ĐỨC HỒNG Y PHANXICÔ XAVIÊ NGUYỄN VĂN THUẬN – CHỨNG NHÂN CỦA HY VỌNG CHO THỜI ĐẠI HÔM NAY
Ngày 25 tháng 3 vừa qua, tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Gioan Latêranô ở Rôma, đã diễn ra một hội nghị quốc tế rất đặc biệt về Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, nhân dịp kỷ niệm 50 năm cuốn Đường Hy Vọng. Đây không chỉ là một sự kiện tưởng niệm, nhưng là một lời nhắc mạnh mẽ gửi đến toàn thể Giáo Hội: giữa một thế giới mỏi mệt, bất an, đầy khủng hoảng và chia rẽ, chứng tá của Đức Hồng y Thuận vẫn đang nói với con người hôm nay bằng một sức mạnh lạ lùng: hy vọng là có thật, và hy vọng Kitô giáo không bao giờ chết.
Chính nơi không gian trang trọng của Laterano – nơi từng chứng kiến những biến cố quan trọng của Giáo Hội – hội nghị ấy như muốn khẳng định rằng cuộc đời của Đức Hồng y Thuận không còn là một câu chuyện riêng của người Công giáo Việt Nam, nhưng đã trở thành một di sản thiêng liêng có tầm vóc hoàn vũ. Từ một xà lim tối tăm, từ những mảnh lịch cũ, từ vài giọt rượu và một giọt nước, từ những năm tháng tù đày và biệt giam, đã bừng lên một ánh sáng không chỉ sưởi ấm những người đồng thời với ngài, mà còn đang tiếp tục soi đường cho biết bao tâm hồn hôm nay.
Điểm nổi bật nhất của hội nghị lần này chính là sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV gửi đến hội nghị, qua chữ ký của Đức Hồng y Quốc vụ khanh Pietro Parolin. Trong sứ điệp ấy, Đức Thánh Cha không chỉ ca ngợi Đức Hồng y Thuận như một con người anh hùng, nhưng ngài nhấn mạnh đến điều cốt lõi hơn nhiều: Đức Hồng y Thuận là một “chứng nhân Kitô giáo nhiệt thành”, một con người mà niềm hy vọng không phát xuất từ hoàn cảnh thuận lợi, nhưng từ cuộc gặp gỡ sống động với Chúa Kitô và được hình thành trong một đời sống hiến dâng cho Thiên Chúa và cho tha nhân. Đức Thánh Cha cho thấy hy vọng Kitô giáo không phải là một thứ lạc quan dễ dãi, không phải là thái độ tự trấn an rằng “rồi mọi sự sẽ ổn”, nhưng là một sức mạnh nội tâm, một sự chọn lựa kiên vững, một ánh sáng bền bỉ ngay giữa những hoàn cảnh xem ra tối tăm nhất.
Đó là điều làm cho chứng tá của Đức Hồng y Thuận trở nên chói sáng. Bởi lẽ, ngài không nói về hy vọng từ một nơi an toàn. Ngài nói về hy vọng từ trong 13 năm tù đầy, trong đó có 9 năm biệt giam. Ngài đã nếm sự cô độc đến tận cùng. Ngài bị tước đoạt chức vụ, bị cắt đứt mọi liên hệ, bị đẩy vào tình trạng tưởng như hoàn toàn vô dụng. Vậy mà chính trong bóng tối ấy, ngài lại khám phá ra một chân lý đã nâng đỡ toàn bộ đời sống mình:
“Con hãy chọn Chúa, chứ không chọn công việc của Chúa.”
Câu nói ấy chính là chìa khóa để hiểu trọn hành trình nội tâm của Đức Hồng y Thuận. Trong những tháng năm đầu bị giam cầm, nỗi đau lớn nhất của ngài không chỉ là mất tự do, mà còn là cảm giác mình không còn được làm điều mình yêu mến cho Giáo Hội. Nhưng rồi, nhờ ơn Chúa, ngài nhận ra: nếu cứ bám chặt vào vai trò, chức vụ, thành quả, vào những “việc của Chúa”, thì ngài sẽ gục ngã. Chỉ khi chọn chính Chúa, chọn sự hiện diện của Chúa, chọn yêu Chúa ngay giữa cảnh bất lực, ngài mới thật sự được tự do. Đó không phải là buông xuôi. Đó là một cuộc hoán cải tận gốc, từ chỗ sống nhờ hiệu quả bên ngoài sang chỗ sống bằng sự hiện diện và tình yêu.
Từ sự tự do nội tâm ấy, một điều tưởng như không thể đã xảy ra: trong tù, ngài vẫn tiếp tục sống ơn gọi mục tử của mình. Không có nhà thờ, ngài lấy lòng bàn tay làm bàn thờ. Không có chén thánh, ngài dùng ba giọt rượu và một giọt nước để dâng lễ. Không có sách vở, ngài viết 1.001 tư tưởng trên những mảnh lịch cũ. Không có quyền lực nào trong tay, ngài vẫn cảm hóa được cả những người canh giữ mình bằng sự hiền từ, bằng ngoại ngữ ngài dạy họ, bằng nụ cười không cay đắng, bằng một trái tim đã được Tin Mừng chinh phục. Chính từ nơi tưởng như ngục tối ấy, Đường Hy Vọng đã ra đời – không phải như một cuốn sách lý thuyết, nhưng như một tiếng nói sống động của một tâm hồn đã dám tin vào Chúa giữa tận cùng khốn khó.
Các diễn giả tại hội nghị đã làm nổi bật thêm nhiều khía cạnh rất sâu của di sản ấy. Có vị nhấn mạnh rằng từ kinh nghiệm bị tước đoạt và lưu đày, Đức Hồng y Thuận đã trở thành một con người có khả năng nói về công lý, hòa bình, phẩm giá con người và học thuyết xã hội của Giáo Hội với một thẩm quyền thiêng liêng rất đặc biệt. Có vị lại nhắc đến nụ cười hiền hậu của ngài khi kể lại những năm tháng nhục nhã trong tù – một nụ cười không hề phảng phất cay đắng, không oán hờn, không trả đũa. Có vị khác nhấn mạnh rằng ngài không chỉ chịu đựng đau khổ, nhưng đã biến đau khổ thành của lễ, biến nhà tù thành nhà thờ, biến kẻ canh tù thành người bạn, biến bóng tối thành nơi phát sáng hy vọng.
Và đó cũng là nơi bài học lớn cho người Kitô hữu hôm nay bắt đầu. Ngày nay, phần đông chúng ta không ở trong tù, không bị biệt giam, không mất tự do như Đức Hồng y Thuận. Nhưng chúng ta lại bị giam trong những “nhà tù vô hình” của thời đại: nhà tù của áp lực thành công, nhà tù của sợ thất bại, nhà tù của cơm áo gạo tiền, nhà tù của lo âu, so sánh, đố kỵ, nhà tù của điện thoại, mạng xã hội, và sự quá tải thông tin, nhà tù của sự mệt mỏi kéo dài khiến linh hồn không còn sức để cầu nguyện. Chính trong bối cảnh đó, di sản của Đức Hồng y Thuận trở nên vô cùng thực tế.
Ngài dạy chúng ta bài học đầu tiên: sống giây phút hiện tại. Không lãng phí năng lượng cho những tiếc nuối quá khứ hay hoảng sợ tương lai, nhưng đổ đầy tình yêu vào việc nhỏ bé phải làm hôm nay. Với người mẹ nội trợ, đó có thể là nấu bữa cơm với tâm tình dâng hiến. Với người cha mưu sinh, đó có thể là làm việc lương thiện mà không gian dối. Với người trẻ đi học, đó là học hành chăm chỉ với lương tâm ngay thẳng. Sự thánh thiện không bắt đầu ở những điều phi thường, nhưng trong bổn phận hiện tại được làm bằng tình yêu.
Bài học thứ hai: đừng đồng hóa giá trị của mình với thành công bên ngoài. Người thời nay rất dễ đánh giá bản thân bằng lương bổng, chức vụ, thành tựu, địa vị, sự nhìn nhận của người khác. Nhưng khi những điều ấy sụp đổ, con người cũng sụp theo. Đức Hồng y Thuận nhắc ta rằng: giá trị của người Kitô hữu không nằm ở việc mình làm được bao nhiêu, nhưng ở chỗ mình có thuộc về Chúa hay không. Người đang bị áp lực công việc, bị coi thường, bị thất bại, cần nghe lại điều này hơn bao giờ hết: phẩm giá của bạn không do KPI quyết định, mà do Chúa ban.
Bài học thứ ba: đức ái và tha thứ là sức mạnh thật sự. Trong một xã hội thích phản công, thích trả đũa, thích “ăn miếng trả miếng”, Đức Hồng y Thuận đã chọn dịu dàng với cả cai ngục. Không phải vì ngài yếu, nhưng vì ngài mạnh hơn hận thù. Người Kitô hữu hôm nay, ở nơi làm việc, trong gia đình, trên mạng xã hội, được mời gọi sống điều đó: không để mình trở thành bản sao của sự dữ mình đang chịu. Có thể ta chưa làm được những điều lớn, nhưng ta có thể: bớt một lời cay nghiệt, chặn đứng một cuộc nói xấu, từ chối hùa theo đám đông kết án, cầu nguyện cho người làm mình đau.
Bài học thứ tư: Thánh Thể là nguồn sức mạnh thật. Ba giọt rượu, một giọt nước, một mẩu bánh nhỏ trong tù đã nuôi sống linh hồn Đức Hồng y Thuận suốt những năm dài. Điều ấy nhắc chúng ta rằng người Kitô hữu hôm nay không thể sống đạo thực tế nếu xa nguồn mạch Thánh Thể. Bận rộn không phải là lý do để cắt lìa mình khỏi Chúa. Chính vì bận mà càng phải tìm đến Chúa, dù chỉ bằng một lời nguyện ngắn, một giờ chầu ngắn, một Thánh Lễ giữa tuần khi có thể, hay một khoảnh khắc lặng thinh trước Nhà Tạm.
Và bài học sau cùng: đừng phí đau khổ. Đức Hồng y Thuận không tô hồng đau khổ, nhưng ngài không để đau khổ thành vô nghĩa. Ngài dạy ta biết đón nhận thử thách như cơ hội để thanh luyện, để lớn lên, để kết hiệp hơn với Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Trong đời sống hôm nay, điều đó rất cụ thể: một căn bệnh có thể trở thành lời cầu nguyện cho gia đình, một thất bại có thể dạy ta khiêm nhường, một thời gian tối tăm có thể đưa ta trở về với điều cốt lõi, một cuộc sống chật vật có thể giúp ta thương người nghèo hơn.
Từ tất cả những điều ấy, hội nghị ngày 25 tháng 3 năm 2026 vừa qua tại Laterano không chỉ đơn thuần là một hội thảo trí thức. Đó là một tiếng chuông rất mạnh cho thời đại: thế giới hôm nay không thiếu thông tin, nhưng thiếu hy vọng; không thiếu kỹ thuật, nhưng thiếu tự do nội tâm; không thiếu thành tích, nhưng thiếu những tâm hồn đã được Chúa chạm đến. Và Đức Hồng y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận vẫn đang đứng đó, như một chứng nhân rạng ngời của niềm hy vọng không khuất phục.
Vì thế, chúng ta – những người con của Giáo Hội Việt Nam – được mời gọi không chỉ ngưỡng mộ ngài, nhưng còn cầu nguyện tha thiết cho tiến trình phong thánh của ngài. Theo truyền thống của Giáo Hội, việc phong chân phước và phong thánh cần những dấu lạ được nhìn nhận cách chính thức. Vậy nên, chúng ta hãy khiêm tốn và sốt sắng cầu xin Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Thuận, ban những ơn lành và ơn lạ cần thiết, để nếu đẹp ý Chúa, tiến trình tôn phong ngài được sớm hoàn tất.
Xin mỗi gia đình, mỗi cộng đoàn, mỗi người tín hữu Việt Nam hãy thêm một ý chỉ nhỏ mỗi ngày:
“Lạy Chúa, nếu đẹp ý Chúa, xin dùng lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận mà ban ơn lạ cho chúng con, để Hội Thánh sớm được tôn vinh ngài trên bàn thờ.”
Và xin chính Đức Hồng y Thuận dạy chúng ta biết sống như ngài đã sống: bình an giữa thử thách, hy vọng giữa bóng tối, trung tín giữa bất lực, và yêu thương đến cùng ngay giữa một thế giới còn quá nhiều sợ hãi.
Bởi vì cuối cùng, phép lạ lớn nhất mà ngài để lại không chỉ là một dấu lạ thể lý nào đó, nhưng là một con tim hoàn toàn tự do trong Chúa. Và đó cũng là phép lạ mà người Kitô hữu hôm nay cần nhất.
Vọng Sinh
Nguồn:
-Video Tiếng Việt: Hội Nghị 50 Năm Tác Phẩm Đường Hy Vọng. https://www.youtube.com/live/8Mx3gnY3wuE
-Tiểu Sử ĐHY Phanxicô Nguyễn Văn Thuận: https://www.youtube.com/watch?v=Mb0L96qAWqg
-https://www.quiet-spaces.co.uk/post/24-october-2025-cardinal-van-thuan-the-road-of-hope
-https://slmedia.org/blog/cardinal-van-thuan-canonization-cause
-https://www.gaudiumpress.ca/cardinal-van-thuan-a-witness-of-hope-that-endures-through-every-trial/
-https://en.nhipcautamgiao.net/cardinal-van-thuan-hope-that-remains-in-all-circumstances
-https://hallam-diocese.com/cardinal-van-thuan-hope-that-remains-in-all-circumstances/
-https://www.humandevelopment.va/en/news/2026/convegno-cardinale-van-thuan-testimone-speranza-2026.html
-https://setonshrine.org/learn-vietnam-hero-cardinal-van-thuans-10-rules-of-life-with-saint-elizabeth-ann-seton/
-https://en.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_V%C4%83n_Thu%E1%BA%ADn
-https://catholicpreaching.com/wp/the-eucharistic-shape-of-cardinal-van-thuans-holy-and-heroic-life-the-anchor-september-16-2022/
-https://www.humandevelopment.va/en/il-dicastero/fondazioni/fondazione-van-thuan.html
-https://ewtnvatican.com/articles/vatican-honors-venerable-cardinal-van-thuan-with-new-foundation-1344
Ngày 25 tháng 3 vừa qua, tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Gioan Latêranô ở Rôma, đã diễn ra một hội nghị quốc tế rất đặc biệt về Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận, nhân dịp kỷ niệm 50 năm cuốn Đường Hy Vọng. Đây không chỉ là một sự kiện tưởng niệm, nhưng là một lời nhắc mạnh mẽ gửi đến toàn thể Giáo Hội: giữa một thế giới mỏi mệt, bất an, đầy khủng hoảng và chia rẽ, chứng tá của Đức Hồng y Thuận vẫn đang nói với con người hôm nay bằng một sức mạnh lạ lùng: hy vọng là có thật, và hy vọng Kitô giáo không bao giờ chết.
Chính nơi không gian trang trọng của Laterano – nơi từng chứng kiến những biến cố quan trọng của Giáo Hội – hội nghị ấy như muốn khẳng định rằng cuộc đời của Đức Hồng y Thuận không còn là một câu chuyện riêng của người Công giáo Việt Nam, nhưng đã trở thành một di sản thiêng liêng có tầm vóc hoàn vũ. Từ một xà lim tối tăm, từ những mảnh lịch cũ, từ vài giọt rượu và một giọt nước, từ những năm tháng tù đày và biệt giam, đã bừng lên một ánh sáng không chỉ sưởi ấm những người đồng thời với ngài, mà còn đang tiếp tục soi đường cho biết bao tâm hồn hôm nay.
Điểm nổi bật nhất của hội nghị lần này chính là sứ điệp của Đức Thánh Cha Lêô XIV gửi đến hội nghị, qua chữ ký của Đức Hồng y Quốc vụ khanh Pietro Parolin. Trong sứ điệp ấy, Đức Thánh Cha không chỉ ca ngợi Đức Hồng y Thuận như một con người anh hùng, nhưng ngài nhấn mạnh đến điều cốt lõi hơn nhiều: Đức Hồng y Thuận là một “chứng nhân Kitô giáo nhiệt thành”, một con người mà niềm hy vọng không phát xuất từ hoàn cảnh thuận lợi, nhưng từ cuộc gặp gỡ sống động với Chúa Kitô và được hình thành trong một đời sống hiến dâng cho Thiên Chúa và cho tha nhân. Đức Thánh Cha cho thấy hy vọng Kitô giáo không phải là một thứ lạc quan dễ dãi, không phải là thái độ tự trấn an rằng “rồi mọi sự sẽ ổn”, nhưng là một sức mạnh nội tâm, một sự chọn lựa kiên vững, một ánh sáng bền bỉ ngay giữa những hoàn cảnh xem ra tối tăm nhất.
Đó là điều làm cho chứng tá của Đức Hồng y Thuận trở nên chói sáng. Bởi lẽ, ngài không nói về hy vọng từ một nơi an toàn. Ngài nói về hy vọng từ trong 13 năm tù đầy, trong đó có 9 năm biệt giam. Ngài đã nếm sự cô độc đến tận cùng. Ngài bị tước đoạt chức vụ, bị cắt đứt mọi liên hệ, bị đẩy vào tình trạng tưởng như hoàn toàn vô dụng. Vậy mà chính trong bóng tối ấy, ngài lại khám phá ra một chân lý đã nâng đỡ toàn bộ đời sống mình:
“Con hãy chọn Chúa, chứ không chọn công việc của Chúa.”
Câu nói ấy chính là chìa khóa để hiểu trọn hành trình nội tâm của Đức Hồng y Thuận. Trong những tháng năm đầu bị giam cầm, nỗi đau lớn nhất của ngài không chỉ là mất tự do, mà còn là cảm giác mình không còn được làm điều mình yêu mến cho Giáo Hội. Nhưng rồi, nhờ ơn Chúa, ngài nhận ra: nếu cứ bám chặt vào vai trò, chức vụ, thành quả, vào những “việc của Chúa”, thì ngài sẽ gục ngã. Chỉ khi chọn chính Chúa, chọn sự hiện diện của Chúa, chọn yêu Chúa ngay giữa cảnh bất lực, ngài mới thật sự được tự do. Đó không phải là buông xuôi. Đó là một cuộc hoán cải tận gốc, từ chỗ sống nhờ hiệu quả bên ngoài sang chỗ sống bằng sự hiện diện và tình yêu.
Từ sự tự do nội tâm ấy, một điều tưởng như không thể đã xảy ra: trong tù, ngài vẫn tiếp tục sống ơn gọi mục tử của mình. Không có nhà thờ, ngài lấy lòng bàn tay làm bàn thờ. Không có chén thánh, ngài dùng ba giọt rượu và một giọt nước để dâng lễ. Không có sách vở, ngài viết 1.001 tư tưởng trên những mảnh lịch cũ. Không có quyền lực nào trong tay, ngài vẫn cảm hóa được cả những người canh giữ mình bằng sự hiền từ, bằng ngoại ngữ ngài dạy họ, bằng nụ cười không cay đắng, bằng một trái tim đã được Tin Mừng chinh phục. Chính từ nơi tưởng như ngục tối ấy, Đường Hy Vọng đã ra đời – không phải như một cuốn sách lý thuyết, nhưng như một tiếng nói sống động của một tâm hồn đã dám tin vào Chúa giữa tận cùng khốn khó.
Các diễn giả tại hội nghị đã làm nổi bật thêm nhiều khía cạnh rất sâu của di sản ấy. Có vị nhấn mạnh rằng từ kinh nghiệm bị tước đoạt và lưu đày, Đức Hồng y Thuận đã trở thành một con người có khả năng nói về công lý, hòa bình, phẩm giá con người và học thuyết xã hội của Giáo Hội với một thẩm quyền thiêng liêng rất đặc biệt. Có vị lại nhắc đến nụ cười hiền hậu của ngài khi kể lại những năm tháng nhục nhã trong tù – một nụ cười không hề phảng phất cay đắng, không oán hờn, không trả đũa. Có vị khác nhấn mạnh rằng ngài không chỉ chịu đựng đau khổ, nhưng đã biến đau khổ thành của lễ, biến nhà tù thành nhà thờ, biến kẻ canh tù thành người bạn, biến bóng tối thành nơi phát sáng hy vọng.
Và đó cũng là nơi bài học lớn cho người Kitô hữu hôm nay bắt đầu. Ngày nay, phần đông chúng ta không ở trong tù, không bị biệt giam, không mất tự do như Đức Hồng y Thuận. Nhưng chúng ta lại bị giam trong những “nhà tù vô hình” của thời đại: nhà tù của áp lực thành công, nhà tù của sợ thất bại, nhà tù của cơm áo gạo tiền, nhà tù của lo âu, so sánh, đố kỵ, nhà tù của điện thoại, mạng xã hội, và sự quá tải thông tin, nhà tù của sự mệt mỏi kéo dài khiến linh hồn không còn sức để cầu nguyện. Chính trong bối cảnh đó, di sản của Đức Hồng y Thuận trở nên vô cùng thực tế.
Ngài dạy chúng ta bài học đầu tiên: sống giây phút hiện tại. Không lãng phí năng lượng cho những tiếc nuối quá khứ hay hoảng sợ tương lai, nhưng đổ đầy tình yêu vào việc nhỏ bé phải làm hôm nay. Với người mẹ nội trợ, đó có thể là nấu bữa cơm với tâm tình dâng hiến. Với người cha mưu sinh, đó có thể là làm việc lương thiện mà không gian dối. Với người trẻ đi học, đó là học hành chăm chỉ với lương tâm ngay thẳng. Sự thánh thiện không bắt đầu ở những điều phi thường, nhưng trong bổn phận hiện tại được làm bằng tình yêu.
Bài học thứ hai: đừng đồng hóa giá trị của mình với thành công bên ngoài. Người thời nay rất dễ đánh giá bản thân bằng lương bổng, chức vụ, thành tựu, địa vị, sự nhìn nhận của người khác. Nhưng khi những điều ấy sụp đổ, con người cũng sụp theo. Đức Hồng y Thuận nhắc ta rằng: giá trị của người Kitô hữu không nằm ở việc mình làm được bao nhiêu, nhưng ở chỗ mình có thuộc về Chúa hay không. Người đang bị áp lực công việc, bị coi thường, bị thất bại, cần nghe lại điều này hơn bao giờ hết: phẩm giá của bạn không do KPI quyết định, mà do Chúa ban.
Bài học thứ ba: đức ái và tha thứ là sức mạnh thật sự. Trong một xã hội thích phản công, thích trả đũa, thích “ăn miếng trả miếng”, Đức Hồng y Thuận đã chọn dịu dàng với cả cai ngục. Không phải vì ngài yếu, nhưng vì ngài mạnh hơn hận thù. Người Kitô hữu hôm nay, ở nơi làm việc, trong gia đình, trên mạng xã hội, được mời gọi sống điều đó: không để mình trở thành bản sao của sự dữ mình đang chịu. Có thể ta chưa làm được những điều lớn, nhưng ta có thể: bớt một lời cay nghiệt, chặn đứng một cuộc nói xấu, từ chối hùa theo đám đông kết án, cầu nguyện cho người làm mình đau.
Bài học thứ tư: Thánh Thể là nguồn sức mạnh thật. Ba giọt rượu, một giọt nước, một mẩu bánh nhỏ trong tù đã nuôi sống linh hồn Đức Hồng y Thuận suốt những năm dài. Điều ấy nhắc chúng ta rằng người Kitô hữu hôm nay không thể sống đạo thực tế nếu xa nguồn mạch Thánh Thể. Bận rộn không phải là lý do để cắt lìa mình khỏi Chúa. Chính vì bận mà càng phải tìm đến Chúa, dù chỉ bằng một lời nguyện ngắn, một giờ chầu ngắn, một Thánh Lễ giữa tuần khi có thể, hay một khoảnh khắc lặng thinh trước Nhà Tạm.
Và bài học sau cùng: đừng phí đau khổ. Đức Hồng y Thuận không tô hồng đau khổ, nhưng ngài không để đau khổ thành vô nghĩa. Ngài dạy ta biết đón nhận thử thách như cơ hội để thanh luyện, để lớn lên, để kết hiệp hơn với Chúa Giêsu chịu đóng đinh. Trong đời sống hôm nay, điều đó rất cụ thể: một căn bệnh có thể trở thành lời cầu nguyện cho gia đình, một thất bại có thể dạy ta khiêm nhường, một thời gian tối tăm có thể đưa ta trở về với điều cốt lõi, một cuộc sống chật vật có thể giúp ta thương người nghèo hơn.
Từ tất cả những điều ấy, hội nghị ngày 25 tháng 3 năm 2026 vừa qua tại Laterano không chỉ đơn thuần là một hội thảo trí thức. Đó là một tiếng chuông rất mạnh cho thời đại: thế giới hôm nay không thiếu thông tin, nhưng thiếu hy vọng; không thiếu kỹ thuật, nhưng thiếu tự do nội tâm; không thiếu thành tích, nhưng thiếu những tâm hồn đã được Chúa chạm đến. Và Đức Hồng y Phanxicô Nguyễn Văn Thuận vẫn đang đứng đó, như một chứng nhân rạng ngời của niềm hy vọng không khuất phục.
Vì thế, chúng ta – những người con của Giáo Hội Việt Nam – được mời gọi không chỉ ngưỡng mộ ngài, nhưng còn cầu nguyện tha thiết cho tiến trình phong thánh của ngài. Theo truyền thống của Giáo Hội, việc phong chân phước và phong thánh cần những dấu lạ được nhìn nhận cách chính thức. Vậy nên, chúng ta hãy khiêm tốn và sốt sắng cầu xin Chúa, nhờ lời chuyển cầu của Đức Hồng y Thuận, ban những ơn lành và ơn lạ cần thiết, để nếu đẹp ý Chúa, tiến trình tôn phong ngài được sớm hoàn tất.
Xin mỗi gia đình, mỗi cộng đoàn, mỗi người tín hữu Việt Nam hãy thêm một ý chỉ nhỏ mỗi ngày:
“Lạy Chúa, nếu đẹp ý Chúa, xin dùng lời chuyển cầu của Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận mà ban ơn lạ cho chúng con, để Hội Thánh sớm được tôn vinh ngài trên bàn thờ.”
Và xin chính Đức Hồng y Thuận dạy chúng ta biết sống như ngài đã sống: bình an giữa thử thách, hy vọng giữa bóng tối, trung tín giữa bất lực, và yêu thương đến cùng ngay giữa một thế giới còn quá nhiều sợ hãi.
Bởi vì cuối cùng, phép lạ lớn nhất mà ngài để lại không chỉ là một dấu lạ thể lý nào đó, nhưng là một con tim hoàn toàn tự do trong Chúa. Và đó cũng là phép lạ mà người Kitô hữu hôm nay cần nhất.
Vọng Sinh
Nguồn:
-Video Tiếng Việt: Hội Nghị 50 Năm Tác Phẩm Đường Hy Vọng. https://www.youtube.com/live/8Mx3gnY3wuE
-Tiểu Sử ĐHY Phanxicô Nguyễn Văn Thuận: https://www.youtube.com/watch?v=Mb0L96qAWqg
-https://www.quiet-spaces.co.uk/post/24-october-2025-cardinal-van-thuan-the-road-of-hope
-https://slmedia.org/blog/cardinal-van-thuan-canonization-cause
-https://www.gaudiumpress.ca/cardinal-van-thuan-a-witness-of-hope-that-endures-through-every-trial/
-https://en.nhipcautamgiao.net/cardinal-van-thuan-hope-that-remains-in-all-circumstances
-https://hallam-diocese.com/cardinal-van-thuan-hope-that-remains-in-all-circumstances/
-https://www.humandevelopment.va/en/news/2026/convegno-cardinale-van-thuan-testimone-speranza-2026.html
-https://setonshrine.org/learn-vietnam-hero-cardinal-van-thuans-10-rules-of-life-with-saint-elizabeth-ann-seton/
-https://en.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_V%C4%83n_Thu%E1%BA%ADn
-https://catholicpreaching.com/wp/the-eucharistic-shape-of-cardinal-van-thuans-holy-and-heroic-life-the-anchor-september-16-2022/
-https://www.humandevelopment.va/en/il-dicastero/fondazioni/fondazione-van-thuan.html
-https://ewtnvatican.com/articles/vatican-honors-venerable-cardinal-van-thuan-with-new-foundation-1344