Giữa Bão Tố Cuộc Đời, Đừng Sợ!

SUY NIỆM CHÚA NHẬT XII THƯỜNG NIÊN – NĂM A

(Mt 10, 26 -33)

Con người ở mọi nơi mọi thời đều mang trong mình những nỗi sợ. Sợ đau khổ, sợ thất bại, sợ bị từ chối, sợ mất danh dự, mất của cải, sợ bệnh tật.v.v. và cuối cùng là sợ chết.

Càng văn minh con người càng có nhiều nỗi sợ mới. Sợ hãi gắn liền với sự mong manh của phận người. Lời Chúa hôm nay xoay quanh một chủ đề rất gần gũi với cuộc sống của chúng ta là: nỗi sợ hãi.

Không sợ, vì có Chúa ở cùng

Giêrêmia, sứ ngôn của Đức Chúa. Vì trung thành với sứ mạng tiên tri được Chúa trao phó, nên dù ông bị gài bẫy, khủng bố, lừa gạt, vu khống, chế nhạo và phản bội. Ngay cả người thân cũng tìm cách hại ông (x.Gr 20,10-12). Ông không phủ nhận nỗi sợ và khổ đau, nhưng tín thác vào Chúa, ông tuyên xưng: “Chúa ở cùng tôi như người lính chiến hùng dũng” (Gr 20, 1…). Sự hiện diện của Chúa là nguồn sức mạnh giúp ông đứng vững giữa thử thách và không sợ hãi.

Lịch sử Giáo Hội mình chứng, có biết bao vị thánh không chiến thắng nhờ sức riêng mình, nhưng nhờ xác tín rằng Thiên Chúa luôn hiện diện. Thánh Augustinô nói: “Thiên Chúa không luôn cất khỏi chúng ta thử thách, nhưng Người ban sức mạnh để chúng ta vượt qua thử thách.” Đức tin không loại bỏ thập giá, nhưng giúp chúng ta mang lấy thập giá với niềm hy vọng. Vì thế, khi bị hiểu lầm, chống đối hay thất bại, chúng ta được mời gọi noi gương Giêrêmia: thay vì tuyệt vọng hay trả thù, hãy phó thác cho Chúa.

Câu Thánh vịnh: “Sự nhiệt tâm lo việc nhà Chúa khiến con mòn mỏi” (Tv 69,10) là lời than vãn của người công chính. Dù chịu nhục nhã, bị chính anh em ruồng bỏ và trở thành đối tượng của sự chống đối. Giữa đau khổ và sợ hãi, Người công chính không tìm kiếm sự báo thù nhưng vẫn một niềm tín thác chạy đến với lòng thương xót của Thiên Chúa: “Xin nhậm lời con theo lượng cả đức từ bi.” (Tv 60,14).

Lời Thánh vịnh trên mời gọi chúng ta biến những tổn thương, thất vọng và hy sinh thành lời cầu nguyện. Thay vì cay đắng hay thất vọng, thì hãy kiên trì tìm kiếm Chúa, tin tưởng vào lòng thương xót của. Chính trong những lúc tưởng như bị bỏ rơi, Thiên Chúa đang thực hiện công trình cứu độ của Người nơi chúng ta.

Trong thư gửi tín hữu Rôma Rm 5, 12-15, Thánh Phaolô chỉ cho chúng ta căn nguyên của mọi nỗi sợ hãi: đó là tội lỗi và sự chết. Qua Ađam, tội lỗi đã đi vào thế gian và kéo theo sự chết. Nhưng điều kỳ diệu là Thiên Chúa không để tội lỗi chiến thắng. Qua Đức Giêsu Kitô, Ađam mới, nhân loại nhận được ân sủng dồi dào hơn gấp bội.

Hãy tin rằng, chúng ta không phải là những con người bị định mệnh tội lỗi thống trị. Chúng ta là những người đã được cứu chuộc.

Đừng sợ, hãy vững tin vào Chúa

Xem ra, nỗi sợ hãi luôn ám ảnh con người và dù muốn dù không con người vẫn bị bủa vây bởi trăm ngàn mối hiểm nguy. Thấu hiều điều đó, nên khi dạy dỗ cho các môn đệ, Chúa Giêsu lặp lại đến ba lần: “Các con đừng sợ!” (Mt 10,26.28.31). “Các con đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn… đừng sợ, các con còn đáng giá hơn chim sẻ bội phần” (x. Mt 10, 28-31).

Lời khuyên “Đừng sợ” của Chúa Giêsu đã trở thành sức mạnh cho Giáo Hội. Hai mươi thế kỷ sau, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, trong ngày đầu tiên lãnh đạo Giáo Hội đã lập lại lời Thầy Chí Thánh: “Đừng sợ”. Trong suốt triều đại giáo hoàng của mình, ngài đã không ngừng kêu gọi mọi người “Đừng sợ”:

“Anh chị em đừng sợ đón lấy Chúa Kitô và nhận lấy quyền năng của Người!”.

“Anh chị em đừng sợ! Hãy mở ra, mở toang mọi cánh cửa đón lấy Chúa Kitô! Hãy mở mọi biên giới các quốc gia, các hệ thống chính trị, những lãnh vực bao la của nền văn hóa, văn minh, phát triển cho quyền năng cứu độ của Chúa bước vào”.

“Đừng sợ! Chúa Kitô biết rõ “mọi điều trong lòng người”! Và chỉ một mình Người biết rõ” (Thánh Gioan Phaolô II, Giáo hoàng – Bài giảng lễ khai mạc sứ vụ Tông đồ Phêrô).

Từ “Đừng sợ” lại vang lên trong bài giảng thứ hai trên cương vị giáo hoàng. Đừng sợ đón lấy và thực thi lối sống Tin Mừng. Đó là sống yêu thương, không hận thù, như chính Đức Kitô yêu thương và đã tha thứ cho kẻ bách hại mình: “Tình yêu thì kiến tạo. Chỉ có tình yêu mới có thể kiến tạo được. Còn thù hận thì phá hủy. Lòng hận thù không kiến tạo được gì hết. Nó chỉ gây đổ vỡ. Nó làm tan nát đời sống xã hội. Nó chỉ có thể gây sức ép đối với những người yếu đuối và chẳng xây dựng nổi một điều gì” (Gioan Phaolô II – Bài giảng lễ nhận nhà thờ Chánh tòa Gioan Latêranô của Giám mục Rôma, Chúa nhật 12-11-1978)

Thật vậy, sống ở đời làm sao tránh khỏi những căng thẳng, lo âu, sợ hãi khi gặp khó khăn, nguy hiểm. Chính Chúa Giêsu cũng có những lúc bàng hoàng xao xuyến. Khi bảo: “Các con đừng sợ” Chúa Giêsu muốn ta đừng để cảm xúc sợ hãi làm tê liệt đời sống chúng ta. Người bảo chúng ta: “đừng sợ” ngay trong mọi biến động, vì “Người đã cứu thoát mạng sống người bất hạnh khỏi tay kẻ dữ” (Gr 20,13). “Đừng sợ”, khi phải đối diện với đau khổ hay sự chết bởi vì Thiên Chúa, Đấng yêu thương quan tâm chăm sóc chúng ta, vì Ngài là Cha nhân từ, trung tín, thấu hiểu chúng ta cần gì, vì đối với Ngài, chúng ta “quý hơn muôn vàn chim sẻ” (x. Mt 10,31).

Ước gì mỗi người chúng ta biết đặt mọi lo âu, sợ hãi và gánh nặng cuộc đời vào tay Chúa. Amen.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ