, chiến tranh là một bằng chứng phản bác lại Tin Mừng hòa bình.

Những cuộc khủng hoảng nêu trên không chỉ đòi hỏi trách nhiệm mà còn cần sự hoán cải tâm hồn để từ đó sinh hoa kết trái trong lòng trung thành sâu sắc hơn với Chúa, tình yêu thương lẫn nhau và sự tôn trọng đối với món quà sáng tạo của Người. Thật vậy, sự bất hòa mà chúng ta thấy trên thế giới, như bạo lực, bất công và suy thoái sinh thái, không chỉ đơn thuần là kết quả của các hệ thống hoặc cấu trúc khiếm khuyết; đó là “triệu chứng của sự nhị phân sâu xa bắt nguồn từ chính nhân loại” (Gaudium et Spes, 10). Trên thực tế, trái tim con người là nơi diễn ra những cuộc đấu tranh sâu xa nhất và tình trạng sa ngã của chúng ta được bộc lộ. Nó không chỉ là nơi trú ngụ của cảm xúc, mà còn là trung tâm của con người — nơi lý trí, ham muốn, ý chí và lương tâm hội tụ. Chính tại đây, chúng ta vật lộn với những ham muốn mâu thuẫn bên trong giữa tình yêu và sự thờ ơ, chân lý và ảo tưởng, công lý và bất công (xem Gia-cô-bê 1:14-15). Những vết thương của chiến tranh và sự suy thoái của trái đất, do đó, có liên hệ sâu xa với tình trạng của trái tim con người. Những xung đột giày vò nhân loại, ở nhiều khía cạnh, là biểu hiện bên ngoài của sự bất hòa và chia rẽ bên trong. Khi trái tim bị méo mó, các mối quan hệ bị tổn thương, và các cấu trúc mà chúng ta xây dựng bắt đầu phản ánh sự rối loạn đó. Đức Giáo Hoàng Benedict XVI nhắc nhở chúng ta rằng “những sa mạc bên ngoài trên thế giới đang ngày càng mở rộng, bởi vì những sa mạc bên trong đã trở nên quá rộng lớn” (Bài giảng trong Lễ Khai mạc trọng thể Thừa tác vụ Thánh Phêrô, ngày 24 tháng 4 năm 2005). Điều này kêu gọi chúng ta nhận ra rằng, theo một cách nào đó, những gì đổ vỡ xung quanh cũng đổ vỡ bên trong chúng ta. Do đó, để xây dựng một xã hội hòa bình, chúng ta không chỉ phải cải cách các cấu trúc mà còn phải đổi mới tâm hồn mình. Nguyên nhân sâu xa của xung đột và sự khai thác tài nguyên thiên nhiên bắt nguồn từ một cuộc khủng hoảng đạo đức và văn hóa, bao gồm việc mất đi ý thức về giới hạn, khát vọng thống trị, theo đuổi lợi nhuận tức thời và không thể nhận ra phẩm giá do Chúa ban cho mỗi con người.

Lời kêu gọi tiên tri “biến gươm thành lưỡi cày” (I-sai-a 2:4) do đó không chỉ là một tầm nhìn cho các quốc gia, mà còn là lời kêu gọi cho mỗi người. Nó mời gọi chúng ta biến tổn hại thành sự sống. Tuy nhiên, sự biến đổi này không thể đạt được chỉ thông qua những thay đổi bên ngoài. Điều đó đòi hỏi, thông qua sự cộng tác với ân sủng của Chúa, một sự hoán cải bản thân và tập thể sâu sắc hơn — một sự trở về với Chúa, Đấng sẽ sắp xếp lại những ước muốn của chúng ta, chữa lành những vết thương và giúp chúng ta trưởng thành trong nhân đức.

Nếu không có sự biến đổi nội tâm này, hòa bình sẽ vẫn mong manh và ngắn ngủi. Nhưng nơi nào trái tim được đổi mới, những khả năng mới bắt đầu mở ra. Những gì đã được sử dụng để hủy diệt có thể được chuyển hướng đến sự sống, đến việc chăm sóc người nghèo, nuôi dưỡng người đói và bảo vệ tạo thế. Đây là con đường của sự hoán cải sinh thái đích thực, nơi mà những ảnh hưởng của cuộc gặp gỡ của chúng ta với Chúa Giêsu Kitô trở nên rõ ràng trong mối quan hệ của chúng ta với thế giới xung quanh (xem Đức Phanxicô, Laudato Si’, 217). Như vậy, hòa bình bắt đầu từ trong trái tim và lan tỏa ra các mối quan hệ, cộng đồng và thế giới rộng lớn hơn.

Mặc dù những thách thức trước mắt chúng ta là rất lớn, nhưng Chúa không bỏ rơi chúng ta mà không có phương tiện để chữa lành và biến đổi. Thay vì vũ khí chiến tranh, Thiên Chúa của hòa bình ban cho chúng ta sức mạnh để chữa lành, hòa giải và xây dựng một nền văn minh tình yêu. Theo cách này, chúng ta được kêu gọi bảo vệ nhiều “hệ sinh thái” được giao phó cho chúng ta: hệ sinh thái của tạo thế, của các mối quan hệ giữa con người và của chính trái tim con người.

Hãy tưởng tượng một thế giới mà năng lượng hiện đang được đầu tư vào chiến tranh được hướng đến sự phát triển toàn diện của con người, đến việc xóa đói giảm nghèo, bảo vệ phẩm giá con người và hòa giải các dân tộc bị chia rẽ. Tầm nhìn như vậy phản ánh niềm tin vào sự xuất hiện của Nước Thiên Chúa.

Những công cụ thực sự để xây dựng hòa bình không phải là vũ khí hủy diệt, mà là chân lý, đối thoại, kiên nhẫn, lòng tốt, công lý, lòng thương xót, sự hiểu biết, sự quan tâm và tình yêu thương. Những điều này tuôn chảy từ những trái tim được hình thành bởi Tin Mừng và được nâng đỡ bởi ân sủng của Chúa. Chỉ những phẩm chất này mới có sức mạnh để biến đổi cá nhân, đổi mới cộng đồng và chữa lành những vết thương của thế giới chúng ta.

Anh chị em thân mến, con đường trước mắt chúng ta rõ ràng, mặc dù không dễ dàng. Chúng ta được kêu gọi để cho trái tim mình được đổi mới, để chúng ta có thể tìm kiếm hòa bình và chăm sóc tạo thế. Kinh Thánh dạy chúng ta phải giữ gìn trái tim mình, vì mọi việc chúng ta làm đều xuất phát từ đó (xem Châm ngôn 4:23).

Nếu chúng ta đón nhận nhiệm vụ này với lòng khiêm nhường và đức tin, chúng ta sẽ trở thành những người cộng tác trong công việc đổi mới của Chúa. Chúng ta sẽ tiến bước, chậm nhưng chắc chắn, từ sa mạc đến vườn địa đàng, từ chia rẽ đến hiệp thông, và từ bạo lực đến hòa bình.

Xin Chúa ban cho chúng ta lòng can đảm để bước đi trên con đường này, để trong thời đại chúng ta, gươm đao thực sự được rèn thành lưỡi cày, và lời hứa của Tin Mừng bén rễ sâu hơn trong thế giới chúng ta, và hòa bình của Chúa Kitô ngự trị trên toàn thể tạo thế.

Từ Vatican, ngày 15 tháng 8 năm 2026, Lễ Đức Mẹ Lên Trời.

LEO PP. XIV