Vatican - Trong một ám chỉ gián tiếp đến các tín hữu Công Giáo tại Trung Hoa và phần nào đó đến Việt Nam, Đức Thánh Cha đã bày tỏ “sự gần gũi tinh thần” và kêu gọi các tín hữu trên thế giới cầu nguyện cho những “người Công Giáo giữ lòng trung thành không khoan nhượng với Ngai Tòa Thánh Phêrô dù đôi khi phải trả giá bằng những đau khổ lớn lao”. Đức Thánh Cha đã nói như trên trong buổi đọc kinh Truyền Tin với hơn 15,000 anh chị em tín hữu nhân ngày lễ Thánh Stêphanô vị tử đạo tiên khởi của Hội Thánh.

ĐTC trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa 26/12/2006
Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI đã phó thác anh chị em Công Giáo tại Trung Hoa và tất cả những ai đang chịu bách hại cho Đức Mẹ Maria, Mẹ Chúa Hài Đồng Giêsu, Đấng “đã vui mừng trước sự giáng sinh và tan nát tâm can trước cái chết của con Chí Thánh của Mẹ”.

Với những anh chị em đang chịu bách hại vì đức tin “toàn thể Giáo Hội ngưỡng mộ tấm gương của họ và đang cầu nguyện cho họ có sức mạnh để bền đỗ đến cùng với niềm tin rằng những khốn khó của họ là nguồn mạch của vinh quang cho dù dưới mắt nhiều người đó dường như là một thất bại”.

Mỗi năm có đến 150,000 người được rửa tội và gia nhập vào Giáo Hội Công Giáo tại Hoa Lục. Nhiều người đã được linh hứng bởi tấm gương can trường của những người bị bách hại nhất định không chịu khuất phục để có một đời sống dễ dãi hơn.

Đức Thánh Cha nhận xét rằng “Thoáng nhìn thì sự kết hiệp giữa việc nhớ đến ‘vị tử đạo tiên khởi’ trong bầu khí của lễ Giáng Sinh xem ra đáng ngạc nhiên vì sự tương phản giữa bầu khí hòa bình và vui tươi của Bêlem với thảm kịch của Thánh Stêphanô chịu ném đá tại Giêrusalem trong cuộc bách hại đầu tiên chống lại Giáo Hội non trẻ”.

Tuy nhiên, “sự tương phản này được vượt qua khi ta suy nghĩ sâu xa hơn về mầu nhiệm Giáng Sinh. Hài nhi Giêsu nằm trong máng cỏ là Con độc nhất của Thiên Chúa đã xuống thế làm người. Ngài sẽ cứu nhân loại khi chịu chết trên Thánh Giá. Giờ đây chúng ta thấy Ngài được vấn trong khăn nằm trong máng cỏ. Sau khi Ngài chịu đóng đinh, chúng ta thấy Ngài được vấn trong khăn liệm. Không phải ngẫu nhiên trong những hình Giáng Sinh đôi khi chúng ta cũng thấy vẽ hài nhi nằm trong chiếc quan tài nhỏ. Đó là dấu chỉ Đấng Cứu Độ được sinh ra để rồi chết đi ngõ hầu ban sự sống của Ngài để cứu độ tất cả chúng ta. Thánh Stêphanô là người đầu tiên đã theo Chúa Giêsu trên con đường tử đạo. Theo gương Thày Chí Thánh, Thánh Stêphanô đã chết đi trong khi tha thứ và luôn cầu nguyện cho những kẻ giết ngài” (x Cv 7:59-60).

Thật vậy, như Đức Giêsu trên Thánh Giá đã phó thác hoàn toàn nơi Chúa Cha và tha thứ cho kẻ giết mình, Thánh Stêphanô, trong giờ phút sinh thì, đã kêu lớn tiếng: "Lạy Chúa Giêsu, hãy nhận lấy linh hồn con [...] Lạy Chúa, xin đừng chấp tội họ" (x. Tông Đồ Công Vụ 7:59-60).

Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng trong Giáo Hội việc tử đạo không phải là lý do để buồn rầu nhưng là lý do tạo ra “lòng nhiệt thành thiêng liêng”.

“Trong bốn thế kỷ đầu tiên của Kitô Giáo, tất cả các bậc thánh đáng kính của Giáo Hội đều là các vị tử đạo. Đây là nhóm đông đảo mà Phụng Vụ gọi là martyrum candidatus exercitus đoàn lũ đông đảo các thánh tử đạo hiển vinh. Cái chết của các ngài không làm khiếp sợ hay gây ra buồn sầu nhưng đem lại lòng nhiệt thành thiêng liêng giữa các tân tòng. Với các tín hữu, ngày chết hay ngay cả ngày chịu tử đạo không phải là ngày chung cuộc nhưng trái lại là một “cuộc chuyển hóa” sang đời sống mới; đó là ngày sinh cuối cùng của ta.”

Thánh Stêphanô là một môn đệ chân chính của Chúa Giêsu, là người đã theo Ngài trên đường trọn lành. Thánh Stêphanô đã khởi đầu một chuỗi dài các vị tử đạo, những người đã ghi dấu đức tin bằng cách thí mạng sống mình để công bố qua chứng tá anh hùng của họ rằng Thiên Chúa đã hóa thành nhục thể và mở ra con đường lên Thiên Quốc cho nhân loại.

Nói về cuộc tử đạo của Thánh Stêphanô trong bầu khí vui tươi của lễ Giáng Sinh không phải là điều không phù hợp. Thật vậy, thánh giá đã đổ bóng dài trên máng cỏ Bêlem. Điều này đã được tiên báo bởi chuồng gia súc nghèo nàn nơi Hài Nhi cất tiếng khóc, bởi tiên tri Simêon khi nói về dấu chỉ sự mâu thuẫn và lưỡi gươm đâm thấu linh hồn Đức Mẹ, và bởi cuộc bách hại của vua Hêrôđê dẫn đến cuộc trốn tránh sang Ai Cập.

Thành ra không lạ gì khi đến tuổi trưởng thành Hài Nhi đã kêu gọi các môn đệ Ngài bước theo Ngài trên con đường Thánh Giá với tất cả đức cậy và đức tin.

Lôi kéo bởi tấm gương của Ngài và được nuôi dưỡng bởi tình yêu của Ngài, nhiều Kitô hữu từ thuở ban sơ của Giáo Hội đã minh chứng cho đức tin bằng máu của họ. Nhiều người khác đã tiếp nối các vị tử đạo tiên khởi qua hàng thế kỷ cho đến nay.

Làm sao lại không thấy rằng ngay cả trong thời chúng ta, tại nhiều miền khác nhau trên thế giới, là người Kitô hữu đòi hỏi một sự tử đạo anh hùng? Làm sao không nhận ra rằng ngay cả những nơi không có bách hại, sống Tin Mừng cách mạch lạc cũng phải trả một giá rất cao.

Khi suy niệm về Hài Nhi chí thánh trong tay Đức Mẹ và nhìn lên gương Thánh Stêphanô, chúng ta hãy cầu xin Thiên Chúa ban cho chúng ta phúc được sống đức tin cách mạch lạc, luôn sẵn sàng đưa ra lời giải thích cho những ai muốn biết lý do cho niềm hy vọng của chúng ta. (x 1 Pt 3:15).