"Chúa ở gần Tất Cả Những Ai Kêu Tới Người"
VATICAN (Zenit.org)..- Bài huấn đức Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI trình bày trong buổi tiếp kiến chung hôm Thứ Tư 8/2. Đức Giáo Hoàng giải thích phần hai Thánh vịnh 144(145).
* * *
1. Theo Phụng Vụ, Thánh Vịnh này chia làm hai phần, chúng ta lại suy niệm Thánh Vịnh 144(145), một thánh thi tuyệt hảo dâng kính Chúa, một vị vua trìu mến chăm chú đến những tạo vật của Người. Bây giờ chúng ta muốn suy gẫm về phần hai, về những câu 14 tới 21, cũng tiếp tục chủ đề thiết yếu của phần thứ nhất thánh thi.
Trong phần này, có tán dương lòng thương xót, lòng nhân hậu, lòng trung thành và lòng tốt lành của Chúa trải dài tới toàn thể nhân loại, bao hàm mọi tạo vật. Bây giờ tác giả thánh vịnh tập trung sự chăm chú của ông trên tình yêu Chúa dành cách riêng cho những kẻ nghèo và những người yếu đuối. Do đó, vương quyền của Chúa không có dửng dưng hay cao ngạo, như thỉnh thoảng xảy ra trong việc thực thi quền năng nhân bản. Thiên Chúa bày tỏ vương quyền của Người bằng cách cúi xuống những tạo vật mỏng giòn và ít được bảo vệ nhất của Người.
2. Hơn hết trên thực tế, Người là một người Cha "nâng dậy tất cả những ai ngã quỵ" và cho đứng thẳng lên những ai bi ngã trong bụi đất nhục nhã (x. c.14). Do đó, những hữu thể sống động hướng về Chúa, dường như họ là những kẻ ăn xin đói khát và Người cung cấp cho họ như một người Cha chăm chú đến của ăn họ cần để sống (x. c.15).
Sau đó, từ môi miệng tác giả thánh vịnh phát ra sự xưng đức tin về hai đức tính thần linh tuyệt hảo: sự công chính và sự thánh thiện. "Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa, đầy yêu thương trong mọi việc Người làm" (c,17). Trong tiếng Do thái, chúng ta sang qua hai tỉnh từ điển hình để minh họa Giáo Ước hiện hữu giữa Thiên Chúa và Dân Người: "saddiq" và "hasid." Những tỉnh từ đó diễn tả sự công chính, muốn cứu vớt và giải thoát khỏi sự dữ, và lòng trung thành là một dấu chỉ sự cao cả yêu thương của Chúa.
3. Tác giả thánh vịnh đặt mình về phía những kẻ được lợi mà ông diễn tả với những cách phát biểu khác nhau; những phát biểu đó là những từ tạo thành, thực vậy đó là một sự diễn đạt về người tín hữu đích thực. Người tín hữu "kêu cầu" Chúa trong kinh nguyện đầy tin cẩn, tìm kiếm Người khi sống "trong chân lý" (x. c.18), kính sợ Thiên Chúa của mình, tôn trọng ý muôn và vâng Lời Người (x. c.19), nhưng hơn hết, "mến yêu " Người, vì tin tưởng rằng mình sẽ được đón nhận dưới áo choàng bảo hộ và thân tình của Người (x.c.20).
Lúc đó, lời cuối cùng của tác giả thánh vịnh, cũng là một lời như lời ông đã bắt đầu thánh thi: đó là một lời mời ngợi khen và chúc tụng Chúa và "Thánh danh " Người, nghĩa là một nhân vật sống động và thánh thiện Đấng hành động và cứu vớt trong thế giới và lịch sử.
Ngoài sự đó ra, đó là một tiếng gọi đến tất cả tạo vật đã nhận lãnh ân ban sự sống, phải kết hợp mình với kinh nguyện ca ngợi: "Chúng sinh hết thảy, nào chúc tụng Thánh Danh đến muôn thuở muôn đời." Đó là một thứ thánh thi vĩnh viễn phải được cất lên từ trái đất thấu đến trời; đó là sự cử hành công cộng của tình yêu phổ quát dâng lên Thiên Chúa, nguồn mạch hòa bình, niềm vui và ơn cứu độ.
4. Khi kết thúc suy niệm của chúng ta, chúng ta hãy suy gẫm lại về câu hoà nhã này: " Lạy Chúa, Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Chúa, mọi kẻ thành tâm cầu khẩn Người" (c. 18). Đó là một câu rất được thích thú bởi Barsanufius thành Gaza, một nhà khổ tu qua đời lối nữa thế kỷ thừ sáu, người mà được các đan sĩ, giáo sĩ và giáo dân hội ý vì sự khôn ngoan sáng suốt của ngài.
Ví dụ, với một môn đệ bày tỏ lòng ước muốn khám phá "những lý do của những cơn cám dỗ khác nhau đã tấn công mình," Barsanufius trả lời: "Anh Gioan, đừng có sợ những cơn cám dỗ nổi lên chống anh để thử thách anh, đừng có quyết định thử hiểu sự thử thách đó về cái gì; đúng hơn, hãy kêu Thánh Danh Chúa Giêsu: 'Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con.' Và Chúa sẽ nghe anh bởi vì "Chúa ở gần tất cả những ai kêu tới Người.' Đừng ngã lòng, hãy hăng hái chạy và anh sẽ đạt được mục đích của anh trong Chúa Kitô, Giêsu, Chúa chúng ta" (Barsanifius and John of Gaza, "Epistolario," 39:" Collana di testi Patristici," XCIII, Rome, 1991,p. 109).
Và những lời này của Giáo Phụ ngày xưa cũng có giá trị đối với chúng ta, trong những sự khó khăn, những vấn đề, những cơn cám dỗ của chúng ta, chúng ta không những phải dấn thân trong một sự suy tư lý thuyết-từ đâu chúng đến?-nhưng phải phản ứng tích cực, cầu xin Chúa, duy trì một sự tiếp xúc sống động với Chúa. Ngoài điều đó, chúng ta phải kêu Thánh danh Chúa Giêsu: "Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con!" Và chúng ta có thể chắc Người nghe chúng ta, vì Người ở gần những kẻ tìm kiếm Người. Chúng ta đừng ngã lòng; đúng hơn, chúng ta hãy hăng hái chạy-như Giáo phụ này nói-và chúng ta sẽ đạt sự sống, Chúa Giêsu, Đức Chúa.
Cuối buổi tiếp kiến, Đức Thánh Cha chào những người hành hương rong nhiều thứ tiếng. Trong tiếng Anh, ngài nói:
Anh chị em thân mến,
Trong bài suy niệm hôm nay chúng ta trở lại Thánh Vịnh 144, một thánh thi đẹp dâng kính Chúa, vị vua đầy yêu thương, Đấng hiếu thảo, dịu hiền, trung tín và trải dài lòng tốt của Người đến mọi tạo vật. Tác giả Thánh vịnh nhấn mạnh rằng tình yêu của Chúa không bao giờ vô tư và kiêu kỳ nhưng được dành cách riêng cho những kẻ yếu kém và nghèo nàn. Thiên Chúa là người Cha bày tỏ bản tính vương đế của người bằng cách cúi xuống để bảo vệ những kẻ mỏng giòn và không khả năng tự vệ.
"Chúa chính trực trong mọi nẽo đàng của Người và đầy yêu thương trong mọi hành động của Người." Người tín hữu thật sẽ kêu cầu Chúa trong kinh nguyện sốt sắng, tìm kiếm Người với một tâm hồn chân thành, kính sợ Người, và hơn hết yêu mến Người.
Để kết thúc, chúng ta hãy chiêm ngắm lời khuyên của Barsanufius thành Gaza, ngài khuyên chúng ta kêu xin Chúa Giêsu giúp trong những lúc bị cám dỗ. Trên thực tế, "Chúa ở gần mọi kẻ kêu Người, kêu lên Người từ lòng mình."
Tôi vui mừng chào những người hành hương nói tiếng Anh hiện diện trong buổi tiếp kiến này, cách riêng những người đến từ Ái Nhĩ Lan và Hoa Kỳ. Tôi cầu xin Thiên Chúa chúc lành đến sức khỏe và niềm vui trên tất cả anh chị em.
VATICAN (Zenit.org)..- Bài huấn đức Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI trình bày trong buổi tiếp kiến chung hôm Thứ Tư 8/2. Đức Giáo Hoàng giải thích phần hai Thánh vịnh 144(145).
* * *
1. Theo Phụng Vụ, Thánh Vịnh này chia làm hai phần, chúng ta lại suy niệm Thánh Vịnh 144(145), một thánh thi tuyệt hảo dâng kính Chúa, một vị vua trìu mến chăm chú đến những tạo vật của Người. Bây giờ chúng ta muốn suy gẫm về phần hai, về những câu 14 tới 21, cũng tiếp tục chủ đề thiết yếu của phần thứ nhất thánh thi.
Trong phần này, có tán dương lòng thương xót, lòng nhân hậu, lòng trung thành và lòng tốt lành của Chúa trải dài tới toàn thể nhân loại, bao hàm mọi tạo vật. Bây giờ tác giả thánh vịnh tập trung sự chăm chú của ông trên tình yêu Chúa dành cách riêng cho những kẻ nghèo và những người yếu đuối. Do đó, vương quyền của Chúa không có dửng dưng hay cao ngạo, như thỉnh thoảng xảy ra trong việc thực thi quền năng nhân bản. Thiên Chúa bày tỏ vương quyền của Người bằng cách cúi xuống những tạo vật mỏng giòn và ít được bảo vệ nhất của Người.2. Hơn hết trên thực tế, Người là một người Cha "nâng dậy tất cả những ai ngã quỵ" và cho đứng thẳng lên những ai bi ngã trong bụi đất nhục nhã (x. c.14). Do đó, những hữu thể sống động hướng về Chúa, dường như họ là những kẻ ăn xin đói khát và Người cung cấp cho họ như một người Cha chăm chú đến của ăn họ cần để sống (x. c.15).
Sau đó, từ môi miệng tác giả thánh vịnh phát ra sự xưng đức tin về hai đức tính thần linh tuyệt hảo: sự công chính và sự thánh thiện. "Chúa công minh trong mọi đường lối Chúa, đầy yêu thương trong mọi việc Người làm" (c,17). Trong tiếng Do thái, chúng ta sang qua hai tỉnh từ điển hình để minh họa Giáo Ước hiện hữu giữa Thiên Chúa và Dân Người: "saddiq" và "hasid." Những tỉnh từ đó diễn tả sự công chính, muốn cứu vớt và giải thoát khỏi sự dữ, và lòng trung thành là một dấu chỉ sự cao cả yêu thương của Chúa.
3. Tác giả thánh vịnh đặt mình về phía những kẻ được lợi mà ông diễn tả với những cách phát biểu khác nhau; những phát biểu đó là những từ tạo thành, thực vậy đó là một sự diễn đạt về người tín hữu đích thực. Người tín hữu "kêu cầu" Chúa trong kinh nguyện đầy tin cẩn, tìm kiếm Người khi sống "trong chân lý" (x. c.18), kính sợ Thiên Chúa của mình, tôn trọng ý muôn và vâng Lời Người (x. c.19), nhưng hơn hết, "mến yêu " Người, vì tin tưởng rằng mình sẽ được đón nhận dưới áo choàng bảo hộ và thân tình của Người (x.c.20).
Lúc đó, lời cuối cùng của tác giả thánh vịnh, cũng là một lời như lời ông đã bắt đầu thánh thi: đó là một lời mời ngợi khen và chúc tụng Chúa và "Thánh danh " Người, nghĩa là một nhân vật sống động và thánh thiện Đấng hành động và cứu vớt trong thế giới và lịch sử.
Ngoài sự đó ra, đó là một tiếng gọi đến tất cả tạo vật đã nhận lãnh ân ban sự sống, phải kết hợp mình với kinh nguyện ca ngợi: "Chúng sinh hết thảy, nào chúc tụng Thánh Danh đến muôn thuở muôn đời." Đó là một thứ thánh thi vĩnh viễn phải được cất lên từ trái đất thấu đến trời; đó là sự cử hành công cộng của tình yêu phổ quát dâng lên Thiên Chúa, nguồn mạch hòa bình, niềm vui và ơn cứu độ.
4. Khi kết thúc suy niệm của chúng ta, chúng ta hãy suy gẫm lại về câu hoà nhã này: " Lạy Chúa, Chúa gần gũi tất cả những ai cầu khẩn Chúa, mọi kẻ thành tâm cầu khẩn Người" (c. 18). Đó là một câu rất được thích thú bởi Barsanufius thành Gaza, một nhà khổ tu qua đời lối nữa thế kỷ thừ sáu, người mà được các đan sĩ, giáo sĩ và giáo dân hội ý vì sự khôn ngoan sáng suốt của ngài.
Ví dụ, với một môn đệ bày tỏ lòng ước muốn khám phá "những lý do của những cơn cám dỗ khác nhau đã tấn công mình," Barsanufius trả lời: "Anh Gioan, đừng có sợ những cơn cám dỗ nổi lên chống anh để thử thách anh, đừng có quyết định thử hiểu sự thử thách đó về cái gì; đúng hơn, hãy kêu Thánh Danh Chúa Giêsu: 'Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con.' Và Chúa sẽ nghe anh bởi vì "Chúa ở gần tất cả những ai kêu tới Người.' Đừng ngã lòng, hãy hăng hái chạy và anh sẽ đạt được mục đích của anh trong Chúa Kitô, Giêsu, Chúa chúng ta" (Barsanifius and John of Gaza, "Epistolario," 39:" Collana di testi Patristici," XCIII, Rome, 1991,p. 109).
Và những lời này của Giáo Phụ ngày xưa cũng có giá trị đối với chúng ta, trong những sự khó khăn, những vấn đề, những cơn cám dỗ của chúng ta, chúng ta không những phải dấn thân trong một sự suy tư lý thuyết-từ đâu chúng đến?-nhưng phải phản ứng tích cực, cầu xin Chúa, duy trì một sự tiếp xúc sống động với Chúa. Ngoài điều đó, chúng ta phải kêu Thánh danh Chúa Giêsu: "Lạy Chúa Giêsu, xin giúp con!" Và chúng ta có thể chắc Người nghe chúng ta, vì Người ở gần những kẻ tìm kiếm Người. Chúng ta đừng ngã lòng; đúng hơn, chúng ta hãy hăng hái chạy-như Giáo phụ này nói-và chúng ta sẽ đạt sự sống, Chúa Giêsu, Đức Chúa.
Cuối buổi tiếp kiến, Đức Thánh Cha chào những người hành hương rong nhiều thứ tiếng. Trong tiếng Anh, ngài nói:
Anh chị em thân mến,
Trong bài suy niệm hôm nay chúng ta trở lại Thánh Vịnh 144, một thánh thi đẹp dâng kính Chúa, vị vua đầy yêu thương, Đấng hiếu thảo, dịu hiền, trung tín và trải dài lòng tốt của Người đến mọi tạo vật. Tác giả Thánh vịnh nhấn mạnh rằng tình yêu của Chúa không bao giờ vô tư và kiêu kỳ nhưng được dành cách riêng cho những kẻ yếu kém và nghèo nàn. Thiên Chúa là người Cha bày tỏ bản tính vương đế của người bằng cách cúi xuống để bảo vệ những kẻ mỏng giòn và không khả năng tự vệ.
"Chúa chính trực trong mọi nẽo đàng của Người và đầy yêu thương trong mọi hành động của Người." Người tín hữu thật sẽ kêu cầu Chúa trong kinh nguyện sốt sắng, tìm kiếm Người với một tâm hồn chân thành, kính sợ Người, và hơn hết yêu mến Người.
Để kết thúc, chúng ta hãy chiêm ngắm lời khuyên của Barsanufius thành Gaza, ngài khuyên chúng ta kêu xin Chúa Giêsu giúp trong những lúc bị cám dỗ. Trên thực tế, "Chúa ở gần mọi kẻ kêu Người, kêu lên Người từ lòng mình."
Tôi vui mừng chào những người hành hương nói tiếng Anh hiện diện trong buổi tiếp kiến này, cách riêng những người đến từ Ái Nhĩ Lan và Hoa Kỳ. Tôi cầu xin Thiên Chúa chúc lành đến sức khỏe và niềm vui trên tất cả anh chị em.