Bài Giảng thứ hai Mùa Chay tại Vatican

VATICAN (Zenit. org).- Trở nên một với Chúa Kitô

là một tác dụng của sự Rước Lễ, và là ly do khuyên nên rước lễ

thường xuyên.

Hôm nay suy gẫm về đoạn thơ thứ năm của thánh thi Thánh Thể "Adoro Te Devote," Cha Capuchin Raniero Cantalamessa hướng dẫn bài thứ hai trong một loạt các bài suy gẫm, tổ chức tại Vatican vào những ngày Thứ Sáu trong Mùa Chay.

Đức Gioan Phaolô II, đuợc đưa vào bịnh viện tám ngày trước, không thể tham dự bài suy gẫm này.

Bài giảng của Cha Cantalamessa, được tổ chức tại Nhà Nguyện Mẹ Chúa Cứu Thế trong Lâu Đài Tông Tòa, dành riêng cho các thành viên Giáo Triều Roma và những hồng y, giám mục và tu sĩ khác thân cận với Vatican.

Cha Cantalamessa nói đoạn thơ thứ năm- "Ớ phép nhiệm mầu nhắc lại ơn xưa Chúa chuộc / này bánh hằng sống xuống nuôi khắp hết mọi người/ Lạy Chúa rất nhân lành, đã nuôi con bằng Mình Thánh Chúa / Nguyện sau được toại lòng khao khát"--về mặt thần học là "đoạn thơ sâu sắc nhất của toàn thánh thi,"

Thánh Thể là "sự hiện diện của sự nhập thể và là ký ức lễ Phục Sinh,"

"Viễn ảnh Thánh Phaolô nhấn mạnh ý niệm hy lễ và sát tế, biến Thánh Thể thành sự loan truyền sự Chua chịu chết và tuyên xưng việc Chúa Sống lại”.

Những ví dụ trong thư Thánh Phaolô gồm có: "Thật vậy cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn bánh và uống chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết" (1 Cr. 11:26); và "Quả vậy Đức Kitô đã chịu hiến tế làm chiên lễ vượt qua của chúng ta" ( 1 Cor 5:7).

Viễn ảnh Gioan nhấn manh ý niệm Thánh Thể như bữa tiệc và sự hiệp thông: "Vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống' (Ga 6:55)”.

"Một vị giải thích Thánh Thể từ mầu nhiệm vươt qua, vị kia từ mầu nhiệm nhập thể; nếu trên thực tế thịt Chúa Kitô ban sự sống cho thế giới là vì 'Ngôi Lời hoá thành nhục thể' (Ga 1:14). Hai chiều kích Thánh Thể--hy lễ và bí tích-- được giao hòa, vì không luôn luôn dễ mà giữ chung với nhau”.

Hai quan niệm về Thánh Thể, quan niệm Thánh Phaolô--"tập trung vào mầu nhiệm vượt qua"-- và quan niệm Gioan--"tập trung vào sự nhập thể Ngôi Lời"-- "từ xưa gây ra hai khoa thần học và linh đạo khác nhau và bổ túc: thuộc Alexandrie và Antiochie”.

Quan niệm Alexandria về Thánh Thể liên kết chặt chẽ với một cách hiểu nào đó về mầu nhiệm nhập thể”.

Cha Cantalamessa tiếp tục nói rằng Tin Mừng thánh Gioan "không nói Người hóa thành trong thịt, nhưng, lập lại nhiều lần, Người hoá nên thịt, để chỉ sự hiệp nhất của Người.. . Nên bất cứ ai ăn thịt thánh của Chúa Kitô thì có sự sống đời đời: trên thực tế, thịt có Ngôi Lời trong mình, tức là sự sống do bản tính."

"Ở dây mọi sự mang lấy một đặc tính cực kỳ cụ thể và thực tế. Bất cứ ai ăn thịt và uống máu Chúa Kitô thì được kết hợp và nhập lại trong Người, như sáp hợp với sáp. Như chất men làm cho cả khối bột dậy, cũng thế một phần nhỏ bánh Thánh Thể làm tràn đầy cả thân xác chúng ta với năng lực thần linh. Người ở trong chúng ta và chúng ta ở trong Người, như men ở trong bột và bột ở trong men. Nhờ Thánh Thể chúng ta biến thành 'thân xác' với Chúa Kitô”

Cha giảng phủ Giáo Hoàng nhấn mạnh "Hậu quả thực tế của tất cả sự này là một lời khuyên cấp thiết nên siêng năng Rươc Lễ”.

Tư quan điểm Thánh Gioan chúng ta có thể đánh giá "những yếu tố khác rất quan trọng," như sự nhấn mạnh việc phục vụ" được đề cao bởi sự rửa chân trong Tin Mừng Gioan.

Cha Cantalamessa nói rằng Tin Mừng Thánh Gioan cũng nhấn mạnh "vai trò Chúa Cha trong Thánh Thể." "Không phải ông Môisen đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu; mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực,' (Ga 6:32) Chúa Giêsu đã nói với người Dothái."

Trong viễn ảnh Antiochia, Thánh Thể được trình bày "trong phương diện hy lễ, như kính nhớ một biến cố, sự chết và sự sống lại của Chúa Kitô. Tất cả mọi sự tập trung vào mầu nhiệm vượt qua."

"Ngày nay chúng ta cũng có thể hoàn thành và hiện thực quan niệm thứ hai giáo phụ về Thánh Thể trong ánh sáng giáo lý về Thân thể mầu nhiệm và về chức linh mục phổ quát của mọi người đã được rửa tội”.

Sau cùng, lời kinh kết thúc đoạn thơ này, "đơn giản và sâu sắc"--xin cho hồn con được sống nhờ Chúa"--bao hàm một "giá trị nguyên nhân và cuối cùng," cả hai chỉ "nguồn gốc cũng như vận mạng”.

Điều đó có nghĩa là bất cứ ai ăn mình Chúa Kitô thì sống 'nhờ' Người, nghĩa là, vì Người, trên sức mạnh sự sống đến từ Nguời," nhưng cũng sống " cho Người, vì cho vinh quang, tình yêu và vương quốc Người."

Câu sau cùng làm chúng ta muốn "nếm sự dịu hiền" của Chúa Kitô. "Thánh Thể đã luôn luôn là một trong những nơi ưu đãi thuộc kinh nghiệm huyền nhiệm”.

Sự tóm tắt tốt nhất của "sự dịu hiền này" ơ trong phụng vụ lễ Mình Thánh Chúa: " Lạy Chúa, thần khí Chúa tôt đẹp duờng nào! Muốn tỏ lòng nhân hâu Chúa cho con cái Chúa, Chúa đã ban cho họ môt thứ bánh dịu ngọt từ trời mang xuống, bánh ấy làm đầy lòng kẻ đói bằng những của và để kẻ giàu có mệt lử trở về tay không."