LINH MỤC, DẤU CHỈ CỦA YÊU THƯƠNG VÀ PHỤC VỤ



Thứ Năm Tuần Thánh, toàn thể Giáo Hội Công Giáo kỷ niệm lại bữa Tiệc Ly của Đức Giêsu cùng với các tông đồ, vì cũng ngày này năm xưa trong bữa ăn tối cuối cùng với các tông đồ trước khi đi vào cuộc khổ hình, Đức Giêsu đã lập Bí tích Thánh Thể để làm thần lương nuôi dưỡng người Kitô hữu. Ngài cũng lập Bí tích Truyền Chức Thánh, để thông ban chức linh mục thượng phẩm đời đời cho một số nam nhân được tuyển chọn, tiếp nối sứ mạng của Đức Giêsu là đem ơn Cứu Độ cho nhân loại. Trong thánh lễ chiều hôm nay xin mời cộng đoàn cùng suy tư về đề tài: Linh mục, dấu chỉ của yêu thương và phục vụ.

Kính thưa cộng đoàn,

Vào thế kỷ 19, bên Pháp có một linh mục nổi tiếng tên là Gioan Maria Vianney, cha sở họ Ars. Ngày nay trên lộ trình hành hương về xứ Ars, tại một ngã ba đường người ta đã dựng một bức tượng ghi dấu cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa ngài, một cha sở mới về nhận xứ với một chú bé đang đứng ở bên vệ đường cùng với câu nói nổi tiếng: “Con hãy chỉ cho cha đường tới nhà thờ, cha sẽ chỉ cho con đường lên thiên đàng”. Bằng cách nào mà cha Vianney đã chỉ không những cho một chú bé đang tuổi mê chơi mà ngài còn chỉ cho cả giáo dân xứ Ars và rồi sau đó chỉ dẫn cho tất cả những ai đến với ngài đường lên thiên đàng. Cha Vianney đã dùng nhiều phương cách, nhưng nhất là qua hai bí tích Giải Tội và Thánh Thể, cha đã đem nhiều linh hồn về cho Chúa. Tiểu sử của ngài đã ghi lại, mỗi ngày cha Vianney đã giải tội khoảng 18 tiếng đồng hồ và mỗi buổi sáng, ngài đều dọn mình dâng lễ rất sốt sắng. Một hôm có một giáo dân từ nơi xa đến dự lễ của cha Vianney, khi ra về, ông ta đã phải thốt lên: “Tôi đã thấy Thiên Chúa trong một con người”.

Hình ảnh và mẫu gương phục vụ đoàn chiên của cha Gioan Maria Vianney chính là hình ảnh của Đức Giêsu, linh mục thượng phẩm đời đời, là Đấng đã lập nên Bí tích Thánh Thể và Bí tích Truyền Chức Thánh mà chúng ta kỷ niệm lại trong buổi chiều hôm nay. Với ba bài Kinh Thánh mà chúng ta vừa nghe, đã trình bày một cách đầy đủ về ý nghĩa và sự liên kết mật thiết của hai bí tích quan trọng này đối với người Kitô hữu.

Bài đọc thứ nhất được trích trong Sách Xuất Hành, đã tường thuật về bữa ăn Vượt Qua của người Do Thái trước khi xuất hành từ Ai Cập trở về Đất Hứa. Theo lệnh của ông Môisen, mỗi nhà phải giết một con chiên đực vào lúc xế chiều, lấy máu bôi lên khung cửa, còn thịt sẽ nướng lên và ăn ngay trong đêm ấy với bánh không men và rau đắng. Mọi người phải ăn vội vã. Đêm ấy Thiên Thần Chúa sẽ rảo qua khắp đất nước Ai cập, sẽ sát hại các con đầu lòng, còn dấu máu chiên bôi lên cửa nhà người Do Thái sẽ là dấu hiệu để họ được cứu thoát. Cũng trong đêm ấy vua Pharaô đã cho phép người Do Thái trở về Đất Hứa.

Bài đọc thứ hai trích từ thư thứ 2 của thánh Phaolô Tông đồ gửi cho tín hữu Côrintô, tông đồ Phaolô đã nhắc lại cho những người tín hữu biết về bữa ăn sau cùng của Đức Giêsu, một bữa ăn “Vượt Qua” của thời Tân Ước: “Trong đêm bị nộp, Chúa Giêsu đã cầm lấy bánh, dâng lời Tạ ơn, rồi bẻ ra và nói: “Đây là Mình Thầy, hiến dâng vì anh em… Cũng thế, sau bữa ăn, Người cầm lấy chén rượu và nói: “Chén này là Giao Ước mới, lập bằng Máu Thầy; mỗi khi uống, anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy” (2Cr 11, 23.24). Như thế với những lời nói và hành động của Đức Giêsu trong bữa tiệc ly, Chúa đã lập nên Bí tích Thánh Thể để nuôi dưỡng nhân loại bằng chính Mình Máu Thánh của Ngài. Và với lệnh truyền: “Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy”, Đức Giêsu đã lập nên Bí tích Truyền Chức Thánh để có những con người tiếp nối sứ vụ phục vụ đoàn chiên như chính mẫu gương của Chúa.

Bài Tin Mừng qua lời tường thuật của thánh Gioan tông đồ, người môn đệ yêu dấu của Đức Giêsu, đã kể lại giờ phút sau cùng của Chúa tại nhà Tiệc Ly, trước khi Chúa đi vào vườn cây dầu để bắt đầu hành trình thập giá. Trong bữa ăn tối này, Đức Giêsu đã thực hiện một việc rất ý nghĩa cho các tông đồ để nhắc nhở các ông về bổn phận khi làm người phục vụ đoàn chiên, Chúa đã lấy nước rửa chân cho các ông: “Trong bữa ăn, Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. Rồi Đức Giêsu đổ nước vào chậu và bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau” (Ga 13, 4-5). Hành động phục vụ của Đức Giêsu làm cho các tông đồ ngỡ ngàng: rửa chân là công việc của người đầy tớ phải phục vụ ông chủ, thế mà chính Chúa lại đi rửa chân cho các môn đệ. Sau khi đã hoàn tất công việc rửa chân, Đức Giêsu đã nói với các ông: “Anh em có hiểu biết việc Thầy vừa mới làm cho anh em không? Anh em gọi Thầy là Thầy, là Chúa, điều đó phải lắm, vì quả thật Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau” (Ga 13, 13-14). Đây là một lệnh truyền và cũng là một di chúc của Đức Giêsu để lại cho các tông đồ phải thực hiện.

Thư Mục vụ của HĐGMVN năm 2006 đã lấy chủ đề “Sống Đạo Hôm Nay” để làm đường hướng mục vụ cho toàn thể Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Trong thư mục vụ này, các vị chủ chăn đã kêu gọi mọi thành phần dân Chúa hãy thể hiện việc sống đạo qua tinh thần yêu thương và phục vụ. Nhắc đến vai trò của linh mục và tu sĩ, các vị chủ chăn đã nhắn nhủ: “Chúng tôi kêu gọi anh chị em hãy nỗ lực và kiên trì dấn thân, để vừa xoa dịu nỗi khổ đau của anh chị em đồng loại, vừa làm cho Chúa Giêsu thực sự hiện diện trong lòng xã hội chúng ta đang sống” (TMV số 8). Để việc phục vụ được thể hiện một cách kiên trì và rõ nét thì đòi hỏi những người dấn thân phải có tinh thần yêu thương như chính Đức Giêsu, qua việc Chúa đã rửa chân cho các tông đồ mà cộng đoàn chúng ta sẽ chứng kiến lại việc rửa chân này ngay sau bài chia sẻ.

Kính thưa cộng đoàn,

Con đường về trời mà cha thánh Gioan Maria Vianney đã chỉ cho chú bé làng Ars khi xưa, chính là con đường mà Đức Giêsu đã thể hiện trong cuộc sống trên trần gian, đặc biệt là trong nhưng giờ phút sau cùng của cuộc đời của Chúa. Chính Chúa đã lập Bí tích Thánh Thể để vừa làm thần lương nuôi dưỡng những ai đi trên con đường nên thánh và cũng để ở với nhân loại cho đến ngày tận thế. Và để có những người hướng đạo, những người dẫn đường, Đức Giêsu đã lập Bí tích Truyền Chức thánh, nhờ đó Giáo Hội mới có những nam nhân được tuyển chọn, tiếp nối công việc yêu thương và phục vụ như chính Chúa mời gọi. Vì thế cuộc sống của người linh mục, những người đã được thông ban thiên chức linh mục, phải là dấu chỉ của yêu thương và phục vụ nhân loại giữa lòng thế giới hôm nay.

Tuy nhiên thực tế cuộc sống hằng ngày, là những linh mục, chúng tôi ý thức rằng chính bản thân còn rất nhiều những yếu đuối và bất toàn. Thiên chức linh mục thì cao trọng, nhưng con người được trao ban thì lại quá tầm thường. Do đó chúng tôi rất cần đến những lời cầu nguyện và sự nâng đỡ của anh chị em, nhờ đó thiên chức mà chúng tôi được thông ban trong ngày thụ phong linh mục, sẽ là lời mời gọi để chúng tôi nên thánh và dẫn dắt các linh hồn tìm về nẻo ngay đường ngay. Xin cám ơn cộng đoàn về những sự nâng đỡ anh em linh mục chúng tôi đang phục vụ tại giáo xứ trong thời gian qua. Những sự nâng đỡ rất quý báu về cả tinh thần lẫn vật chất, nhờ đó chúng tôi mới có thể chu toàn việc phục vụ trong yêu thương.

Nguyện xin Đức Giêsu, Linh Mục Thượng Phẩm đời đời, ban cho mỗi người tín hữu trong cộng đoàn giáo xứ thân yêu của chúng ta muôn hồng phúc trong Tam Nhật Thánh này, nhờ đó chúng ta sẽ xứng đáng hơn với hồng ân Phục Sinh sắp đến. Amen.

(Tỉnh Dòng Thừa Sai Đức Tin Việt Nam)