SỢ - ĐỪNG SỢ



Trong đời sống thiêng liêng, cần đặt hai câu hỏi cơ bản. Câu thứ nhất: “Trong sâu thẳm, bạn muốn điều gì nhất?” Câu thứ hai: “Bạn sợ điều gì nhất?” Câu trả lời hai câu hỏi đó sẽ cho biết đời sống đức tin của ta ra sao. Vậy, tôi đang sợ gì? Làm gì để hết sợ?
1. SỢ. Thế giới hôm nay có nhiều điều làm chúng ta sợ. Ở nhà: “Bé thì sợ mẹ sợ cha. Lớn lên sợ vợ, về già sợ con.” Nhất là sợ con hư. Ra ngoài đường sợ tai nạn, sợ bị phạt. Đi học thì sợ thi trượt. Đi chợ thì sợ thực phẩm bẩn, sợ hàng giả. Trong thời kỳ đất nước thay đổi, nhiều gia đình sợ bị giải tỏa. Nhìn ra thế giới, đang mùa World Cup, đội bóng nào cũng sợ thua. Và ở đâu, lúc nào thì ai cũng đều sợ bệnh tật, sợ cái chết. Tóm lại, chúng ta sợ vì giới hạn của con người: thấy tương lai bấp bênh, thấy mình nhỏ bé bất lực trước hoàn cảnh cuộc sống. Vậy làm thế nào để hết sợ?
2. ĐỪNG SỢ. Giữa muôn vàn nỗi sợ thì Chúa Giêsu bảo “đừng sợ”. Chúa không hứa cất khỏi cuộc đời mọi mọi gian nan khốn khổ, nhưng Chúa sẽ đồng hành, không để chúng ta một mình. Sở dĩ người ta sợ vì chỉ thấy có một mình đơn độc, không có ai trợ giúp. Cội nguồn của nỗi sợ ấy là vì người ta quên sự hiện diện quan phòng đầy quyền năng và yêu thương của Chúa. Chúa đang ở đó trông nom, quan tâm đến từng sợi tóc trên đầu chúng ta. Chúa chăm lo cho từng con chim sẻ huống chi là con người! Hãy tín thác cậy trông vững vàng vào Chúa thì sợ hãi sẽ tan biến.
Chúa bảo: Đừng sợ kẻ chỉ giết được thân xác, nhưng hãy sợ Đấng tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục. Thế nên, điều đáng sợ nhất là sợ mất lòng Chúa, mất lòng nhau, mất lương tâm, mất đức tin. Xin Chúa cho chúng ta ý thức mình đang sống trong vòng tay quan phòng đầy quyền năng và yêu thương của Chúa, để chúng ta không còn sợ hãi, mà sống an vui hạnh phúc. Amen.


NGUYỄN XUÂN TRƯỜNG