CHÚA NHẬT LỄ LÁ A

Phúc Âm kiệu lá: Matthêu 21: 1-11

Isaia 50: 4-7; Thánh vịnh 22; Philiphê 2: 6-11; matthêu 26: 14-- 27:66

Theo chu kỳ các bài đọc, cứ mỗi ba năm chúng ta lại có một Trình Thuật Cuộc Khổ Nạn khác nhau. Hôm nay, chúng ta nghe bài đọc của thánh Mátthêu. Còn đâu mục đích cho phụng vụ hôm nay: nếu chọn bài đọc đầy đủ về cuộc Khổ Nạn (không phải bài ngắn) để chuẩn bị cho người giảng và những người đọc sách công bố theo từng phần thì sao? Xin được để cho thảm kịch của trình thuật này tự bộc lộ, như thánh Mátthêu trình bày.

Thế còn bài giảng? Sao lại không giảng về một trong những bài đọc kia: lấy từ đoạn mở đầu từ Tin mừng Mátthêu (việc Đức Giêsu vào thành Giêrusalem), hay bài đọc Isaia, hoặc từ thư gửi giáo đoàn Philípphê hay từ Thánh vịnh Đáp ca? Trong khi việc công bố Tin Mừng đã dài, thì sao lại không miễn cho người giảng bổn phận mở rộng và chia sẻ Lời Chúa với cộng đoàn. Vậy nên, chúng ta hãy theo lời đề nghị đó và chú tâm đến những khả năng giảng về các bài đọc kia.

Việc Đức Giêsu vào thành Giêrusalem giống như cảnh đầu tiên đối với một vở kịch quan trọng và đầy kịch tính. Thánh Mátthêu làm theo những gì ngài đã và đang làm ngay từ khởi đầu Tin Mừng của ngài: ngài cho thấy Đức Giêsu là sự hoàn tất về niềm hy vọng Đấng Thiên Sai của Israel. Chẳng hạn, ngài ám chỉ đến những lời mang tính ngôn sứ của Isaia (62,11) và Dacaria (9,9). Những Kitô hữu gốc Do Thái mà thánh Mátthêu đang nói với sẽ nhanh chóng hiểu được sứ điệp của ngài: Nơi Đức Giêsu, lời hứa của Thiên Chúa với dân Do Thái sẽ được hoàn trọn. Một hình ảnh khác dễ dàng được cộng đoàn của thánh Mátthêu nhận ra: Vị thủ lãnh được Thiên Chúa sai đến tiến vào Thành Thánh, ngồi trên lưng lừa, một biểu tượng của vương quyền, chứ không phải sức mạnh quân đội. Vị vua đích thực của Israel đã đến.

Khi khởi đầu tuần cực thánh này, chúng ta không để cho tinh thần của mình đắm chìm trong tội lỗi (“Hãy nhìn vào những gì tội lỗi mình gây ra”). Thay vào đó, chúng ta quy tụ với nhau trong tinh thần thờ kính, tạ ơn Thiên Chúa về những gì Người đã thực hiện nơi Đức Giêsu vì ơn ích cho chúng ta; tạ ơn vì nhờ Đức Giêsu vâng phục Thiên Chúa mà ngày nay chúng ta có được ơn sống đời thánh thiện và có thể trung thành với lời mời gọi của Đức Giêsu để bước theo Người. Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hòa nhập vào đám đông đang chào đón Đức Giêsu – nhưng lời ca ngợi của chúng ta phải kiên định, vì lời ấy phát xuất từ niềm tin Kitô giáo chúng ta, như khi chúng ta tuyên xưng “Thánh, Thánh, Thánh”.

Bài đọc Isaia sẽ có ý nghĩa đặc biệt cho quý vị, các giáo lý viên và bất cứ bậc phụ huynh nào, những người có trách nhiệm chia sẻ Lời Chúa cho người khác. Một số trong chúng ta thi hành điều này trên bục giảng, những người khác thì trong lớp học và số còn lại thì ở những môi trường ít trang trọng hơn, như trong gia đình hay nơi công xưởng. Isaia khuyên rằng, trách nhiệm trước tiên của chúng ta không phải là để nói, mà là để nghe. Chúa ban cho tôi ơn “nói năng như một người môn đệ” bởi vì “mỗi sáng” Người “mở tai tôi để tôi lắng tai nghe”. Sau khi chú tâm đến những gì Chúa nói với chúng ta, thì chúng ta mới “phá vỡ sự thinh lặng”, như nhà soạn giảng Fred Craddock mô tả. Nếu những lời ta nói thu được kết quả thì những lời ấy phải bắt nguồn từ sự thinh lặng mà chúng ta tuân giữ khi chăm chú lắng nghe Lời Chúa.

Đâu là "những nơi lắng nghe" trong cuộc đời chúng ta, nơi chúng ta mong đợi được nghe Chúa ngỏ lời với mình? Chắc chắn, nơi quan trọng nhất chính là Thánh Kinh. Vì thế, chúng ta đặc biệt chú tâm đến Lời Chúa được công bố ở các buổi cử hành phụng vụ. Để giúp chuẩn bị cho những giây phút lắng nghe quan trọng này, chúng ta áp dụng việc thực hành đọc Kinh Thánh mỗi ngày và cầu nguyện – ngắn thôi và đôi khi càng mau càng tốt.

Bản văn hôm nay là bản thứ ba trong số bốn “Bài ca về Người tôi trung” của Isaia. “Người tôi trung” huyền bí này được diễn tả như một tiếng nói ngôn sứ vâng phục, người nói năng “như một người môn đệ” trước hết từ việc lắng nghe tiếng Chúa. Tuy nhiên, hãy chú ý đến “nơi thánh” mà vị ngôn sứ cũng đến để lắng nghe Thiên Chúa – đối với những ai “rã rời kiệt sức”. Người tôi trung để tai lắng nghe người nghèo và những “kẻ rã rời kiệt sức”. Nhạy cảm với hoàn cảnh khó khăn của họ và được Thiên Chúa xức dầu, người tôi tớ biết lựa lời để nói và biết việc để làm cho những ai “rã rời kiệt sức”. Điều “thức tỉnh” họ chính là nói năng “như một người môn đệ”, một lời nói mà trước hết là thinh lặng để người tôi tớ có thể chú tâm và lắng nghe những gì đang diễn ra trong cuộc sống của họ.

Tôi viết điều này khi đang trên chuyến bay xuyên lục địa. Khi mà một số người ăn mặc giản dị xung quanh tôi trên máy bay, có vẻ cho thấy điều kiện kinh tế của họ ở mức bình thường, thì phần lớn, hay hầu hết những người bạn của tôi trên chuyến bay này dường như đều thuộc tầng lớp trung lưu hay dưới trung lưu một chút (ngoại trừ những thương gia ở khoang hạng nhất phía trước, những người mà bây giờ đang nhấp nháp rượu! ). Nếu tôi thực hành quy tắc lắng nghe của nhà giảng thuyết thì tôi sẽ cần chú tâm đến những người không đến nỗi quá nghèo trên chiếc máy bay này, và trong thế giới thực tiễn hàng ngày của tôi, cảm nghiệm được sự “rã rời kiệt sức” của riêng họ. Trong thừa tác vụ Lời, ai trong chúng ta cũng đã từng nghe rất nhiều những lời rã rời kiệt sức. Bổn phận của chúng ta là có “đôi tai mở rộng” để trở nên những người lắng nghe họ một cách ân cần, ngõ hầu chúng ta có thể khám phá những gì Thiên Chúa muốn chúng ta nói với họ và làm cho họ. Chú ý lắng nghe để hiểu những gì họ đang nói là món quà trước nhất chúng ta có thể trao tặng họ.

Chúng ta không nên bỏ qua phần thứ hai về những gì Isaia nói với chúng ta hôm nay. Người trung thành, những người phục vụ và cố gắng nói nhân danh Thiên Chúa, thực sự biết những gì Isaia nói với chúng ta là thật. Người tôi tớ Thiên Chúa sẽ mong đợi sự khước từ và đau khổ trong việc tin tưởng phục vụ của chúng ta. Tuy nhiên, đoạn cuối Isaia có nhắc nhở khích lệ: “Thiên Chúa là Đấng phù trợ tôi”, và vì thế Người tăng sức cho chúng ta để tiếp tục việc phục vụ Lời. Thiên Chúa là Đấng giúp chúng ta “trơ mặt ra như đá”. Hoặc là sử dụng một lối ẩn dụ khác, theo những lời của nhà tu đức: “Như cây trồng bên dòng nước, tôi sẽ chẳng bao giờ bị lay chuyển”.

Những tín hữu đầu tiên nhận ra Đức Giêsu như là sự hoàn tất của người tôi tớ được mong đợi của Isaia. Đối với họ, Đức Giêsu là người tôi tớ phục tùng, trung thành với Thiên Chúa, không chỉ trong suốt cuộc, mà còn trong cả cuộc khổ nạn và cái chết của Ngài. Thánh vịnh 22 thường được sử dụng trong Tuần Thánh – cách riêng được xem như là phần đáp ca cho bài đọc Isaia. Đây là bài ca ai oán thảm thiết nhất, như người cầu xin Thiên Chúa một cách rất sâu sắc: “Lạy Thiên Chúa tôi, Lạy Thiên Chúa của tôi, sao Ngài nỡ bỏ rơi tôi”. Thánh Mátthêu nói rằng Đức Giêsu đã than khóc những lời này từ trên cây thập giá (Không phải toàn bộ thánh vịnh đều được trích dẫn ngày hôm nay, mà chỉ những câu các tác giả Tin Mừng trích dẫn trong những trình thuật Cuộc Khổ nạn khác nhau). Thánh vịnh bắt đầu bằng bài ca ai oán thảm thiết, nhưng tầm quan trọng của nó là nhắm đến sự tín thác và hy vọng vào Thiên Chúa để được giải thoát. Thánh vịnh 22 là sự nối kết giữa Người tôi tớ đau khổ trong sách Isaia và trình thuật của Cuộc Khổ Nạn hôm nay.

Trong khi bài đọc hôm nay không nói rõ điều này, thư gửi tín hữu Philípphê có lẽ được thánh Phaolô viết khi bị cầm tù ở Rôma. Thánh Phaolô mặc lấy những đau khổ của người tôi tớ Thiên Chúa được diễn tả trong sách Isaia và những đau khổ của Đức Giêsu mà thánh Mátthêu thuật lại. Thánh Phaolô không nhằm làm nổi bật chính mình, nhưng qui về Đức Kitô. Có lẽ thánh Phaolô trích dẫn bài thánh thi Kitô giáo thời sơ khai khi ngài thuyết phục các tín hữu Philípphê nên noi gương Đức Kitô. Để mặc lấy thân thể của chúng ta, Đức Kitô đã “tự hủy mình ra không”. Người đã cố ý chọn lấy thân phận chúng ta để chúng ta có thể được đổ tràn cuộc sống mới của Người.

Chúng ta đi theo con đường mà bài trích thư Philípphê chỉ dẫn. Trước hết, Đức Kitô hạ mình xuống với chúng ta, “đến như hình ảnh con người”. Kế tiếp, bài thánh thi cất lên; sau khi chết, Đức Kitô được “siêu tôn”. Nhưng, Người không trở lại tay không, như Isaia đã nói về Lời của Thiên Chúa (55,11): Lời thực hiện ý định của Thiên Chúa. Với chúng ta, điều này có nghĩa là Đức Kitô kéo chúng ta đến gần Thiên Chúa cùng với Người – trong Bí tích Thánh tẩy, chúng ta bước lên khỏi dòng nước và sống một đời sống mới, được khởi đầu một cách tuyệt diệu.

Chuyển ngữ Anh Em HV Đaminh Gò Vấp

PALM (PASSION) SUNDAY (A)

Procession Gospel: Matthew 21: 1-11

Isaiah 50: 4-7; Psalm 22; Philippians 2: 6-11; Matthew 26: 14-- 27:66

We have a different Passion Narrative for each of our three-year cycle of readings. Today we hear Matthew’s. How about this strategy for today’s liturgy: choose the full reading of the Passion (not the abbreviated) and prepare preacher and lectors to proclaim it in parts? Let the drama of the narrative, as Matthew presents it, speak for itself.

Well then, what about the preaching? Why not preach from one of the other readings: from the introductory passage from Matthew (Jesus’ entry into Jerusalem); or from Isaiah; or the letter to the Philippians, or even the Psalm Response? While the gospel proclamation will be long still, that shouldn’t excuse the preacher from our obligation to open and share the Word with the assembly. So, let’s follow that suggestion and take a look at the preaching possibilities of those other readings.

Jesus’ entrance into Jerusalem is like the first scene to an important and dramatic play. Matthew does what he has been doing from the very beginning of his gospel: he shows how Jesus is the fulfillment of Israel’s messianic hopes. For example, he alludes to the prophetic writings of Isaiah (62:11) and Zachariah (9:9). The Jewish Christians Matthew was addressing would quickly catch his message: in Jesus, God’s promise to the Jews was fulfilled. Another image easily recognized by Matthew’s community: the ruler sent by God enters the Holy City on a donkey, a sign of royalty, not military might. The true king of Israel has arrived.

As we begin this most sacred week our spirits aren’t drenched in guilt ("Look what your sins did!"). Instead, we come together in a celebratory spirit, grateful for what God has done in Jesus for our benefit; grateful that in his obedience to God we now have the grace to live holy lives and can be faithful to Jesus’ invitation to follow him. At our Eucharist today we join the crowd in welcoming Jesus – but our praise is not fickle, for it comes from our baptismal faith, as we proclaim, "Holy, Holy, Holy."

The Isaiah reading should have special meaning for preachers, catechists and any parent/grandparent whose responsibility it is to share God’s Word with others. Some of us do it from the pulpit, others in the classroom and still others in less formal settings, like our home or workplace. Isaiah suggests that our first responsibility isn’t to speak, but to listen. God’s gift of a "well-trained tongue" comes because "morning after morning" God "opens my ear that I may hear." After we give our attention to what God has to say then, in the figure the great homiletician Fred Craddock provides, we "break the silence." If our words are to bear fruit they must come from the silence we observe as we listen for God’s Word.

What are the "listening posts" in our lives, the places we expect to hear God address us? A prime place, of course, is the Scripture. So, we pay particular attention to the proclaimed Word at our liturgical celebrations. To help us prepare for these prime listening moments we take up the practice of daily scriptural reading and prayer–short and sometimes rushed as it might be.

Today’s Isaian passage is the third of his four "Servant Songs." This mysterious "servant" is described as an obedient prophetic voice, one with a "well-trained tongue" that comes from first hearing God’s voice. But notice the "sacred place" the prophet also goes to listen to God–to "the weary." The faithful servant has an ear for the poor and those who are heavily burdened. Having been sensitive to their plight and anointed by God, the servant knows how to speak and what to do for the weary. What "rouses" them is the "well-trained tongue"; a tongue that, at first, is silent so that the servant can attend and listen to what is happening in their lives.

I write this as I travel on a transcontinental flight. While there are some simply dressed people around me on the plane, signaling perhaps their modest economic condition, for the most part, most of my companions on this flight seem to be middle or lower-middle-class folk. (Except for those business people up ahead in the first-class cabin, who right now are sipping wine!) If I practiced the listening discipline of a preacher I would need to be attentive to how these not-so-poor people on this plane, and in my daily down-to-earth world, experience their own kind of "weariness." Those of us in the ministry of the Word have heard plenty of words of weariness. Our task is to have "open ears," to be attentive listeners to them so that we can discover what God expects us to say and do for them. Listening and hearing what they are saying is the first gift we can give them.

Let’s not skip over the second part of what Isaiah says to us today. Those faithful, who serve and try to speak on God’s behalf, already know what Isaiah tells us is true. God’s servant should expect rejection and suffering in the course of our faithful service. A final encouraging reminder though from Isaiah: "God is my help" and so, God strengthens our resolve to continue our service to the Word. God is the One who helps us set our face "like flint." Or, to use another metaphor, in the words of the spiritual, "Like a tree planted by the water, I shall not be moved."

The first Christians saw Jesus as the fulfillment of Isaiah’s anticipated servant. For them, Jesus, was the docile servant who was faithful to God, not only in his lifetime, but throughout his suffering and even his death. Psalm 22 is commonly used in Holy Week – in particular, as a response to the Isaiah reading. It is a most severe lament, as the prayer asks God very pointedly, "My God, my God, why have you forsaken me?" Matthew says Jesus cried these words from the cross. (Not all of the Psalm is quoted today, just the verses the evangelists quoted in their different Passion Narratives.) The Psalm begins in dire lament, but its emphasis shifts to trust and hope in God for rescue. Psalm 22 is a link between the Suffering Servant in Isaiah and today’s narrative of the Passion.

While today’s reading doesn’t state it, the Letter to the Philippians was probably written by Paul from his prison in Rome. Paul is enfleshing the sufferings of God’s servant described in Isaiah and those of Jesus, which Matthew narrates. Paul does not focus on himself, but turns instead to Christ. He’s probably quoting an earlier Christian hymn as he urges the Philippians to make Christ their example. In order to take on our flesh Christ "emptied himself." He deliberately chose our condition so that we could be filled with his new life.

Follow the path the Philippian reading takes us. First there is Christ’s descent down to us, "coming in human likeness." Then, the hymn rises; after his death Christ is "exalted." But he does not return empty-handed, just as Isaiah said about God’s Word (55:11): the Word carries out God’s will. For us this means, Christ draws us with himself to God–in our baptism we come up from the waters and live a new, divinely instituted life.