1. Jimmy Lai: Một bản án chung thân đúng nghĩa.

Benedict Richard Victor Rogers, người Trung Hoa gọi ông là La Triết Tư (羅哲思), sinh ngày 14 tháng 6 năm 1974, là một nhà hoạt động nhân quyền và nhà báo người Anh sống tại Luân Đôn. Là một người đấu tranh cho nhân quyền, ông cảm mến sự dấn thân bảo vệ công lý của Giáo Hội Công Giáo nên đã cải đạo sang Công Giáo vào năm 2013 ở tuổi 38.

Tác phẩm của ông tập trung vào Á Châu, đặc biệt là Miến Điện, Bắc Hàn, Indonesia, Maldives, Đông Timor, Pakistan và Hương Cảng. Ông thường xuyên đóng góp bài viết cho The Wall Street Journal, The New York Times và The Huffington Post và đã xuất hiện trên BBC, CNN, Sky, Al Jazeera và các đài truyền hình và phát thanh khác.

Ông là người đồng sáng lập và phó chủ tịch ủy ban nhân quyền của Đảng Bảo thủ và là người đồng sáng lập Liên minh Quốc tế Chống Tội ác chống nhân loại ở Bắc Hàn. Ông cũng là Trưởng nhóm Đông Á tại Christian Solidarity Worldwide và là người sáng lập Hương Cảng Watch. Ông cũng là thành viên của nhóm cố vấn của Liên minh Liên nghị viện về Trung Quốc, gọi tắt là IPAC và là cố vấn cho Đại hội người Duy Ngô Nhĩ Thế giới. Ông trở thành Giám đốc điều hành của Hương Cảng Watch vào tháng 9 năm 2020 và tiếp tục giữ vị trí đó. Ông đã viết ba cuốn sách tập trung vào Miến Điện và đồng tác giả hai cuốn sách khác về nghĩa vụ nhân quyền của Kitô giáo.

Ông vừa có bài viết nhan đề “Jimmy Lai: a life sentence in all but name”, nghĩa là “Jimmy Lai: Một bản án chung thân đúng nghĩa”. Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Thụy Khanh.

Khi Đức Giáo Hoàng Lêô đọc kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật vào Chúa nhật tới, ngài nên cầu nguyện công khai cho Jimmy Lai và gia đình ông. Bản án 20 năm tù dành cho một trong những nhà hoạt động dân chủ hàng đầu và là một trong những tín hữu Công Giáo nổi bật nhất của Hương Cảng là một sự bất công trắng trợn, một sự xâm phạm nhân quyền và phẩm giá, và là một sự sỉ nhục đối với Giáo hội, và Đức Giáo Hoàng nên lên tiếng về điều đó.

Jimmy Lai là một công dân Anh 78 tuổi, đã bị giam giữ hơn 5 năm và phần lớn thời gian đó ông bị biệt giam trong một phòng giam nhỏ, không có ánh sáng tự nhiên và trong điều kiện nhiệt độ cực cao. Là người mắc bệnh tiểu đường và bệnh tim, sức khỏe của ông Lai đã suy giảm đáng kể và ông bị sụt cân nghiêm trọng. Ông chỉ được phép tập thể dục chưa đến một giờ mỗi ngày trong không gian chật hẹp. Quan trọng hơn, với tư cách là một người Công Giáo sùng đạo, ông đã bị từ chối quyền được rước lễ trong phần lớn 5 năm qua.

Giờ đây, ông phải đối mặt với bản án 20 năm tù, mà xét đến tuổi tác và sức khỏe yếu kém của ông, thực chất là án tù chung thân – và cuối cùng là án tử hình. Bị kết tội theo luật an ninh quốc gia hà khắc của Hương Cảng về tội âm mưu thông đồng với các thế lực nước ngoài và, theo một luật khác, về tội âm mưu xuất bản tài liệu kích động, tội ác thực sự của ông Lai – như nhà lãnh đạo nhóm luật sư quốc tế của ông, Caoilfhionn Gallagher KC, nói – là âm mưu làm báo chí, bàn luận chính trị với các chính trị gia và thảo luận về nhân quyền với các tổ chức nhân quyền. Tôi nằm trong số những 'thế lực nước ngoài' mà ông ta bị cáo buộc thông đồng và tên tôi được nêu 95 lần trong bản án được đưa ra ngay trước Giáng Sinh năm ngoái.

Câu chuyện của ông Lai thực sự đáng chú ý, được kể lại sống động trong bộ phim tài liệu của Viện Acton có tên “Người Hương Cảng” và trong cuốn tiểu sử xuất sắc của Mark Clifford, “Kẻ Gây Rắc Rối”. Ở tuổi 12, ông Lai đã chạy trốn khỏi nạn đói ở Trung Quốc đại lục do Đại nhảy vọt của Mao Trạch Đông gây ra và đến Hương Cảng bằng cách trốn trên tàu. Ông làm lao động trẻ em trong một nhà máy may mặc trước khi cuối cùng thành lập được doanh nghiệp bán lẻ thành công của riêng mình, và sau đó chuyển sang lĩnh vực khách sạn, bán lẻ và xuất bản.

Vụ thảm sát Thiên An Môn năm 1989 là một bước ngoặt đối với ông Lai, khi ông chứng kiến chính quyền Trung Quốc bắn chết những người biểu tình sinh viên ôn hòa. Ông quyết tâm thách thức sự đàn áp của Đảng Cộng sản Trung Quốc, thành lập tạp chí Next và sau đó là Apple Daily, tờ báo tiếng Hoa ủng hộ dân chủ phổ biến nhất ở Hương Cảng – bị chính quyền Trung Quốc đóng cửa vào năm 2021. Ông trở thành một trong những người bảo vệ dân chủ và nhân quyền mạnh mẽ nhất ở Hương Cảng và là cái gai trong mắt chế độ độc tài Bắc Kinh, mặc dù luôn chủ trương biểu tình bất bạo động, hòa bình.

Chỉ vài ngày sau khi Hương Cảng được trao trả cho Trung Quốc năm 1997, ông Lai đã được rửa tội theo đạo Công Giáo bởi Hồng Y Joseph Đức Hồng Y Quân, một người từ lâu đã chỉ trích Bắc Kinh. Được truyền cảm hứng từ vợ mình là bà Teresa, một người Công Giáo sùng đạo, ông đã trưởng thành trong đức tin và trong năm năm qua ở tù, ông đã dành phần lớn thời gian để cầu nguyện, đọc các tác phẩm kinh điển về tâm linh và vẽ tranh tôn giáo. Như tôi đã viết vào tháng 12, ngay sau khi ông bị kết án, tôi có một trong những bức tranh Chúa Kitô trên thập tự giá mà ông vẽ trong tù treo trên tường nhà mình.

Các chính trị gia trên khắp thế giới đã lên án bản án chỉ vài giờ sau khi nó được tuyên. Ngoại trưởng Anh, Yvette Cooper, cho biết ông Lai bị kết án “vì thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình, sau một vụ truy tố mang động cơ chính trị” và kêu gọi chính quyền Hương Cảng “chấm dứt sự đau khổ khủng khiếp của ông ấy và trả tự do cho ông ấy vì lý do nhân đạo, để ông ấy có thể đoàn tụ với gia đình”. Bà hứa sẽ “nhanh chóng tiếp tục can thiệp” vào trường hợp của ông. Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, Volker Türk, cũng “lên án” bản án tù và kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho ông Lai. Ông nói: “Jimmy Lai là một nhà xuất bản bị kết án 20 năm tù vì thực hiện các quyền được bảo vệ theo luật quốc tế. Bản án này cần phải được hủy bỏ ngay lập tức vì không phù hợp với luật quốc tế”.

Cần phải làm nhiều hơn nữa để tìm cách trả tự do cho ông Lai. Anh Quốc có trách nhiệm đặc biệt trong việc gây áp lực lên Bắc Kinh để ân xá cho ông Lai vì lý do sức khỏe, và cần phối hợp nỗ lực với các đồng minh cùng chí hướng. Thủ tướng Keir Starmer đã bỏ lỡ cơ hội sử dụng ảnh hưởng của mình để tìm kiếm sự tự do cho ông Lai trong chuyến thăm Trung Quốc gần đây, mặc dù ông nói rằng ông đã “đề cập” đến vụ việc. Tổng thống Trump phải ưu tiên thực hiện lời hứa nhiều lần trước đây của mình về việc trả tự do cho ông Lai khi ông đến thăm Bắc Kinh vào tháng Tư. Vụ việc của ông Lai phải được nêu bật trong mọi cuộc gặp chính thức với Trung Quốc, cho đến khi việc tiếp tục giam giữ ông trở nên bất tiện đối với Tập Cận Bình. Nhưng trong số các tiếng nói của các nhà lãnh đạo thế giới, tiếng nói của Vatican cho đến nay vẫn còn thiếu. Đức Giáo Hoàng Lêô – người đã gặp vợ và con gái của ông Lai vào tháng 10 năm ngoái – nên lên tiếng, cũng như các giáo sĩ Công Giáo trên toàn thế giới. Trong các Thánh lễ tuần này và Chúa Nhật tới, cần cầu nguyện cho Jimmy Lai và gia đình ông. Cần tổ chức các buổi cầu nguyện. Và Đức Thánh Cha nên tận dụng cơ hội sớm nhất có thể – dù là trong buổi đọc kinh Angelus vào Chúa Nhật tới hay một dịp thích hợp khác – để cầu nguyện công khai cho ông Lai và kêu gọi trả tự do cho ông vì lý do nhân đạo. Nếu có một tù nhân chính trị nào xứng đáng nhận được sự hỗ trợ của Vatican, thì đó chính là ông Lai.

Chúa Nhật tuần trước, tôi ở Washington, DC, và đã tham dự Thánh lễ tại Vương cung thánh đường Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội. Sau Thánh lễ, tôi đã cầu nguyện bên cạnh một bức ảnh tuyệt đẹp của Đức Mẹ Trung Hoa và thắp nến cầu nguyện cho người bạn của tôi, Jimmy Lai. Trong năm năm qua, tôi đã thắp nến và cầu nguyện tại các nhà thờ và thánh đường trên khắp thế giới, từ Rôma đến Prague, từ Hán Thành đến Đài Bắc, từ Warsaw và Kraków đến Westminster và Walsingham. Tôi sẽ tiếp tục làm như vậy mỗi ngày cho đến khi Jimmy Lai được trả tự do và đoàn tụ với gia đình. Tôi kêu gọi Giáo hội toàn cầu cùng tham gia với tôi.


Source:Catholic Herald

2. Một thành viên của Opus Dei người Anh có thể là vị thánh thuộc thế hệ Gen Z đầu tiên.

Sinh ra ở Manchester và mang trong mình dòng dõi Tây Ban Nha, Pedro sống ở Yorkshire, ngoại trừ một thời gian ngắn ở Majorca do công việc của cha. Pedro là một học sinh xuất sắc, học tiếng Tây Ban Nha, toán, hóa học, vật lý và toán cao cấp. Được nuôi dưỡng trong một gia tấn Công Giáo sùng đạo, với cả cha và mẹ đều là thành viên của Opus Dei, cậu được giáo dục Công Giáo mạnh mẽ từ nhỏ.

Cậu tham gia các lớp học giáo dục Kitô giáo với Opus Dei và, ở tuổi 17, đã đưa ra quyết định phi thường là trở thành một thành viên của Opus Dei. Vào ngày 1 tháng 5 năm 2013, cậu đã cam kết sống độc thân suốt đời giữa thế gian, noi theo giáo huấn và tinh thần của Thánh Josemaría Escrivá.

Jack Valero, nhân viên báo chí của Opus Dei tại Anh và đồng sáng lập Catholic Voices, quen biết Pedro cũng như cả cha mẹ anh. Ông nói với tờ Herald rằng “khi lớn lên, cậu ấy là một chàng trai trẻ hoàn toàn bình thường, rất thân thiện. Cậu ấy thường nói chuyện với mọi người về Chúa và về việc thực hành đức tin. Cậu ấy đã nói chuyện với rất nhiều người ở mọi lứa tuổi.” Những người khác cũng đã làm chứng cho món quà phi thường mà Pedro sở hữu, khả năng truyền đạt những điều thuộc về Chúa cho tất cả những người mà anh tiếp xúc.

Với thành tích học tập xuất sắc, anh được nhận vào học ngành kỹ thuật hóa học tại Đại học Imperial College Luân Đôn, nơi anh sống trong một ngôi nhà của tổ chức Opus Dei. Ba tháng sau khi bắt đầu chương trình học, anh được chẩn đoán mắc bệnh. Trong kỳ nghỉ Giáng Sinh cùng gia đình ở Majorca, Tây Ban Nha, anh phải vào bệnh viện vì đau dữ dội và được chẩn đoán mắc ung thư vùng chậu giai đoạn cuối. Do đó, anh phải tạm ngừng việc học và trở về Manchester để điều trị và ở gần bố mẹ.

Pedro đã chuyển trường sang Đại học Manchester vào tháng 9 năm 2015, với hy vọng có thể tiếp tục học tập trong khi điều trị. Tuy nhiên, tình trạng sức khỏe của anh xấu đi khiến anh phải hoãn việc này đến tháng 9 năm 2016, nhưng ngay cả khi đó anh cũng chỉ có thể học chưa đầy một học kỳ.

Pedro đã hiến dâng nỗi đau khổ của mình cho những người xung quanh và khi đến thăm Giáo hoàng Phanxicô tại Vatican năm 2015, ngài đã nói với Đức Thánh Cha: “Con là một thành viên của Opus Dei. Con bị ung thư và con xin hiến dâng tất cả những điều này cho Giáo hội và cho chính Ngài.” Không lâu sau đó, tình trạng của ngài trở nên tồi tệ hơn và ngài phải chịu đựng những cơn đau dữ dội trong phần lớn thời gian.

Căn bệnh của Pedro đã truyền cảm hứng cho nhiều người đến gần Chúa và Giáo hội hơn. Theo tinh thần thánh hóa đời sống thường nhật của Opus Dei, ngài đã cố gắng trở thành một bệnh nhân, một người con và một người anh em tốt nhất có thể.

Pedro qua đời ngày 13 Tháng Giêng năm 2018, ở tuổi 21. Anh ra đi trong vòng tay gia đình và các thành viên của Opus Dei khi họ đang cùng nhau cầu nguyện kinh Salve Regina. Lễ tang của anh được tổ chức tại nhà thờ Holy Name ở Manchester, với sự tham dự của hơn 500 người, trong đó có khoảng 40 linh mục đồng tế.

Ngay từ đầu, đã có những lời kể về sự can thiệp của ngài. Một người mẹ ở Majorca, người quen biết Pedro, kể lại rằng vào ngày ngài qua đời, con gái bà bị mất tích. Sau khi tìm kiếm khắp nơi, bà đã cầu xin sự giúp đỡ của Pedro và bắt đầu đọc kinh Kính Mẹ Maria. Sau khi đọc kinh ba lần, một chiếc xe dừng lại trước mặt bà. Con gái bà đã được tìm thấy bởi điều mà bà mô tả là “một thiên thần được người bạn Pedrito của chúng tôi phái đến”.

Sau khi anh qua đời, một nhóm bạn bè đã lập một trang web “với hy vọng một ngày nào đó Pedro sẽ được phong thánh trong Giáo Hội Công Giáo”. Từ khắp nơi trên thế giới, mọi người đã chia sẻ hàng trăm ơn lành mà họ cho là nhờ sự cầu bầu của Pedro, mô tả cả những ân sủng về tinh thần và thể chất đã nhận được.

Chỉ tám năm sau khi Pedro qua đời, tiến trình phong thánh cho anh đã bắt đầu. Một công chứng viên, một viên chức chính thức của Giáo hội chịu trách nhiệm ghi chép và chứng thực chính thức tất cả các bằng chứng và hành động liên quan đến vụ việc, đã được bổ nhiệm. Giám mục John Arnold của Giáo phận Salford cũng đã yêu cầu được phép mở hồ sơ phong thánh cho anh.


Source:Catholic Herald

3. Đơn kiến nghị yêu cầu mở cuộc thanh tra giáo luật sau tranh cãi về sân thượng nhà thờ Thánh Phêrô.

Một bản kiến nghị trực tuyến kêu gọi thanh tra chính thức việc quản lý Đền Thờ Thánh Phêrô đã được khởi xướng trong bối cảnh tranh cãi xoay quanh các báo cáo cho rằng một quán ăn hoặc khu vực giải khát mở rộng có thể được khai trương trên sân thượng của Đền Thờ Thánh Phêrô.

Bản kiến nghị, được trình bày dưới dạng thư ngỏ gửi Đức Hồng Y Pietro Parolin, Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, bày tỏ điều mà nó mô tả là “mối quan ngại sâu sắc” của các tín hữu về những quyết định được đưa ra dưới quyền quản lý của cha xứ nhà thờ chính tòa, Hồng Y Mauro Gambetti. Bản kiến nghị yêu cầu một cuộc xem xét chính thức về mặt giáo luật và mục vụ, lập luận rằng việc đưa vào một không gian thương mại hoặc bán thương mại ở vị trí quá gần với nhà thờ quan trọng nhất của Kitô giáo có nguy cơ làm suy yếu sự thiêng liêng của địa điểm này.

Theo quan niệm truyền thống, khu vực nhìn ra thành Rôma được coi là không có hoạt động thương mại. Bức thư ngỏ đề cập đến các báo cáo trên phương tiện truyền thông bắt đầu lan truyền vào ngày 29 tháng Giêng, cho rằng công việc đang được tiến hành để xây dựng một quán ăn nhỏ trên sân thượng rộng lớn nằm trước các bức tượng của các Tông đồ. Thông tin này ban đầu được đăng tải trên tờ báo Ý Il Giornale, mô tả một dự án liên quan đến việc chuyển đổi các khu vực dịch vụ cũ từng được sử dụng bởi Sampietrini, những người chịu trách nhiệm bảo trì vương cung thánh đường. Theo báo cáo, vật liệu và đồ nội thất đã bắt đầu được chuyển đến, và dự án được tường trình đã được phát triển một cách bí mật.

Chỉ vài giờ sau, Vatican News đăng tải lời đính chính từ văn phòng truyền thông của Đền Thờ Thánh Phêrô, bác bỏ thông tin về việc xây dựng nhà hàng hay quán ăn. Thay vào đó, thông báo cho biết Vatican đang xem xét mở rộng khu vực sân thượng dành cho khách hành hương để đáp ứng lượng khách ngày càng tăng. “Để đối phó với số lượng khách tham quan ngày càng tăng, việc mở rộng khu vực sân thượng dành cho khách hành hương đang được xem xét”, thông báo cho biết, đồng thời nói thêm rằng điều này sẽ bao gồm việc mở rộng “khu vực giải khát nhỏ hiện có, với phong cách trang nhã phù hợp với bối cảnh, tôn trọng sự linh thiêng của nơi này và đáp ứng nhu cầu của khách hành hương”.

Đền Thờ Thánh Phêrô đã có một quán cà phê trên tầng mái giữa đền thờ và mái vòm của Michelangelo, thường được những người hành hương leo lên mái vòm sử dụng. Các quan chức Vatican nhấn mạnh rằng bất kỳ thay đổi nào cũng nhằm mục đích giảm bớt tình trạng tắc nghẽn bên trong nhà thờ và, theo tuyên bố, có thể “giảm sự tập trung của du khách trong vương cung thánh đường và thúc đẩy một bầu không khí chiêm nghiệm hơn”.

Tuy nhiên, đơn kiến nghị lập luận rằng sự phân biệt giữa một “quán ăn nhỏ” và một quán cà phê mở rộng không giải quyết được vấn đề cốt lõi. Các tác giả trích dẫn điều 1210 của Bộ luật Giáo luật, trong đó nêu rõ rằng tại những nơi linh thiêng “chỉ những gì phục vụ cho việc thực hành và thúc đẩy sự thờ phượng, lòng mộ đạo và tôn giáo mới được phép”, và bất cứ điều gì “không liên quan đến sự linh thiêng của nơi đó” đều bị cấm. Bức thư cũng chỉ ra tính nhạy cảm mang tính biểu tượng của vị trí sân thượng phía trên các khu vực có đài tưởng niệm và lăng mộ của các tông đồ quan trọng.

Ngoài vấn đề đồ ăn thức uống, bản kiến nghị còn nêu lên một loạt các “hành vi bất kính nghiêm trọng” được báo cáo trong những năm gần đây tại nhà thờ, bao gồm cả việc xâm phạm và những cử chỉ xúc phạm gần Bàn thờ Xưng tội. Không nêu đích danh ai, bức thư lập luận rằng những sự việc như vậy đặt ra câu hỏi về sự cảnh giác và việc bảo vệ hiệu quả không gian linh thiêng, những nghĩa vụ cũng được quy định trong luật giáo hội.

Những người soạn thảo đơn thỉnh nguyện yêu cầu Hồng Y Parolin xác minh các sự việc được báo cáo từ góc độ giáo luật, xem xét các biện pháp để bảo vệ sự thiêng liêng của vương cung thánh đường, và đánh giá xem liệu có cần thiết phải thực hiện các biện pháp sửa chữa hoặc kỷ luật hay không. Họ cũng lưu ý rằng nhiệm kỳ của Hồng Y Gambetti với tư cách là tổng quản xứ sắp hết hạn và đề nghị rằng vấn đề bổ nhiệm nên được cân nhắc kỹ lưỡng “dưới góc độ lợi ích của các tín hữu và sự bảo vệ tối đa cần thiết cho nơi thánh”.

Mặc dù Đền Thờ Thánh Phêrô từ lâu đã có những chuẩn bị thiết thực cho khách hành hương, bao gồm một điểm nghỉ chân nhỏ trên tầng mái gần mái vòm dành cho những người leo lên mái vòm, đặc biệt là trong cái nóng mùa hè, nhưng ít ai phản đối điều này. Giáo hội luôn hiểu được nhu cầu chăm sóc các nhu cầu vật chất của khách hành hương, và việc làm đó chưa bao giờ bị coi là trái với lòng tôn kính khi được thực hiện trong giới hạn rõ ràng.

Điều đã thay đổi không phải là sự tồn tại của quán cà phê, mà là quy mô, ý nghĩa biểu tượng và vị trí hiện đang được thảo luận. Các báo cáo cho rằng sân thượng, một khu vực có tầm quan trọng đặc biệt về mặt thị giác và biểu tượng, có thể được phát triển hơn nữa cho mục đích thương mại, ngay cả ở dạng “đơn giản”, đã gây lo ngại chính vì không gian này từ trước đến nay chưa từng bị mở rộng thương mại. Nó được coi là một phần mở rộng của kiến trúc thiêng liêng của nhà thờ hơn là một đài quan sát trung lập.

Đơn thỉnh nguyện gửi Hồng Y Pietro Parolin nêu lên những lo ngại của mình dưới góc độ giáo luật hơn là cá nhân, viện dẫn luật lệ của Giáo hội về các nơi thánh. Giáo luật quy định rõ ràng rằng nhà thờ tồn tại để thờ phượng, cầu nguyện và truyền bá tôn giáo, và bất cứ điều gì xa lạ với sự thánh thiêng của chúng đều phải bị loại trừ. Những lo ngại này càng trở nên nghiêm trọng hơn bởi những hành vi xúc phạm gần đây và được báo chí đưa tin rộng rãi ngay trong chính nhà thờ Thánh Phêrô, bao gồm cả hành vi phá hoại và xúc phạm tại các bàn thờ. Mỗi sự việc đều gây ra tai tiếng không chỉ vì bản thân hành vi đó, mà còn vì chúng cho thấy sự thiếu cảnh giác ở một nơi mà sự tôn kính cần được gìn giữ cẩn thận nhất.

Những lời chỉ trích nhắm vào Hồng Y Mauro Gambetti, cha xứ của nhà thờ, ngày càng gia tăng cùng với những lo ngại này. Liệu những lời chỉ trích đó có công bằng trong từng chi tiết hay không là một câu hỏi chính đáng, vì việc quản lý nhà thờ Thánh Phêrô rất phức tạp và trách nhiệm được chia sẻ rộng rãi. Tuy nhiên, sẽ là một sai lầm nếu bác bỏ mối lo ngại ngày càng tăng này như là do phe phái hay phản động. Người Công Giáo có quyền đặt câu hỏi khi sự thiêng liêng của nhà thờ thánh thiện nhất của họ dường như bị đe dọa, và sự im lặng sẽ là một thất bại lớn hơn là sự phản đối.


Source:Catholic Herald

4. Huấn đức của Đức Thánh Cha Lêô XIV trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa Chúa Nhật

Chúa Nhật, 15 Tháng Hai, Giáo Hội trên toàn thế giới cử hành Chúa Nhật thứ 6 Mùa Quanh Năm.

Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nói:

Anh chị em thân mến, chúc anh chị em Chúa nhật vui vẻ!

Hôm nay chúng ta cùng nghe một phần đoạn Tin Mừng trong “Bài Giảng Trên Núi” (xem Mt 5:17-37). Sau khi công bố Tám Mối Phúc, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta bước vào sự mới mẻ của Nước Thiên Chúa. Để hướng dẫn chúng ta trên hành trình này, Người đã mặc khải ý nghĩa đích thực của các điều răn trong Luật Mô-sê. Chúng không nhằm thỏa mãn nhu cầu tôn giáo bên ngoài là cảm thấy “công chính” trước mặt Thiên Chúa, mà để đưa chúng ta vào mối quan hệ yêu thương với Thiên Chúa và với anh chị em mình. Vì lý do này, Chúa Giêsu nói rằng Người không đến để bãi bỏ Luật, mà để làm cho Luật được nên trọn (xem câu 17).

Luật được nên trọn chính bởi tình yêu, là điều mang ý nghĩa sâu xa và mục đích tối thượng của nó đến sự hoàn thành. Chúng ta được kêu gọi đạt được một sự công chính “vượt trội” (xem câu 20) hơn sự công chính của các thầy dạy luật và người Pha-ri-siêu, một sự công chính không chỉ giới hạn ở việc tuân giữ các điều răn, mà còn mở lòng chúng ta ra với tình yêu thương và thúc đẩy chúng ta yêu thương. Chúa Giêsu xem xét một số điều răn của Luật pháp liên quan đến các trường hợp cụ thể, và sử dụng các công thức ngôn ngữ được gọi là nghịch lý để chỉ ra sự khác biệt giữa sự công chính tôn giáo hình thức và sự công chính của Nước Thiên Chúa: một mặt, “Các ngươi đã nghe lời phán dạy cho người xưa”, mặt khác, Chúa Giêsu khẳng định, “Nhưng ta nói với các ngươi” (xem các câu 21-37).

Đường lối này rất quan trọng, bởi vì nó cho thấy rằng Luật pháp được ban cho Mô-sê và các tiên tri như một cách để biết Thiên Chúa và kế hoạch của Người dành cho chúng ta và cho lịch sử, hay, dùng cách diễn đạt của Thánh Phaolô, như một người thầy hướng dẫn chúng ta đến với Người (xem Ga-lát 3:23-25). Nhưng giờ đây, chính Thiên Chúa, trong ngôi vị Chúa Giêsu, đã đến giữa chúng ta, làm trọn Luật pháp, biến chúng ta thành con cái của Chúa Cha và ban cho chúng ta ân sủng để bước vào mối quan hệ với Người như con cái và như anh chị em ruột thịt với nhau.

Thưa anh chị em, Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng sự công chính đích thực nằm ở tình yêu thương và rằng, trong mỗi điều răn của Luật pháp, chúng ta phải học cách nhận ra lời kêu gọi yêu thương. Thật vậy, không đủ nếu chỉ không giết người về thể xác nhưng sau đó lại giết người bằng lời nói và làm suy yếu phẩm giá của người khác (xem Mt 5:21-22). Tương tự như vậy, sẽ không đủ nếu chỉ chung thủy với vợ/chồng về mặt hình thức và không phạm tội ngoại tình nhưng mối quan hệ thiếu đi sự dịu dàng, lắng nghe, tôn trọng, quan tâm lẫn nhau và những mục tiêu chung (xem các câu 27-28, 31-32). Chúng ta có thể thêm những ví dụ khác vào những ví dụ mà chính Chúa Giêsu đã nêu ra. Tin Mừng mang đến cho chúng ta lời dạy quý giá này: sự công chính tối thiểu là chưa đủ; cần có tình yêu thương lớn lao. Chúng ta hãy cùng nhau cầu khẩn Đức Mẹ Maria, người đã ban Chúa Kitô cho thế giới, Đấng hoàn thành Luật pháp và kế hoạch cứu độ. Xin Mẹ cầu bầu cho chúng ta, giúp chúng ta hiểu rõ hơn về Nước Thiên Chúa và sống trọn vẹn lời kêu gọi sống công chính của Nước Thiên Chúa.

Sau khi đọc kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha nói thêm như sau:

Trong những ngày tới, hàng tỷ người ở Đông Á và các nơi khác trên thế giới sẽ đón mừng Tết Nguyên Đán. Mong rằng lễ hội vui tươi này sẽ khích lệ chúng ta vun đắp tình cảm gia đình và tình bạn một cách sâu sắc hơn; mong rằng nó sẽ mang lại sự bình an cho gia đình và xã hội; Mong rằng đây sẽ là cơ hội để chúng ta cùng nhau hướng tới tương lai, xây dựng hòa bình và thịnh vượng cho tất cả mọi người. Với những lời chúc tốt đẹp nhất cho năm mới, tôi bày tỏ tình cảm của mình đến tất cả mọi người, đồng thời cầu mong Chúa ban phước lành cho mỗi người.