Ngày 18-01-2012
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
Nhìn về tương lai
Lm Giuse Nguyễn Hữu An
19:52 18/01/2012
CHÚA NHẬT 3 QUANH NĂM B

Có một thầy ẩn tu tên là Xê-bat-chiêng thường đến cầu nguyện tại một nhà nguyện vắng vẻ trên núi. Trong nhà nguyện này dân chúng tôn kính một tượng Thánh Giá với tước hiệu là "Tượng Chúa ban ơn"

Thấy dân chúng có lòng tin thường đến cầu xin ơn lành, thầy Xê-bat-chiêng cũng thêm lòng tin cậy.

Một hôm vắng người, thầy quỳ gối trước Thánh Giá và chân thành khấn nguyện: "Lạy Chúa, con ước ao được chia sẻ đau khổ với Chúa, xin cho con được thế chỗ Chúa trên thánh giá".

Thầy quỳ yên lặng, mắt đăm đăm nhìn lên Thánh Giá mong đáp lời. Một lúc sau, từ Thánh Giá có tiếng phán bảo: "Được, Ta bằng lòng để con thế chỗ Ta trên Thánh Giá nhưng với một điều kiện duy nhất là bất cứ điều gì xảy ra, tai con nghe gì, mắt con thấy gì, con đều phải giữ im lặng không được nói năng gì hết". Xê-bat-chiêng hứa và được Chúa Giêsu cho lên thế chỗ Ngài trên Thánh Giá.

Ngày qua ngày, dân chúng vẫn đến trước tượng Thánh Giá để cầu nguyện. Không ai hay biết về việc đổi chỗ này.

Một hôm, có người xứ nọ đến cầu nguyện. Khi ra về, ông để quên dưới ghế quỳ cái túi đầy những đồng tiền vàng. Thấy vậy thầy vẫn yên lặng.

Lúc sau, có một người nghèo khổ vào nhà nguyện, ông ta sung sướng nhìn túi tiền vàng, tưởng là Chúa ban cho liền xách túi, tạ ơn và đi ra.

Rồi có một chàng thanh niên vào quỳ gối khẩn nguyện xin ơn che chở vì sắp đi xa. Vừa ra khỏi nhà nguyện thì gặp người phú hộ trở lại tìm túi tiền. Không thấy đâu, ông nghi chàng thanh niên đã lấy đi, tranh cãi và cả hai mời cảnh sát phân xử.

Không cầm lòng được nữa, từ trên Thánh Giá, thầy Xê-bat-chiêng hét lên: Đứng lại. Mọi người ngạc nhiên. Thầy phân trần sự việc. Người phú hộ tìm người nghèo xin lại túi tiền. Chàng thanh niên cũng vội vã đi cho kịp chuyến tàu.

Khi không còn ai trong nhà nguyện, Chúa Giêsu lên tiếng bảo Xê-bat-chiêng: "Con hãy xuống ngay khỏi Thánh Giá, con không xứng đáng thế chỗ cho Ta, vì con đã không biết giữ yên lặng như lời con đã hứa."

Thầy vội vã phân trần: Nhưng lạy Chúa, làm sao con có thể chịu đựng được cảnh bất công đó?

Chúa Giêsu đáp: Thật con không hiểu gì hết! Tiền của người phú hộ là tiền bất lương, trong khi người nghèo đói kia vất vả mà không kiếm đủ miếng cơm manh áo cho đàn con nhỏ. Và nếu chàng thanh niên kia có bị cảnh sát giữ lại, anh ta lỡ chuyến tàu, như thế đã cứu được mạng sống mình. Kìa, tàu của anh ta đang lao đao giữa biển cả sắp chìm vì sóng to gió lớn. (Trích tuyển tập truyện hay, Giấc Mộng Vàng, trang 27).

Câu chuyện gợi nhớ Lời Chúa trong sách Isaia: Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, đường lối của Ta không phải là đường lối của các ngươi. Như trời cao hơn đất bao nhiêu thì tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng của các ngươi bấy nhiêu.

Trong suy nghĩ của con người,chúng ta không thể hiểu được tại sao Chúa Giêsu lại gọi bốn môn đệ đầu tiên để đặt nền tảng xây dựng Giáo hội như bài phúc âm hôm nay vừa kể.

Đó là những người chài lưới "ăn với sóng, nói với gió", ít học, quê mùa. Chúa Giêsu lại chọn họ làm môn đệ. Tại sao Chúa Giêsu không chọn những Luật sĩ, những Pharisiêu, những Ký lục thông thái?

Cũng như chúng ta cũng hỏi, tại sao Chúa Giêsu không sinh ra nơi cung điện nguy nga lộng lẫy mà lại chọn hang đá Bêlem hôi hám lạnh lẽo để giáng sinh? Tại sao Chúa Giêsu lại chọn cái chết Thập giá đau đớn tủi nhục để làm phương thế cứu độ? Ngắm nhìn Hài Nhi trong máng cỏ cũng như nhìn lên tử tội Giêsu trên thập giá, chúng ta thường tự hỏi tại sao Chúa lại thích những điều nghịch lý? Làm sao người ta có thể tuyên xưng Người là Đấng Giải Thoát khi Người đến trong dáng vẻ yếu đuối bé bỏng?

Thánh Phaolô đã từng thốt lên: Trong khi người Hy lạp tìm kiếm sự khôn ngoan, trong khi người Do thái tìm các dấu lạ, thì chúng tôi lại rao giảng Đức Kitô chịu đóng đinh. Một sự điên rồ đối với lý trí nhân loại.

Bởi đó, đường lối của Thiên Chúa không phải là đường lối của con người. Thiên Chúa là Thiên Chúa. Con người là thụ tạo.

Chúa Giêsu thường chọn những cái nghịch lý để làm những điều vĩ đại. Tám mối phúc thật là nghịch lý đối với người đời nhưng lại là Hiến Chương Nước Trời. Chúa Giêsu không đến với sức mạnh bạo lực nhưng với những gì yếu ớt mỏng manh kết tụ nơi Hài Nhi bé nhỏ. Chúa Giêsu cũng kêu gọi những người tầm thường, những người khiêm nhường bé nhỏ. Chính bằng cái mỏng manh bé nhỏ ấy mà Người khơi dậy nơi con người cái chân tâm để rồi tình yêu của Người giúp họ biến đổi để trở nên những rường cột của Giáo hội.

Như thế Chúa nhìn con người với cái nhìn yêu thương, tôn trọng, luôn thấy cái tốt, cái đáng yêu nơi mỗi người cho dù họ nhỏ bé, họ tầm thường. Chính sự bé nhỏ đó mà Chúa biến đổi để nên lớn lao.

Mỗi người chúng ta trong cách nhìn về tha nhân cũng cần học theo gương của Chúa. Đó là cái nhìn về phía đàng trước, về phía tương lai.

Nhiều lần ta khóa chặt anh chị em mình trong quá khứ lỗi lầm. Nhiều khi chỉ vì vài xích mích, vài lỗi lầm trong cuộc sống, nhưng ta lại vịn vào đó mà phủ nhận, mà phán đoán và đánh giá chính họ theo thành kiến của mình. Có người giận Cha xứ mà bỏ Nhà thờ không đi lễ, không xưng tội rước lễ. Có người tâm sự: mọi người coi tôi như một người xấu xa, ai cũng lên án, ai cũng xa lánh, cùng lắm chỉ thương hại, không còn cánh cửa mở ra phía trước cho tôi.

Về mặt xã hội, hai mươi mấy năm qua cũng có thái độ xét đoán con người như thế. "Chủ nghĩa lý lịch" tạo nên sự kỳ thị khủng khiếp. Biết bao nhân tài bị mai một, không phát huy được tài năng chỉ vì lý lịch. Biết bao kẻ bất tài nhờ lý lịch được thăng quan tiến chức. Khóa chặt con người trong quá khứ, một quá khứ do cha mẹ, do hoàn cảnh xã hội tạo nên. Vì quá khứ ấy mà mà mọi cánh cửa mở ra cho tương lai của xã hội đất nước cũng bị thiệt thòi.

Cho nên xem ra con người ta vẫn hay nhìn lại phía đàng sau hơn là nhìn về phía đàng trước. Trong khi đó, niềm tin vào Thiên Chúa, Đấng mở ngỏ cho tương lai lại thúc bách ta nhìn về phía tương lai.

Nhìn về phía tương lai là không chấp nhận thái độ thất vọng: thất vọng về chính mình, về anh em, về cuộc đời. Nhìn về phía tương lai là thay thế thất vọng bằng niềm tin: tin vào chính mình, tin vào con người, tin vào cuộc đời...Niềm tin gắn liền với hy vọng. Thất vọng như Giuđa nên đã thắt cổ tự vẫn. Hy vọng như Phêrô, đã từng sa ngã và tin vào ơn thứ tha nên tìm lại mùa xuân tâm hồn. Vào một buổi sáng mùa xuân, có hai người mất hy vọng đang đi với nhau, buồn phiền sầu não chán chường mệt mỏi. Nhưng Đấng Hy Vọng đã tới với họ. Người chuyện trò với họ. Hai môn đệ trên đường Emmau quyết định quay về Giêrusalem. Niềm hy vọng làm bừng dậy sức sống mới. Từ đó Đấng Hy Vọng là niềm hạnh phúc cho nhân loại.

Nhìn về phía tương lai là tin vào Thiên Chúa, Đấng mở ngỏ và dẫn đưa chúng ta đi về quê trời dấu yêu, niềm hy vọng tuyệt vời trên hành trình đức tin.
 
Mỗi ngày một câu chuyện
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
23:39 18/01/2012
CẤT KỶ CHÌA KHÓA
N2T

Thời Ngũ đại có Tôn Ngạn Cao ở bắc Châu, khi ông ta làm thích sứ ở Định Châu, thì dân Đột Quyết ở phía tây bắc tiến công đánh bắc Châu, vây khốn thành Định Châu, Tôn Ngạn Cao ở trong thành rất lo sợ, sợ đến nổi không dám ra khỏi cửa nhà, viết mệnh lệnh xong thì chỉ dám mở hé cửa sổ, cầm công văn từ cửa sổ chuyển xuống, cổng lớn của châu phủ lại càng đóng kín mít nghiêm ngặt.
Không lâu sau đó, thành Định Châu bị đích quân chiếm đóng, Tôn Ngạn Cao bèn chui vào trong cái tủ lớn, sau đó nói với đầy tớ:
- “Mày đem cái tủ khóa lại và cất kỹ chìa khóa, dù cho địch quân kêu mày lấy chìa khóa, tiên vàn đừng giao cho chúng nó”.

Suy tư:
Khi thua trận, thì dù cho ở trong những bức tường kiên cố, hoặc trốn ở sâu trong lòng đất thì cũng bị người ta tóm cổ, chứ đừng nói là trốn trong tủ quần áo. Đúng là sợ quá thì mất khôn.
Khi phạm tội, thì dù có trốn ở những nơi hoang vắng như trong rừng, trên núi hay ngoài biển khơi, thì vẫn không thể tránh được cặp mắt của Thiên Chúa, tại sao vậy? Thưa lương tâm là tiếng nói của Thiên Chúa, dù chúng ta trốn chui trốn nhủi trong các hang động trong sa mạc, thì lương tâm vẫn cứ theo ta, nói trong ta và khiển trách ta.
Thua trận là thua tất cả, chỉ còn chăng là ý chí. Phạm tội là thua ma quỷ, chỉ còn chăng là tình yêu của Thiên Chúa luôn chờ đợi và ban ân sủng để chúng ta –những người thua trận- can đảm đứng lên làm hòa với Chúa và tha nhân.
Thiên Chúa thích sự cố gắng của chúng ta.
----------------
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://vn.360plus.yahoo.com/jmtaiby
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
 
Mỗi ngày một câu danh ngôn của các thánh
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
23:40 18/01/2012
N2T

8. Con người ta nếu thường nghĩ đến sự đau khổ trong hỏa ngục, thì khi chết không phải xuống địa ngục.

(Thánh Bernad)
 
Sống tự do để biết lắng nghe
Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa
00:52 18/01/2012
Chúa Nhật III thường niên B

“Sau khi ông Gioan bị nộp, Chúa Giêsu đến miền Galilê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Người nói: Thời kỳ đã mãn, và Triều đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1,1-2). Đề tài sám hối mãi là đề tài không bao giờ lỗi thời, bởi cuộc đời con người là một chuỗi thăng trầm không ngơi. Hết lầm rồi lại lỗi, hết sai rồi lại phạm, từ nhỏ đến lớn, từ nhẹ đến nặng nề. Hình như không một ai ngoài mẹ Maria, có thể thoát được vòng xoáy của tội luỵ. Chính vì thế, sứ điệp sám hối ăn năn dường như rất dễ đi vào lòng người, mặc dù đã từng có nhiều người cố tình lên án Hội Thánh là làm vẩn đục bức tranh nhân gian khi đề cập đến chủ đề tội lỗi quá nhiều.

Thế nhưng hiện tình của xã hội hôm nay, qua thông tin đại chúng, người ta phải chân nhận sự hiện hữu của tội lỗi và hậu quả xấu xa, tàn ác của nó trên chính nhân loại. Chiến tranh, bạo lực, bất công…như đang nhan nhản trước mắt chúng ta. Tiếng súng vẫn nổ đó đây. Máu vẫn chảy lênh láng nơi này, nơi kia. Mạng sống trẻ thơ vô tội vẫn bị đe doạ từ trong trứng nước. Môi sinh ngày càng bị ô nhiễm và bao điều tệ hại đang đe doạ sự tồn vong của con người. Hầu hết là do tội lỗi của con người gây ra.

Hãy mau mau sám hối! Không phải là những tình cảm ân hận chóng qua. Cũng không phải là một vài nghi thức đấm ngực bên ngoài. Sám hối là đổi thay. Sám hối là quay bước trở lại. Thế nhưng để có được hành vi sám hối, thì tiên vàn cần biết lắng nghe và chân thành đón nhận sự thật trong sự khiêm nhu.

Chúa Giêsu đã từng nêu gương vua quan và dân thành Ninivê ngày xưa. Bài đọc thứ nhất trích đọc trong thánh Lễ Chúa Nhật II TN B lại đề cập đến sự kiện sám hối ăn năn của họ. Từ vua đến quan, đến thường dân đều “bỏ đường gian ác mà quay trở lại” (Gn 3,10). Đây là một cử chỉ đáng kinh ngạc khiến Chúa Giêsu đã từng gọi đó là dấu lạ (x.Lc 11,29-32). Giona đã trở nên dấu lạ cho dân thành Ninivê, vì đã to gan nói những lời chướng tai, khó nghe. Chúa Giêsu còn là một dấu lạ lớn hơn cả Giona qua các lời dạy bảo của Người “như có vẻ đi ngược với quan niệm người đương thời”. Người lại còn tố cáo tội lỗi những người danh cao, vị trọng, bằng những lời rất thẳng thừng và đanh thép. Tuy nhiên có một dấu lạ khác khiến cho Chúa Giêsu nói rằng ngày sau dân thành Ninivê sẽ đứng lên tố cáo đoàn dân Chúa lúc bấy giờ, đó là họ đã khiêm nhu chân thành lắng nghe và đón nhận sự thật qua sứ điệp của ngôn sứ Giona.

Sẽ không có sám hối nếu không biết lắng nghe trong khiêm hạ. Sự lắng nghe ở đây không chỉ bằng thính giác mà còn bằng cả mọi giác quan và chính thái độ sống của con người. Cần thú nhận rằng môi sinh con người hiện nay như bị nhiễu sóng do bởi nhiều yếu tố bên trong lẫn bên ngoài. Xã hội ngày nay với các kỷ thuật công nghệ tiên tiến, với cuộc sống “phải bon chen, giành giật”…thì mọi người đành phải tất tả chạy đua cách không biết ngơi nghỉ. Phải chạy, vì dừng lại là sẽ thua người, sẽ bị tụt hậu. Cuộc sống hối hả khiến thời gian như đang ngắn lại. Trong cái vòng xoáy của cuộc sống ấy, con người có vẻ đang bị cuốn theo một cách lệ thuộc. Hơn nữa sự lệ thuộc còn nằm ở tâm lý tiêu thụ. Đã quen hưởng dùng tiện nghi, của cải…thì dường như không thể thiếu nó. Quả thật, lâu lâu, bỗng có sự cố “cúp điện” thì người người la toáng lên. Nếu điện nước bị cắt, cúp một vài ngày thi như là sắp tận thế không chừng.

Khi đã ở trong “tình trạng dính bén, bị lệ thuộc, bị cuốn theo”, thì chúng ta thật khó mà nghe rõ ràng và chính xác các sứ điệp tâm linh. Với trình thuật kể chuyện dân Ninivê trong bài đọc thứ nhất, lời dạy của thánh Tông đồ dân ngoại qua bài đọc thứ hai cũng như thái độ của các tông đồ ngày xưa qua bài Tin Mừng, chúng ta có thể rút ra được một điều kiện cần để biết lắng nghe đó là thái độ tự do.

Tự do với chức phận của mình: Sách Giona như một chuyện dụ ngôn thật ý vị. Giả như vua quan thành Ninivê ngày xưa còn dính bén với chức phận quyền quý của mình, giả như dân thành Ninivê còn dính bén với vị thế của dân đang thống trị thì hẳn sẽ không biết lắng nghe, cho dù ngôn sứ Giona có khản cổ rao giảng, vì ngài chỉ là một dân đen của một nước đang bị đô hộ. Biết bao sứ điệp Chúa gửi đến cho chúng ta hằng ngày, thế mà chúng ta dẫu cho có tai mà vẫn chẳng biết nghe. Trong nhiều lý do thì có lý do quan trọng này, đó là chúng ta còn quá dính bén với danh vị, chức phận của mình. Các nhà hướng dẫn linh thao thường khởi đầu cuộc hướng dẫn linh thao bằng việc mời gọi những người tham dự cuộc thao luyện tâm linh rằng hãy cởi bỏ mọi quyến luyến để sẵn sàng biết lắng nghe.

Tự do với các mối tương quan trần thế, với cả hiện trạng của chúng ta và với những gì ta đang sở hữu: Thánh Tông đồ dân ngoại chỉ dạy: “Ai có vợ hãy sống như không có; ai khóc lóc, hãy làm như không khóc; ai vui mừng, như chẳng vui mừng; ai mua sắm, hãy làm như không có gì cả; kẻ hưởng dùng của cải, hãy làm như chẳng hưởng” (1Cr 7, 30-31). Các tông đồ đầu tiên đã có được sự tự do này. Chài lưới hay người thân vẫn không làm các Ngài vướng chân, bó lòng. Khi nghe lời kêu gọi của Thầy Giêsu, lập tức Simon và Anrê đã “bỏ chài lưới mà theo Người” (Mc 1,18); Giacôbê và Gioan cũng “bỏ cha mình là ông Giêbêđê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người” (Mc 1,20).

Khi đã có được thái độ tự do, không còn quyến luyến các loài thụ tạo, cho dù chúng tốt đẹp, thì chúng ta sẽ có thái độ sẵn sàng biết lắng nghe sứ điệp của Chúa, đặc biệt sứ điệp mời gọi hoán cải ăn năn. Chúng ta dễ nhận ra điều này trong cuộc sống là khi sự hiểm nguy đang vây bủa, khi cái chết đang cận kề thì người ta rất dễ sám hối ăn năn. Cận kề cái chết hay đang ở trong tình cảnh hiểm nguy thì người ta mới thoáng thấy mọi sự như sắp rời khỏi tầm tay. Và một cách nào đó nó giúp ta thoát được sự quyến luyến khiến ta được tự do hơn. Được tự do thì sẽ biết lắng nghe.

Tuy nhiên điều tốt đẹp hơn cả là thái độ biết tự do ngay trong chính đời thường của mình. Kinh nghiệm cha ông ngày xưa dọn mình chết lành hằng ngày là một phương thế tuyệt diệu. Thế nhưng với các bạn trẻ và cả với những bậc trung niên thì thói quen tốt này xem ra khó tập. Nhân dịp mùa xuân sắp về với cái Tết dân tộc người người đều nói về cái cũ sắp qua và cái mới sắp tới, xin được một lần nhắc lại cho nhau ý lời của Thánh Phaolô tông đồ: Bộ mặt thế gian này đang qua đi, đang qua đi và sẽ qua đi (x.1Cr 7,31). Chúng đang qua đi và sẽ qua đi, sao ta lại qua dính bén và bị lệ thuộc?
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Hồng Y Wuerl nói: viếng thăm ‘ad limina’ là cơ hội để gắn bó với Đức Thánh Cha
Bùi Hữu Thư
02:26 18/01/2012
VATICAN (CNS) – Đức Hồng Y Donald W.Wuerl, tổng giáo phận Hoa Thịnh Đốn cho hay: Các giám mục viếng thăm ‘ad limina” tại Vatican phúc trình về công tác chăm sóc cho các tín hữu của họ, nhưng cũng là dịp để cảm tạ Thiên Chúa về sự kết hiệp của họ với Đức Thánh Cha, đấng kế vị Thánh Phêrô.
Hồng Y Wuerl chủ tế Thánh Lễ ngày 16 tháng 1 tại Mộ Thánh Phêrô, ngài hướng dẫn các hồng y bạn hát kinh Tin Kính bằng tiếng La Tinh và cảm tạ Thiên Chúa về ân sủng của đức tin tông truyền đang sống động qua sứ vụ của Đức Thánh Cha.

Đức Hồng Y nói: "Việc chúng ta cử hành thánh lễ là một dấu chỉ hiển nhiên của sự hiệp thông đức tin đang lan truyền trên khắp thế giới và bằng cách nào đức tin này đã được bắt rễ tại Rôma, nơi Thánh Phêrô đang sống hiện nay, và mang tên Benedict XVI."

Các giám mục từ Hoa Thịnh Đốn, Maryland, Delaware, Virginia, West Virginia, tổng giáo phận Quân Đội và các đảo Virgin bắt đầu cuộc viếng thăm "ad limina" từ 16 đến 21 tháng 1 với Thánh lễ này. Cuộc viếng thăm này chính thức được gọi là "ad limina apostolorum," có nghĩa là “tới ngưỡng cửa của các tông đồ” Phêrô và Phaolô, đã tử đạo tại Rôma.

Các giám mục có trách vụ “chăm sóc đàn chiên của Chúa” được trao phó cho việc chăm lo mục vụ cho các con chiên. Đức Hồng Y Wuerl nói, và “thực vậy, chúng ta đến đây để báo cáo về trách vụ quản trị thiêng liêng được trao phó cho chúng ta."

Đưc Hồng Y Wuerl và Tổng Giám Mục Timothy P. Broglio thuộc tổng giáo phận Quân Đội, cùng với các giám mục phụ tá của họ, và Đức Giám Mục Herbert A. Bevard ở St. Thomas, Virgin Islands, đã được tiếp kiến Đức Thánh Cha Benedict một vài giờ trước thánh lễ.

Đi bộ đến Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô trước khi mặt trời mọc, một nhóm chủng sinh đã tham dự vào Thánh Lễ của các giám mục. Một chủng sinh từ Hoa Thịnh Đốn tên Matthew Fish, là một sinh viên năm thứ nhất tại Giáo Hoàng Học Viện Bắc Mỹ ở Rôma, đọc bài đọc 1 sau khi mới được phong chức đọc sách thánh ngày hôm trước.

Anh và các bạn chủng sinh đã ngồi sau các giám mục đối diện với mộ Thánh Phêrô trong nghi lễ.

Anh chủng sinh 31 tuổi nói: "Thật là kỳ diệu” vì anh được đọc bài đọc đầu tiên tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô ngay sau khi được phong chức đọc sách thánh.

Anh Fish nói: Được tham dự thánh lễ với vị giám mục của mình, là người đang có mặt tại Vatican để xác định sự gắn bó với Đức Thánh Cha và giáo hội hoàn vũ, “nhắc đến sự kiện giáo hội là một cơ quan sống động,’ chứ không phải là một bảo tàng viện hay một kiểu mẫu của một kiến trúc tuyệt vời. Cầu nguyện tại Vương Cung Thánh Đường cùng với các người kế vị của các Tông Đồ là một sự nhắc nhớ rằng – như đức hồng y đã nói trong bài giảng – là Thiên Chúa đang ở cùng chúng ta, Thiên Chúa đang ở với giáo hội và Người bầy tỏ rõ ràng điều này cho chúng ta bằng cách ban cho chúng ta các giám mục."

Anh Fish nói: "Thật là khó khăn khi phải sống ở ngoài đời. Thật là khó khăn khi phải sống đời Kitô hữu. Và như một con người, chúng ta cần được sự an ủi và nâng đỡ của người khác, của một sự hiện diện sống động của Chúa Kitô,” và chính các giám mục và giáo hoàng là hiện thân.
 
Top Stories
Hai Phong: vescovo e cattolici contro l’esproprio dei terreni della “famiglia coraggio”
Asia-News
08:16 18/01/2012
Peter Doan Vuon e i parenti si sono opposti al sequestro dei terreni e delle attività, che detenevano dal 1993. Il governo, in modo arbitrario, ha ordinato il sequestro e inviato i militari in zona. In risposta, essi hanno difeso con le armi – senza uccidere o ferire – i propri beni. Leader politici e semplici cittadini solidarizzano con l’uomo, considerato un eroe.

Hanoi (AsiaNews) – Il vescovo di Hai Phong e la comunità cattolica locale si stringono attorno a Peter Doan Vuon e alla sua famiglia, arrestati dalle autorità perché si sono opposti all’esproprio forzato dei terreni e della loro attività, avviata dopo anni di lavoro e sacrifici. Egli era diventato famoso in tutto il Vietnam perché, nei giorni scorsi, aveva respinto una retata dei militari contro la sua proprietà a colpi di pistola e bombe a mano. Si trattava di colpi “intimidatori”, perché nessuno dei proiettili è andato a segno e non risultano feriti fra i militari. In risposta, le forze dell’ordine lo hanno arrestato assieme ai parenti e – secondo gli ultimi sviluppi appena filtrati – funzionari locali hanno provveduto a demolire la casa di Peter “per vendetta” con l’uso di bulldozer.

In una lettera inviata a p. J.B. Ngo Ngoc Chuan, della parrocchia di Suy Neo, zona di origine della famiglia Doan Vuon, mons. Joseph Vu Van Thien ha espresso “umana preoccupazione” per Peter e i parenti, testimoniandogli la vicinanza della Chiesa locale. Il vescovo di Hai Phong, diocesi sulla costa nel nord del Vietnam, ha inoltre chiesto ai fedeli di “offrire sostegno e preghiere”, invitando al contempo le autorità a “trattare la vicenda in modo giusto”, tutelando i “diritti legittimi”, le proprietà e l’onore in vista dell’arrivo del capodanno vietnamita (il nuovo Anno Lunare).

La vicenda che ha visto protagonista – suo malgrado – la famiglia di Doan Vuon è solo l’ultimo episodio di una lunga serie di scontri fra autorità e cittadini, fra governo e Chiesa cattolica, per il possesso di terreni e la proprietà di edifici o attività commerciali. In questo caso la diatriba ruota attorno ai 40 ettari di terra che Peter ha ottenuto nel 1993 dietro concessione governativa; nel corso degli anni, grazie al suo lavoro, ha trasformato paludi e acquitrini in un’azienda ittica. Nel 2009, quando cominciavano ad arrivare i primi guadagni, le autorità in modo del tutto arbitrario hanno deciso di rivendicare i diritti sulla zona; dopo una lunga battaglia, il 24 novembre scorso l’amministrazione ha emanato un ultimatum, in cui imponeva alla famiglia di abbandonare terre e attività.

Invece di piegare il capo all’abuso dell’autorità, Peter e i familiari hanno deciso di reagire e difendere i propri beni: il 5 gennaio un gruppo di militari si è avvicinato all’area per applicare il decreto di esproprio. Tuttavia, i soldati sono stati “accolti” da una selva di colpi: proiettili e bombe a mano che non intendevano uccidere, ma impedire l’accesso all’interno della residenza. Infatti, lo scontro non ha fatto registrare morti o feriti; a distanza di qualche giorno, le forze dell’ordine hanno compiuto una nuova irruzione, arrestando i membri della famiglia.

Non è bastata, infatti, la solidarietà mostrata da moltissimi vietnamiti, dalla comunità cattolica, da personalità di primo piano quali l’ex presidente, membri dell’esecutivo, intellettuali e ufficiali dell’esercito, stupiti dal coraggio e dalla voglia di difendere il proprio lavoro dei Doan Vuon. L’attuale Primo Ministro Nguyen Tan Dung ha infatti firmato un documento in cui intimava alle autorità locali di “annientare chi si oppone all’applicazione della legge” e di “garantire la sicurezza delle forze dell’odine e di quanti combattono il crimine”.
 
Tin Giáo Hội Việt Nam
Dòng Chúa Cứu Thế tặng quà cho người nghèo tại Làng Nam
Lm. Antôn Hoàng Trung Hoa
00:50 18/01/2012
Trong hơn một năm vừa qua, giáo xứ Làng Nam đã nhiều lần được đón nhận tấm lòng nhân ái của các linh mục, tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế tại Việt Nam đến thăm viếng và làm mục vụ.

Xem hình ảnh

Ngược thời gian về một năm trước, vào mùa vọng 2010, giáo xứ Làng Nam như được tái khai mạch đời sống tâm linh của mình, khi cha Luca Lê Viết Phương về làm tuần tiền phúc. Với tâm tình thân thiết và sự dịu hiền của cha Luca, các tín hữu đã có ba ngày được hồi tâm và lãnh nhận bí tích Hòa Giải. Sau đó ba tháng là tuần đại phúc, với 6 linh mục đến từ ba cộng đoàn dòng Chúa Cứu Thế tại Huế, Nha Trang và Cửa Lò đã thực sự làm cho giáo xứ Làng Nam như có cuộc hồi sinh tâm linh. Ngoài việc mỗi ngày có bốn giờ trong hai buổi giảng thuyết, các ngài còn đích thân đến thăm hỏi tất cả các gia đình trong xứ, đặc biệt là các gia đình, cá nhân có hoàn cảnh đặc biệt, khiến một giáo xứ có nhiều người bỏ rước lễ lâu năm, mà linh mục quản xứ mới về chưa có đủ thời gian để gặp gỡ và tâm sự, đã sốt sáng đi xưng tội rước lễ, hàn gắn gia đình, sống hòa thuận xóm làng ...

Liền sau thời gian tuần đại phúc đó, thỉnh thoảng giáo xứ cũng được đón các cha đã về làm tuần đại phúc ghé thăm, động viên và dâng lễ cầu nguyện. Có lẽ các ngài thấy một số gia đình như cây mới được trồng cần được chăm sóc qua việc thăm hỏi của mình.

Giáo xứ không chỉ được đón nhận tình thương qua sự hướng dẫn tâm linh, mà mấy tháng gần đây còn được nhiều lần đón nhận những món quà vật chất đầy ý nghĩa.

Trước hết, trong tuần ba Mùa Vọng vừa rồi, cha Đaminh Nguyễn Văn Dũng, đặc trách Đệ tử viện dòng Chúa Cứu Thế tại Huế cùng hai mươi thầy đã ra giao lưu với giáo xứ và tặng quà Giáng Sinh cho các em thiếu nhi.

Niềm vui giao lưu văn nghệ và thể thao, cùng quà Giáng Sinh như chưa vơi, thì ngày 18 tháng 1 năm 2012, nhằm ngày 24 áp xuân Nhâm Thìn, cha Trưởng cộng đoàn Chúa Cứu Thế Cửa Lò – Micae Phan Tuần Hồng và cha Giuse Lê Khánh Huyền đã đến thăm và tặng 100 phần quà, mỗi phần quà trị giá 150.000 đồng, cho bà con nghèo cả giáo lẫn lương.
 
Hội Caritas, Tgm Thanh Hóa Thăm Và Tặng Quà Tết Tại Trại Phong Cẩm Thủy
Ban Truyền thông
09:36 18/01/2012
Hội Caritas, Tgm Thanh Hóa Thăm Và Tặng Quà Tết Tại Trại Phong Cẩm Thủy


“Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
Mùa bình thường mùa vui nay đã về
mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
một trưa nắng cho bao tâm hồn”.


Xuân về mang theo niềm vui, niềm hi vọng và niềm hạnh phúc cho con người. Mùa xuân cũng là mùa của tình yêu, mùa của vòng tay bác ái nối liền vòng tay cô đơn, mùa của hội ngộ…

Trong khí xuân yêu thương ngập tràn, Hội Caritas Thanh Hóa được sự giúp đỡ và ủng hộ của gia đình ân nhân Hội Caritas trung ương đã tổ chức đi thăm, tặng quà tết cho bệnh nhân trại phong Cẩm Thủy.

Nhắc tới trại phong Cẩm Thủy, giáo dân Thanh Hóa có lẽ không còn lạ nữa. Nằm sâu trong xã Cẩm Bình, huyện Cẩm Thủy, nơi đây là khu đất đã một thời “riêng một thế giới với bên ngoài”, là nơi mà những số phận bất hạnh nương trú. Thời gian đã trôi qua, y học phát triển hơn, quan niệm của con người cũng đã thay đổi. Nhưng nỗi đau và sự ám ảnh của căn bệnh mang tên “hủi” vẫn còn đeo bám. Và nặng nề hơn, khi nó ăn sâu vào tiềm thức của người bệnh, làm họ tự ti với vẻ đẹp của cuộc sống bên ngoài.

Xem hình

Hun hút, cô đơn nơi góc núi, nhưng trại phong Cẩm Thủy chưa bao giờ bị lãng quên. Hàng năm, mỗi dịp lễ lớn, xuân sang, giáo phận Thanh Hóa, hội Caritas Thanh Hóa, ân nhân trong và ngoài nước thường xuyên tổ chức những chuyến đi thiện nguyện, mang chút tình sẻ chia, mang trái tim yêu thương để san bớt nỗi đau của người bệnh tại trại phong.

Ngày 16/01/2012, Hội Caritas Thanh Hóa cũng khởi hành lên với Cẩm Thủy, với trại phong. Trưởng đoàn là cha Antôn Trịnh Đình Thiệu – Giám đốc Caritas, cùng đi với cha có Sơ Châu – thư ký Hội Caritas, các bạn sinh viên và đoàn giáo xứ Phong Ý. Chuyến đi lần này Hội Caritas được sự ủng hộ, hỗ trợ của gia đình ân nhân Hội Caritas trung ương với quà gồm tiền mặt, nước mắm, thịt heo… tổng giá trị là 40 triệu đồng.

Những gương mặt bệnh nhân cũng đã trở nên thân quen. Vẫn những cụ ông, cụ bà với đôi tay không lành lặn, đôi mắt không còn sáng rõ, đôi chân đã không vẹn nguyên… Trời lạnh, nỗi đau dường như nhân lên bội phần. Từng nếp nhăn, từng cái thở dài, cử chỉ cũng trở nên chậm chạp, khó khăn đủ nói lên tất cả. Nhưng có lẽ những người bệnh nơi đây đã chấp nhận căn bệnh bằng cách cam chịu, và nỗi đau kia họ cũng không khiến họ kêu ca. Mỗi khi đoàn đến, họ đều nở nụ cười tươi tắn. Họ bắt tay, họ hát theo sinh viên, những đôi mắt ánh lên sự cảm ơn chân thành.

Ánh nắng nhẹ hắt qua khung cửa, nắng cũng tỏa ra từ những đôi mắt thân thương ấy…Nó như giảm đi phần nào nỗi nhớ, nỗi buồn…khi tết thiếu vắng một mái ấm gia đình…

Hi vọng rằng với tấm lòng bé nhỏ, chút quà đơn sơ, gia đình công giáo xứ Thanh có thể mang đến đôi chút niềm vui, chút nắng xuân ấm áp cho những bệnh nhân nơi đây – những số phận bất hạnh.

Và chúng tôi, chúng tôi cũng cảm ơn các bạn – những bệnh nhân không cùng tôn giáo, vì đã tiếp đón, đã nhận lấy tấm lòng, đã nối vòng tay lớn với chúng tôi. Xuân về cùng những lời chúc, xin gửi tới đại gia đình trại phong Cẩm Thủy lời chúc sức khỏe, lời chúc bình an trong năm mới. Chúc cho Hội Caritas ngày càng lớn mạnh hơn, thêm những bàn tay yêu thương chung sức… để thêm thật nhiều những chuyến viếng thăm ý nghĩa, thêm thật nhiều những món quà, và cũng là thêm thật nhiều niềm vui cho những cuộc đời vốn không vẹn tròn…

Ban Truyền Thông
 
Niềm vui trước thềm năm mới của giáo xứ Bình Thuận
Nguyễn Ngọc
11:06 18/01/2012
VINH - Chỉ vỏn vẹn mấy ngày nữa năm mới Nhâm Thìn sẽ đến trên đất Việt. Cái tiết trời lạnh mùa đông cũng dần qua để nhường chỗ cho nắng xuân ấm áp đến. Và quả đúng vậy, hôm nay (18/01/2012) trên mảnh đất giáo xứ Bình Thuận thân yêu, ánh nắng xuân đã chiếu rọi thay cho cái rét còn đang bao phủ vùng đất Nghệ. Hòa cùng dòng chảy chuyển mùa của đất trời, cả ngàn con tim trong giáo xứ vui sướng và tưng bừng chào đón cha tân quản xứ Antôn Đặng Hữu Nam.

Xem hình ãnh

Đúng 8h45, đoàn rước cha tân quản xứ gồm đông đảo bà con giáo xứ Bình thuận, tiến từ quốc lộ 1A về Thánh đường giáo xứ. Tại cổng vào Thánh đường, Cha quản hạt Pet Trần Phúc Chính cũng là phụ trách giáo xứ Bình thuận và đông đảo giáo dân đang hân hoan chào đón vị chủ chăn mới bằng những tràng vỗ tay liên hồi. Không khí vui mừng phấn khởi được hiện rõ trên từng khuôn mặt, nụ cười rạng rỡ của bà con giáo dân. Dưới ánh nắng xuân ban mai tươi rói như diễn tả niềm vui giữa lòng người và đất trời được nối kết.

Đúng 9h, đoàn rước đồng tế Thánh lễ tạ ơn đón nhận Cha tân quản xứ Bình thuận bắt đầu tiến vào Thánh đường. Đoàn rước gồm đông đảo quý cha trong hạt và ngoài hạt Nhân hòa, đặc biệt có Đức Giám mục giáo phận Phao lô Nguyễn Thái Hợp chủ tế Thánh lễ.

Thánh lễ diễn ra trong không khí vui tươi và ấm cúng, các nghi thức nhận xứ trong thánh lễ cũng được làm nhanh chóng. Một thánh lễ tốt đẹp hơn cả sự mong đợi của mọi người. Ai ai cũng tỏ lộ niềm vui sướng của mình. Quả thật, thánh lễ đã làm thỏa nguyện niềm vui sướng, lòng trông đợi khát mong của bà con giáo dân giáo xứ Bình thuận và quý quan khách về hiệp dâng Thánh lễ.

Giáo xứ Bình thuận thuộc giáo hạt Nhân hòa, giáo phận Vinh, là một giáo xứ đã vắng bóng chủ chăn hơn 30 năm qua. Nằm cách tòa giám mục chừng 5km, cách giáo hạt Nhân hòa 1km và đây cũng là lý do để trong một thời gian dài như vậy giáo xứ không có vị chủ chăn, vì phải nhường cho các giáo xứ khác còn xa hơn. Vì thế, không vui sướng sao được, ngàn con tim của giáo dân không rung động sao được khi được bề trên giáo phận bổ nhiệm cho một vị chủ chăn mới. Không những vậy, cha tân quản xứ lại còn trẻ trung, mang đầy tinh thần nhiệt huyết phục vụ Giáo hội. Với những ân huệ đó, chúng ta có quyền hy vọng trong tương lai giáo xứ Bình thuận sẽ mang đến cho Gp Vinh nhiều hứa hẹn!
 
Bênh vực công lý và Giáo Hội
Còn nhiều vụ Tiên Lãng nữa
Vi Anh
10:42 18/01/2012
Việt Báo (01/18/2012) - “Tức nước phải bể bờ”, đất nước ông bà VN từ xưa đã nói lên chân lý ấy. Vụ Kỹ sư Nông Nghiệp Đoàn Văn Vươn đã cùng gia đình dùng mìn và súng tự chế chống trả, làm 6 công an và bộ đội bị trọng thương khi hàng 100 công an, bộ đội tấn công cưỡng chế, cưỡng chiếm đất đai của Anh, do Anh và gia đình tạo lập. Kỹ sư Đoàn Văn Vươn là một người nông dân có ăn học, đậu kỹ sư nông nghiệp. Biến cố đời Anh xảy ra năm Anh 49 tuổi, vào cái tuổi già dặn khôn ngoan, sức khỏe sung mãn nhứt của đời người. Anh không hành động theo cảm tính nhứt thời bị kích động. Anh hành động có tính tóan, chuẩn bị phương tiện bảo vệ quyên lợi của mình sau nhiểu ngày Đảng Nhà Nước và nhà cầm quyền địa phương đưa Anh vào con đường cùng, phải chiến đấu tự vệ hay là chết. Con ong, con kiến, con trùng, con dế mà dày xéo nó, có chết nó cũng phản ứng sinh tồn, chống trả.

Phương chi Kỹ sư Đòan văn Vươn đã cùng gia đình đem bàn tay, khối óc và trái tim, gần cả cuộc đời ra lấn, lấp biển làm thành khu đất ven bồi. Mồ hôi, nước mắt, công sức và thời gian của Anh và gia đình dùng để biến biển thành khu đất sản xuất được - quá nhiều. Khu đất là cả cuộc đời, cả tương lai sự nghiệp của Anh và gia đình Anh. Công lao của Anh và gia đình trong sự nghiệp lấn, lấp biển làm thành tài nguyên sản xuất làm giàu cho quốc gia dân tộc VN - công lao này rất lớn.

Không có Đảng Nhà Nước nào, không có chế độ nào, nhà cầm quyền nào, không có đạo lý, pháp lý nào,, nhơn danh cái gì, viện lẽ này hay lý nọ để có thể lấy đất này của Anh và gia đình Anh được. Chỉ có Anh, người thừa kế mới có quyền mua bán, chuyển nhượng quyền sỡ hữu mảnh đất này.

Nếu nhà cầm quyền dùng cách này hay cách nọ, viện lẽ này hay lẽ nọ gọi là trưng dụng công ích trả rẻ mạt, hay trưng thu, thu hồi bằng biện pháp hành chánh hay pháp lý độc tài, thì nhà cầm quyền đó là những “cướp ngày là quan”, như đất nước ông bà VN từ xưa đã lên án.

Phản ứng của Kỹ sư Đòan văn Vươn là phản ứng rất người và chính đáng. Trẻ em còn bú kia mà bất thần giựt núm vú ra, em bé còn khóc ré lên. Huống hồ Anh Vươn đã khiếu kiện không biết bao nhiêu lần mà chẳng ai giải quyết việc trưng thu bất hợp pháp đất đai ven bồi do Anh tạo lập. Rồi đùng một cái Đảng Nhà Nước địa phương cho hàng trăm công an “cưõng hành thu hồi” tài sản mồ hôi nước mắt của Anh, thực tế là cưỡng chiếm như cướp giựt vậy. Anh Đòan văn Vươn là con người đã đổ không biết bao nhiêu mồ hôi công sức lấn, lấp biển thành miếng đất ấy làm sao chịu nổi hành động bất lương đó.

Vụ gia đình Kỹ sư Nông Nghiệp Đòan văn Vươn dùng vũ khí tự chế chống công an, bộ đội đến cướp đất của người dân, mà nhà cầm quyền gọi là “cưỡng chế thu hồi” không phải là vụ đầu hay vụ chót trong hai chế độ CS lớn còn sót lại ở Á châu: Trung Quốc CS và Việt Nam Cộng CS.

Bên TC giáp ranh với VNCS, trước vụ Tiên Lãng ở Hải Phòng với trường hợp Kỹ sư Đòan văn Vươn, ngày 21 tháng 12 năm 2011, 13 ngàn dân làng Ô Khảm phẩn uất, nổi dậy chống nhà cầm quyền cướp đất của dân. Tất cả cán bộ đảng viên phải chạy trốn. Công an tỉnh, huyện trang bị dùi cui, roi điện, sung ngắn súng dài, phải “chi viện”; lực lương đông hơn số dân nổi dậy. Công an bao vây làng, cắt đứt internet, cấm trong ra, ngòai vào nhưng không làm nao núng những nông dân đã mất đất mất ruộng. Nhưng người dân không một tấc sắt trong tay, không còn ruộng để cày, không còn rẫy để làm, quyết tử thủ, lấy máu, nước mắt, mồ hôi, mạng sống ra để đấu tranh chống CS, đòi công lý, nhân quyền, dân quyền và tài sản của mình. Một thời gian sau tử thủ, dân oan Ô Khảm đã thắng.

Theo Viện Hàn Lâm Khoa Học Xã Hội của TC, trong 20 năm gần đây, khoảng 6,7 triệu mẫu ruộng đất bị trưng thu. Do sự chênh lệch giữa giá thị trường và giá đền bù, người dân bị lỗ 1000 tỷ nhân dân tệ (160 tỷ đôla). Có khỏang 50 triệu nông đã mất trắng đất cày và trong 20 năm tới, đạo binh «người cày không ruộng» tăng thêm 67 triệu nữa. 67% những vụ nổi dậy, điều mà CS dị ứng và nhậy cảm, sợ không nói ra đúng tên, như sĩ tử ngày xưa sợ phạm húy nên TC gọi là “sự cố tập thể”, và Việt Cộng gọi là “tụ tập đông người” - là bắt nguồn từ trưng thu đất đai. Theo giáo sư Tôn Lập Bình, đại học Thanh Hoa, trong năm 2010, mỗi ngày xảy ra ít nhất 500 «sự cố tập thể».

Còn ở VNCS có cả một phong trào dân oan bị Đảng Nhà Nước cướp giựt đất như kiểu Anh Đòan văn Vươn bị. Người dân Việt ở thành thị, lẫn nông thôn đều bị, bị từ Bắc, chí Nam, lên Cao Nguyên. Số đơn khiếu kiện cũng như những cuộc đấu tranh đòi đất bị cán bộ đảng viên cướp, chiếm phần lớn nhứt những cuộc đấu tranh, đòi hỏi của người dân, điều mà VCS Hà nội gọi là “tụ tập đông người”. Một “đại biểu nhân dân” của cái Quốc Hội “đảng cử dân bầu nói 80% các vu thưa kiện ở VN liên quan đến vấn đề trưng thu, cưỡng hành trung thu đất đai của dân.

Dân oan VN không những chỉ dân thường mà các chức sắc tôn giáo và tín hữu cũng bị cán bộ, đảng viên cướp đất, cướp nhà. Các cuộc đòi hỏi của dân oan của tôn giáo, của các tôn giáo ở VN, của Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo đã biến thành phong trào phản ứng không thể đảo ngược được nữa. Một thứ tiền đề cho cuộc đổi thay chánh trị ở xứ độc tài thường là cách mạng lật dổ nhà cầm quyền.. Sẽ còn nhiều Thái Hà nữa tứ Bắc chí Nam, qua Trung lên Cao Nguyên. Con số ngày càng tăng.

Đảng Nhà Nước CS Hà nội ở trung ương lâm vào thế bí, kẹt cứng vì chủ nghĩa CS, đất đai là thuộc sở hữu của nhà nước, chớ không phải của tư nhân, tư nhân chỉ có quyền sữ dụng chớ không có quyền sỡ hữu. Nên “ở trên” chỉ đùa đẩy những khiếu kiện của dân xuống dưới địa phương, mà không giải quyết được. Số vụ ngày càng tăng, tấm mức ngày càng rộng từ Bắc chí Nam lên Cao nguyên.

Ngay khi trung ương giải quyết cho dân oan, thì ở dưới cũng không thi hành. Cán bộ đảng viên địa phương tìm đủ mọi cách để diên trì, biến lịnh thành lạc. Tâm lý của cán bộ địa phương là trên ăn thì dưới cũng phải ăn, lớn ăn theo lớn, nhỏ ăn theo nhỏ.

Do đó phong trào dân oan ở các chế độ CS tăng chớ không giảm.

(Nguồn: http://www.vietbao.com/D_1-2_2-349_4-186092_15-2/)
 
Biến cố Ðoàn Văn Vươn
Ngô Nhân Dụng
10:43 18/01/2012
Người Việt (January 17, 2012) - Phải gọi đó là một biến cố. Biến cố này đánh dấu một khúc quanh. Chúng ta chưa thể tiên đoán cuối cùng sẽ ra sao, nhưng sẽ còn biến chuyển, và có thể đưa tới các biến cố khác. Tên anh Ðoàn Văn Vươn sẽ đi vào lịch sử Việt Nam, như tên anh Mohamed Bouazizi trong lịch sử nước Tunisie. Trong bài báo cuối tuần qua, Lê Phan đã nhìn thấy những điểm tương đồng trong hoàn cảnh hai người. Họ đều là những người dân bình thường cố gắng vươn lên trong xã hội.

Họ đều dùng sức lao động của mình, làm việc cực nhọc và có sáng kiến. Hẳn không ai muốn “sinh sự,” không ai muốn chống đối chế độ, vì họ không mong gì hơn là lo cho gia đình. Bouazizi, một sinh viên tốt nghiệp, sống ở thành phố thì xoay sở bằng nghề bán trái cây dạo. Ðoàn Văn Vươn là nông dân, người nông dân Việt Nam tiêu biểu, đổ mồ hôi trên đất bùn phèn mặn để biến thành ruộng, vườn, ao cá. Cả hai người cùng bị chế độ độc tài tham nhũng ở xứ họ đẩy tới “bước đường cùng.” Quả là bước đường cùng, không tìm đâu ra lối thoát. Anh Bouazizi, 26 tuổi, đã tự thiêu. Cái chết của anh khiến giới thanh niên phẫn nộ nổi lên lật đổ chế độ; châm ngòi cho Mùa Xuân Á Rập năm 2011.

Anh Ðoàn Văn Vươn may mắn còn sống sót. Với tuổi 49, anh đủ đức tin và can đảm để không tự hủy mình; anh đủ kiên nhẫn để đi khiếu nại hết bàn giấy này tới bàn giấy khác xin người ta đừng cướp công lao khó nhọc của gia đình mình. Nhưng anh và gia đình anh cũng bị đẩy tới “bước đường cùng” không khác gì Bouazizi; và họ đã phản kháng bằng chất nổ. Vụ Ðoàn Văn Vươn có thể châm ngòi cho một cuộc nổi dậy của nông dân Việt Nam hay không? Dù chưa ai nghĩ sẽ có một cuộc nổi dậy, nhưng biến cố mà anh gây ra cho thấy lịch sử Việt Nam có thể bước vào một ngả rẽ. Lâu nay, những vụ nông dân biểu tình đòi đất, xô xát với đám khuyển mã của chế độ cướp đất, đều là những hành động tập thể. Nhiều người cùng kêu oan, tiếng kêu la lớn hơn. Ði trong đám đông, người nọ dựa người kia, nếu có xô xát thì trách nhiệm cũng được san sẻ cho nhiều người.

Ðoàn Văn Vươn là một biến cố đặc biệt. Vì đây là lần đầu tiên một nông dân thấp cổ bé miệng, một thân một mình, đứng dậy khiếu oan; khi kêu oan mãi không được thì quyết tâm kháng cự lúc quân cướp kéo tới chiếm đất chiếm nhà mình. Kế hoạch cướp đất của huyện Tiên Lãng chỉ nhắm vào sản nghiệp của một gia đình Ðoàn Văn Vươn chứ không liên quan đến người khác. Ðoàn Văn Vươn không thể cầu cứu hàng xóm láng giềng, cũng không thể nào nhờ những phương tiện của giới truyền thông hay các đại biểu của cái Quốc Hội bù nhìn giúp. Anh hoàn toàn “đơn thương độc mã” như Triệu Tử Long đứng trước mặt trận quân Tào! Quân Tào đây là cả một đảng Cộng Sản với hai đại biểu là Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm. Hai anh em ruột làm chủ tịch huyện Tiên Lãng và chủ tịch xã Quang Vinh, đã bầy mưu lập kế, quyết tâm cướp cho bằng được mảnh đất mà anh Vươn khai phá, từ năm sáu năm nay. Họ đã bài binh bố trận, sử dụng hàng trăm công an, lôi theo cả bộ đội và lính biên phòng, một lực lượng vũ trang hùng hậu của chế độ độc tài đảng trị, kéo nhau đi cướp đất của một nông dân. Trong thế cô đơn như thế, gia đình anh phải dùng bạo lực đối phó lại guồng máy bạo lực. Ðúng là con giun bị xéo mãi phải quằn lên.

Ðoàn Văn Vươn là một biến cố, vì nó đã gây chấn động tới những lãnh tụ to đầu nhất của đảng cầm quyền. Có hai tay “cố vấn tối cao” vẫn còn ngồi phía sau sân khấu điều khiển đám lãnh tụ đương quyền, là Ðỗ Mười và Lê Ðức Anh. Bình thường các ông già đang chuẩn bị ngày tang lễ này không bao giờ bàn đến công việc trị dân của đám đàn em. Nhưng tuần này một người đã phá lệ; chứng tỏ tầm quan trọng của biến cố Ðoàn Văn Vươn. Lê Ðức Anh, từng đóng vai chủ tịch nước từ năm 1992 đến 1997, đã phải mượn bài phỏng vấn của một tờ báo đảng để “chạy tội.”

Tại sao nói là Lê Ðức Anh muốn chạy tội? Thứ nhất, muốn gỡ tội cho cả đảng Cộng Sản; Lê Ðức Anh nói, “Có thể khẳng định chính quyền sai từ xã đến huyện!” Nói vậy tức là trút hết trách nhiệm lên cấp dưới, các chính quyền huyện và xã, và giới hạn trách nhiệm trong phạm vi nhỏ đó mà thôi.

Nhưng sự thật đâu là nguyên ủy gây ra vụ cướp đất dã man này? Nếu không có cái chế độ độc tài toàn trị của đảng Cộng Sản Việt Nam thì làm sao sinh ra hai anh em Lê Văn Hiền và Lê Văn Liêm bao che nhau, đưa nhau lên làm chủ tịch, trên dưới một bè? Nếu hai anh em này sống trong một chế độ khác, có nền tư pháp độc lập, có đảng chính trị đối lập trong Quốc Hội, có báo chí tự do, thì làm sao họ dám bầy mưu lập kế suốt năm năm để cướp đất đai do công khai phá mấy chục năm trời của gia đình Ðoàn Văn Vươn? Ông Lê Ðức Anh phê bình các cấp thừa hành đã “để sự việc kéo dài quá nhiều năm.” Ông Vươn đã khiếu oan, kêu cứu bao năm trời nhưng phủ bênh phủ, huyện bênh huyện. Họ đã có kế hoạch làm sân bay quốc tế mới trong vùng huyện Tiên Lãng. Khu đất bùn mà anh Ðoàn Văn Vươn biến thành đất thịt sẽ có giá ngàn vàng. Cán bộ nắm quyền cho đất hay lấy lại đất, họ còn sợ ai nữa? Cả chế độ là một guồng máy đồng lõa với nhau trong kế hoạch ăn cướp, miếng ngon như vậy bỏ sao được?

Nếu không có đảng Cộng Sản Việt Nam thì ai ngăn cấm đoán quyền sở hữu đất đai, ai giành độc quyền làm chủ ruộng đất cho guồng máy nhà nước; bắt người nông dân chỉ được hưởng quyền sử dụng trong 20 năm, rồi nhà nước có thể đòi lại! Nhà nước là đứa nào khi đưa ra những quyết định cho phép sử dụng hoặc đòi lại quyền sử dụng? Người dân nhìn lên chỉ thấy các quan chức cán bộ cộng sản toàn quyền quyết định. Không có báo chí tự do, không có hội đoàn, không đảng phái độc lập, người dân không có một cửa ngõ nào để lên tiếng phản đối những bất công áp bức. Một chế độ như vậy chắc chắn khuyến khích cán bộ lộng quyền làm bậy. Phải nói, một chế độ như thế đã tạo cơ hội mời gọi các cán bộ làm bậy; không ai có thể cưỡng mà không tham nhũng.

Như thế mà ông Lê Ðức Anh lại muốn đổ hết tội lỗi lên đầu cá nhân các cán bộ cấp huyện và xã. Ðúng là ông chỉ muốn gỡ tội cho đảng Cộng Sản. Nói rõ hơn: Gỡ tội những kẻ điều khiển đảng; những kẻ đã lập ra đảng Cộng Sản; những kẻ đã dùng đảng Cộng Sản cướp chính quyền; những kẻ từ năm 1945 có dã tâm chiếm độc quyền chính trị nên tàn sát bao nhiêu người yêu nước không cùng chính kiến; những kẻ lợi dụng lòng yêu nước của dân Việt Nam để củng cố độc quyền chính trị, độc quyền kinh tế cho một nhóm người. Bài phỏng vấn Lê Ðức Anh là một chỉ thị cho Ban Tuyên Huấn, đưa xuống cho các báo các đài thi hành: Ðược phép tha hồ phê bình hai anh em nhà Lê Văn Hiền, Lê Văn Liêm; nhưng giới hạn tới đó thôi. Tuyệt đối không đụng tới cấp cao hơn! Ðó cũng trở thành chỉ thị cho Nguyễn Tấn Dũng, phải mở cuộc điều tra, kết tội hai anh em nhà đó, nhưng không đi xa hơn một bước! Tất cả đồng lòng chối bỏ tội lỗi của đảng!

Nhưng, trong thực tế ông Lê Ðức Anh còn muốn gỡ tội cho chính ông ta nữa. Các lãnh tụ cộng sản về hưu thường chỉ lên tiếng nói khi muốn chạy tội. Còn khi đang cầm quyền thì họ chỉ ngậm miệng mà ăn thôi! Nếu đảng Cộng Sản sụp đổ thì ai chịu trách nhiệm? Sau biến cố Ðoàn Văn Vươn mọi người đã nhìn thấy cơn phẫn nộ bùng lên khắp nước. Hỏi nhau: Chuyện gì sẽ xẩy ra? Không ai biết trước được. Mùa Xuân Á Rập đã tỏa hương sang tới bên Miến Ðiện. Cảnh tượng Miến Ðiện dân chủ hóa có thể thúc đẩy những nhà trí thức và thanh niên Việt Nam muốn nhìn xa hơn, và can đảm hơn. Ai biết được chuyện gì sẽ xẩy ra? Ông Lê Ðức Anh chắc phải được công an báo cáo tình hình nghiêm trọng như thế nào, cho nên ông mới phải xuất hiện công khai một lần nữa. Nhân khi đổ tội cho cấp xã, cấp huyện, ông nói thêm, “Nếu thành phố Hải Phòng và trung ương không xử lý nghiêm việc này thì rất nguy hại.” Nói như vậy là để báo động cả guồng máy đảng trước nguy cơ sụp đổ. Nhưng cũng cốt ý nói rằng nếu chế độ sụp đổ vì một biến cố này thì “Tôi đã bảo mà! Tôi không có trách nhiệm nữa nhé!”

Việc xuất hiện của Lê Ðức Anh để báo đảng phỏng vấn cho thấy họ đang run thật. Biến cố Ðoàn Văn Vươn nếu chưa gây ra một cuộc nổi dậy của nông dân Việt Nam như cảnh tượng bên Tunisie sau vụ anh Mohamed Bouazizi tự sát; thì cũng đánh dấu một khúc quanh. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đang run sợ. Vì run sợ, ít nhất họ sẽ lo tìm hiểu, học tập kế thoát thân tập thể của bọn quân phiệt Miến Ðiện; thay vì chỉ lo một mình ôm tiền chạy, hoặc từng anh lo riêng “hạ cánh an toàn.” Nếu vậy thì biến cố Ðoàn Văn Vươn cũng vẫn là một khúc quanh quan trọng.

(Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=143192&z=7)
 
Âm vang tiếng súng Đoàn Văn Vươn
Phạm Đình Trọng blog
10:53 18/01/2012
Phạm Đình Trọng (danlambao) - Trong vụ nổ súng làm bị thương sáu công an, bộ đội ở Tiên Lãng, Hải Phòng, Đoàn Văn Vươn không cầm súng bắn nhưng Đoàn Văn Vươn là thủ lĩnh, là linh hồn, là người tiêu biểu cho ý chí lấn biển, mở cõi, mở mang đất sống cho gia đình, cho quê hương và cho đất nước, Đoàn Văn Vươn cũng tiêu biếu cho ý chí phản kháng việc thu hồi đất như cướp trắng thành quả hàng chục năm trời lao động bằng mồ hồi và bằng máu của cả gia đình, cướp trắng toàn bộ của cải tiền bạc đầu tư vào việc lấn biển mở đất. Vì thế tiếng súng phản kháng đó chính là tiếng súng Đoàn Văn Vươn.

Tiếng súng Đoàn Văn Vươn là sự bùng nổ của mâu thuẫn đang chứa chất ở nhiều nơi trong xã hội ta hôm nay, mâu thuẫn giữa người nông dân lao động sáng tạo trên mảnh đất mồ hôi xương máu của họ với hệ thống quyền lực nhân danh Nhà nước quản lí mảnh đất đó.

Luật đất đai, điều 5: Đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu. Và điều 6: Nhà nước thống nhất quản lí về đất đai. Luật đất đai như vậy đã tạo ra những đoàn nông dân hình hài gầy guộc, xiêu vẹo, gương mặt rầu rĩ, tiều tụy cầm đơn đi khiếu kiện đất đai nối dài từ Nam ra Bắc, dòng dã năm này qua năm khác suốt mấy chục năm nay. Tấc đất tấc vàng, những tấc vàng đó lại thuộc sở hữu toàn dân, tức là của chùa! Những tấc vàng của chùa dễ xơ múi quá đã làm hỏng những người được Nhà nước giao cho quyền quản lí, quyền định đoạt những tấc vàng của chùa. Mảnh đất người nông dân đổ mồ hôi, đổ máu, đổ của cải ra khai khẩn lại không thuộc quyền sở hữu của người khai khẩn mà thuộc quyền quản lí của quan lại hàng huyện thì sự quản lí sẽ vô cùng tùy tiện và việc thu hồi, cưỡng chế mảnh đất người kĩ sư nông nghiệp Đoàn Văn Vươn khai khẩn là sự tùy tiện đó.

Từ trước đến nay lệnh thu hồi đất của quan ban ra, người dân chỉ biết cay đắng nhận đồng tiền đền bù rẻ mạt rồi đau khổ giao mảnh đất của tổ tiên ngàn đời để lại, giao mảnh đất mồ hôi xương máu, mồ mả ông cha, giao mảnh đất là núm ruột chôn rau cắt rốn, là quê cha đất tổ, là gốc tích cội nguồn dòng dõi, là nguồn sống của muôn đời con cháu cho các quan để các quan tư túi kiếm lợi trên mảnh đất đó. Đây là lần đầu tiên lệnh thu hồi đất ngang trái gặp sự phản kháng bằng tiếng súng.

Mảnh đất lấn biển của người kĩ sư nông nghiệp Đoàn Văn Vươn không phải chỉ là mảnh đất mồ hôi, xương máu mà còn là mảnh đất của sự nghiệp cuộc đời, của ý chí nam nhi. Mảnh đất của sự nghiệp cuộc đời bị mất trắng là ý chí nam nhi bị đánh bại. Ý chí nam nhi đã thắng cả trời, thắng cả sức mạnh hoang dã của bão biển mà phải thua cái lệnh hành chính ngang trái của hai anh em ruột nhà quan, phía sau ông anh quan đầu huyện kí quyết định thu hồi đất thấp thoáng bóng ông em quan đầu xã, nơi có bãi đất lấn biển của kĩ sư Đoàn Văn Vươn bị thu hồi.

Đã là nông dân thì ai cũng khát đất như quan khát chức quyền. Quan xuất thân từ nông dân thì khát cả hai! Người nông dân thỏa mãn nỗi khát đất bằng đổ mồ hôi, đổ máu ra mở đất, bỏ cả chiếc ghế công chức, bỏ cả cuộc đời vào mở đất. Quan thỏa mãn nỗi khát đất bằng quyền lực.

Dời núi lấp biển, thay đổi cả cảnh quan thiên nhiên, vẽ lại bản đồ cả vùng đất là công việc của những anh hùng cái thế. Đoàn Văn Vươn là người anh hùng đó. Lấn biển, thách thức sức mạnh hoang dã của biển cả, chỉ người có chí lớn mới làm được và Đoàn Văn Vươn đã làm được. Bãi biển xã Vinh Quang, Tiên Lãng đã có từ bao đời và từ bao đời nay chỉ có sóng cuồng, bão dữ. Bão từ biển đổ bộ vào, người dân Vinh Quang phải bỏ nhà cửa ruộng vườn chạy sâu vào đất liền tránh bão thì Đoàn Văn Vươn lại tiến ra biển đắp đê ngăn sóng, trồng cây chắn bão. Nhà cửa có thứ gì bán ra tiền đều bán hết để có đồng tiền cùng với tâm trí, sức lực, cùng với mồ hội và máu đổ ra, cùng với năm tháng cuộc đời làm nên con đê ngăn sóng, làm nên rừng cây chắn bão.

Lấn biển là sự nghiệp của cả cuộc đời, của nhiều thế hệ. Nhưng mảnh đất Đoàn Văn Vươn lấn biển vừa thành bãi chuối, vừa thành đầm tôm, chuối chưa kịp ra buồng, tôm vừa quen nước thì quyết định thu hồi đất của quan huyện tùy tiện ban ra. Luật đất đai qui định thời hạn giao đất là 20 năm, quan tùy tiện chỉ giao 14 năm. Quan kí quyết định giao đất ngày 9. 4. 1997 nhưng ngày tính thời hạn sử dụng đất lại là ngày 4.10.1993, tùy tiện kéo lùi ngày sử dụng đất trước ngày kí giao đất đến ba năm rưỡi. Quyết định thu hồi đất tùy tiện trái luật đất đai bị dân kiện, quan lại tùy tiện hứa: Dân rút đơn kiện thì quan sẽ cho dân tiếp tục sử dụng đất có được từ mồ hôi, xương máu của dân. Nhưng dân rút đơn kiện năm trước thì năm sau liền có quyết định thu hồi đất cùng với lệnh cưỡng chế quyết liệt, ầm ầm kéo công an, bộ đội về đập tan ngôi nhà nơi đầu sóng của gia đình người mở đất. Người đại diện Nhà nước thực hiện lời hứa với dân như vậy không thể dùng từ nào khác ngoài từ lật lọng. Tiếng súng Đoàn Văn Vươn là tiếng súng nổ vào sự lật lọng đó!

Kí giấy giao đất, tùy tiện định thời hạn sử dụng đất gây thiệt hại cho người nông dân chân chính Đoàn Văn Vươn khai phá lên mảnh đất đó, lại vội vã, nôn nóng, quyết liệt cưỡng chế, thu hồi mảnh đất lấn biển là toàn bộ cuộc đời, cơ ngơi, sự nghiệp của người nông dân chân chính Đoàn Văn Vươn, người đại diện Nhà nước quản lí đất đai đã thiếu cái đức lo cho dân của quan cai trị dân, lại thiếu tầm nhìn ra xã hội của người quản lí xã hội. Bãi biển nơi phô trương sức mạnh của thiên nhiên hoang dã nay đã thành bãi chuối, đầm tôm có sức hấp dẫn quá lớn làm cho ông quan đại diện Nhà nước quản lí đất đai trở nên nhỏ nhen, hẹp hòi, đối lập với dân.

Nhà nước đổ tiền ngân sách, huy động sức dân đắp được con đê quai biển nhưng động mưa bão là đê vỡ, sóng biển tràn vào tàn phá xóm làng, cuốn cả người, cả tài sản ra vùi dưới đáy biển. Động mưa bão là người dân phải bỏ nhà cửa, dắt díu con cái chạy trốn sức mạnh của biển. Đoàn Văn Vươn không xin một đồng tiền ngân sách Nhà nước, chỉ đổ của cải, công sức của gia đình ra đã đắp lên con đê vững chãi, trồng lên rừng cây bền bỉ, tạo ra khoảng cách an toàn giữa sóng dữ và làng xóm hiền hòa. Dân không còn phải chạy bão, bãi lấn biển của người nông dân mở đất Đoàn Văn Vươn còn tạo thêm việc làm cho những người dân quê hay lam hay làm, tạo thêm của cải cho xã hội, mở thêm đất sống cho quê hương, mở mang bờ cõi cho đất nước. Những lợi ích to lớn đó do người nông dân mở đất Đoàn Văn Vươn tạo ra, người dân cả xã Vinh Quang, cả huyện Tiên Lãng đều thấy, người dân Việt Nam cả nước đều thấy, chỉ riêng những người đại diện Nhà nước quản lí đất đai ở huyện Tiên Lãng không thấy.

"Anh Vươn không phải người tốt. Nói đúng ra anh Vươn chẳng có công lao gì cũng chẳng phải là người đi đầu vì sử dụng hàng chục hecta (đất) và thu lời nhưng không đóng góp gì cho địa phương. Đặc biệt từ năm 2007 đến nay anh hoàn toàn ăn không. Anh đắp đê để thu lợi cá nhân chứ có ích gì cho xã hội." Câu nói của ông chánh văn phòng ủy ban Nhân dân huyện Tiên Lãng, người phát ngôn của chủ tịch huyện Lê Văn Hiền đã bộc lộ rõ sự chật chội, hẹp hòi, đối lập với dân, bộc lộ sự tha hóa của những người đại diện Nhà nước quản lí đất, quản lí dân. Tiếng súng Đoàn Văn Vươn là tiếng súng nổ vào sự tha hóa đó.

Những người nổ súng vào quyền lực Nhà nước sẽ bị pháp luật Nhà nước xét xử. Nhưng tiếng súng phản kháng quyền lực Nhà nước chỉ là cái ngọn. Cái gốc là luật đất đai đã tước đoạt quyền làm chủ của người nông dân trên mảnh đất của chính họ. Cái gốc là sự tha hóa, sự xa dân đến mức đối lập lợi ích với dân, sự lợi dụng quyền đại diện Nhà nước quản lí đất đai nhưng ứng xử với đất đai không vì lợi ích Nhà nước, không vì lợi ích toàn dân mà chỉ vì lợi ích của cá nhân và phe nhóm. Sự tha hóa của quan chức đại diện Nhà nước quản lí đất đai đã xuất hiện ở mọi miền đất nước tạo nên dòng người dân mất đất cầm đơn đi khiếu kiện nối dài trong thời gian. Nhưng sự tha hóa của quan chức trong quản lí đất đai như được dung túng. Chưa có nỗi oan khuất mất đất đai của dân nào được giải quyết thỏa đáng, chưa có sự tha hóa nào của quan chức trong quản lí đất đai được nghiêm trị và sự tha hóa cứ lan rộng, kéo dài. Trong xử lí đất đai ở bãi biển xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng có yếu tố của sự tha hóa đó.

Cuộc vận động học tập đạo đức Hồ Chí Minh kéo dài rầm rộ suốt nhiều năm, tốn kém không ít tiền thuế của dân nhưng chỉ ồn ào hình thức, kết quả không thấy đâu, tiêu cực tham nhũng không suy giảm mà ngày càng trầm trọng đang đe dọa sinh mệnh của đảng cầm quyền và đe dọa sự sống còn của chế độ. Vào những ngày tận cùng của năm 2011 đầy biến động, ban chấp hành trung ương đảng Cộng sản Việt Nam vừa gấp gáp họp và thống thiết phát động cuộc chỉnh đốn đảng cứu đảng, cứu chế độ thì bùng nổ tiếng súng Đoàn Văn Vươn.

Người dân phập phồng lo lắng cho số phận người hùng mở đất Đoàn Văn Vươn trước sự xét xử của pháp luật nhưng người dân cũng chờ đợi sự phán quyết của pháp luật, của cơ quan tổ chức cán bộ, của cơ quan kiểm tra đảng đối với những ông quan cai trị dân nhưng ngày càng xa dân, ngày càng đối lập với dân. Người dân chờ đợi sự phán quyết đó để xem cuộc chỉnh đốn đảng lần này có khác với cuộc vận động học tập đạo đức Hồ Chí Minh chỉ ồn ào hình thức rầm rộ suốt mấy năm qua không.

(Nguồn: danlambaovn.blogspot.com 11. 01. 2012)

23 Ý kiến bạn đọc:

băn Jan 12, 2012 11:54 AM: Không bắn thì thôi ,bắn thì bắn thằng huyện rồi thằng xã ,hai thằng việt cộng nầy đáng chết .phục kích bắn từng trự

Dân Jan 12, 2012 12:10 PM: Cưỡng chế.
Một từ nghe khác gì từ ăn cướp
Mảnh đất nào ở Việt Nam không thấm đẫm mồ hôi xương máu bao đời truyền lại, đảng cộng sản làm gì ngoài việc đi cướp .

Việt Cộng Tàu Cộng Là Một Jan 12, 2012 12:16 PM: Mỗi nước Cộng Sản là một quái thai khác nhau. Bắc Hàn sắp sử bắt những người không bò lết thảm thiết khóc trước thây ma con quái Ủn Ỉn, sẽ bị đưa đi cải tạo.
Đảng CSVN thì lợi dụng HCM đến mức có lẻ HCM cũng đang gào thét khóc la ở địa ngục. Vì CSVN càng kêu gọi học tập đạo đức HCM, thì những tội giết người trong CCRĐ, Cướp Chính quyền Quốc Gia non trẻ đưa dân tộc vào tròng CS Quốc Tế,Tết Mậu Thân, Xâm lược miền Nam, giết vợ, ăn cắp văn thơ, toàn là những điều ...vô đạo đức, bị lôi ra và chửi mải bao nhiêu năm rồi.
Phải xoá bỏ HCM, xóa bỏ CSVN thì dân ta mới khá được.

SameCell Jan 12, 2012 12:38 PM: Mẹ kiếp, bắn chúng là phải đạo rồi. không có ai có quyền xâm phạm quyền sỡ hữu đất đai của người khác chứ đừng nói là tự do cướp trắng. Đồng bào 64 tỉnh cứ đè đầu chôn sống mấy tên cán bộ huyện xã vài lần là chúng tởn.

Tu tuong Ho CHi Minh la tu tuong an cuop Jan 12, 2012 01:26 PM: Một bạn ở Hà Nội cố gắng ăn ở đạo đức để về Thiên Đàng, nơi gọi cỏi vĩnh hằng.
Ở đó không ai cần phải bóc lột ai. Trời đất mênh mong không có công an đi cước đất của người nông dân.
Vợ của anh bạn Hà Nội này là công an. Anh ta đã chán ngấy người vợ này , hàng ngãy bà ta kiếm tiền bằng cách đi ăn hiếp dân nghèo , rồi nhận tiền hối lộ.
Cũng may mà bà ta đã chết khi đụng độ với một băng cướp Hải Phòng. Từ đó anh bạn hết bị bà ta bắt nạt.
Khi anh ta qua đời thì anh đã thỏa nguyện vì thiên đàng mở cửa để đón nhận anh.
Cửa thiên đàng vừa mới mở thì anh ta thấy bà vợ công an ác ôn đang đứng đó đón anh. Anh dụi mắt mấy lần để xem mình có lầm không. Sau khi xác định đó là vợ mình, anh ta đã vội vàng nhảy xuống địa ngục.
Từ chối cái cõi thiên đàng mà ai đó xét hồ sơ nhầm hoăc giả nhận hối lộ của vợ anh mà cho bà ta lên Thiên đàng.
Hồn phách anh bạn Hà nội này đang bay trên khoảng không của địa ngục, không biết đi về đâu.
Bỗng nhiên anh nghe tiếng một cụ già nói tiêng Việt Nam , hình như là tiếng lơ lớ của một ngưới tàu nói tiếng Việt xứ Nghệ An..
"Này cháu xuống đây ở với ta đi cho có bạn "
Anh vội vàng hạ cánh hồn anh xuống cái ngục mà anh nhìn kỹ toàn là giam người mẫu chân dài , những cô gái xinh đẹp.
Cụ già gọi anh xuống là một lảo già tóc bạc phơ , đang lúi húi mang gang tay rửa dít cho người mẫu chân dài. Anh chỉ nhìn thấy ông cụ sau lưng.
Bước gần đến ông cụ , anh bạn Hà Nội vỗ vai ông cụ, đoạn ông cụ quay người lại. Nhìn kỷ mặt, rồi anh lại dụi mắt ma61y lần để xác định là ai.Ông cụ này thấy quen quen.
Thì ra là bác Hồ.
Bác bây giờ không phải là bác như trong tấm hình đã sửa lại như ông tiên trong các tờ giấy bạc.
Một khuôn mặt rất thực, với hàng răng vẫu , nhăn nheo như tấm hình đã đăng trên báo Times cũa Mỹ.
Ông bạn Hà Nội không hiểu tại sao Diêm Vương không cho bác liếm đít người mẫu chân dài mà chỉ rữa đít thôi?????????

Dân Đen miền tây Jan 12, 2012 02:31 PMTiếng súng của ông Vươn phải là tiếng pháo lịnh đánh thức người dân !
Toàn dân hãy quên đi sự sợ hãi mà đứng lên như ông Vươn !
Cứu dân, cứu nước !
Tai họa Bắc thuộc đã gần kề, nếu chúng ta không muốn làm công dân hạng 2 cho Tàu cộng !
Các vị chủ trương DLB, nếu thật là những người yêu nước, hãy khuyến khích toàn dân cùng đứng lên vạch trần tội ác ngập đầu của Việt cộng, cùng đứng lên tiêu diệt bọn Việt gian CS bán nước để cứu lây Tổ Quốc và dân tộc !

Doc gia DLB Jan 12, 2012 02:48 PM: Một dải giang san gấm vóc giáp biên Cộng Chệt, đã bị chiếm dụng bất hợp pháp. Liệu đảng Việt Cộng, có dám cưởng chế, thu hồi đất đai, mà Cha, Ông chúng ta đã từng đổ máu hàng nghìn năm, để giử vửng yên bờ cỏi, từ Bắc chí Nam?

vuong Jan 12, 2012 03:16 PMBao nhiêu năm Mẹ trông chờ con
hồi đầu lại về với nhân dân
tỉnh lại con ơi , tỉnh lại con
lòng héo uá con dại cái mang
lỡ trót lầm mặc áo công an
dù con chưa làm điều chi ác
nhưng công an là bọn ác gian
gây oán thù tội cao bằng núi
xóm làng chê cười Mẹ , con ơi
mau mau vứt lại thẻ đoàn đảng
làm người nhân nghiã với xóm làng
Mẹ vui nếu con quay đầu lại
mấy chốc vinh quang đến khắp nhà .

Công an Tiên Lãng Jan 12, 2012 03:49 PM: Cuộc vận động học tập đạo đức Hồ Chí Minh đã có kết quà tốt,rất là tốt ! Các quan tham ở huyện Tiên Lãng đã thực hành đúng theo lời dạy của Hồ Chí Minh.

Khánh-Plêiku Jan 12, 2012 04:30 PM: Cướp bóc quá trắng trợn . Trong cái xã hội chủ nghĩa do đảng CS lảnh đạo đúng là một đảng cướp ngày ! Công lao của gia đình anh đoàn Văn Vươn đắp đê , lấp biển biết baop nhiêu mồ hôi nước mắt và máu ! Đứa con gái mới 8 uổi cũng theo cha rồi bị chết đuối ngay nơi đâm nuôi thũy sản mà gia đình anh đã bỏ biết bao công lao gây đựng ! Chưa được thu hoạch gì thì đã bị anh em tên bí thư huyện chiếm đoạt .
Đảng CSVN chủ trương cướp đất cướp nhà của những người nông dân thấp cổ bé miệng ! Chúng ta tìm mọi cách vận động nhân dân cùng đứng lên lật đổ đảng Cộng Sản . Đừng nên chậm trể , bọn bất lương sẽ bán nước cho Trung Quốc nay mai .

CÁN CUỐC Jan 12, 2012 04:32 PM: Đống phân của Đoàn Văn Vương thơm quá ! Hai anh em Huyện + Xã nhảy vô giành đớp .

Dân Jan 12, 2012 12:10 PM: Cưỡng chế.
Một từ nghe khác gì từ ăn cướp
Mảnh đất nào ở Việt Nam không thấm đẫm mồ hôi xương máu bao đời truyền lại, đảng cộng sản làm gì ngoài việc đi cướp .

Bộ ngoại giao Jan 12, 2012 05:29 PM: Bọn Thế lực thù địch kia nghe đây: Ở Việt Nam không có bất kỳ người dân nào bị nhà nước cưỡng chế. Chỉ có người dân bị...Cưỡng đoạt!

Khánh-Plêiku Jan 12, 2012 04:30 PM: Cướp bóc quá trắng trợn . Trong cái xã hội chủ nghĩa do đảng CS lảnh đạo đúng là một đảng cướp ngày ! Công lao của gia đình anh đoàn Văn Vươn đắp đê , lấp biển biết baop nhiêu mồ hôi nước mắt và máu ! Đứa con gái mới 8 uổi cũng theo cha rồi bị chết đuối ngay nơi đâm nuôi thũy sản mà gia đình anh đã bỏ biết bao công lao gây đựng ! Chưa được thu hoạch gì thì đã bị anh em tên bí thư huyện chiếm đoạt .
Đảng CSVN chủ trương cướp đất cướp nhà của những người nông dân thấp cổ bé miệng ! Chúng ta tìm mọi cách vận động nhân dân cùng đứng lên lật đổ đảng Cộng Sản . Đừng nên chậm trể , bọn bất lương sẽ bán nước cho Trung Quốc nay mai .
Bọn Thế lực thù địch kia nghe đây: Ở Việt Nam không có bất kỳ người dân nào bị nhà nước cưỡng chế. Chỉ có người dân bị...Cưỡng đoạt!

Bộ ngoại giao Jan 12, 2012 05:33 PM: Bọn thế lực thù địch đang âm mưu chia rẽ nhân dân Việt Nam bằng ngôn từ đổ tội cho Đảng ta cướp đất của dân.
Toàn dân hãy chú ý đề cao cảnh giác.
Thực chất ở Việt Nam không có ai bị CƯỠNG CHẾ. Ở Việt Nam chỉ có người bị....CƯỠNG ĐOẠT!!!!!!!!

duong Jan 12, 2012 05:36 PM: Phải đánh bom hoặc bắn chết thằng huyện Hiền ở Tiên Lãng thì mới hả dạ!

BAYSAIGON Jan 12, 2012 05:44 PM: Thật đáng thương cho anh Đoàn văn Vươn đã không thuộc lòng câu nói của ông bà ngày xưa"Cướp đêm là giặc,cướp ngày là quan".Ký giấy giao đất tuỳ tiện định thời hạn sử dụng mục đích của quan nhỏ vòi tiền,anh Vươn đưa tiền nhiều thì ký thời hạn nhiều năm,anh đưa tiền ít thì ký thời hạn ít năm,anh không đưa thì thu hồi đất lại,nếu anh Vươn mà gặp quan lớn hơn, anh mà không biết điều đó,anh sẽ chết không có đất chôn,thâm chí người nhà sẽ không nhận được xác .TỘI NGHIỆP CHO NGƯỜI DÂN SỐNG DƯỚI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VIỆT NAM !.VÙNG LÊN BIỂU TÌNH KHẮP CẢ NƯỚC HỠI ĐỒNG BÀO ƠI .

ledan Jan 12, 2012 05:46 PM: Đây chính là một vụ cướp ngày không thể gọi bằng một cái tên nào chính xác hơn."Đất đai là sở hữu toàn dân"chính là nguyên nhân để bọn quan tham cướp bóc trắng trợn của dân lành. Muốn có đất đai không cần phải bỏ công khai phá chỉ cần làm quan rồi cướp. Thấy chổ nào đắt địa chúng bày trò qui hoạch đền bù qua loa, rồi bán lại với giá gấp mười đến hai mươi lần giá đền bù.

Luy Thep Jan 12, 2012 05:50 PM: Không trông mong gì ở cộng sản. Chúng chỉ biết "tuyên truyền và dối trá". "Đừng nghe những gì cộng sản nói.". Phải tiêu diệt cộng sản thì đất nước mới phồn vinh và nhân dân mới có sự ấm no hạnh phúc thật sự.

Tán thành Luy thep.Jan 12, 2012 06:06 PM: Không thể đúng hơn.-Phài làm như vậy.

Tố-Hữu Jan 12, 2012 06:16 PM: Anh Vươn ơi !
Bắn bắn nữa đi cho tan hàng Cọng-Sản.
Cho ruộng vuờn cây trái được thêm tươi.

lang thang Jan 12, 2012 07:08 PM: Hởi các bạn trẻ, dưới những mỹ từ thêu dệt của chế độ ta các bạn chớ nên mơ tưởng làm giàu, mơ tưởng tiến thân. phí sức , hoài công và sẽ không bao giờ tới đích. bởi một cơ chế gian manh, lấy tham nhũng , độc tài để nuôi chế độ. tổng bí thư đảng CS liên xô đã nói: "Hơn nữa cuộc đời tôi di theo CS, nhưng hôm nay đau buồn mà phải nói rằng : CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá". một thực tế ở Vn ta, chỉ có những người như Nguyển Thanh Nghị và cô em Phượng mới có đủ điều kiện để tiến lên. những người còn lại sớm hay muộn cũng trèo lên lưng cọp. Đó là Nguyển Văn 12, Tăng Minh Phụng, trần huỳnh Duy Thức và rồi đây còn tiếp tiếp và chưa biết Bầu Đức có nằm trong danh sách nối dài hay không "chưa chắc". vì vậy muốn có một môi trường tốt cho sự công bằng, đất nước phát triển bền vững, đất nước không sợ thiếu tiền phải tìm nguồn thu theo kiểu Bộ trưởng Thăng (đè cổ dân thu tiếp). chỉ có lớp trẻ chúng ta còn nhiều người chưa hiểu, đa số các tầng lớp khác đã hiểu hết rồi. tất cả chúng ta chỉ mong muốn sớm đem xã hội Vn về với quy luật văn minh cùng nhân loại. mong chờ từng giây phút nơi nhiều bạn trẻ!.

emga Jan 12, 2012 07:36 PM: Từ thôn xã đến huyện,thành phố, rặt một bầy ăn cướp của dân,thức tỉnh dậy đi hỡi nông dân.Hôm nay là người khác ngày mai là mình.

Nặc danh Jan 12, 2012 07:51 PM: Anh Vươn cùng nhiều người tốn hàng chục năm trời cùng bao nhiêu công sức bỏ ra mới "mở rộng bờ cõi" ra được vài chục héc-ta; trong khi đó Phạm Văn Đồng và bè lũ bán nước tự phong "của dân, do dân, vì dân" chỉ cần ký một chữ ký nhẹ tênh, chưa tới năm giây là đất nước ta đã thu hẹp lại hàng ngàn km2.
 
Văn Hóa
Tiền Vô Như Nước
Minh Tâm
10:58 18/01/2012
Tiền Vô Như Nước

Lúc còn bé, tôi sung sướng sống chung nhà với bà ngoại tôi. Ông tôi qua đời khi tôi chưa sinh. Bao nhiêu lời khôn dại ẩn tàng trong các câu chuyện cổ tích xa xăm, bao nhiêu ký ức thơ mộng thời thơ ấu của tôi đều gắn kết với hình ảnh bà ngoại thân thương.

Hằng năm, chuẩn bị đón giao thừa, bà luôn nhắc mẹ tôi lo hứng nước, chứa đầy mọi lu, khạp trong nhà, thậm chí đầy tràn cả các chậu, thau lớn nhỏ… Gạo phải đong đầy các khạp, hũ. Ngoại tôi nói: “Các gia đình Việt Nam từ xưa vẫn tuân theo cổ tục này của tiền nhân”. Ngoại còn dặn mẹ tôi: “Cha mẹ phải dặn dò nhắn nhủ con cháu về sau phải làm việc này mỗi khi chuẩn bị ăn Tết, đón mừng Xuân Mới, để gia đình có một năm mới khấm khá hơn”. Cổ tục thật dễ thương.

Trong thời chiến tranh lan rộng ấy, dầu ở thôn quê hay thị thành, mức sống dân mình vẫn còn thấp. Gia đình tôi cũng không giàu có gì. Nhưng mẹ tôi vẫn tất bật lo cho đàn con đông đúc đầy đủ mọi thứ để ăn Tết. Một nồi thịt kho tàu kèm đôi chục quả trứng to. Một nồi canh “khổ qua” đầy tràn, ăn vài ngày cũng chưa cạn. Một khạp cải chua chèn cứng. Rau giá sống thì đầy một rổ… Không phải vì chợ không nhóm bán trong ngày mùng một Tết, mà là vì quan niệm: “Cần gì cũng có đủ”. Ngày mùng một, không ai xin mượn gì của ai. Mà cũng không ai vui lòng cho vay, cho mượn vì tránh tiền của ra đi. Ai cũng mong muốn năm mới “tiền của vô như nước”.

Bà và cha mẹ tôi đã trở về bên Chúa, sau một đời cúc cung tận tuỵ cho con, cho cháu. Ngày Tết gần kề, tôi không khỏi bồi hồi nhớ cảnh mẹ tôi: nón lá đội đầu, một tay trải phơi bánh mứt, một tay lau mồ hôi chạy dài trên trán. Cha tôi năm nào cũng chở về một chục dưa hấu đầy một xe xích lô đạp. Anh em chúng tôi mừng rỡ chạy ra bê vô nhà, chất đầy dưới bộ “đi-văng” để ăn dần đến khi hạ nêu. Hằng năm vào đêm 28 tết, anh chị em chúng tôi thích nằm quanh bà ngoại, cạnh nồi bếp lửa bánh tét to đùng trước sân, nghe kể chuyện đời xưa rồi ngủ thiếp lúc nào không biết…

Lớn lên, lập gia đình, vì nhu cầu công tác, vợ chồng tôi lưu lạc lên tận Sài Gòn từ đầu thập niên 70, thế kỷ trước. Chân ướt chân ráo, những năm đầu lập nghiệp tại miền đất phồn hoa đô hội này, chúng tôi phải sống eo hẹp trong xóm bình dân của tầng lớp lao động. Chiến tranh vẫn dai dẳng, bùng nổ khắp nơi. Đời sống vẫn còn nhiều khó khăn, nên khu xóm nghèo của gia đình tôi không có được nước sạch của Thủy Cục Sài Gòn chảy về tận mỗi nhà như những dãy phố ngoài mặt đường. Mỗi khu phố chỉ có một hoặc hai vòi nước công cộng. Nên gần như mọi nhà đều phải đến “phông tên nước” để xách nước về nhà sử dụng.

Từ đó phát sinh một nghề bình dân sống được quanh năm và còn kiếm được khá tiền trong mấy ngày giáp Tết đó là: nghề gánh nước mướn. Họ là nguồn sống của cư dân thành thị, nhưng có lẽ họ chỉ được trọng vọng trong các ngày cận tết. Vì trong ngày 30 tết, nhà nào cũng mong muốn nước vô đầy nhà của mình. Hết nhà này kêu, đến nhà kia gọi. Họ phải cật lực gánh nước từ tờ mờ sáng đến tận đêm giao thừa. Thậm chí không có giờ nghỉ ngơi, ăn uống. Họ vừa gánh nước vừa nhai bánh mì thay cho bữa cơm thường ngày.

Chính vì hiểu tâm lý này, sau giờ Giao thừa, người gánh nước mướn cũng thường tự động gánh đến mỗi nhà một vài đôi thùng nước với ý chúc tốt lành: “Đem tiền của vào nhà như nước cho gia chủ”. Sau vài câu chúc vui vẻ của những người lao động siêng năng thức thời này, các gia chủ đều vui vẻ trả tiền công, vừa thưởng thêm gấp năm, gấp mười ngày thường. Nhiều người thuộc giới buôn bán đã cẩn thận dặn người gánh nước từ mấy hôm trước: đợi khi giao thừa xong là gánh nước tới và nói to lên: “Xin chúc: nhất bản vạn lợi”, hoặc là “Mua may bán đắt, một vốn bốn lời”. Nghe xong, gia chủ vui cười hể hả, và “Lì Xì” thật hậu hĩnh mặc dù nhà họ không hề thiếu nước.

Đặc biệt, một trong các cô gái “lọ lem” sống bằng nghề gánh nước mướn thời ấy tại đất Sài Thành này, có một cô đã trở thành vị “Công Chúa” giàu sang của một “Đất Nước Hột Xoàn” tại xứ Phi Châu Đen. Số là có một anh lính gốc Phi trong binh đoàn Lê Dương Pháp quốc, đã đến viễn chinh tận đất nước Việt Nam thuộc Đông Dương xa xôi này. Trong thời gian đồn trú tại Sài Gòn, anh lính Lê Dương ấy đã thương một cô gái nghèo và để lại một “giọt máu cưng” rồi biền biệt trở về cố hương sau Hiệp Định Genève 1954. Thời thế tạo anh hùng, gần 18 năm sau, anh Trung sĩ Lê Dương ngày trước đã trở thành Vị Tổng thống của nước Cộng Hòa Trung Phi, một Đất nước Hột xoàn giàu có: Tổng Thống BOKASSA. Sau một thời gian yên vị, ông đã vội nhờ Bộ Ngoại giao của Chính Phủ Sài Gòn truy tìm và mang về cho ông đứa con “thất lạc”, kèm theo lời hứa sẽ có một món quà đền ơn hậu hĩ.

Không biết vì lợi lộc, hay vì nhu cầu ngoại giao, Chính Phủ lúc đó đã vội tìm đưa sang cho ông một cô gái cũng tóc quăn cũng da đen và ông ấy đã vui mừng đón nhận. Nhưng thật bất ngờ, sau đó, nhật báo TRẮNG ĐEN lúc ấy, qua một bài phóng sự thăm dò, đã tìm đưa về cho ông Tổng Thống vị công chúa đích thực mà ông không bao giờ ngờ tới. Cô công chúa lọ lem này sống bằng nghề gánh nước mướn để nuôi thân và nuôi mẹ. Nhờ tấm lòng nhân hậu của ngài Tổng Thống, nàng Công Chúa đã được đón nhận và đoàn tụ với cha và cô Công Chúa giả trước kia cũng được ông tiếp nhận làm con nuôi của mình.

Qua câu chuyện người cha trần gian mà còn biết yêu thương con cái và cả người không phải là con của mình như thế, tôi nhớ đến Cha Chí Thánh của chúng ta trên trời. Ngài luôn thương yêu hết mọi người, cả những người không nhìn nhận Ngài là Cha của họ. Ngài vẫn cho mặt trời soi rọi trên khắp nhân trần. Ngài vẫn cho thời tiết xoay chuyển khí hậu, đổi thay ấm, mát cho hết mọi người dù họ là cỏ hay lúa. Ngài không vội bứng gốc cỏ lùng (x. Mt 13, 24-30). Ngài vẫn để cỏ và lúa cùng lớn lên trong Gió Xuân, trong sương mai, trong nước mát, trong nắng ấm… Ngài vẫn mong có một ngày nào đó trong năm: Cỏ sẽ biến thành Lúa. Để đến cuối năm, Ngài sẽ nâng niu và đưa họ vào kho lẫm. Tên trộm lành trong Phúc Âm, trước kia là cỏ lùng gai góc, xấu xí, khi vừa biết sám hối, tức thì đã được LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA đưa vào kho lẫm, đưa về Thiên đàng với Ngài. Còn nữa, còn biết bao, biết bao cỏ lùng, trong ân sủng Chúa, đã trở thành lúa và nhiều cỏ sẽ tiếp tục trở thành lúa, trở thành con của Ngài. “Ta đến không để cứu người công chính, mà để cứu người tội lỗi”(Mt 9, 13).

Ước gì mọi cư dân thành phố này biết nói lên lời nguyện xin của người Phụ nữ Samari xưa khi gặp được Chúa Giêsu, nguồn nước hằng sống: “Thưa ông, xin ông cho tôi thứ nước ấy, để tôi hết khát và khỏi phải đến đây lấy nước”(Ga 4, 15). Thiếu điểm tựa vững chắc là Thiên Chúa đầy tình thương và quyền năng, con người bơ vơ, lạc lõng, trống vắng, tuyệt vọng. Con người lo sợ mọi thứ. Họ sợ thất bại, sợ nghèo đói, sợ mất việc, sợ bị bỏ rơi, sợ chia ly, sợ đau khổ, sợ xung khắc, sợ xui xẻo, sợ già nua, sợ bệnh tật, sợ chết sớm, sợ cả sống lâu… Con người đành bám vào tiền tài, danh vọng để mong lấp đầy những hố thẳm trống vắng và tuyệt vọng ấy. Nhưng, vô ích. Mất Chúa là mất tất cả. Có được Chúa là có tất cả. Đức Giêsu, nguồn nước hằng sống, luôn sẵn sàng cho chúng ta khi chúng ta cần đến Ngài: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11, 28).

Ước gì các bậc cha mẹ, Tết đến, mở đầu cho một quỹ thời gian mới, luôn nhắc nhở con cháu cố gắng chiếm hữu được chính Thiên Chúa. CÓ CHÚA, CÓ TẤT CẢ. Đầy đủ. Trọn vẹn. Không còn gì để thiếu. Không còn gì để lo. Có được Ngài, biết dựa vào Ngài, chúng ta không còn tất bật, lo lắng trăm bề nữa. Tình yêu và Lòng Thương Xót của Ngài giúp chúng ta thanh thản, bình an và hạnh phúc trong cuộc sống trần gian này “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài, còn tất cả những thứ kia, Ngài sẽ thêm cho”(Mt 6, 33).

Minh Tâm
 
Như Một Ánh Chớp
Nguyễn Kim Ngân
13:10 18/01/2012
Như Một Ánh Chớp

Chỉ trong vòng hai tuần lễ, trong khi thiên hạ đang nô nức đón Noel và rạo rực chào mừng năm mới thì gia tộc tôi phải ngậm ngùi tiễn đưa hai người thân vĩnh viễn ra đi. Cả hai cái chết đều có một điểm chung là đột ngột và nhanh chóng, như hai chiếc bóng đèn phụt tắt. Đúng là “đứt bóng” như cách thiên hạ thường nói.

Ra đi ở tuổi 86 khi còn đang sinh hoạt bình thường và tỉnh táo, cái kiểu chết của bà bác tôi được nhiều người mơ ước và thèm thuồng. Tối hôm trước còn nhai được miếng trầu Bà Điểm do chú thím tôi mang từ Việt Nam về sau chuyến bay vào buổi chiều cùng ngày. Ấy thế mà sáng hôm sau, khi đã sẵn sàng ăn bữa điểm tâm thì lại lăn đùng ra và đi…luôn, trước khi chú tôi kịp gõ cửa sang chơi nhà bà chị, như mỗi ngày và mọi ngày, chẳng biết đã từ bao nhiêu năm nay. Kể ra thì bác cũng có phúc thật, không mất ngày nào nằm bẹp trong bệnh viện, và như vậy là tránh được cho lũ con và đám cháu khỏi phải khổ sở chạy sất bất sang bang để thăm viếng, săn sóc. Vả lại, bát tuần cũng được coi là thượng thọ rồi!

Điều tôi muốn nói là sự ra đi ở tuổi 46--hẳn nhiên chỉ là hưởng dương--của chú em, con ông chú ruột, đúng hai tuần lễ sau bà bác. Cũng bất ngờ và nhẹ nhàng bình an, chỉ sau một cơn co giật nhẹ, theo lời kể của người chăm sóc. Phải, chú em tôi, vì mang chứng bệnh nan y từ thuở lọt lòng mẹ, thành ra cần được chăm sóc liên tục, thường xuyên, 24/7 theo lối nói ngắn gọn hiện nay. Trước cái chết của chú em này, không dưng tôi bỗng trầm tư đến thẫn thờ, và thấy trong mình như bừng lên những nỗi thao thức, trăn trở không cùng.

Một loạt những câu hỏi tại sao nổi lên cùng một lúc, cứ nhao nhao như vỡ chợ. Tại sao lại có những cuộc đời như của chú em tôi? Tại sao Thiên Chúa lòng lành và nhân hậu vô cùng lại tạo dựng nên một tạo vật đáng thương đến thế? Cuộc đời như của chú em tôi có mang một ý nghĩa gì chăng? Sống như vậy thì còn gì là “quality of life” như thiên hạ thường nói? Lỗi tại ai mà chú em tôi ra nông nỗi này? Rồi tôi lại trở về với chính mình: tại sao tôi lại được sinh ra trên cõi trần này thay vì không bao giờ có? Tại sao tôi lại được sinh ra là tôi, con ba má tôi, cháu của ông nội tôi, chứ không phải con của một ba má khác, của ông nội khác, lưu truyền từ một ông cố tổ, đã vì sinh kế mà đành phải đổi họ từ Mai sang họ Nguyễn? Tôi rất có thể là đứa con vô thừa nhận, mồ côi cha mẹ, hoặc là đứa con hoang bị từ bỏ, hất hủi, để rồi sau đó trở thành “con bà phước” lắm chứ? Rồi tại sao tôi không được sinh ra làm một người Mỹ (như thằng Jim bên nhà hàng xóm) mà lại được sinh ra làm người Việt Nam, để rồi phải đi tìm cái sống ở giữa cái chết mới đến được bên này đại dương? Những câu hỏi loại này nếu liệt kê ra thì cả ngày cũng không hết.

Sống, làm người, thân phận và định mệnh, đau khổ và sự dữ, vấn đề lũ trẻ thơ vô tội mà đã phải gánh chịu cảnh khốn khổ, bệnh tật, và chết chóc…là những vấn nạn đã trở thành muôn thuở của loài người. Các nhà tư tưởng và triết gia suốt dòng lịch sử đã vắt hết tim óc hầu tìm cho ra câu giải đáp. Nhưng đến giờ này, hình như vẫn chưa có được một lời giải đáp nào thỏa đáng.

Nhưng thật may, đức tin đã đến giải cứu con người thoát cảnh bế tắc này. Phải, chính vì Ngôi Lời Thiên Chúa “đã nhập thể trong lòng Trinh Nữ Maria, và đã làm người,” mà người tín hữu như được khai ngộ. Một mệnh đề có thể coi là đáp số cho bài toán hóc búa của những trăn trở vừa nêu đã được Thánh Công Đồng Chung Vaticanô II đúc kết trong Hiến Chế “Gaudium et Spes,” số 22, như sau: “Chỉ trong mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể mà huyền nhiệm con người mới được soi tỏ.” Nói một cách khác, câu trả lời cho các vấn nạn của con người chỉ có thể được tìm thấy trong mầu nhiệm cuộc sống và cái chết của Chúa Giêsu Kitô, là Thiên Chúa thật và là người thật. Khai triển đề tài này phải là công trình lịch sử của toàn thể loài người, kể từ con người đầu tiên được tạo dựng cho đến con người cuối cùng của nhân loại được sinh ra và sống trên trần thế này.

Được sinh ra, sống và chết đi đều là một mầu nhiệm. Sinh ra và sống: đây chính là một món quà từ bàn tay Thiên Chúa. Ngài “chính là nguồn gốc hiện hữu của từng tạo vật, và Ngài là Cha nhân từ của từng mỗi con người, trong một cách thức riêng biệt: Ngài có với mỗi người chúng ta một mộí liên hệ cá nhân đặc biệt. Mỗi người chúng ta đều được ngài mong muốn và thương yêu.” (xem “Pope Invites Parents to Pray: God Knows Your Child Better Than You Do, trong zenit.com, ngày 01/10/12).

Thì ra mỗi cuộc đời chúng ta đều đã được Thiên Chúa tiên liệu, dự trù từ muôn thuở. “Từ muôn thuở Chúa đã yêu con…” Không một ai có mặt trên đời—dù bất hạnh đến mấy, dù bất khiển dụng đến đâu--mà không được Thiên Chúa mong muốn và gọi mời để bước ra từ cõi hư vô. Thành ra không ai còn có thể được gọi là “vị khách không mời,” hoặc là “đứa con không hề được mong mỏi chờ đợi.” Quả vậy, xét về mặt hữu thể học, hữu thể luôn đánh bại hư vô, có thì hơn không. Do đó, mỗi một khai sinh là một nỗi vui mừng; mỗi một khai hoa nở nhụy là một hy vọng. Chính vì thế, khi biết một phụ nữ mang thai thì thiên hạ thường chúc mừng vì có “tin vui, tin mừng.” Nhà thương thường là chỗ thiên hạ ra vào với ánh mắt trĩu nặng lo âu và buồn bã, bởi người thân đang lâm cảnh nguy ngập vì thương tích và tật bệnh. Chỉ riêng khu bảo sanh của bệnh viện là vui như Tết: cảnh người ra vào tấp nập, những giỏ bông rực rỡ, những tấm thiệp tràn đầy hy vọng kèm theo những chiếc bong bóng rực rỡ muôn mầu. Lý do đơn giản là chính ở nơi đây, các em bé chào đời được mọi người hân hoan chào đón, và là nơi người ta cử hành mầm sống mới vừa được khai mở. Cũng trong ý nghĩa này mà gia đình luôn luôn là một cánh cửa qua đó ta bước vào tương lai. Nếu ta thực sự hướng về tương lai với trọn vẹn hy vọng, thì ta sẽ mừng vui với cuộc sống gia đình.

Tôi đã cố gắng áp dụng lời đúc kết của Thánh Công Đồng trên để thử đi tìm một câu trả lời nhân cái chết của chú em tôi, một cuộc đời đằng đẵng vật lộn với bệnh tật, thuốc men và những biến chứng phức tạp đủ loại trên cơ thể. Thay vì đến Disney World vui chơi giải trí như bao đứa trẻ khác, hoặc đến trường, rồi sở làm như bất kỳ ai khác, thì chú em tôi đã đành chọn bệnh viện, những trung tâm cấp cứu, những khu nhà chăm sóc, như bước hành trình thường ngày, hằng tuần, hằng tháng. Và đây rồi, như một ánh chớp, tôi chợt bừng tỉnh khi đọc đoạn Tin Mừng theo Thánh Gioan, chương 9:1-3, như sau: “Đi ngang qua, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh. Các môn đệ hỏi Người: "Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?" Đức Giê-su trả lời: "Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.”

Vâng, chú em là một công trình yêu thương mà Thiên Chúa ban tặng qua chú thím tôi, để làm tỏ hiện công trình của Ngài. Một cách sâu đậm, chú tôi đã nhận ra công trình này của Thiên Chúa khi thốt lên những lời từ biệt--trước khi đưa thân xác em tôi đi vào lòng đất--những lời đặc biệt đầy cảm thương, xúc động, tự đáy lòng, và thấm đậm niềm tin: “Ba thực sự cảm ơn con, vì con đã lãnh lấy tất cả những thiệt thòi cho bản thân mình, để cho ba má và cả gia đình được hưởng trọn phần phúc lợi.” Những thiệt thòi của chú em thật là rõ rệt, không cần nói gì thêm, chỉ có điều đâu là những lợi lộc mà chú thím tôi và gia đình đã hưởng nhận đây? Đó chỉ có thể là phúc lộc của đức tin, của việc nhận chân giá trị và phẩm giá của cuộc sống con người, của niềm ủi an Chúa dành cho nhũng ai sầu khổ trong Phúc Thật Tám Mối, của sự tùng phục Thánh Ý Chúa, của ơn thánh sủng trào tuôn xuyên qua những khổ đau, tượng trưng bằng những thánh giá Chúa gửi đến hằng ngày, làm hy lễ hiến dâng và thánh hoá cuộc đời. Không còn gì có ý nghĩa hơn! Cuộc sống của chú em tôi--dưới góc cạnh nào chăng nữa—đã được biện minh một cách hùng hồn. Thánh Phaolô đã rất có lý khi bảo rằng “Thiên Chúa làm cho tất cả mọi sự đều đan quyện vào nhau làm thành lợi ích cho những ai yêu mến Ngài, tức là những kẻ được Ngài kêu gọi” (xem Rom. 8:28).

Năm nay tôi không còn dịp mang lỡi Tết đi biếu bà bác như mọi năm. Ngày đầu xuân, chắc tôi sẽ mang hoa đặt trên mộ phần bác, khi đi viếng mộ các thân nhân khác. Cũng vậy, chú thím tôi không còn đi thăm chú em trong khu nhà săn sóc, mà sẽ đem nhang hoa ra ngoài nghĩa trang. Hai địa chỉ cũ vừa bị xóa tên, thì hai địa chỉ mới lại được nhanh chóng mọc lên, ở một nơi khác bình yên hơn, được đánh mốc bằng hai cây thánh giá gỗ mộc mạc. Điạ chỉ này sẽ là nơi định cư vĩnh viễn, thật dễ tìm. Thì ra “sự sống thay đổi, chứ không mất đi...” Đổi thay và di dời, phải chăng đó là một khía cạnh tất yếu khác nữa của cuộc nhân sinh?

Những ngày áp Tết Nhâm Thìn 2012

Nhân ngày tiễn đưa Bác Thoán gái (12/22/2011) và em Nguyễn Khánh Hải-Long (01/06/2012)

Nguyễn Kim Ngân

 
Ảnh Nghệ Thuật
Trang Ảnh Nghệ Thuật Chiêm/Niệm/Thiền: Chợ Hoa Tết Little Sàigòn
Nguyễn Cao Nhã
23:15 18/01/2012
CHỢ HOA TẾT LITTLE SÀIGÒN
Ảnh của Nguyễn Cao Nhã
Chợ Tết Tiểu Sàigòn
Có Lan, Cúc, Mai, Đào….
thêm cô hàng bánh mứt
và tràng pháo vang vang..
chợ ban đêm, rất… xuân.
(ncn)

Click here to go to PhotoArt Meditation Room - Phòng ảnh Nghệ Thuật và Chiêm/Niệm/Thiền