1. Tòa án Israel tha bổng kẻ tấn công nữ tu, nhưng ra lệnh giam giữ người này tối đa là 6 năm trong cơ sở điều trị tâm thần.
Theo truyền thông Israel, một tòa án Israel đã tuyên bố trắng án cho một người định cư ở Bờ Tây, người đã hành hung một nữ tu Công Giáo người Pháp gần núi Zion ở Giêrusalem hồi đầu năm nay, đồng thời ra lệnh giam giữ người này tại một cơ sở tâm thần trong tối đa sáu năm.
Theo tờ Giêrusalem Post, Thẩm phán Ophir Tischler của Tòa án Sơ thẩm Giêrusalem đã tuyên bố Yona Schreiber vô tội, viện dẫn đánh giá của một bác sĩ tâm thần quận cho rằng Schreiber đang trải qua một cơn loạn thần trong lúc tấn công và không thể bị coi là có trách nhiệm hình sự.
Phán quyết ngày 26 tháng 8 yêu cầu Schreiber phải được đưa vào một cơ sở điều trị nội trú tối đa sáu năm, mặc dù ông có thể được thả sớm nếu hội đồng tâm thần xác định tình trạng tâm thần của ông đã được cải thiện.
Theo các báo cáo truyền thông, kết quả đánh giá tâm thần cho thấy Schreiber mắc chứng tâm thần phân liệt. Bản đánh giá lưu ý rằng thiếu bằng chứng thuyết phục cho thấy tình trạng tâm thần của Schreiber đã dẫn đến việc anh ta tấn công nữ tu, nhưng dù vậy, căn bệnh này vẫn ảnh hưởng đến hành động của anh ta.
Vào tháng Tư, Schreiber bị bắt và buộc tội hành hung và có hành vi thù địch đối với một nhóm tôn giáo vì đã xô ngã một nữ tu Công Giáo xuống đất và đá vào đầu bà. Vụ hành hung xảy ra vào ngày 28 tháng 4 trên núi Zion gần Lăng mộ Vua David, cách Tu viện Dormition vài bước chân.
Các video về vụ tấn công lan truyền trên mạng xã hội, làm dấy lên làn sóng phản đối và sự phẫn nộ hơn nữa về các vụ tấn công dai dẳng nhằm vào người Kitô hữu ở Israel và Bờ Tây.
Vào thời điểm đó, Bộ Ngoại giao Israel tuyên bố lên án mạnh mẽ hành động của Schreiber, viết trong một bài đăng trên mạng xã hội ngày 29 tháng 4: "Israel vẫn kiên quyết cam kết bảo vệ tự do tôn giáo và tự do thờ phượng cho tất cả các tín ngưỡng, và bảo đảm rằng Giêrusalem vẫn là một thành phố nơi mọi cộng đồng có thể sống, cầu nguyện và thực hành tín ngưỡng của mình một cách an toàn và trang nghiêm."
Source:EWTN News
2. Vị nào sẽ được trao mũ đỏ đầu tiên trong triều Giáo Hoàng Lêô XIV?
Cho đến nay, triều Giáo Hoàng của Đức Lêô XIV được đặc trưng bởi sự thận trọng phi thường và sự tiếp nối nhất định với những vị tiền nhiệm.Ngài chỉ thực hiện một vài điều chỉnh tương đối nhỏ đối với giáo triều, mà không động đến khuôn khổ cải cách rộng lớn của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.Ngài cũng giữ lại ý tưởng về tính hiệp thông, nhưng không đặt nó vào vị trí trung tâm như thời kỳ Đức Giáo Hoàng Phanxicô, ít nhất là về mặt tường thuật. Và ngài hầu như luôn dựa vào những người từng làm việc dưới thời Đức Giáo Hoàng Phanxicô.
Tuy nhiên, thời điểm mà triều Giáo Hoàng của Lêô XIV phải định hình rõ nét sẽ đến, đó là khi Đức Giáo Hoàng triệu tập một công nghị để tấn phong các tân Hồng Y. Từ những lựa chọn mà ngài đưa ra về những người sẽ nhận được chiếc mũ đỏ mới, chúng ta sẽ hiểu được rất nhiều điều về Đức Giáo Hoàng.
Đây thường là trường hợp xảy ra với mọi triều Giáo Hoàng, và không có lý do gì để nghĩ rằng Đức Lêô sẽ khác. Khi Lêô XIV được bầu chọn, 133 Hồng Y cử tri đã bước vào Nhà nguyện Sistina, con số lớn nhất trong lịch sử.
Đức Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục đã quy định số lượng tối đa các Hồng Y cử tri là 120, và quy tắc này chưa bao giờ được thay đổi. Tuy nhiên, các Đức Giáo Hoàng vẫn có thể đưa ra ngoại lệ. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị đã vượt quá giới hạn 120 Hồng Y cử tri, nhưng đây là một động thái có tính toán, vì ngài biết rằng nhiều Hồng Y sẽ sớm bước sang tuổi 80 và do đó sẽ bị loại khỏi số lượng Hồng Y cử tri. Trên thực tế, Cơ Mật Viện bầu chọn Đức Bênêđíctô XVI có ít hơn 120 Hồng Y cử tri.
Đức Giáo Hoàng Lêô XIV dường như không phải là người thích phá lệ đối với các quy tắc và truyền thống đã được thiết lập, vì vậy cho đến nay ngài vẫn chờ đợi số lượng Hồng Y cử tri giảm xuống. Hiện tại, có 116 Hồng Y cử tri, dưới mức giới hạn 120.
Tuy nhiên, có vẻ như công nghị phong Hồng Y đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Lêô XIV sẽ không chỉ giới hạn ở bốn Hồng Y mới. Trong số các thành viên hiện tại của Hồng Y đoàn, 12 vị sẽ bước sang tuổi 80 vào năm tới, đó là thời điểm các ngài sẽ không còn được phép bỏ phiếu trong cuộc bầu cử giáo hoàng mới. Do đó, vào cuối năm 2027, sẽ có 104 Hồng Y cử tri. Điều này cho phép Đức Lêô phong thêm 16 Hồng Y, con số này chỉ vượt quá giới hạn đã được thiết lập trong một thời gian ngắn, vì tổng số cử tri sẽ ở mức hoặc dưới giới hạn 120, bằng cách này hay cách khác, trong một thời gian khá ngắn.
Có những tin đồn dai dẳng về một Công Nghị Hồng Y để phong chức cho các Hồng Y mới vào tháng Hai. Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã nói rằng ngài dự định tổ chức một Hồng Y đoàn tập trung vào thảo luận ít nhất hai lần một năm và đã tổ chức hai Công Nghị Hồng Y trong năm nay: một vào tháng Giêng và một vào tháng Bảy. Do đó, rất có thể một Công Nghị Hồng Y theo hình thức thảo luận khác sẽ được tổ chức vào tháng Hai, và có khả năng Đức Giáo Hoàng sẽ tấn phong Hồng Y nhân dịp đó.
Với 16 ứng viên tiềm năng cho vị trí Hồng Y mới, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV sẽ tìm kiếm những mẫu người như thế nào? Câu hỏi này hoàn toàn chính đáng, và một số quyết định ban đầu trong triều Giáo Hoàng Lêô có thể đưa ra một vài gợi ý. Cần nhớ rằng Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã triệu tập công nghị đầu tiên để tấn phong Hồng Y ngay trong năm đầu tiên của triều đại mình, vào tháng 2 năm 2014. Ở giai đoạn này của triều Giáo Hoàng trước, đã có 19 tân Hồng Y được tấn phong.
Đức Giáo Hoàng Phanxicô không nhất thiết liên kết chiếc mũ đỏ với một tòa giám mục truyền thống. Thực tế là, hiện nay, các giáo phận quan trọng như Milan, Paris và Venice không có Hồng Y nào đứng đầu.
Vẫn còn phải xem Giáo hoàng Lêô XIV sẽ giải quyết các thành phố lớn như thế nào. Tại Milan, Đức Tổng Giám Mục Mario Delpini đã bước sang tuổi 75 và theo yêu cầu của Đức Giáo Hoàng Lêô, ngài vẫn tiếp tục lãnh đạo tổng giáo phận lớn nhất Âu Châu trong khi chờ đợi bổ nhiệm người kế nhiệm.
Người kế nhiệm này rất có thể sẽ được phong chức Hồng Y. Tại Paris, Đức Tổng Giám Mục Laurent Ulrich cũng sẽ bước sang tuổi 75 vào tháng 9. Do đó, nhiều khả năng người kế nhiệm ngài sẽ trở thành Hồng Y.
Tình hình phức tạp tại Hoa Kỳ vẫn chưa rõ ràng, vì một số Hồng Y sẽ phải nghỉ hưu: Hồng Y Blase Cupich, Tổng Giám Mục của giáo phận Chicago, quê hương của Giáo hoàng Lêô XIV, đã gần 80 tuổi. Người ta cho rằng Đức Lêô muốn giữ ngài tại vị cho đến chuyến thăm Hoa Kỳ, nhưng giờ đây chuyến đi có thể không diễn ra sớm — trong một cuộc phỏng vấn với NBC, Đức Giáo Hoàng đã nói về "vài năm tới" — cho nên việc tìm người thay thế không nên bị trì hoãn.
Ai sẽ kế nhiệm Hồng Y Cupich? Người kế nhiệm ngài có được phong Hồng Y không?
Vị Tổng Giám Mục mới nhậm chức tại New York, Ronald Hicks, cũng là một người đang chờ được tấn phong Hồng Y. Thông thường, chức danh Hồng Y không được trao cho các Đức Tổng Giám Mục đang tại vị khi người tiền nhiệm của các ngài vẫn còn đủ tuổi bỏ phiếu. Tuy nhiên, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã phá vỡ quy tắc bất thành văn này khi ngài muốn. Ví dụ, Hồng Y Frank Leo hiện là Tổng Giám Mục của Toronto, nhưng người tiền nhiệm của ngài, Hồng Y Christopher Collins, vẫn chưa bước sang tuổi 80 cho đến đầu năm 2027, vì vậy thành phố lớn nhất Canada đã có hai Hồng Y trong Cơ Mật Viện Hồng Y vừa qua.
Tuy nhiên, điều khoản này ảnh hưởng trực tiếp đến Brussels vì Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã phong Hồng Y Jozef De Kesel, người sẽ bước sang tuổi 80 vào năm tới, nhưng không phong Hồng Y cho vị tiền nhiệm của ngài, André-Joseph Léonard; và người kế nhiệm của Hồng Y De Kesel, Đức Tổng Giám Mục Luc Terlinden, vẫn chưa phải là Hồng Y. Vì vậy, liệu ngài cũng có thể trở thành Hồng Y hay không vẫn chưa chắc chắn? Vẫn còn phải xem liệu Đức Giáo Hoàng Lêô sẽ áp dụng đường lối theo địa lý hay theo đuổi một cuộc cải cách thực sự về Giáo hội.
Hồ sơ của các Hồng Y mà ngài lựa chọn sẽ cho chúng ta biết khá nhiều về hướng đi mà ngài sẽ theo, bất kể vai trò của họ là gì. Một dấu hiệu khác sẽ là cách thức tổ chức các công nghị sắp tới. Cho đến nay, Đức Lêô XIV vẫn tiếp tục phương pháp nghị viện đã được thử nghiệm trong công nghị cuối cùng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Tuy nhiên, chính Đức Giáo Hoàng cũng thừa nhận rằng không phải ai cũng đánh giá cao phương pháp này.
Thật vậy, các cuộc thảo luận trong Giáo hội dường như đang sa lầy vào một vài chủ đề cụ thể: vai trò của Thượng Hội đồng và tính đồng nghị, vấn đề phụng vụ và đối thoại với thế giới truyền thống, và nhiều vấn đề mang tính ý thức hệ, chẳng hạn như hòa bình trong giáo lý xã hội hay việc tiếp nhận người di cư. Việc bổ nhiệm các thành viên mới vào Hồng Y đoàn có thể làm sống lại cuộc tranh luận hoặc ít nhất là thay đổi quan điểm. Và có lẽ đó sẽ là thời điểm chúng ta hiểu được liệu Lêô XIV thực sự có ý định thực hiện triều Giáo Hoàng của sự thay đổi hay không, và nếu có, đó là loại thay đổi nào và ở mức độ nào.
Source:National Catholic Register
3. Văn phòng bác ái của Giáo hoàng hỗ trợ bếp ăn bác ái ở Ukraine.
Hôm thứ Năm, ngày 20 tháng 8 năm 2026, Cha Viktor Bilous, một nhân viên của Tòa Sứ thần Tòa Thánh tại Ukraine, đã đến thăm một bếp ăn bác ái ở làng Berestia, thuộc vùng Rivne ở tây bắc Ukraine và trao viện trợ cho các tình nguyện viên thay mặt cho Bộ Phục vụ Bác ái. Trong một cuộc phỏng vấn với Vatican News, ngài đã nói về sáng kiến này.
Tại làng Berestia, thuộc vùng Rivne ở tây bắc Ukraine, có một bếp ăn bác ái do tình nguyện viên Tetiana Pinchuk thành lập. Như Cha Viktor Bilous, một nhân viên của Tòa Sứ thần Tòa Thánh tại Ukraine giải thích, Pinchuk đã tìm đến phái đoàn ngoại giao của Tòa Thánh để được giúp đỡ.
"Đức Tổng Giám Mục Visvaldas Kulbokas, Sứ thần Tòa Thánh tại Ukraine, đã yêu cầu tôi phụ trách vấn đề này," vị linh mục kể lại. "Tôi đã xem xét tình hình trong nhà bếp và chuẩn bị một dự án, sau đó chúng tôi gửi đến Văn phòng Bác ái của Đức Giáo Hoàng tại Vatican. Văn phòng đã nhanh chóng cung cấp kinh phí dành riêng cho sáng kiến này. Tôi đã có cơ hội tuyệt vời được đến vùng Rivne, đến làng Berestia, để trực tiếp trao tặng sự hỗ trợ. "
Ý tưởng của Tetiana
Tetiana là một tình nguyện viên người Ukraine, người đã tập hợp nhiều phụ nữ từ làng của mình và các cộng đồng lân cận để chuẩn bị bữa ăn cho binh lính Ukraine trong các túi tiệt trùng – là loại bao bì đặc biệt cho phép bảo quản thực phẩm trong thời gian dài mà không cần làm lạnh.
Các phụ nữ thường xuyên tụ tập tại nhà của Tetiana, nơi đã được trang bị đầy đủ các tiện nghi để chuẩn bị bữa ăn.
Cha Viktor cho biết: "Khi chúng tôi đến đó, chúng tôi được đón tiếp rất nồng hậu. Tôi không ngờ tới điều đó. Chúng tôi đi cùng với cha xứ của Giáo Hội Công Giáo La Tinh ở Sarny, vì đây là một phần thuộc địa bàn giáo xứ của ngài. Họ chào đón chúng tôi bằng loại bánh mì truyền thống, korovai, do chính họ làm riêng cho chúng tôi, và họ giải thích toàn bộ quy trình chuẩn bị bữa ăn, từ đầu đến cuối."
Sự trợ giúp của Đức Giáo Hoàng
Vị linh mục lưu ý rằng sự hỗ trợ từ Vatican có ý nghĩa kép đối với những tình nguyện viên này. Họ là những người có đức tin. Không ai trong số họ là người Công Giáo; họ thuộc Chính thống giáo và Tin Lành.
Cha Viktor nói: "Tôi không ngờ họ lại nhấn mạnh đến việc nhận được sự hỗ trợ cụ thể từ Văn phòng Bác ái của Đức Giáo Hoàng đến vậy. Ngay cả khi đón tiếp chúng tôi, họ cũng nói: ‘Đại diện của Giáo hoàng đã đến đây.’ Họ cũng chia sẻ tin tức trên mạng xã hội. Chúng tôi cùng nhau cầu nguyện, tôi làm phép cho thức ăn, và chúng tôi cũng cầu nguyện cho các binh sĩ."
Thứ hai, họ muốn những người khác thấy được sự hỗ trợ đến từ Vatican và Đức Giáo Hoàng thông qua quan phát chẩn của ngài, với hy vọng điều này có thể khuyến khích những người khác tiến lên và tham gia nhiều hơn vào công việc này.
Công sức miệt mài của mười người phụ nữ
Cha Viktor kể lại: "Điều khiến tôi cảm động là việc các tình nguyện viên tự tổ chức và luôn dựa rất nhiều vào sự quan phòng và giúp đỡ của Chúa, bởi vì họ không có nhiều nguồn lực cá nhân."
"Tôi cũng vô cùng cảm động trước sự tận tâm của Tetiana và những người phụ nữ giúp đỡ cô ấy, bởi vì đây thực sự là một công việc khó khăn. Tôi đã tận mắt chứng kiến những chiếc nồi lớn dùng để chế biến thức ăn, sau đó là việc đóng gói các bữa ăn vào túi tiệt trùng, và cuối cùng là việc đặt những túi này vào nồi hấp (hoặc nồi áp suất) để khử trùng và giải quyết nhiệt."
Cha Viktor cho biết: "Tất cả những việc này, đều đòi hỏi sức lao động. Nồi hấp tiệt trùng phải được đặt lên bếp ga rồi nhấc lên. Sau đó, nhãn ghi thông tin về thực phẩm được dán lên các túi, các hộp được đóng gói và gửi đến cho binh lính ở các khu vực khác nhau dọc theo chiến tuyến."
Ngài giải thích rằng đó là một quá trình dài, có thể mất cả ngày để làm ra một mẻ. "Khoảng mười phụ nữ tham gia, đôi khi nhiều hơn, đôi khi ít hơn," Cha Viktor nói.
Vị linh mục giải thích rằng, nhìn chung, Nhà nước cung cấp lương thực cho binh lính, vì vậy thoạt nhìn có vẻ như không còn cần tình nguyện viên làm việc trong lĩnh vực này nữa. Tuy nhiên, những bữa ăn họ cung cấp có thời hạn sử dụng lâu hơn, phẩm chất tốt hơn và ngon miệng hơn.
"Do đó, nếu binh lính có thông tin liên lạc của những tình nguyện viên chuẩn bị thức ăn này, họ sẽ liên hệ trực tiếp với những người này để có được thức ăn ngon và nhờ đó có thêm sức mạnh cho nhiệm vụ vô cùng khó khăn của họ ở tiền tuyến."
Gần đây, các tình nguyện viên chủ yếu chuẩn bị các món ăn làm từ ngũ cốc—kiều mạch, lúa mạch, gạo, v.v. Trong một số trường hợp, những bữa ăn này thậm chí còn được vận chuyển đến cho binh lính bằng máy bay điều khiển từ xa.
"Các binh sĩ kể với chúng tôi rằng trong lúc pháo kích, túi đựng thức ăn có thể bị hư hại, nhưng vì nó chứa ngũ cốc nên vẫn có thể thu gom được thức ăn," Cha Viktor giải thích.
Ngài nhấn mạnh: "Rõ ràng là việc hỗ trợ những sáng kiến như thế này, dù nhỏ đến đâu, cũng rất quan trọng, bởi vì có rất nhiều người tham gia vào công việc này và rất nhiều binh sĩ được nhận những bữa ăn ngon và bổ dưỡng."
Vị linh mục nói thêm rằng, với tư cách là một nhân viên của Tòa Sứ thần Tòa Thánh tại Kyiv, ngài có cơ hội chứng kiến Giáo hội hoàn vũ có thể đẹp đẽ và hiệu quả đến mức nào.
"Vì Tòa Sứ thần điều phối nhiều dự án khác nhau, tôi có cơ hội được chứng kiến toàn bộ quá trình này. Tôi tự hào rằng Giáo Hội Công Giáo có thể làm được nhiều điều tốt đẹp mà không cần chờ đợi thời điểm tốt hơn. Những việc tốt mà Giáo hội làm thực sự đến được với những người thực sự cần đến nó. Điều này luôn khiến tôi xúc động, và tôi rất vui khi được tham gia, dù chỉ là một phần nhỏ, vào tất cả những việc này."
Source:Vatican News
4. Tiến sĩ George Weigel: Những tiểu thuyết nói lên câu chuyện của Công Giáo Hoa Kỳ
Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ông vừa có bài viết nhan đề "Stories That Tell the U.S. Catholic Story", nghĩa là " Những Câu Chuyện nói lên câu chuyện của Công Giáo Hoa Kỳ".
Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Kim Thúy
Văn chương hư cấu thường truyền tải được sắc thái nhân văn của một thời đại và địa điểm tốt hơn các tác phẩm lịch sử học thuật. Nhân dịp kỷ niệm 500 năm thành lập quốc gia, dưới đây là một số tiểu thuyết giúp kể câu chuyện về Công Giáo ở Hoa Kỳ thông qua lăng kính hư cấu.
Thời Tiền sử Hoa Kỳ: Thông qua cuộc đời của một trong những người con gái nổi bật của tiểu bang quê hương tôi, Margaret Brent, cuốn tiểu thuyết "Mary’s Land" của Lucia St. Clair Robson thuật lại những ngày định cư ban đầu và những cuộc đấu tranh sau này của thuộc địa duy nhất của Anh được thành lập như một nơi trú ẩn cho người Công Giáo. Trong "Shadows on the Rock", nhà văn vĩ đại Willa Cather mô tả một cách rõ ràng những nỗ lực phi thường của những người định cư Công Giáo ở vùng hoang dã tiền Canada của Bắc Mỹ vào thế kỷ XVII, còn trong "Black Robe", Brian Moore phác họa những khó khăn về tinh thần cũng như thể chất mà các nhà truyền giáo người Pháp thời đó phải gánh chịu, khi làm việc ở vùng đất ngày nay là phía bắc tiểu bang New York cũng như Canada.
Chinh phục một lục địa: Có rất ít tiểu thuyết mà tôi đọc đi đọc lại vì sự tao nhã trong ngôn ngữ và sự sâu sắc trong cách thể hiện. Cuốn "Cái chết đến với Đức Tổng Giám Mục" của Willa Cather – một câu chuyện hư cấu về cuộc đời của Đức Tổng Giám Mục Jean-Baptiste Lamy của Santa Fe và người bạn kiêm cộng sự của ngài, Joseph Machebeuf, sau này là giám mục đầu tiên của Denver – nằm trong số ít những tác phẩm đó. Tác phẩm kinh điển về vị Tổng Giám Mục vĩ đại này là cuốn tiểu sử đồ sộ "Lamy of Santa Fe" của Paul Horgan, tác phẩm đã đoạt giải Pulitzer khi giải thưởng này còn có giá trị, nhưng để cảm nhận chiều sâu cảm xúc, hãy bắt đầu với Cather rồi chuyển sang Horgan.
Nhắc đến Horgan, một người bị lãng quên một cách oan uổng, cuốn tiểu thuyết về sự định cư ở vùng Tây Nam của ông, "A Distant Trumpet" (Tiếng Kèn Xa Xôi), trong nhiều năm liền là món quà tôi thường tặng cho các chàng trai trẻ khi họ được Rước lễ lần đầu và trong lễ Bar Mitzvah, bởi nó khắc họa mạnh mẽ con đường trưởng thành đầy chông gai của một sĩ quan kỵ binh trẻ tuổi, cả về mặt là người lính, người chồng và công dân. Đầy ắp những nhân vật đáng nhớ và được viết từ sâu thẳm tâm hồn thiêng liêng xuyên suốt các tác phẩm của Horgan, cuốn tiểu thuyết (chứ không phải bộ phim tệ hại cùng tên) vừa là cái nhìn không khoan nhượng về cái thiện và cái ác tồn tại ở cả những người định cư da trắng và người bản địa, vừa là câu chuyện tuyệt vời về hai cuộc hôn nhân vĩ đại, một trong số đó đậm chất Công Giáo nhưng không hề ủy mị.
Trải nghiệm của người nhập cư: Giáo Hội Công Giáo có thể được coi là tổ chức đồng hóa người nhập cư vĩ đại nhất trong lịch sử nước Mỹ. Hai cuốn tiểu thuyết khắc họa trải nghiệm đó bằng những giọng văn khác nhau.
Oscar Hijuelos, người đã qua đời khi còn quá trẻ vào năm 2013 và là người mà tôi vẫn luôn biết ơn vì lời giới thiệu trên bìa cuốn Witness to Hope – Chứng nhân Hy vọng, tập đầu tiên trong bộ tiểu sử về Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị của tôi, đã trở thành người gốc Tây Ban Nha đầu tiên giành giải Pulitzer cho tác phẩm hư cấu với cuốn The Mambo Kings Play Songs of Love, kể về cuộc phiêu lưu của hai nhạc sĩ nhập cư người Cuba tìm kiếm giấc mơ Mỹ của họ qua các vũ trường ở New York những năm 1950. Hijuelos đã tạo ra một kiệt tác khác, lần này là về sự tha thứ và chuộc tội trong thế giới hỗn loạn, đôi khi bạo lực của thành phố Gotham hiện đại, trong cuốn Mr. Ives’ Christmas, là tác phẩm đã tái hiện lời cầu nguyện thứ hai trong Kinh Lạy Cha một cách đẹp đẽ đến nao lòng.
Đạo Công Giáo của người nhập cư thường đồng nghĩa với chính trị phe phái ở thành phố lớn, và thực tế khắc nghiệt đó chưa bao giờ được Edwin O’Connor khắc họa rõ nét hơn trong cuốn "The Last Hurrah", là tác phẩm mà một nhà phê bình gọi là cuốn tiểu thuyết hay nhất về người Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan từng được viết.
Công Giáo định cư ở phương Đông: Lại là Paul Horgan, lần này với tác phẩm "Things As They Are" (Mọi thứ như vốn có), một trong những bức tranh hay nhất về quá trình trưởng thành của một cậu bé kể từ "Huckleberry Finn". Lấy bối cảnh những năm 1920 dọc theo vùng Niagara Frontier, tiểu thuyết là một chuỗi những đoạn văn ngắn theo dõi những trải nghiệm đầu tiên của nhân vật chính với tội lỗi, kiêu hãnh, ảo tưởng về bản thân, lòng mộ đạo thái quá, tham vọng và những bí ẩn của tình dục, tất cả được thể hiện bằng một chủ nghĩa hiện thực duyên dáng, tránh được cả sự ủy mị lẫn sự yếm thế.
Những tranh cãi và sự nhầm lẫn hậu Công đồng: Ralph McInerny là một triết gia lỗi lạc, trong khi giảng dạy tại Đại học Notre Dame và điều hành Trung tâm Maritain của trường trong nhiều thập niên, ông còn theo đuổi sự nghiệp viết văn tiểu thuyết. Trong cuốn "The Priest" (Linh mục), một cuốn sách bán chạy nhất khi xuất bản lần đầu năm 1973, McInerny khám phá những khó khăn của một Giáo hội đang tham gia vào việc thực hiện Công đồng Vatican II đầy mâu thuẫn và đôi khi gây hoang mang thông qua những thử thách của linh mục mới thụ phong Frank Ascue, người mà nhiều thách thức cuối cùng đã dẫn đến một cam kết sâu sắc hơn với ơn gọi của mình. McInerny cũng là một người hài hước tài ba, và tài năng châm biếm của ông được thể hiện đầy đủ nhưng kín đáo trong tác phẩm nhại lại hội nghị các giám mục Hoa Kỳ những năm 1980, "The Noonday Devil" (Ác quỷ giữa trưa), trong đó những hình mẫu cho một số nhân vật không khó để nhận ra đối với những người đã từng ở đó. Thêm điểm cộng cho những sinh viên Notre Dame nào có thể nhận ra những người thật đằng sau các nhân vật hư cấu của Notre Dame trong mười ba cuốn tiểu thuyết trinh thám lấy bối cảnh trường đại học của McInerny với những tựa đề chơi chữ táo bạo như "On This Rockne" (Trên tảng đá này).
Source:First Things