MẤT KHÔNG PHẢI LÀ MẤT



“Ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được!”.
“Chỉ điều gì được trao đi vì tình yêu mới thật sự thuộc về chúng ta!” - Hans Urs von Balthasar.
Kính thưa Anh Chị em,
Lời Chúa hôm nay cho thấy một nghịch lý: có những điều càng nắm chặt càng vuột mất; nhưng càng dám hiến trao, chúng ta lại càng nhận lại nhiều hơn. Điều được trao đi vì Đức Kitô không đi vào hư vô. Tưởng là mất; thật ra, ‘mất không phải là mất’.
“Ai yêu cha mẹ hơn Thầy... Ai tìm giữ mạng sống mình...”. Thật ngạc nhiên khi Chúa Giêsu không đòi người môn đệ từ bỏ những điều xấu; Ngài đòi những điều tốt đẹp nhất của con người phải đứng sau Thiên Chúa. Nghịch lý của Tin Mừng nằm ở đây: chúng ta không chỉ có thể mất Thiên Chúa vì những điều xấu, nhưng còn vì những điều tốt chiếm lấy chỗ chỉ dành cho Ngài. Và khi một điều tốt chiếm chỗ Thiên Chúa, nó cũng bắt đầu chiếm luôn quyền quyết định mọi sự. Như vậy, điều đáng sợ nhất không phải là mất một điều tốt, nhưng là mất một Thiên Chúa vì những điều tốt. “Hãy đặt điều hàng đầu lên hàng đầu, và những điều thứ yếu sẽ được ban thêm; đặt điều thứ yếu lên hàng đầu, và chúng ta sẽ mất cả điều hàng đầu lẫn điều thứ yếu!” - C. S. Lewis.
Chúa Giêsu không nói: ai mất mạng sống mình vì Thầy sẽ được trả lại nguyên vẹn. Ngài nói: “sẽ tìm thấy được”. Động từ Hy Lạp heurēsei không chỉ là tìm lại điều đã mất, nhưng còn là khám phá một sự sống mà trước đó họ chưa từng biết. Vì thế, người môn đệ không bước vào con đường từ bỏ để nghèo đi, nhưng để trở nên phong nhiêu hơn. Điều được trao đi vì Đức Kitô không khép lại một cuộc đời; nó mở ra một chân trời mới. Tưởng là mất; thật ra, ‘mất không phải là mất’.
Hai minh hoạ thật đẹp cho nghịch lý ấy: Người phụ nữ Sunêm - bài đọc một - chỉ dành cho người của Chúa một căn phòng nhỏ, nhưng lại nhận được một người con; Phaolô còn đi xa hơn: ai cùng chết với Đức Kitô sẽ cùng sống “một đời sống mới” với Ngài - bài đọc hai. Đó là một quy luật của đời sống thiêng liêng: điều được trao đi vì Chúa không biến mất; nó được biến đổi và trở về trong một sự sống lớn hơn và cao cả hơn. Có lẽ ai trong chúng ta cũng đang giữ rất chặt một điều gì đó: một tương quan, một dự tính, một cái tôi; thế nhưng, chỉ khi dám buông, chúng ta mới nhận ra bàn tay Chúa đang mở ra cho mình một sự sống lớn hơn.
Anh Chị em,
Đức Kitô đã mất tất cả để không mất một ai. Trên thập giá, xem ra Ngài đã mất tất cả; nhưng chính khi trao hiến mạng sống, Ngài lại trở thành nguồn sống cho muôn người. Phục sinh là lời xác nhận rằng: nơi Thiên Chúa, không có tình yêu nào được trao đi mà phải mất mát. Theo Chúa Kitô là dám bước vào nghịch lý ấy. Bởi vậy, những ai dám trao đi như thế sẽ không ngừng hát lên: “Lạy Chúa, tình thương Chúa, đời đời con ca tụng!”- Thánh Vịnh đáp ca. “Tình yêu là hình thức duy nhất của sự sở hữu không dẫn đến nghèo đi!” - Gabriel Marcel.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi nỗi sợ mất mát; dạy con biết quảng đại hiến trao; và cho con xác tín rằng, nơi Ngài, mất không phải là mất!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)