1. Ác mộng tồi tệ nhất của Putin

Nga đã nhanh chóng hành động để chống lại khả năng trí tuệ nhân tạo phương Tây có thể xác định vị trí của Putin. Giờ đây, Điện Cẩm Linh một lần nữa trở thành một pháo đài, được trang bị hệ thống dây cáp và giám sát toàn diện, cũng như nơi ở của tất cả nhân viên. Một số nhân viên đã được di dời đến các hầm trú ẩn, và các đội chống máy bay điều khiển từ xa cùng lính bắn tỉa có mặt khắp nơi ở Mạc Tư Khoa. Viện Nghiên Cứu Chiến Tranh Hoa Kỳ, gọi tắt là ISW, cho biết như trên trong báo cáo ngày Thứ Ba, 16 Tháng Sáu.

Báo cáo cho biết vào ngày 8 tháng 6, Vladimir Putin ra lệnh cho hai cô con gái trưởng thành và ba đứa cháu của mình ẩn náu trong hầm trú ẩn gia đình nguy nga trên Hắc Hải sau khi biết tin công nghệ nhận diện khuôn mặt dựa trên trí tuệ nhân tạo đã truy tìm được nhà lãnh đạo tối cao của Iran hồi tháng Hai. Tình báo Israel đã tạo ra một “Trí tuệ nhân tạo sát thủ” có khả năng trích xuất video từ tất cả các camera giao thông CCTV của Tehran để xác định khuôn mặt, chuyển động và thói quen của các nhà lãnh đạo cao cấp. Nó biết chính xác vị trí của họ vào bất kỳ thời điểm nào. Putin vốn đã được bảo vệ nghiêm ngặt và luôn có vệ sĩ, người đóng thế và người nếm thức ăn đi kèm để bảo đảm an toàn.

Tuy nhiên, phát minh đáng sợ của Israel và chuyên môn AI phi thường của Ukraine đã cho thấy rõ ràng không còn nơi nào để trốn. Vì vậy, ông đã thực hiện những thay đổi và tắt một mạng lưới camera giám sát chuyên dụng để ngăn chặn việc bị lợi dụng hoặc tấn công. Sau đó, vào tháng 5, Nga tuyên bố Ukraine đã cố gắng ám sát Putin bằng một cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa vào Điện Cẩm Linh và sử dụng điều đó làm cái cớ để áp đặt các hạn chế internet trên quy mô lớn và cắt điện cục bộ đối với toàn bộ người dân Nga. Một tờ báo nhận xét: “Putin sợ camera.”

Theo các nguồn tin đáng tin cậy, sau khi Putin lo ngại, ông đã tăng cường các quy trình an ninh cho bản thân và mọi người xung quanh. Mặc dù vậy, vào ngày 10 tháng 6, một vị tướng cao cấp khác của Nga đã bị ám sát khi xe của ông đang phóng nhanh trên đường phố Mạc Tư Khoa vào đêm khuya. Cho đến nay, khoảng 15 lãnh đạo quân đội Nga đã bị ám sát, và điều đáng xấu hổ là vụ tấn công xảy ra gần một địa điểm mà cách đây một năm, một vị tướng cao cấp khác đã thiệt mạng trong một vụ đánh bom xe tương tự. Truyền thông nhà nước Nga cũng đưa tin rằng đã có một âm mưu ám sát một nhân viên của một doanh nghiệp khoa học-công nghiệp vào tối hôm đó.

Hội đồng Âu Châu đã thông qua gói trừng phạt mới đối với Nga, liệt kê 34 cá nhân và 47 thực thể có liên quan đến tổ hợp công nghiệp quân sự, “hạm đội ngầm” năng lượng, bộ máy tuyên truyền và các vi phạm nhân quyền của nước này, đồng thời mở rộng các biện pháp liên quan đến việc sáp nhập bất hợp pháp Crimea.

Mọi nghi ngờ đều đổ dồn về Ukraine. Nhưng người ta biết rất ít về các mạng lưới bí mật hoặc “chiến dịch ngầm” của Ukraine hoạt động bên trong Nga và các vùng lãnh thổ do Nga kiểm soát. Chúng hoạt động thành công và đang gia tăng tần suất các vụ ám sát và tấn công, đó cũng là một lý do khác khiến Putin tiến hành siết chặt an ninh một cách hà khắc.

Tuy nhiên, “cỗ máy sản xuất mục tiêu bằng trí tuệ nhân tạo” của Israel lại tiềm ẩn một mối nguy hiểm khác. Nó nguy hiểm hơn và được phát triển cùng với quân đội Mỹ. Chiến dịch ám sát Ayatollah và những người khác bằng trí tuệ nhân tạo của Israel bắt đầu bằng việc tấn công toàn bộ camera giao thông ở Tehran để trí tuệ nhân tạo của họ có thể xác định các hoạt động và người đi cùng trước đây của Lãnh tụ tối cao. Nó đã trích xuất các đoạn video từ những camera này trong nhiều năm để phân tích hành vi. Nó biết ai sẽ gặp ai, khi nào và ở đâu.

Hệ thống đã phân tích tất cả các đoạn phim, thông tin tình báo hình ảnh và các đoạn ghi âm liên lạc để xây dựng hồ sơ phục vụ mục đích tấn công. Lịch trình hàng ngày, địa điểm và các biện pháp an ninh của Ayatollah đều được ghi lại. Và ngay trước khi mục tiêu được xác định và tiêu diệt vào tháng Hai, người Israel đã vô hiệu hóa tất cả các mạng di động của Iran để ngăn chặn các cảnh báo.

Putin cũng biết rằng người Ukraine đã vượt qua Israel và tất cả các nước khác về công nghệ trong suốt cuộc chiến. Họ có máy bay điều khiển từ xa sát thủ được trang bị trí tuệ nhân tạo có thể nhận dạng binh lính Nga trên chiến trường bằng cách nhận diện đường nét khuôn mặt và dấu hiệu nhiệt. “Một người lính Nga có thể đi ngang qua chiến trường. Sau đó, anh ta nghe thấy tiếng máy bay điều khiển từ xa bay trên đầu. Anh ta ngồi xuống, trùm áo khoác lên người. Sau đó, máy bay điều khiển từ xa tấn công, và anh ta không thể đi tiếp nữa”, một lính biên phòng Ukraine giải thích trong một cuộc phỏng vấn với một tờ báo ở Kyiv. Một số người Nga sử dụng áo khoác đặc biệt có khả năng chống đạn nhằm ngăn chặn việc bị nhận dạng là kẻ thù, nhưng những chiếc áo khoác này không hiệu quả. “Chúng tôi có thể nhìn thấy người Nga từ khoảng cách một kilomet. Họ đặc biệt dễ nhận thấy trong thời tiết lạnh giá như vậy. Và cả vào ban đêm, khi họ đang di chuyển”, ông nói.

Tuy nhiên, trí tuệ nhân tạo sát thủ của Israel còn tiến xa hơn và về cơ bản là một hệ thống giám sát kiểu “thượng thừa”. Ví dụ, một khi bất kỳ ai đã được xác định, hệ thống sẽ tạo ra hồ sơ chi tiết về các hoạt động của họ, thông tin cá nhân từ cơ sở dữ liệu và các tương tác. “Các quan chức tình báo nói với tờ Financial Times rằng các hệ thống hiện đại này đã vượt xa khả năng nhận dạng khuôn mặt hoặc biển số xe thông thường và cho phép phân tích các mô hình hành vi, bao gồm cả các hoạt động của con người, các mối quan hệ, sự thay đổi về ngoại hình và các tuyến đường đi bộ hoặc di chuyển bằng xe cộ thường xuyên.”

Những khả năng như vậy đang gây lo ngại ở nhiều quốc gia, vì chúng biến mạng lưới camera đô thị thành công cụ phân tích và giám sát hàng loạt. Sau khi xác định được đối tượng, hệ thống sẽ tự động tạo ra hồ sơ chi tiết về các hoạt động và tương tác của cá nhân đó.”

Tuy nhiên, trí tuệ nhân tạo của Israel còn tiến xa hơn và thậm chí có thể nhận diện khuôn mặt bị che khuất vì nó sử dụng mạng lưới thần kinh để xác định 14 đặc điểm trên khuôn mặt, sau đó so sánh với thư viện ảnh của mình. Khi biết được điều này, Putin hẳn đã hoảng sợ, đó là lý do tại sao Nga nhanh chóng hành động để chống lại khả năng trí tuệ nhân tạo phương Tây có thể định vị được ông ta hoặc, ngược lại, các đối thủ của Putin có thể loại bỏ ông ta.

Năm nay, các biện pháp phong tỏa quyết liệt bắt đầu được áp dụng, và những hạn chế đối với vòng thân cận của Putin cũng được thực thi. Bất cứ ai tiếp xúc với nhà độc tài – từ tướng lĩnh đến đầu bếp – đều không được sử dụng điện thoại di động có kết nối internet. Họ chỉ được phép sử dụng phương tiện giao thông của chính phủ, không được sử dụng xe cá nhân, để có thể giám sát mọi hoạt động. Giờ đây, Điện Cẩm Linh một lần nữa trở thành một pháo đài, được trang bị hệ thống dây cáp và giám sát toàn diện, cũng như nơi ở của tất cả nhân viên. Một số nhân viên đã được di dời đến các hầm trú ẩn, và các đội chống máy bay điều khiển từ xa cùng lính bắn tỉa có mặt khắp nơi ở Mạc Tư Khoa.

Công nghệ đã biến Putin và người Nga thành con mồi, thay vì kẻ săn mồi. Quân đội khổng lồ của Nga đang bị xé nát trong chiến tranh và đang dần thua Ukraine. Nền kinh tế Nga đang bị tàn phá khi những chiếc máy bay điều khiển từ xa trị giá 500 đô la của Ukraine phá hủy hoặc vô hiệu hóa các xe tăng trị giá hàng triệu đô la. Vùng tiêu diệt được số hóa và đội quân máy bay điều khiển từ xa của Kyiv đã biến chiến trường thành một “cuộc tàn sát” nơi 325.000 người Nga đã thiệt mạng chỉ từ tháng Hai đến nay.

Ước tính số người Nga thiệt mạng hoặc bị thương kể từ tháng 2 năm 2022 lên tới ít nhất 1,2 triệu người. Tệ hơn nữa, cuộc chiến đang rơi vào bế tắc và sẽ không kết thúc chừng nào Putin còn nắm quyền. May mắn thay, điểm khác biệt hiện nay là kẻ thù lớn nhất của Putin chính là công nghệ, và ông ta biết rằng cuộc chiến sẽ kết thúc, dù ông ta muốn hay không. Nó sẽ kết thúc khi có một “sát thủ AI” mang tên ông ta.

[Kyiv Post: Putin’s Worst Nightmare]

2. Máy bay ném bom Su-24 của Ukraine rơi ở tỉnh Khmelnytskyi, khiến phi công thiệt mạng, Lực lượng Không quân xác nhận.

Sáng Thứ Tư, 17 Tháng Sáu, phát ngôn nhân của lực lượng không quân Ukraine, Đại Tá Yurii Ihnat, cho biết một máy bay ném bom Su-24 của nước này đã bị rơi ở tỉnh Khmelnytskyi vào tối ngày 16 tháng 6, khiến cả phi công và hoa tiêu thiệt mạng.

Vụ tai nạn xảy ra vào khoảng 7 giờ tối khi máy bay đang thực hiện nhiệm vụ tại tỉnh Khmelnytskyi, miền trung-tây Ukraine, theo thông báo của Không quân. Phi công và hoa tiêu đang ở trên chiếc máy bay ném bom tiền tuyến Su-24 thuộc Lữ đoàn Không quân Chiến thuật số 7.

Tỉnh Khmelnytskyi là nơi đặt căn cứ không quân Starokostiantyniv, nơi đóng quân của Lữ đoàn Không quân Chiến thuật số 7.

Nguyên nhân và hoàn cảnh vụ tai nạn hiện đang được điều tra. Các đội cấp cứu và lực lượng cảnh sát đang làm việc tại hiện trường, và chưa có báo cáo về thương vong dân sự.

Không quân đã xác định danh tính các phi công thiệt mạng trong vụ tai nạn là Thiếu tá Bohdan Hryhorovych Zaharulko và Trung úy Bohdan Oleksandrovych Babenko.

“Chúng tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến gia đình của (Zaharulko và Babenko), những người đã bảo vệ đất nước chúng ta đến hơi thở cuối cùng”, Lực lượng Không quân cho biết.

Trước đó trong ngày, cư dân địa phương đã báo cáo về một vụ nổ ở quận Shepetivka của khu vực và đăng tải đoạn video về hiện trường được tường trình nơi xảy ra vụ tai nạn lên mạng xã hội, trong đó một số tài khoản đã nhầm lẫn cho rằng đó là máy bay phản lực MiG-29.

Sukhoi Su-24 là máy bay ném bom chiến thuật hai động cơ do Liên Xô phát triển, hiện vẫn đang được cả lực lượng Ukraine và Nga sử dụng. Ukraine thừa hưởng kho máy bay Su-24 từ Liên Xô sau khi liên bang này tan rã, và hiện nay các máy bay này đang được Lữ đoàn Không quân Chiến thuật số 7 của Không quân Ukraine vận hành.

Trong suốt cuộc chiến toàn diện, Ukraine hiếm khi báo cáo về tổn thất máy bay chiến đấu và các thiết bị quân sự khác bị Nga tấn công. Trong khi đó, Mạc Tư Khoa định kỳ tuyên bố đã thực hiện các cuộc tấn công vào các phi trường của Ukraine, mặc dù nhiều tuyên bố trong số này không thể được xác minh độc lập.

Tháng 4 năm 2025, Pavlo Ivanov, một phi công F-16 26 tuổi người Ukraine, đã thiệt mạng trong một nhiệm vụ chiến đấu. Cái chết của Ivanov đánh dấu tổn thất phi công F-16 thứ hai của Ukraine kể từ khi nhận được loại máy bay này, sau cái chết của Oleksii Mes trong một vụ tai nạn hồi tháng 8 năm 2024.

[Kyiv Independent: Ukrainian Su-24 bomber crashes in Khmelnytskyi Oblast, killing pilots, Air Force confirms]

3. Tổng thống Trump từng hứa sẽ không có vũ khí hạt nhân của Iran. Thỏa thuận của ông có thể sẽ không bao giờ thực hiện được điều đó.

Tổng thống Trump và nhóm của ông đang ăn mừng thỏa thuận hòa bình với Iran mà họ cho rằng sẽ chấm dứt tham vọng hạt nhân của Tehran. Nhưng thỏa thuận này dựa trên những cam kết mà Iran thực tế chưa đưa ra. Và có thể sẽ không bao giờ đưa ra.

Ivo Daalder, cựu đại sứ Mỹ tại NATO, cho biết như trên. Vị cựu đại sứ Mỹ là nghiên cứu viên cao cấp tại Trung tâm Belfer thuộc Đại học Harvard và là người dẫn chương trình podcast hàng tuần “World Review with Ivo Daalder”. Ông viết chuyên mục “From Across the Pond” cho báo POLITICO.

Theo những tuyên bố ban đầu từ các quan chức của cả hai nước, hai bên đã đồng ý về một vài điểm cơ bản: thỏa thuận mở lại eo biển Hormuz mà không thu phí và dỡ bỏ lệnh cấm vận của Mỹ đối với Iran, mặc dù ngay cả điều đó cũng chưa xảy ra.

Tất cả những gì khác mà Tổng thống Trump hy vọng đạt được khi phát động cuộc chiến hơn ba tháng trước vẫn đang trong quá trình thực hiện. Và trong khi Tòa Bạch Ốc nói rằng họ có thể hoàn thiện các chi tiết cụ thể trong vòng 60 ngày tới, thì chính quyền Obama đã mất gần hai năm để đạt được thỏa thuận đổi lấy việc giảm bớt các lệnh trừng phạt và các ưu đãi kinh tế khác để đổi lấy cam kết của Iran về việc hạn chế đáng kể các hoạt động hạt nhân của mình.

Hôm thứ Hai, Tòa Bạch Ốc hầu như không đưa ra dấu hiệu nào cho thấy họ có thể đáp ứng yêu cầu của Tổng thống Trump về việc đạt được một thỏa thuận tốt hơn so với chính quyền Obama trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy.

“ Tôi không cần phải đi sâu vào tất cả các chi tiết hôm nay về những gì chúng tôi tin là đã đạt được sự hiểu biết chung, nhưng tôi nghĩ trong hai đến ba tuần tới chúng ta sẽ biết liệu những sự hiểu biết đó có dẫn đến một thỏa thuận thực sự hay không, và liệu chúng ta có thể thay đổi cục diện khu vực hay không,” một quan chức cao cấp của Mỹ cho biết.

Iran chưa phá hủy vật liệu hạt nhân đã được làm giàu, chưa tháo dỡ bất kỳ địa điểm hạt nhân nào, và cũng chưa chấp nhận một chế độ thanh sát – vốn vẫn chưa được thiết kế. Và hôm thứ Hai, các quan chức cao cấp của Mỹ cho biết không có gì bảo đảm Iran sẽ làm như vậy. Những khẳng định của họ rằng Tehran sẽ không bao giờ có bom hạt nhân phụ thuộc vào việc Iran tuân thủ hầu hết các cam kết chung chung mà nước này đã đưa ra để đổi lấy những lời hứa từ Washington về việc tiếp cận các khoản tiền bị đóng băng, nới lỏng trừng phạt và các hỗ trợ kinh tế khác.

“Càng nhiều người Iran sẵn lòng hợp tác với chúng ta về chương trình hạt nhân của họ, về việc xác minh rằng họ không chế tạo vũ khí hạt nhân, về việc không tài trợ cho chủ nghĩa cực đoan và khủng bố trong khu vực, thì họ càng được chào đón vào nền kinh tế thế giới thông qua sự kết hợp giữa việc nới lỏng trừng phạt và các biện pháp kinh tế khác”, một quan chức cao cấp khác của Mỹ, người cũng được giấu tên để thảo luận về các cuộc đàm phán, cho biết.

Tòa Bạch Ốc chưa công bố nội dung thỏa thuận, nhưng quan chức Mỹ đầu tiên cho biết hôm thứ Hai rằng điều đó sẽ xảy ra trong vòng 24 đến 48 giờ tới.

Cả những người ủng hộ và phản đối ngoại giao đều đang tự hỏi tại sao các chi tiết vẫn được giữ kín. Một số người nghi ngờ về những điều khoản nhỏ được ghi trong hợp đồng, tự hỏi điều gì thực sự đã được thỏa thuận sau khi Tổng thống Trump cam kết không chấp nhận bất kỳ hoạt động làm giàu khoáng sản nào của Iran và nhiều lần hứa sẽ không có khoản tiền nào chảy về Iran.

“Tại sao không công bố văn bản ngay bây giờ? Tại sao lại trì hoãn?” Elliott Abrams, người từng là đặc phái viên về Iran và Venezuela trong chính quyền Trump đầu tiên và hiện đang làm việc tại Hội đồng Quan hệ Đối ngoại, đặt câu hỏi.

Về phần mình, Iran tuyên bố Tehran sẽ duy trì quyền kiểm soát eo biển Hormuz quan trọng, không cam kết hạn chế chương trình hạt nhân của mình và sẽ được tiếp cận hàng tỷ đô la tài sản bị đóng băng. Tòa Bạch Ốc cho rằng những miêu tả của truyền thông nhà nước Iran về thỏa thuận này đã bị phóng đại và nhằm mục đích thuyết phục công chúng chấp nhận thỏa thuận.

Trong quá trình quảng bá thỏa thuận, Tổng thống Trump đã đưa ra nhiều cam kết cực đoan, bao gồm cả việc “sẽ không có tiền trao đổi” với Iran. Tuy nhiên, nhóm của ông đã nhiều lần ám chỉ rằng Iran cuối cùng có thể nhận được sự hỗ trợ tài chính đáng kể nếu thỏa thuận thành công. Ví dụ, một quan chức cao cấp của Mỹ cho biết hôm thứ Hai rằng Mỹ đã đề nghị một quỹ 300 tỷ đô la để tái thiết Iran nếu nước này tuân thủ.

Quan chức đầu tiên cho biết, ngay lập tức, Mỹ có thể giải phóng các khoản tiền bị đóng băng như một biện pháp xây dựng lòng tin.

“Chúng tôi sẵn sàng giải phóng các khoản tiền bị đóng băng, và chúng tôi sẵn sàng áp đặt các biện pháp trừng phạt này, và chúng tôi sẽ thực hiện một số động thái nhỏ ban đầu nếu họ có những động thái nhỏ cho thấy họ sẵn sàng thực hiện các cam kết của mình,” quan chức đầu tiên cho biết. “Mọi việc chúng tôi làm sẽ minh bạch, sẽ không có thỏa thuận ngầm, bản ghi nhớ sẽ được công bố.”

Ngay cả trong những kịch bản lạc quan nhất, việc tái cấu trúc Trung Đông theo tầm nhìn của nhóm Tổng thống Trump cũng còn nhiều năm nữa mới thành hiện thực. Mặc dù Tòa Bạch Ốc lập luận rằng việc hỗ trợ kinh tế cho Iran sẽ đủ để thúc đẩy mọi việc tiến triển, nhưng thỏa thuận này không đơn giản chỉ là “mồi nhử” như họ mô tả.

Tehran cũng đã rút khỏi cuộc xung đột với những con bài mặc cả riêng của mình.

“Iran biết rằng đòn bẩy của Washington có hạn. Nếu các cuộc đàm phán hạt nhân đổ vỡ và Mỹ lại ra tay, Tehran có thể đơn giản là đóng cửa eo biển Hormuz và gây ra nỗi đau kinh tế toàn cầu mà mọi người đang cố gắng tránh”, Jonathan Panikoff, một cựu sĩ quan tình báo chuyên về Trung Đông và hiện đang làm việc tại Hội đồng Đại Tây Dương, cho biết.

Ông nói thêm: “Chúng tôi biết rằng Iran sẵn sàng chịu đựng nhiều tổn thất về kinh tế hơn so với những gì họ cho rằng Mỹ và cộng đồng quốc tế sẵn sàng gánh chịu.”

Một số nhượng bộ mà Mỹ đạt được từ Iran là những điều Washington đã từng giành được trước đây. Tổng thống Trump và nhóm của ông đã ca ngợi cam kết của Iran rằng họ sẽ không theo đuổi vũ khí hạt nhân. “Trên thực tế, họ không còn muốn vũ khí hạt nhân nữa”, Tổng thống Trump nói hôm thứ Bảy.

Việc thuyết phục Iran đưa ra cam kết đó chưa bao giờ là phần khó khăn nhất trong ngoại giao. Iran đã cam kết làm như vậy hơn năm thập niên trước khi ký Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân, hiệp ước ngăn cản các quốc gia không có vũ khí hạt nhân phát triển vũ khí nguyên tử, và đã tái khẳng định lời hứa đó khi đạt được thỏa thuận JCPOA với Mỹ và năm cường quốc khác trên thế giới dưới thời chính quyền Obama.

Chính phủ Mỹ từ lâu đã nghi ngờ những cam kết như vậy, và những tiến bộ hạt nhân của Iran trong những năm gần đây đã liên tục đặt ra câu hỏi về cam kết đó.

Những vấn đề hạt nhân mà Tổng thống Trump muốn thỏa thuận này giải quyết rất đa dạng. Trước hết, Iran phải giải quyết vấn đề uranium được làm giàu cao, vốn được chôn dưới lòng đất sau khi Mỹ và Israel tấn công các cơ sở hạt nhân của nước này năm ngoái. Việc khai thác nó đã là một thách thức kỹ thuật rất lớn. Mỹ cũng muốn Iran giải tán chương trình hạt nhân, tháo dỡ các cơ sở hạt nhân và đồng ý với một chế độ thanh tra và xác minh chưa được xác định cụ thể để bảo đảm nước này không khởi động lại chương trình hạt nhân trong tương lai.

Thỏa thuận cuối cùng của Obama, vốn giải quyết nhiều thách thức này và từng bị Tổng thống Trump chỉ trích gay gắt trước khi rút khỏi thỏa thuận vào năm 2018, đã mất khoảng 20 tháng để đàm phán sau một thỏa thuận tạm thời đạt được vào năm 2013. Và chính thỏa thuận tạm thời đó cũng chỉ đạt được sau nhiều năm đàm phán.

Nhóm của Tổng thống Trump đề xuất giải quyết tương lai hạt nhân của Iran trong vòng 60 ngày — hoặc thậm chí sớm hơn. Mặc dù chính quyền Trump đã tiến hành các cuộc đàm phán hạt nhân với Iran kể từ khi trở lại nắm quyền, nhưng vẫn chưa rõ liệu chính quyền mới có muốn dựa trên những thỏa thuận đó hay bắt đầu lại từ đầu.

“Chúng tôi muốn đưa các cuộc thảo luận về hạt nhân và mọi thứ lên hàng đầu”, quan chức cao cấp đầu tiên cho biết, đồng thời nói thêm rằng Mỹ sẽ biết thêm về việc liệu những cuộc thảo luận đó có thành công hay không trong “30 ngày tới”.

Tổng thống Trump và nhóm của ông đã cố gắng đàm phán với Iran về chương trình hạt nhân của nước này kể từ khi ông trở lại nắm quyền, cam kết sử dụng áp lực quân sự và kinh tế để đạt được một thỏa thuận tốt hơn so với thời Obama. Không rõ lần này có khác biệt gì không, với nhiều chuyên gia theo dõi Iran dự đoán rằng những lời tuyên bố rầm rộ có thể sẽ không mang lại kết quả gì đáng kể.

“ Kịch bản khả thi nhất là họ sẽ không bao giờ đạt được thỏa thuận hạt nhân,” một chuyên gia về chính sách đối ngoại của đảng Cộng hòa cho biết.

[Politico: Trump promised no Iranian nukes. His deal may never do that.]

4. Thượng Nghị Sĩ Graham tiếp tục bày tỏ sự hoài nghi về thỏa thuận hạt nhân Iran.

Thượng Nghị Sĩ đảng Cộng hòa Lindsey Graham bày tỏ sự tin tưởng vào Tổng thống Trump và kỹ năng đàm phán của ông trong cuộc trò chuyện với các phóng viên tại Capitol Hill hôm thứ Ba, nhưng nói thêm rằng rất khó để dự đoán hành vi của người Iran dựa trên “47 năm lừa dối” của họ.

“Tôi hy vọng chúng ta có thể tìm ra giải pháp ngoại giao để chấm dứt tham vọng hạt nhân của Iran”, ông nói.

Hôm Chúa Nhật, Graham cũng bày tỏ sự hoài nghi về thỏa thuận này, chỉ ra những phát ngôn trái ngược của các quan chức Iran và chính quyền Trump về bản ghi nhớ hợp tác.

“Nếu họ hành xử bình thường, họ sẽ được giảm nhẹ hình phạt,” Graham nói hôm thứ Ba. “Nếu họ trở nên bình thường, họ sẽ được giảm nhẹ hình phạt. Câu hỏi đặt ra là, những người đang nắm quyền ở Iran có khả năng hành xử bình thường hay không? Liệu họ đã từ bỏ mục tiêu tạo ra một tôn giáo thống trị thế giới? Tôi không biết.”

Ông nói tiếp, “Chúng ta sẽ xem xét dựa trên hành động của họ, nhưng nếu quá khứ là dấu hiệu cho tương lai, thì chế độ hiện tại, dù họ có thể đang ở cấp độ lãnh đạo thứ tư hoặc thứ năm, vẫn là vấn đề đối với tôi.”

Hôm thứ Ba, Tổng thống Trump được hỏi về sự hoài nghi ban đầu của Graham, và ông nói rằng ông cần phải nói chuyện với người đồng minh lâu năm của mình.

“Ông ấy sẽ gặp rắc rối lớn,” Tổng thống Trump nói về khả năng Graham phản đối thỏa thuận. “Lindsey ổn. Lindsey không hề nghi ngờ. Ông ấy hoàn toàn ổn. Nhìn này, thỏa thuận này bao gồm một số thứ rất tốt. Chúng ta không phải trả tiền cho bất cứ thứ gì, chúng ta không phải làm bất cứ điều gì.”

[CBSNews: Sen. Graham continues to express skepticism over Iran deal]

5. Hòa Lan tăng cường sức mạnh cho Hải quân Ukraine bằng việc chuyển giao tàu quét mìn Alkmaar.

Hôm Thứ Ba, 16 Tháng Sáu, Tư lệnh Hải quân Oleksii Neizhpapa thông báo rằng Hải quân Ukraine đã nhận được một tàu rà phá thủy lôi lớp Alkmaar từ Hòa Lan theo khuôn khổ Liên minh Năng lực Hàng hải.

Vụ chuyển giao này nâng tổng số tàu rà phá thủy lôi của Hải quân Ukraine lên con số năm chiếc. Trước đó, Ukraine đã nhận được các tàu lớp Sandown là Cherkasy và Chernihiv từ Vương quốc Anh, cũng như các tàu lớp Alkmaar là Melitopol và Mariupol từ Bỉ và Hòa Lan.

Con tàu mới được chuyển giao đã được đặt tên là Henichesk theo tên thành phố Henichesk thuộc tỉnh Kherson của Ukraine, nơi đã bị Nga xâm lược từ năm 2022, cũng như để tưởng nhớ một tàu quét mìn ven biển của Ukraine đã bị mất tích khi bảo vệ một đơn vị đặc nhiệm trong một nhiệm vụ năm 2022.

Tại buổi lễ chính thức, Đề đốc Neizhpapa đã treo cờ Hải quân Ukraine trên tàu rà phá thủy lôi mới, trước sự chứng kiến của Đề đốc Hải quân Hoàng gia Hòa Lan Harold Liebregts, Tư lệnh Hải quân Bỉ Tanguy Botman, Đề đốc Hải quân Rumani Mihai Panait, Đại tá Hải quân Lithuania Tadas Jablonskis và Đô đốc Hải quân Latvia Maris Polencs.

Đề đốc Neizhpapa nói: “Tôi cảm ơn thủy thủ đoàn người Hòa Lan vì sự phục vụ tận tâm, vì đã chăm sóc con tàu và duy trì nó trong tình trạng tuyệt vời”.

“Tôi tin tưởng rằng, cùng với thủy thủ đoàn người Ukraine, con tàu sẽ tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ một cách hiệu quả và góp phần bảo đảm an ninh ở Hắc Hải và, nếu cần thiết, ở những khu vực khác”, vị chỉ huy nói thêm.

Tổng thống Volodymyr Zelenskiy tuyên bố vào ngày 16 tháng 4 sau cuộc gặp với các nhân viên Hải quân Ukraine tại Hòa Lan — cùng với Thủ tướng Hòa Lan Rob Jetten — rằng Hòa Lan sẽ huấn luyện đầy đủ cho thủy thủ đoàn Ukraine của tàu rà phá thủy lôi lớp Alkmaar Zr. Ms. Makkum và bàn giao tàu này cho Ukraine vào tháng 6.

Lớp Alkmaar là một loạt tàu rà phá thủy lôi được phát triển chung bởi Bỉ, Hòa Lan và Pháp để phát hiện và vô hiệu hóa thủy lôi. Được chế tạo bằng vật liệu không nhiễm từ nhằm giảm nguy cơ kích hoạt thủy lôi, những tàu này được thiết kế cho các hoạt động tìm kiếm thủy lôi ven biển và dọn sạch tuyến đường. Chúng đã là một phần quan trọng trong năng lực tác chiến thủy lôi của hải quân Âu Châu kể từ những năm 1980.

Theo Liên Hiệp Quốc, tính đến cuối năm 2025, khoảng 13.500 km vuông (5.210 dặm vuông) vùng biển của Ukraine, bao gồm sông Dnipro, các hồ và bờ biển Hắc Hải, có thể bị ô nhiễm bởi mìn do cuộc chiến tranh toàn diện của Nga gây ra.

[Kyiv Independent: Netherlands strengthens Ukraine's Navy with transfer of Alkmaar minehunter]

6. Ông Macron nói rằng chiến dịch hàng hải Hormuz có thể được triển khai trong vòng vài ngày.

Tổng thống Emmanuel Macron cho biết Pháp và các đồng minh sẽ sẵn sàng triển khai một phái bộ trong vòng vài ngày để bảo đảm an ninh eo biển Hormuz nếu thỏa thuận ngừng bắn giữa Hoa Kỳ và Iran được xác nhận.

Trong cuộc phỏng vấn với đài truyền hình TF1 của Pháp, Macron cho biết Hàng Không Mẫu Hạm Charles de Gaulle có thể được triển khai “trong vòng hai đến ba ngày” để tuần tra eo biển, sau khi “thỏa thuận giữa Washington và Tehran được xác nhận”.

“Chúng tôi đã sẵn sàng… ngay từ ngày mai, chúng tôi có thể có máy bay chiến đấu cho các nhiệm vụ giám sát, một tàu khu trục trong khu vực, và Hàng Không Mẫu Hạm Charles de Gaulle, khả năng rà phá thủy lôi và tất cả những gì đi kèm với tàu Charles de Gaulle trong vòng hai, ba ngày,” ông nói.

Pháp và Anh đang dẫn đầu các nỗ lực nhằm thành lập một sứ mệnh hàng hải hướng tới việc bảo đảm an ninh cho eo biển Hormuz, một tuyến đường thủy quan trọng cho việc vận chuyển dầu khí toàn cầu, sau khi chiến sự kết thúc.

“Chúng tôi đã xây dựng một sứ mệnh với phía Anh, bao gồm nhiều quốc gia, và chúng tôi sẵn sàng hành động rất nhanh chóng”, Macron nói bên lề hội nghị thượng đỉnh G7 tại Evian-les-Bains, nơi các nhà lãnh đạo sẽ tập trung vào thứ Hai để tham gia ba ngày đàm phán.

Hôm Chúa Nhật, Tổng thống Donald Trump tuyên bố đạt được thỏa thuận với Iran nhằm chấm dứt xung đột và mở lại eo biển Hormuz. Tuy nhiên, thỏa thuận này không đề cập đến chương trình hạt nhân của Iran, vấn đề sẽ được đàm phán ở giai đoạn sau, và vẫn chưa rõ liệu phía Iran có muốn áp đặt hệ thống thu phí tại eo biển này hay không.

Tổng thống Pháp cho rằng các nước cần phải “cảnh giác” và nhiều điều phụ thuộc vào các cuộc đàm phán với Iran và Mỹ.

“Chúng tôi bảo vệ luật pháp quốc tế và sẽ làm mọi thứ có thể để không có phí cầu đường nào trên tuyến đường thủy này.”

Trước đó vào thứ Hai, Thủ tướng Anh Keir Starmer gọi thỏa thuận với Iran là “một thời khắc vô cùng quan trọng” và cho biết Anh và Pháp có thể “đóng vai trò của mình” trong việc giúp các tàu thuyền đi qua eo biển.

Ông Starmer không đưa ra mốc thời gian cụ thể cho việc triển khai sứ mệnh này.

[Politico: Macron says Hormuz maritime mission can be deployed within days]

7. Cuộc điều tra tiết lộ Nga có liên quan đến các vụ tấn công đốt phá nhắm vào Thủ tướng Anh.

Thủ tướng Anh Keir Starmer là mục tiêu của một chiến dịch đốt phá mà các nhà điều tra hiện cho rằng là một phần của chiến dịch phá hoại và tung tin giả quy mô lớn hơn của Nga, được chỉ đạo từ Mạc Tư Khoa.

Theo BBC, công dân Ukraine Roman Lavrynovych, 22 tuổi, và công dân Rumani gốc Ukraine Stanislav Carpiuc, 27 tuổi, đã bị kết tội tại tòa án Old Bailey về tội âm mưu phóng hỏa tài sản của Starmer, trong khi người thứ ba có liên quan đến vụ phóng hỏa, Petro Pochynok, 35 tuổi, được tuyên bố vô tội. Các vụ tấn công năm ngoái ở phía bắc Luân Đôn đã gây cháy một chiếc Toyota RAV4 trước đây thuộc sở hữu của Starmer, cũng như lối vào hai bất động sản của ông.

Bằng chứng được trình bày tại tòa cho thấy Lavrynovych đã được tuyển mộ qua Telegram bởi một người điều hành nói tiếng Nga được lưu trong điện thoại của anh ta với tên “EL” (được gọi là “EL Money” tại tòa), người này đã hướng dẫn anh ta thực hiện một loạt các nhiệm vụ ngày càng leo thang – từ phá hoại cơ sở hạ tầng bằng graffiti và bích chương đến gây ra ba vụ cháy trong vòng năm ngày vào tháng Năm.

“Nghe này, anh đã tấn công nhà của một người có chức vụ rất cao ở Anh. Tôi sẽ gửi cho anh số tiền cần thiết để rời khỏi thành phố,” tin nhắn viết, bằng chứng cho thấy Lavrynovych đã được tuyển dụng để tấn công vào nhà lãnh đạo chính phủ Anh.

Vụ tấn công đốt phá chỉ là một phần của chiến dịch.

Các đặc vụ Nga được tường trình đã tiến hành chiến dịch của họ từ xa thông qua mạng xã hội và Telegram, sử dụng các cộng đồng cực hữu và Hồi giáo giả mạo để kích động chia rẽ và sợ hãi ở Anh, trong khi đại sứ quán Nga bác bỏ “bất kỳ nỗ lực nào nhằm liên kết Nga hoặc Bộ Ngoại giao của nước này với các hoạt động bất hợp pháp.”

Theo cuộc điều tra của BBC, vụ đốt phá chỉ đóng một vai trò nhỏ trong một “chiến dịch phá hoại, khiêu khích và dối trá quy mô lớn” mà cuối cùng dẫn đến Liên bang Nga.

EL, kẻ điều khiển đã tuyển mộ Lavrynovych, được tường trình đã hứa cấp quốc tịch Nga cho thủ phạm để đổi lấy các cuộc tấn công tiếp theo, và ca ngợi lãnh đạo Điện Cẩm Linh Vladimir Putin. Bằng chứng cho thấy EL là một nhà ngoại giao Nga được đào tạo về chiến tranh thông tin bởi các nhà tuyên truyền và gián điệp.

BBC đưa tin: “Tên anh ta là Evgeny Lyukshin, 23 tuổi và là con trai của một quan chức cao cấp.”

Mặc dù Lyukshin không trả lời bất kỳ câu hỏi nào, nhưng các kênh tuyên truyền mà ông ta sử dụng để lan truyền thông tin sai lệch đã biến mất chỉ vài giờ sau khi liên lạc. Các kênh này, được điều hành từ các tài khoản đặt tại Nga, đã đăng tải “những lời dối trá về động cơ của các vụ đốt phá”, sau đó được nhà hoạt động cực hữu chống Hồi giáo, Tommy Robinson, lan truyền.

Các mục tiêu của EL được mô tả một cách đơn giản.

Các tin nhắn từ EL, được thấy trên nhiều kênh Telegram khác nhau, cho thấy anh ta ca ngợi Putin và các luận điệu của Nga, đồng thời công kích người Ukraine.

“Rõ ràng Putin là lãnh đạo của chủng tộc da trắng,” ông ta đăng tải trong một đoạn chat. Ông ta cũng kích động các cuộc tấn công vào các trung tâm tuyển quân ở Ukraine, kêu gọi người dân “chủng tộc Slav da trắng” gia nhập “Đế chế Rôma thứ ba thực sự”, ám chỉ một cụm từ bắt nguồn từ quan niệm rằng Mạc Tư Khoa là người thừa kế cuối cùng của di sản đế quốc Rôma.

“Hãy cống hiến hết mình vì vinh quang quốc gia để trả thù kẻ thù”, EL viết, trước khi treo thưởng 1.000 đô la cho các cuộc tấn công.

Ông ta đã hé lộ danh tính của mình bằng cách đề nghị được tiếp cận các tài liệu từ NATO và CIA, tuyên bố rằng cha ông “đã tiết lộ một phần trong số đó cho tôi - việc ông ấy đến Âu Châu không phải là ngẫu nhiên.”

Theo cuộc điều tra, các đặc vụ Nga, trong đó có EL, đã điều hành một mạng lưới các nhóm trực tuyến giả mạo, trong đó có nhóm cực hữu “Direct Action UK” và nhóm Hồi giáo “Takbir Foundation”, để tuyển mộ các tay sai được trả tiền và phối hợp các cuộc tấn công cực đoan ở Anh.

Tổ chức “Takbir Foundation” ban đầu tìm cách tuyển mộ người Hồi giáo để phun sơn lên những hình vẽ “mang tính tôn giáo”, trước khi chuyển hướng sang chương trình chống Hồi giáo quyết liệt thông qua “Hành động Trực tiếp”.

“Tổ chức Takbir Foundation chuyên hỗ trợ tài chính cho thánh chiến trên khắp nước Anh. Hỡi các chiến binh thánh chiến, hãy can đảm và vươn tay về phía vương quốc Hồi giáo sắp tới,” EL viết, đồng thời đề nghị “tiền hợp pháp”.

Chiến tranh hỗn hợp của Nga khuyến khích bạo lực ở Liên Hiệp Âu Châu

Người ta tin rằng Nga đang sử dụng các kỹ thuật chiến tranh hỗn hợp để phá hoại Âu Châu, với các cuộc tấn công gần đây phù hợp với một mô hình phá hoại rộng hơn do Nga hậu thuẫn, bao gồm cả việc ném bom xăng vào các máy bay hướng đến Anh và máy bay điều khiển từ xa xâm nhập lãnh thổ NATO sau khi bị Nga can thiệp điện tử làm chệch hướng.

Mặc dù cảnh sát chống khủng bố Anh cho biết họ vẫn chưa thu thập đủ bằng chứng để chứng minh trước tòa danh tính của EL hoặc trực tiếp quy kết âm mưu này cho nhà nước Nga, nhưng các nguồn tin an ninh ở Luân Đôn và Kyiv đã kết luận một cách riêng tư rằng Mạc Tư Khoa đứng sau các vụ đốt phá nhắm vào thủ tướng.

Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Ben Wallace đã mô tả chiến dịch này là một “hành động leo thang có chủ đích và rõ ràng chống lại nhà nước Anh”, một hành động mà theo ông, gần như chắc chắn cần sự chấp thuận từ các cấp lãnh đạo cao nhất của Nga.

[Kyiv Post: Russia Linked to Arson Attacks Targeting UK Prime Minister, Investigation Reveals]

8. Tổng thống Trump “không hài lòng” với cách ông Netanyahu giải quyết cuộc chiến chống Hezbollah ở Li Băng.

Tổng thống Trump nói với các phóng viên rằng ông không hài lòng với cách Thủ tướng Benjamin Netanyahu giải quyết “cuộc chiến nhỏ” của Israel chống lại Hezbollah ở Li Băng, và ông bày tỏ sự thất vọng rằng cuộc xung đột song song này đang làm phức tạp thêm những nỗ lực của ông nhằm chấm dứt chiến tranh với Iran.

“Tôi không hài lòng với cách Israel giải quyết vấn đề Li Băng và Hezbollah,” Tổng thống Trump nói với các phóng viên tại Pháp, nơi ông đang tham dự cuộc họp G7. “Họ lẽ ra phải giải quyết vấn đề nhanh hơn. Việc này cứ kéo dài mãi, và khi điều đó xảy ra, nó làm ảnh hưởng tiêu cực đến thỏa thuận lớn, và đó là thỏa thuận với Iran.”

Tổng thống Trump chỉ trích các hoạt động của Israel ở Li Băng, nói rằng: “Các ông không cần phải phá hủy một tòa nhà chung cư mỗi khi tìm kiếm ai đó, bởi vì có rất nhiều người trong những tòa nhà chung cư đó và không phải tất cả đều là thành viên Hezbollah, tôi có thể nói với các ông điều đó.”

Tổng thống Trump cho biết ông sẽ đọc thỏa thuận Mỹ-Iran cho giới truyền thông nghe vào cuối tuần này.

Tổng thống Trump hôm thứ Ba cho biết ông sẽ tổ chức một cuộc họp báo với giới truyền thông khi công bố văn bản ghi nhớ hợp tác giữa Mỹ và Iran “trong vài ngày tới”, để xem xét “từng từ một”.

Tổng thống Trump cho biết ông chưa công bố văn bản thỏa thuận “vì tôi muốn có một thỏa thuận chính thức trước khi thực hiện”.

Hôm thứ Hai, tổng thống cho biết ông có thể sẽ không công bố văn bản thỏa thuận trước lễ ký kết vào thứ Sáu.

“Thực ra, tôi không chỉ công bố nó, mà có lẽ tôi sẽ tổ chức một cuộc họp báo và đọc từng chữ một cho các bạn nghe để báo chí đưa tin chính xác,” ông nói. “Bởi vì đây là một tài liệu rất quan trọng và – không giống như Obama, người có thể đã phá hủy Trung Đông bằng thỏa thuận JCPOA tồi tệ, đây là thỏa thuận tồi tệ nhất. Đó là con đường dẫn đến vũ khí hạt nhân – còn thỏa thuận của tôi là bức tường ngăn chặn vũ khí hạt nhân.”

[CBSNews: Trump “not happy” with Netanyahu's handling of war against Hezbollah in Lebanon]

9. Quốc gia mà Ông Donald Trump ghét nhất rất có thể sẽ giành chiến thắng tại World Cup do Ông Donald Trump tổ chức.

Không quốc gia Âu Châu nào khiến Ông Donald Trump tức giận hơn Tây Ban Nha. Giờ đây, họ đang rất khao khát giành chiến thắng tại World Cup do ông tổ chức.

Ngôi sao tuổi teen Lamine Yamal, Rodri và các đồng đội bước vào giải đấu với tư cách là những ứng cử viên hàng đầu cùng với Pháp.

Tổng thống Mỹ dường như quyết tâm biến kỳ World Cup này thành nơi thể hiện tầm ảnh hưởng cá nhân và sức mạnh mềm của Mỹ, chiến thắng sẽ là điều ngọt ngào đối với người hâm mộ túc cầu Tây Ban Nha - nhưng đặc biệt là đối với thủ tướng của họ.

Thủ tướng Pedro Sánchez, một người ủng hộ Atlético Madrid, đã có những xung đột gay gắt với Tổng thống Trump về cuộc chiến tranh Iran, cũng như về chi tiêu của NATO và cuộc tấn công của Israel vào Gaza. Trong khi đó, chính sách của họ về các vấn đề từ năng lượng đến nhập cư lại hoàn toàn trái ngược nhau.

“Chưa từng có thủ tướng nào trước đây nhận được nhiều sự công nhận vì đã chống lại Tổng thống Trump trên trường quốc tế hoặc có lập trường chống Mỹ mạnh mẽ như vậy”, Paco Camas, nhà lãnh đạo bộ phận dư luận tại công ty thăm dò ý kiến Ipsos, cho biết. Ông nói thêm rằng Sánchez đang tự định vị mình “ở vị trí tiên phong trong cuộc kháng chiến chống lại làn sóng cực hữu đang càn quét khắp Âu Châu và phương Tây”.

Một cuộc thăm dò gần đây của một viện nghiên cứu công cộng cho thấy hai phần ba người Tây Ban Nha không tán thành những lời chỉ trích của Tổng thống Trump đối với Tây Ban Nha, và cho thấy một số người thuộc các đảng phái khác nhau ủng hộ lập trường của Sánchez. Một cuộc thăm dò khác, do công ty độc lập 40db thực hiện, cho thấy 82% người Tây Ban Nha coi Tổng thống Trump là mối đe dọa đối với hòa bình thế giới, nhiều hơn bất kỳ nhà lãnh đạo toàn cầu nào khác.

Tây Ban Nha, một cường quốc túc cầu từng một lần vô địch World Cup và bốn lần vô địch Âu Châu, sẽ bắt đầu chiến dịch của mình bằng trận đấu với Cape Verde tại Atlanta vào thứ Hai.

Họ hy vọng sẽ kết thúc hành trình tại sân vận động MetLife ở New Jersey vào ngày 19 tháng 7, nâng cao chiếc cúp trước mặt vị tổng thống MAGA, người đang vô cùng khó chịu với sự lãnh đạo của Madrid.

Nguyên nhân dẫn đến sự xấu đi trong quan hệ Washington-Madrid là việc chính phủ Tây Ban Nha năm ngoái từ chối tăng chi tiêu quốc phòng theo yêu cầu của Mỹ.

Trong khi Tổng thống Trump gây áp lực buộc các đối tác NATO chấp nhận mục tiêu chi tiêu quốc phòng ở mức 5% GDP, Tây Ban Nha - vốn là một trong những quốc gia chi tiêu quốc phòng thấp nhất trong liên minh quân sự - lại kiên quyết giữ mức chi tiêu ở mức 2,1%. Ông Sánchez cho biết mục tiêu 5% sẽ đồng nghĩa với việc “loại bỏ trợ cấp thất nghiệp, ốm đau và thai sản, giảm 40% tất cả các khoản lương hưu, hoặc cắt giảm một nửa đầu tư của nhà nước vào giáo dục”.

Đáp lại, Tổng thống Trump gọi quốc gia này là “kẻ tụt hậu” và liên tục dùng những từ ngữ miệt thị để nói về nó. “Thẳng thắn mà nói, có lẽ các bạn nên đuổi họ ra khỏi NATO”, ông nói.

Cuộc xung đột ở Trung Đông năm nay chỉ làm gia tăng thêm căng thẳng. Tây Ban Nha từ chối cho phép Mỹ sử dụng các căn cứ quân sự chung trên lãnh thổ Tây Ban Nha để tiến hành cuộc tấn công chống lại Iran, trong đó thủ tướng gọi các cuộc tấn công này là “phi lý và nguy hiểm”.

Sau đó, Tổng thống Trump đe dọa cắt đứt mọi quan hệ thương mại với Tây Ban Nha, mặc dù điều đó vẫn chưa xảy ra cho đến nay, do các mối quan hệ thương mại của nước này gắn bó chặt chẽ với Liên Hiệp Âu Châu.

“Chúng ta có rất nhiều người chiến thắng, nhưng Tây Ban Nha lại là kẻ thua cuộc,” tổng thống giận dữ nói với tờ New York Post hồi tháng Ba.

Ẩn hiện trong bối cảnh là những lời chỉ trích liên tục của chính phủ Sánchez đối với Hoa Kỳ.

Năm 2024, Tây Ban Nha, cùng với Ireland và Na Uy, đã công nhận nhà nước Palestine; chính phủ Sánchez cũng là chính phủ đầu tiên trong Liên Hiệp Âu Châu cáo buộc chính quyền của nhà lãnh đạo Israel Benjamin Netanyahu phạm tội diệt chủng.

Về các vấn đề xã hội và môi trường nhạy cảm, Sánchez và Tổng thống Trump cũng có quan điểm hoàn toàn trái ngược nhau.

Ông Sánchez đã đáp trả khẩu hiệu ủng hộ nhiên liệu hóa thạch “Khoan đi, khoan đi!” của Tổng thống Trump bằng một khẩu hiệu của riêng mình: “Xanh lên nào, xanh lên nào!”, thể hiện cam kết của chính phủ ông đối với năng lượng tái tạo. Madrid đã đặt mục tiêu đến năm 2030 sẽ có 81% sản lượng điện đến từ năng lượng tái tạo, cao hơn nhiều so với mức trung bình của Liên Hiệp Âu Châu.

Chính quyền của ông cũng kiên quyết bảo vệ chính sách nhập cư trên cơ sở kinh tế và nhân đạo — và hiện đang trong quá trình hợp pháp hóa tình trạng cư trú của ít nhất nửa triệu lao động nước ngoài không có giấy tờ hợp lệ.

“ Nếu không chấp nhận di cư, các nước phương Tây sẽ phải đối mặt với sự suy giảm dân số nghiêm trọng, điều này sẽ ngăn cản họ duy trì nền kinh tế và các dịch vụ công cộng,” Sánchez viết trên tờ New York Times hồi tháng Hai. Ông đã sử dụng bài bình luận này để ngầm chỉ trích chính sách siết chặt di cư của Tổng thống Trump, cảnh báo về các chính sách “bất hợp pháp và tàn nhẫn” đang được áp dụng ở một số quốc gia.

Cuộc đối đầu giữa liên minh tự xưng là “cánh tả, nữ quyền, xanh” của Sánchez và chính phủ MAGA của Tổng thống Trump bắt nguồn từ chủ nghĩa bài Mỹ âm ỉ ở Tây Ban Nha.

Lluís Orriols, một nhà khoa học chính trị tại Đại học Carlos III ở Madrid, giải thích rằng một số tình cảm chống Mỹ luôn tồn tại trong cánh tả Tây Ban Nha, nhưng các chính phủ xã hội chủ nghĩa hiếm khi khai thác điều đó. Một ngoại lệ là vào năm 2004, khi thủ tướng mới đắc cử, José Luis Rodríguez Zapatero, rút quân Tây Ban Nha khỏi Iraq.

“Đảng Xã hội chỉ thỉnh thoảng mới sử dụng chiêu bài chống Mỹ này,” Orriols nói. “Và khi họ làm vậy, nó thường mang lại lợi ích về mặt bầu cử.”

Về lý thuyết, tất cả những rắc rối ngoài sân cỏ sẽ được gác lại một khi đội tuyển Tây Ban Nha bắt đầu hành trình World Cup vào thứ Hai.

Tuy nhiên, cả nước đều hiểu rõ rằng túc cầu không bao giờ tách rời khỏi chính trị hay những tranh cãi.

Năm 2023, ngay sau khi đội tuyển nữ giành chức vô địch World Cup tại Úc, chủ tịch Liên đoàn túc cầu Tây Ban Nha, Luis Rubiales, đã ăn mừng bằng cách hôn lên môi cầu thủ Jenni Hermoso. Phản ứng dữ dội sau đó đã dẫn đến các cuộc biểu tình trên đường phố và sự chỉ trích từ chính phủ — và cuối cùng dẫn đến việc Rubiales bị xét xử và kết tội tấn công tình dục.

Tháng trước, Yamal của FC Barcelona đã giật lấy một lá cờ Palestine từ một người qua đường và giơ cao khi đội bóng của anh đang ăn mừng chức vô địch giải đấu trên một chiếc xe buýt mui trần. Hành động này đã gây ra sự phẫn nộ của chính phủ Israel, cáo buộc anh ta “kích động thù hận”. Sánchez đã lên tiếng bảo vệ cầu thủ này, nói rằng những bình luận như vậy xuất phát từ những người “bị mù quáng bởi chính sự xấu hổ của họ”.

Yamal, 18 tuổi, là ngôi sao của đội tuyển quốc gia và là biểu tượng của thế hệ trẻ đa sắc tộc ở Tây Ban Nha. Với cha là người Maroc và mẹ là người Guinea Xích đạo, anh là con của những người nhập cư và là một tín hữu Hồi giáo sùng đạo.

Có người cho rằng anh ta cũng đại diện cho thời đại phân cực ở Tây Ban Nha và trên toàn thế giới. Yamal đã phải chịu đựng những lời lăng mạ phân biệt chủng tộc và cha anh, Mounir Nasraoui, từng bị phạt vì làm vỡ kính của một người ủng hộ đảng Vox cực hữu thân Tổng thống Trump trong một cuộc xô xát tại một trong những gian hàng vận động tranh cử của đảng này.

Chiến thắng của Yamal và đội tuyển Tây Ban Nha tại Bắc Mỹ sẽ là một thành tựu to lớn trên sân bóng. Nó cũng sẽ là một bước ngoặt khác trong mối quan hệ phức tạp giữa Madrid và Washington.

[Politico: Donald Trump’s least favorite country might just win Donald Trump’s World Cup]