CHÚA NHẬT PHỤC SINH A
Cv 10: 34a, 37-43; Côlôsê 3: 1-4; Gioan 20: 1-9

Câu chuyện Phục Sinh bắt đầu với ngôi mộ trống. Không phải cách tôi hay làm! Nếu là tôi, tôi sẽ kể có đám đông hàng ngàn người, thậm chí chục ngàn người đứng chờ đợi ngay ngôi mộ. Nên chuẩn bị sẵn pháo hoa để bắn mừng giây phút ấn tượng khi tảng đá lấp cửa mồ bắt đấu kọt kẹt và từ từ lăn ra khỏi lối vào ngôi mộ.

Tôi sẽ mướn nhạc công, đặc biệt là phải có kèn trống, sẵn sàng tấu lên khúc nhạc chiến thắng khi Đức Giêsu xuất hiện sáng chói trong ánh nắng ban mai. Và sẽ thật thiếu sót nếu không có camera, tôi sẽ ghi hình giây phút này để lại cho thế hệ tín hữu mai sau, như một bằng chứng xác thực. Tôi cũng muốn làm một đĩa DVD để gửi cho những kẻ hoài nghi, đặc biệt là các Pharisêu và tư tế ; cũng đừng quên Hêrôđê và những tên lính đã đóng đinh Đức Giêsu. Tôi sẽ nói với họ thế này: “Đó, ngươi thấy không, đúng như lời Người nói! Đức Giêsu đã sống lại từ cõi chết”. Nhưng không biết camera của chúng ta có thể chụp được hình các thiên thần mà các Tin mừng khác nhắc tới không nhỉ?

Còn nữa: tại sao những lại chọn bài đọc này cho Lễ Sáng Chúa Nhật Phục Sinh? Hôm nay, tất cả các nhà thờ của chúng ta đều chật ních. Cả những người hiếm khi đến nhà thờ thì hôm nay cũng ở với chúng ta, còn có nhiều trẻ em mặc những bộ đồ phục sinh bảnh bao. Chẳng lẽ chúng ta không có những bài đọc hoành tráng hơn bài Tin mừng nhẹ nhàng này của thánh Gioan? Chẳng lẽ chúng ta không gây ấn tượng cho khách tham quan và cả những người thỉnh thoảng đến nhà thờ, như chủ kênh truyền hình Ed Sullivan từng gọi là “một chương trình thực sự lớn” hay sao? Thậm chí bài Tin mừng hôm nay cũng chẳng mảy may có đến một cảnh thoáng qua của Đức Kitô phục sinh.

Có lẽ thánh Phêrô có thể giúp chúng ta tìm kiếm Đức Kitô phục sinh, không phải quay lại quá khứ, nhưng là ngay bây giờ. Trong bài trích sách Công vụ Tông đồ, ngài cho chúng ta một cái nhìn khái quát về cuộc đời Đức Giêsu, bắt đầu với sứ vụ của Người ở Galilê, và việc Thiên Chúa xức dầu Thánh Thần cho Người khi Người chịu phép rửa. Điều đánh động tôi trong lời chứng của Phêrô và điều giúp tôi thấy được cái thiếu hoàng tráng của bài Tin mừng hôm nay là sự xác nhận của thánh Phêrô: “Ngày thứ ba, Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, và cho Người xuất hiện tỏ tường, không phải trước mặt toàn dân, nhưng trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi, những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại”

Thánh Phêrô cho rằng những ai được Thiên Chúa chọn thì có thể “thấy” Đức Giêsu và những chứng nhân đó được Thiên Chúa kêu gọi để “rao giảng cho dân, và long trọng làm chứng…” Tin mừng Phục sinh không chỉ dành riêng cho một số người được chọn hay những người ưu tú trên thế giới. Nhưng công việc của những tín hữu đầu tiên và cả chúng ta nữa là rao truyền lời đó cho tất cả thế giới biết những gì Thiên Chúa đã làm cho chúng ta trong Đức Giêsu. Kế hoạch của Thiên Chúa là những ai chứng kiến Đức Giêsu phục sinh thì sẽ rao truyền tin đó để những tâm hồn và tâm tưởng sẽ được biến đổi. Vì thế mà không có một DvD hay hình ảnh nào ghi lại biến cố này – chỉ những chứng nhân sống động được Thiên Chúa kêu gọi chuyển trao những gì họ cảm nghiệm về Đức Kitô phục sinh, cho những ai chưa được nghe Tin mừng mà chúng ta cử hành hôm nay: “Đức Kitô đã phục sinh.”

Ngày nay, nhiều người hay nói rằng: “Nếu chỉ mình tôi ở đó lúc Đức Giêsu phục sinh, tôi có lẽ đã rất hăng hái làm chứng những gì tôi nhìn thấy”. Vâng, thánh Gioan đã cho chúng ta thấy cái trước tiên mà Maria Magdala, thánh Phêrô và “môn đệ Đức Giêsu yêu mến” nhìn thấy là một ngôi mộ trống! Ít nhất là những gì xảy ra cho Maria và thánh Phêrô là sự hiểu lầm và bối rối. Maria ra mộ lúc “trời còn tối” – vẫn còn tối tăm cách khác đối cả Maria và Phêrô. Maria kết luận như bất cứ người nào cũng có thể nghĩ thế, “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

Chúng ta không biết thánh Phêrô nghĩ gì khi nhìn thấy ngôi mộ trống: chắc chắn không phải nghĩ về việc Đức Giêsu trỗi dậy từ cõi chết. Không ai nghĩ như thế, ngay cả thánh Phêrô và những người thân thiết với Đức Giêsu nhất; điều đó quả là phi lý. Tạ ơn trời vì còn có một người môn đệ khác cũng có mặt ở ngôi mộ, “người môn đệ được thương mến”. Dù không thấy Đức Kitô phục sinh, ông nhìn vào trong mộ, thấy khăn niệm và khăn che đầu được cuộn lại ngay ngắn, thánh Gioan cho chúng ta biết, “Ông đã thấy và đã tin”

Thân phận của Người Môn Đệ Được Yêu là đề tài đã được tranh luận và bàn thảo từ rất lâu. Thánh Gioan nói với chúng ta người ấy cũng đã ở dưới chân thập giá (19:35) với Mẹ của Đức Giêsu, với Maria vợ của ông Clopas và Maria Magdala, còn các môn đệ khác lúc đó đã bỏ trốn hết. Khoảng một thế kỷ sau, giáo phụ Irênê xác định người đó là một trong nhóm mười hai – có thể là Gioan? Nhưng thánh Irênê không có mặt ở đó. Một vài người cho rằng người môn đệ vô danh đó là Lazarô, có người lại bảo đó là Tôma. Nhưng chúng ta không chắc chắn.

Nhưng có thể thánh Gioan sử dụng danh từ Người Môn Đệ Được Yêu như một biểu tượng cho kiểu mẫu của người môn đệ hoàn hảo. Như một người môn đệ, ngài có lẽ cũng đã đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu và đi theo Người. Môn đệ này không chỉ làm môn đệ của Đức Giêsu trong suốt thời gian tốt đẹp; mà còn đứng dưới chân thập giá nữa, chứng kiến những khổ hình mà Đức Giêsu phải chịu. Ngài không hề ảo tưởng về những gì mà người môn đệ phải đón nhận. Ngài không bỏ chạy nhưng ở lại đó, hiện diện với cộng đoàn và nghe tường thuật đầu tiên của Maria về ngôi mộ trống. “Môn đệ mẫu mực” này, người đã chứng kiến tất cả, hôm nay cũng có mặt ở nơi ngôi mộ trống. Giờ đây, nhìn vào trong mồ, ngài thấy mọi sự được tỏ tường; ngài tin tưởng mà không cần nhìn thấy chứng cứ cụ thể - như chúng ta cũng được mời gọi nên như thế.

Thật chẳng có cảnh tượng nào thuyết phục những người lần đầu tiên chứng kiến ngôi mộ trống tin tin rằng Đức Giêsu đã trỗi dậy từ cõi chết. Nhưng cuối cùng thì đây quả thật là một câu chuyện Phục Sinh rất hay cho chúng ta ngày nay, vì chúng ta được đòi hỏi phải tin sự chứng kiến của những chứng nhân đầu tiên và hậu duệ của họ mà không cần phải thực sự nhìn thấy, vì chúng ta cũng đang nhìn chằm chằm vào ngôi mộ trống của cuộc đời chúng ta và được mời gọi để tin rằng có một cuộc sống mới ở đó.

Cách đây hai tuần, chúng ta được nghe về câu chuyện Đức Giêsu làm cho Lazarô sống lại. Người chết từ trong mộ đi ra, trên mình còn cuốn vải niệm. Đức Giêsu ra lệnh, “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.” Nhưng ngày nào đó, Lazarô cũng sẽ chết, và lại bị cuốn vào vải niệm.

Khi Người Môn Đệ Được Yêu nhìn vào trong ngôi mộ trống thì thấy vải niệm của Đức Giêsu còn để lại. Không thể tìm thấy Đức Giêsu sẽ trong mớ khăn niệm đó nữa, vì giờ đây đã phục sinh. Nhờ vào sự sinh của Người, cả chúng ta nữa cũng sẽ được trỗi dậy khỏi mồ và bỏ sự chết lại phía sau – như hình ảnh những khăn niệm trong Tin mừng hôm nay biểu trưng.

Tình yêu mà người môn đệ cảm nghiệm từ nơi Đức Giêsu đã chuẩn bị cho ngài thấy được đời sống mới mà Đức Giêsu đã bước vào. Với chúng ta, những người hôm nay lắng nghe Lời Chúa và chia sẻ Bàn Tiệc Thánh cũng biết được tình yêu mà Đức Giêsu dành cho chúng ta – giờ đây chúng ta là “các môn đệ được yêu”. Chúng ta nhìn vào những nơi chết chóc của mình với niềm tin phục sinh và hy vọng rằng Thiên Chúa có thể làm ra sự sống mới nơi mà giờ đây chúng ta nhìn thấy sự chết và những hệ lụy của nó.

Chúng ta nhớ lại những cảm nghiệm riêng tư về sự phục sinh, khi chúng ta nhìn vào một ngôi mộ, một nơi chết chóc trong cuộc sống của chúng ta và cảm nghiệm sự sống mới. Chính kỷ niệm đó cho chúng ta niềm hy vọng. Chẳng hạn như, với đôi mắt và trí nhớ được điểm tô bằng niềm tin của chúng ta vào sự phục sinh của Đức Giêsu, chúng ta nhớ lại:
- Khi chúng ta gần như bỏ cuộc với một người bạn nghiện nghập thì họ lại hồi tỉnh, nhờ giúp đỡ và rồi sống lại.
- Khi chúng ta chịu đựng sự mất mát một người thân yêu và thế giới như sựp đổ, và rồi sau đó ta bước ra khỏi ngôi mồ đau đớn và sống lại.
- Khi chúng ta phải gánh chịu những khủng hoảng tài chánh và chúng ta sát cánh với nhau như một gia đình, thực hiện những điều chỉnh nghiêm túc và cần thiết trong lối sống của mình và sau đó chúng ta lại sống.
- Khi chúng ta lạc mất đức tin, nhưng lại cảm thấy sự trống trải vì mất đi cộng đoàn của những người tin và nghi lễ quan trọng, chúng ta ta trở lại với những thực hành tôn giáo và rồi chúng ta sống lại.

Với các tín hữu, phục sinh không chỉ là niềm hy vọng cho tương lai, nơi chốn và thời gian tốt hơn. Chúng ta đã nhìn vào trong rất nhiều ngôi mộ của chúng ta. Người môn đệ được Đức Giêsu yêu mến là mẫu gương cho chúng ta. Ngài biết tình yêu mà Đức Giêsu dành cho mình; một tình yêu mà ngay cả đau khổ hay sự chết cũng không làm lay chuyển. Không nhìn thấy Đức Giêsu nhưng ngài vẫn tin, và ngày nay ngài là sự khích lệ cho mỗi chúng ta, giúp chúng ta nhìn những cái chết của mình với nét mặt không hề sợ hãi.

Trong thánh lễ Phục sinh này, chúng ta, “những người môn đệ được yêu”, hãy mở to đôi mắt và đôi tai đức tin để nhìn và nghe Chúa Phục sinh đang ở giữa chúng ta. Người ở cùng chúng ta khi chúng ta họp nhau nhân danh Người; Người ở với chúng ta qua bánh rượu Thánh Thể. Chúng ta nhớ lại kinh nghiệm ohục sinh mà chúng ta có trong quá khứ, khi chúng ta cảm nghiệm cuộc sống mới sau cái chết. Với những kinh nghiệm được làm mới lại trong Thánh lễ này, chúng ta được tràn trề hy vọng khi chúng ta đối diện với những cái chết ngay hiện tại cũng như trong tương lai.
Chuyển ngữ Anh Em HV Đaminh Gò Vấp

EASTER SUNDAY A
Acts 10: 34a, 37-43; Colossians 3: 1-4; John 20: 1-9

The story of the Resurrection begins for us with an empty tomb. Not the way I would have done things! I would have had a crowd of thousands, tens of thousands, waiting at the tomb. There would be fireworks ready to go off at the dramatic moment the stone, sealing the tomb, began to rattle and slowly roll away from the entrance.

I would have had musicians, especially trumpets and kettledrums, ready to play a triumphant fanfare as Jesus emerged, blinking in the morning sun. Too bad there weren’t cameras in those days, I certainly would have wanted to record the moment for the next generation of believers, as proof positive. I would also want a DVD made to give skeptics, especially those Pharisees and scribes–let’s not forget Herod and the soldiers who crucified Jesus. "There, you see, just as he said! There’s Jesus rising from the dead! I told you so!" Would our camera be able to photograph the angels the other Gospels say were there?

Something else: why did the architects of our Lectionary choose this reading for Easter Sunday morning? Today our churches are packed. People are with us who seldom come to church. There are lots of children too, in their crisp, new Easter clothes. Couldn’t we at least have had a more spectacular reading than this subdued account by John? Don’t we at least want to impress our visitors and occasional churchgoers with, what the Sunday television host Ed Sullivan used to call, "a really big show?" Today’s gospel doesn’t have even a brief appearance of the risen Christ!

Maybe Peter can help us today as we search, not just back then, but now, for the risen Christ. In today’s reading from Acts he gives us an overview of Jesus’ life. Peter situates Jesus in the line of prophetic witnesses. Then he briefly recounts Jesus’ life, beginning with his ministry in Galilee and God’s anointing him at his baptism with the Holy Spirit. What strikes me in Peter’s testimony and what helps me address the lack of spectacle in today’s gospel, is what Peter acknowledges: "This man God raised on the third day and granted that he be visible, not to all the people, but to us, the witnesses chosen by God in advance, who ate and drank with him after he rose from the dead."

Peter suggests that those God has chosen can "see" Jesus and that these witnesses are called upon by God to "preach to the people and testify…." The good news of the Resurrection isn’t reserved to a few chosen and elite people in the world. Rather, the task of the first believers and our task as well, is to spread the word to the rest of the world what God has done in Jesus. God’s plan is that those who have witnessed the resurrection are to spread the news so that hearts and minds will be transformed. So, no video cameras or DVDs to capture the event–just living witnesses called by God to pass on how they have experienced the living Christ, to those who have not yet heard the Good News we celebrate today: "Christ is risen."

"If I were only there at Jesus’ resurrection, I would be as enthusiastic witness to what I had seen"–so, some people say today. Well, John tells us the first thing Mary of Magdala, Peter and "the disciple whom Jesus loved" saw was an empty tomb! What happened at first, at least, for Mary and Peter, was misunderstanding and confusion. Mary arrived at the tomb "while it was still dark"–it was still dark in another way for both Mary and Peter. Mary concludes what any logical person would, "They have taken the Lord from the tomb and we don’t know where they have put him."

We don’t know what conclusion Peter drew when he saw the empty tomb: it certainly wasn’t about Jesus’ rising from the dead. No one expected that, not even Peter and those closest to Christ; that would be too illogical. Thank heavens for the other disciple at the tomb, the "Beloved Disciple." Even without seeing the risen Christ he looks into the empty tomb, sees the burial cloths and the neatly rolled up head cloth and, John tells us, "he saw and believed."

The identity of the Beloved Disciple has long been a subject of debate and speculation. John tells us he (was it a she?) was there at the foot of the cross (19:35) with Jesus’ mother, Mary, the wife of Clopas and Mary of Magdala– the disciples had all fled. Irenaeus, a century later, identified this disciple as one of the 12–John? But Irenaeus wasn’t there. Some people said the unnamed disciple was Lazarus, others Thomas. We don’t know for sure.

But maybe John is using the Beloved Disciple as a symbol for the model of the perfect disciple. As a disciple he would have responded to Jesus’ invitation to follow him. This disciple wasn’t just a disciple during the good times with Jesus; he was at the foot of the cross and so, witnessed the suffering inflicted on Jesus. He would be under no illusions about what discipleship would entail for him. Still, he did not turn away, but stayed with the community and was there to hear Mary’s initial report about the empty tomb. This "model disciple," who has seen it all, today is at the empty tomb. Now, gazing in to the tomb, he comes to full sight; he believes without physical evidence – just as we are called to do!

No, there is no spectacle for those first witnesses at the empty tomb to convince them indubitably that Jesus rose from the dead. But this, after all, is a very good Resurrection story for us today, because we are asked to believe the testimony of the first witnesses and their descendants without actually seeing, for we too stare into the empty tombs of our lives and are called upon to believe that new life is possible.

Two weeks ago we heard the story of Jesus’ bringing Lazarus back to life. The dead man came out of the tomb wrapped in burial cloths. Jesus gave the order, "Untie him and let him go." But one day Lazarus would die again and again he would be wrapped in burial cloths.

When the Beloved Disciple looked into the empty tomb he saw the burial cloths Jesus left behind. Jesus, now resurrected, would never again be found in those wrappings. Because of his resurrection we too will be raised from the grave and leave the remains of death behind–symbolized by those burial cloths in today’s gospel.

The love the disciple experienced from Jesus prepared him to see the new life Jesus had entered into. For those of us who heard God’s Word and shared the Eucharist today we also know the love Jesus has for us–we are now the "beloved disciples." We look into our dead places with resurrection faith and have hope that God can cause new life where we now see death and it’s remains?

We recall our own experiences of the resurrection, when we were looking into a tomb, a dead place in our lives and nevertheless, came to experience new life. That memory gives us hope. For example, with eyes and memory tinted by our faith in Jesus’ resurrection we remember:
- when we had almost given up on a friend addicted to drugs and then they came to their senses, got help and are alive again
- when we suffered the loss of a loved one and the world collapsed and then we came out of the tomb of grief and are alive again
- when we suffered financial crisis and we stood together as a family, made serious and necessary adjustments in our lifestyle and are alive again
- when we drifted away from our faith, but felt the emptiness over the loss of a community of supportive believers and important ritual, returned to our religious practices and are alive again

For the believer resurrection isn’t just a hope for a future, better time and place. We have looked into many tombs in our lives. The disciple whom Jesus loved has been our model. He knew the love Jesus had for him; a love which suffering and even death could not overcome. Without seeing Jesus, he still believed and today he is our encouragement, helping us look our current dyings in the face without fear.

At this Easter celebration we, the "beloved disciples," open our eyes and ears of faith to the Risen Lord in our midst. He is with us as we gather in his name; he is here in the proclaimed Word; he is with us in the Eucharistic bread and wine. We remember the resurrection experiences we have had in our past, when we experienced new life coming after death. With those memories refreshed at this Eucharist we are filled with hope as we face present and future dyings.