Ngày 04-07-2026
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
Thánh Lễ Chúa Nhật 14 Thường Niên dành cho những người không thể đến nhà thờ
Giáo Hội Năm Châu
01:48 04/07/2026


BÀI ĐỌC 1 Dcr 9:9-10
Bài trích sách ngôn sứ Da-ca-ri-a.
Đức Chúa phán như sau:
“Nào thiếu nữ Xi-on, hãy vui mừng hoan hỷ! Hỡi thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, hãy vui sướng reo hò! Vì kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi: Người là Đấng Chính Trực, Đấng Toàn Thắng, khiêm tốn ngồi trên lưng lừa, một con lừa con vẫn còn theo mẹ.
Người sẽ quét sạch chiến xa khỏi Ép-ra-im và chiến mã khỏi Giê-ru-sa-lem; cung nỏ chiến tranh sẽ bị Người bẻ gãy, và Người sẽ công bố hoà bình cho muôn dân. Người thống trị từ biển này qua biển nọ, từ sông Cả đến tận cùng cõi đất.”
Đó là Lời Chúa.

BÀI ĐỌC 2 Rm 8:9,11-13
Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.
Thưa anh em, anh em không bị tính xác thịt chi phối, mà được Thần Khí chi phối, bởi vì Thần Khí của Thiên Chúa ngự trong anh em. Ai không có Thần Khí của Đức Ki-tô, thì không thuộc về Đức Ki-tô. Lại nữa, nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giê-su sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới.
Vậy thưa anh em, chúng ta mang nợ, không phải mang nợ đối với tính xác thịt, để phải sống theo tính xác thịt. Vì nếu anh em sống theo tính xác thịt, anh em sẽ phải chết; nhưng nếu nhờ Thần Khí, anh em diệt trừ những hành vi của con người ích kỷ nơi anh em, thì anh em sẽ được sống.
Đó là Lời Chúa.

TUNG HÔ TIN MỪNG Alleluia. Alleluia. x Mt 11:25
Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người bé mọn.
Alleluia.

TIN MỪNG Mt 11:25-30
Tin mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mátthêu.
Khi ấy, Đức Giê-su cất tiếng nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha.
“Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.
“Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng.”
Đó là Lời Chúa.
 
Mỗi Ngày Một Câu Danh Ngôn Của Các Thánh
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
22:55 04/07/2026

14. Thánh Giá là hy vọng của người vâng theo lời dạy bảo, là sự phục sinh của kẻ chết, là cứu viện của người thất vọng, là sự an ủi của người ưu phiền.

(Thánh Gioan Kim Khẩu)

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Trích dịch từ tiếng Hoa trong "Cách ngôn thần học tu đức")


---------

http://www.vietcatholic.net

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://www.nhantai.info
 
Mỗi Ngày Một Câu Chuyện
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
22:58 04/07/2026
66. NHỔ RÂU ĐEN

Một ông già râu biến thành trắng, nên kêu bà vợ bé nhổ đi.

Vợ bé nhìn thấy râu bạc quá nhiều, nhổ từng sợi thì mệt nhọc nên lựa râu đen mà nhổ. Nhổ xong, ông già lấy gương soi thì rất kinh ngạc, bèn lớn tiếng chửi mắng vợ bé, bà ta nói:

- “Lẽ nào râu ít không nhổ, lại hao tâm đi nhổ râu nhiều sao?”

(Tiếu lâm quảng ký)

Suy tư 66:

Trong cuộc sống, con người ta đôi lúc cũng có hành động như bà vợ bé: nhổ râu đen và để lại râu bạc, vì râu đen ít hơn râu bạc, đó là suy nghĩ của những kẻ lười biếng và không muốn hy sinh, thích hưởng thụ.

Có một vài người Ki-tô hữu khi đi lễ cha giảng dài cũng chê mà cha giảng ngắn cũng chê, thì ta biết đời sống thiêng liêng của họ không có sự hy sinh và lòng mến Chúa; có những người lặn lội mưa gió để đi lễ ở nhà thờ nào có cha giảng ngắn, nhưng cha giảng ngắn mà cuộc sống ham mê rượu chè cờ bạc đĩ điếm của họ sao mà dài thế không thấy họ sửa đổi gì cả. Thế mới biết cuộc sống của người không có hy sinh và đau khổ thì chỉ có đòi hỏi mà không muốn cộng tác, chỉ có ích kỷ mà không có vị kỷ...

Dù râu bạc trắng có nhiều hơn râu đen thì râu đen vẫn cứ biểu hiện sự mạnh khỏe của thân thể, nhổ nó đi là làm cho thân thể mất vẻ đẹp tự nhiên. Hy sinh và đau khổ tự nó là một huyền nhiệm trong cuộc sống của con người, nhất là đối với người Ki-tô hữu thì nó là một phương tiện để họ càng ngày càng nên giống Đức Chúa Giê-su hơn.

Ai hiểu được ý nghĩa của sự đau khổ hơn người Ki-tô hữu chứ ! Vậy mà có nhiều người Ki-tô hữu oán trời trách người khi đau khổ đến...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.

(Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư)


---------

http://www.vietcatholic.net

https://www.facebook.com/jmtaiby

http://www.nhantai.info
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Bài Giảng Của Đức Giáo Hoàng Leo Xiv Trong Thánh Lễ Nhân Chuyến Thăm Mục Vụ Tại Lampedusa
Vũ Văn An
15:22 04/07/2026

Chuyến thăm đầy xúc động của Giáo hoàng tới Cổng Châu Âu (hình ảnh). Tiziana Fabi | Afp


Kathleen N. Hattrup, của I.Media, trong bản tin ngày 04/07/2026, tường trình rằng: Sau chuyến bay kéo dài gần một tiếng mười lăm phút, Đức Giáo Hoàng Leo XIV đã hạ cánh xuống sân bay Lampedusa ngay trước 9 giờ sáng thứ Bảy. Ngài được chào đón bởi chính quyền địa phương, bao gồm Renato Schifani, Chủ tịch Vùng Sicily, và Tổng Giám mục Alessandro Damiano của Agrigento – mà giáo phận của ngài bao gồm Lampedusa.

Được tháp tùng bởi Hồng Y Baldo Reina, Đại diện Tông Tòa Rome nhưng vốn xuất thân từ Tổng Giáo phận Agrigento, Đức Giáo Hoàng trước tiên đến nghĩa trang ở Lampedusa để bày tỏ lòng kính trọng tại các ngôi mộ của những người di cư đã chết trên biển và được cộng đồng trên đảo chôn cất tại đó. Trước những ngôi mộ này, được đánh dấu bằng những cây thánh giá bằng gỗ đơn giản, Đức Giáo Hoàng đã đặt vòng hoa và dành một phút cầu nguyện.

Sau đó, Đức Leo XIV tiếp tục đến Cổng Châu Âu, một tượng đài nghệ thuật làm bằng kim loại và gốm sứ hướng ra Địa Trung Hải. Công trình này đóng vai trò như một lời nhắc nhở về việc hòn đảo của Ý này, nằm cách bờ biển Tunisia chỉ hơn 60 dặm, đã trở thành điểm nhập cảnh chính cho người di cư trong những năm gần đây.

Được chào đón trước tác phẩm nghệ thuật bởi một người mẹ châu Phi và hai đứa con nhỏ của bà, những người vừa mới đến đảo bằng đường biển, Đức Giáo Hoàng đã trò chuyện với họ trước khi tượng trưng bước qua cánh cổng. Mặc dù những cơn gió biển thổi bay chiếc mũ zucchetto của ngài trong giây lát, ngài vẫn bước ra biển lên những tảng đá ở điểm cực nam của Ý, nơi ngài suy niệm trước khi vẫy tay chào một tàu hải quân Ý đang tuần tra ngoài khơi.

Sau đó, Đức Giáo Hoàng di chuyển bằng xe hơi đến Bến tàu Favaloro, đê chắn sóng bao quanh lưu vực cảng Lampedusa. Chính quyền đã quyết định đổi tên nó thành "Bến tàu Giáo hoàng Phanxicô" để vinh danh vị Giáo hoàng người Argentina, người đã chọn Lampedusa là điểm đến đầu tiên của mình bên ngoài Vatican vào năm 2013. Vị Giáo hoàng người Mỹ gốc Peru đã làm phép tấm bia tưởng niệm người tiền nhiệm của mình và sau đó chào hỏi một nhóm người di cư đang được Hội Chữ thập đỏ Ý chăm sóc.

Một Thánh lễ trước khi trở về Rome

Sau đó, Đức Giáo Hoàng đến sân vận động Arena để cử hành Thánh lễ. Trước khi bắt đầu buổi lễ, ngài được thị trưởng Lampedusa tặng một mô hình ngọn hải đăng của hòn đảo, ánh sáng của ngọn hải đăng đóng vai trò như một ngọn đèn soi đường cho hàng ngàn người di cư đang cố gắng đến châu Âu từ lục địa châu Phi, bất chấp những hiểm nguy của biển cả và các mạng lưới buôn người.

Đức Giáo Hoàng cảm ơn chính quyền địa phương vì đã chọn đặt tên một bến tàu trong cảng của họ theo tên Đức Giáo Hoàng Phanxicô, một dấu hiệu, ngài nói, về mối liên kết mà Đức Phanxicô đã tạo dựng với cộng đồng và những người di cư, sau chuyến thăm của ngài đến hòn đảo 13 năm trước, gần như cùng ngày. Ngài nói rằng ngài đã đến theo bước chân của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, người vào ngày 8 tháng 7 năm 2013, đã chọn đến thăm Lampedusa trong chuyến đi đầu tiên của mình với tư cách là Giáo hoàng.

Trong bài giảng, Đức Giáo Hoàng Leo XIV bình luận về Tin Mừng trong ngày, kể về dụ ngôn Người Samaritanô nhân hậu, nhắc lại rằng đoạn Kinh Thánh này đã truyền cảm hứng cho vị tiền nhiệm của ngài viết thông điệp Fratelli tutti năm 2020 về tình huynh đệ phổ quát.

Đức Leo đã so sánh hoàn cảnh của người đàn ông bị bọn cướp tấn công trong dụ ngôn này với hoàn cảnh của những người di cư đến Lampedusa hoặc, ở phía bắc, trên đảo Linosa.

Dụ ngôn cho chúng ta biết rằng tình yêu luôn bắt nguồn từ tự do, và tự do nằm ở những quyết định mà chúng ta đưa ra. Cũng có những người chọn không làm người láng giềng và những người chọn không đưa ra quyết định. Những người đã mất mạng trên biển này là nạn nhân của cả những quyết định đã được đưa ra và những quyết định chưa được đưa ra.

Sau Thánh lễ, Đức Giáo Hoàng Leo XIV đến sân bay để đáp chuyến bay lúc 12 giờ 30 chiều về Rome.

Sau đây là nguyên văn bài giảng lễ của Đức Leo XIV tại Lampedusa:

Anh chị em thân mến,

Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta trước tiên. Vẻ đẹp của biển cả, hòn đảo này và khuôn mặt của anh chị em là sự phản ánh sáng kiến vô điều kiện của Người: tình yêu đi trước chúng ta, bao quanh chúng ta và đưa chúng ta đến với nhau. Tôi biết ơn Chúa vì cơ hội được đến thăm anh chị em, theo bước chân của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, người đã chọn đến Lampedusa vào ngày 8 tháng 7 năm 2013 trong chuyến đi đầu tiên của ngài với tư cách là Người kế vị Thánh Phêrô.

Như anh chị em đã biết, các Tông đồ đã đi thuyền trên Địa Trung Hải và trải nghiệm lòng hiếu khách của cư dân trên các hòn đảo và bờ biển nơi đây, vốn là ngã ba đường của các nền văn minh trong hàng thiên niên kỷ. Tin Mừng vang vọng nơi các dân tộc gặp gỡ, người dân chào đón nhau, cuộc sống của họ đan xen và các nền văn hóa khác nhau tham gia đối thoại. Tuy nhiên, mọi sự im lặng sẽ tan biến khi mỗi người tự biến mình thành một hòn đảo, tránh tiếp xúc và cắt đứt mọi sự trao đổi. Theo nghĩa này, dụ ngôn về Người Samaritanô nhân hậu mà chúng ta vừa nghe mô tả một câu chuyện vẫn tiếp tục nói với chúng ta (xem Lc 10:25–37), và Thông điệp Fratelli Tutti đã giúp chúng ta xem xét lại dụ ngôn này dưới ánh sáng của những hoàn cảnh lịch sử đầy thách thức mà chúng ta đang phải đối diện. Lời Chúa luôn luôn phù hợp với ngày nay và lôi kéo chúng ta vào một cuộc đối thoại mà từ đó chúng ta được biến đổi. Vậy thì, chúng ta sẽ đáp lại tình yêu của Đấng đã yêu thương chúng ta trước như thế nào?

Các bạn thân mến, ngày nay Lampedusa và Linosa nằm dọc theo một con đường nguy hiểm như con đường dẫn từ Giêrusalem xuống Giêricô (xem câu 30). Ở đây, các bạn đã chứng kiến không chỉ một mà hàng ngàn con người rơi vào tay bọn cướp, bị cướp hết mọi thứ, đánh đập dã man rồi bỏ đi, để lại họ trong tình trạng thập tử nhất sinh (xem ibid.). Biển cả đã cướp đi sinh mạng của những người khác — những người không kịp đến được đích đến mà họ mong muốn. Tuy nhiên, chúng ta cảm nhận được sự hiện diện của họ, điều này thách thức chúng ta không kém gì những người đang cần sự quan tâm và giúp đỡ. Thật vậy, trước bất cứ sự cân nhắc trí tuệ hay niềm tin ý thức hệ nào, cuộc gặp gỡ với những người nằm trước mặt chúng ta, bị tước đoạt mọi thứ, kêu gọi chúng ta đến gần họ. Thư gửi tín hữu Do Thái nói với chúng ta: “Hãy nhớ đến […] những người bị ngược đãi như thể chính mình đang chịu đau khổ” (13:3). Đây là trọng tâm của dụ ngôn trong Tin Mừng: chúng ta trở thành người lân cận bằng cách hành động như những người lân cận (xem Lc 10:36-37)!

Tôi đến đây để cảm ơn anh chị em ở Lampedusa vì tình liên đới mà rất nhiều người trong số anh chị em đã biểu lộ. Một lần nữa, phép lạ của lòng thương xót đã diễn ra: “Người thấy họ và động lòng thương xót họ” (câu 33). Đó là một cuộc cách mạng nội tâm mang đến trong chúng ta “trái tim” của Chúa và mở rộng suy nghĩ, trái tim và cuộc sống của chúng ta. Tôi cảm ơn các tình nguyện viên, các tổ chức đoàn kết trong “Diễn đàn Lampedusa Liên Đới”, các thể chế dân sự, Lực lượng Bảo vệ Bờ biển, các thị trưởng và chính quyền địa phương đã phục vụ trong những năm qua. Tôi cũng cảm ơn các phó tế, linh mục, nữ tu, bác sĩ, nhà tâm lý học và nhà giáo dục, cũng như lực lượng an ninh và tất cả những người, dù có hay không có ơn gọi đức tin, đã chọn yêu thương nhau. Vâng, chính tình yêu đã hình thành giữa anh chị em. Lòng thương xót, nhận ra anh chị em đang gặp nguy hiểm trên biển, là sự thôi thúc đầu tiên: một lời kêu gọi sâu sắc để làm những điều mà anh chị em có thể chưa bao giờ tưởng tượng là có thể. Tôi chào đón những người di cư đang ở đây. Bản thân họ không chỉ nhận được tình liên đới mà còn thường xuyên thể hiện điều đó trên hành trình của mình, như người nghèo giúp đỡ người nghèo nhất. Cảm ơn các anh chị em, bởi vì không có gì là hiển nhiên khi anh chị em dang tay giúp đỡ người khác; không có gì xảy ra một cách tự động.

Câu chuyện ngụ ngôn cho chúng ta biết rằng tình yêu luôn bắt nguồn từ tự do, và tự do nằm ở những quyết định mà chúng ta đưa ra. Cũng có những người chọn không làm người láng giềng và những người chọn không đưa ra quyết định. Những người đã mất mạng trên biển này là nạn nhân của cả những quyết định đã được đưa ra và những quyết định đã không được đưa ra. Sự thờ ơ với lợi ích chung và nạn tham nhũng ở các quốc gia xuất xứ của họ; Một hệ thống kinh tế toàn cầu tạo ra nghèo đói và sự loại trừ; nỗi sợ hãi nuôi dưỡng định kiến và sự khinh miệt; niềm tin rằng những vấn đề đó không liên quan đến chúng ta; những tính toán tội ác của những kẻ trục lợi từ sự đau khổ của người khác; quá trình chuyển đổi chậm chạp và khó khăn từ việc chỉ quản lý tình trạng khẩn cấp sang phát triển các chính sách toàn diện và chia sẻ — tất cả đều là những tiếng vọng hiện hữu của sự vội vàng “bỏ qua” (câu 31-32) trong câu chuyện Tin Mừng.

Trong dụ ngôn, một tư tế tình cờ có mặt ở đó (câu 31), theo sau là một thầy Lê-vi. Cả hai đều thấy những gì đang xảy ra, nhưng họ vẫn tiếp tục cuộc hành trình của mình. Thật không may, trong mỗi thời đại đều có những người sợ bị “ô nhiễm” bởi sự tiếp xúc với người khác, do đó phủ nhận — ngay cả khi đối diện với đau khổ và cái chết — nguồn gốc chung của chúng ta trong Chúa, phẩm giá vô hạn của mỗi con người và lời kêu gọi đến tình yêu vô bờ bến. Đã đến lúc phải nhận ra và khẳng định rằng sự thống thuộc tôn giáo không bao giờ được trở thành lý do để phân biệt đối xử, như thể đức tin có ranh giới chứ không phải là lời kêu gọi phổ quát đến ơn cứu độ. Nơi nào có những bức tường ngăn cách, Chúa Kitô đã phá bỏ chúng (xem Ê-phê-sô 2:14). Không có tình yêu Thiên Chúa nếu không có tình yêu tha nhân, và sẽ không có người lân cận nếu tôi không đến gần. Dừng lại, xúc động, cúi xuống, khóc trước nỗi đau của người khác – như Chúa Giêsu đã làm – có nghĩa là bước vào động lực của tình yêu, chính là sự vận động mà Thiên Chúa đã tỏ mình ra.

Các bạn thân mến, những ai để mình được cuốn vào động lực của lòng thương xót và nhân từ này bắt đầu sống khác đi, trở thành công dân theo một cách khác và làm việc khác đi. Khi đó, nền văn minh của tình yêu – nền văn minh mà các vị tiền nhiệm thánh thiện của tôi là Gioan XXIII, Phaolô VI và Gioan Phaolô II đã hình dung – có thể thực sự xuất hiện. Cùng với rất nhiều vị tiên tri và tử đạo của thế kỷ trước, họ hiểu rằng chỉ có lòng thương xót mới có thể đáp lại chiều sâu của trái tim con người và nỗi kinh hoàng của chiến tranh bằng cách mở đường cho một khởi đầu mới. Giờ đây, đứng trên vai những người khổng lồ ấy, chúng ta đã bước vào một thiên niên kỷ mà trong đó chúng ta phải thể hiện nền văn minh của tình yêu thương trên phương diện tinh thần, văn hóa, pháp luật, chính trị và kinh tế. Mong rằng sự đau khổ tột cùng mà chúng ta chứng kiến sẽ giúp chúng ta thấu hiểu bản chất triệt để của lời kêu gọi này.

Giống như người Samari nhân hậu, chúng ta luôn có thể thay đổi kế hoạch và hướng đi của mình. Hơn cả người Samaritanô nhân hậu, chúng ta có nguồn lực và cơ hội để biến hy vọng thành hiện thực cụ thể, mang tính lịch sử. Ông “đến gần người ấy, băng bó vết thương cho người, đổ dầu và rượu vào; rồi đặt người ấy lên con vật của mình và đưa đến một quán trọ, và chăm sóc người ấy” (Lc 10:34). Chúng ta cũng phải nhận ra rằng “nền văn minh của tình yêu thương sẽ không nảy sinh từ một cử chỉ đơn lẻ hay ngoạn mục, mà từ tổng thể những hành động nhỏ bé và kiên định của lòng trung thành, đóng vai trò như một bức tường thành chống lại sự phi nhân hóa” (Thông điệp Magnifica Humanitas, 213). Hỡi những người bạn của Lampedusa, các bạn chính là những nhân chứng cho điều này! Tại đây, khi chúng ta gặp gỡ nhau, chúng ta hiểu rõ hơn về thời đại của mình, và mỗi người có thể đánh giá hướng đi của cuộc đời mình. “Chắc chắn, không phải ai cũng có cùng quyền lực để tạo ra sự khác biệt… Tuy nhiên, không ai là không có trách nhiệm. Tất cả chúng ta đều có những lĩnh vực hoạt động riêng, và chính ở đó – và không nơi nào khác – chúng ta phải lựa chọn xem có nên nuôi dưỡng tư duy bạo lực (ngay cả khi chỉ thông qua sự thờ ơ, hoài nghi, dối trá hoặc thù hận), hay giữ gìn tư duy hòa bình (với sự thật, sự ôn hòa, sự gần gũi và sự quan tâm)” (ibid., 212).

Từ góc xa xôi này của châu Âu bên bờ Địa Trung Hải, người ta có thể nhận thấy rõ hơn thách thức to lớn mà hiện tượng di cư đặt ra cho các xã hội châu Âu. Về vấn đề này, cũng giống như quá trình chuyển đổi sinh thái và thúc đẩy hòa bình, châu Âu sở hữu một tiềm năng độc đáo, bắt nguồn từ lịch sử và văn hóa của mình, và do đó gánh vác một trách nhiệm tương ứng. Nhờ vị trí địa lý và khuôn khổ định chế của mình, châu Âu có khả năng giải quyết cuộc khủng hoảng – trong khu vực này – một cách toàn diện, tích hợp các nỗ lực cứu trợ khẩn cấp vào một kế hoạch chiến lược dài hạn có khả năng tiếp nhận, bảo vệ, hỗ trợ và hội nhập người di cư, đồng thời hỗ trợ các nước đang phát triển để không ai bị buộc phải di cư. Tất cả điều này phải được thực hiện một cách thận trọng, đảm bảo tôn trọng phẩm giá của mỗi người. Đây không chỉ là nhiệm vụ của các dịnh chế nhà nước mà còn của toàn xã hội dân sự và của Giáo hội.

Thưa anh chị em, như tôi đã nói gần đây ở Tenerife trong chuyến tông du đến Tây Ban Nha, ở Lampedusa cũng vậy, văn hóa hiếu khách có một chiều hướng du lịch, điều mà thật không may, có thể cảm thấy bị đe dọa bởi các tuyến đường di cư và dẫn đến sự thờ ơ, hoặc thậm chí phản đối, đối với những khía cạnh bi thảm của chúng. Thật vậy, đối với nhiều người, kỳ nghỉ chỉ đơn thuần là một sự xao nhãng, một thời gian thư giãn và tận hưởng vô tư. Khi đó, dường như cần phải dựng lên một bức tường vô hình giữa biển người di cư gặp nạn và những người đi nghỉ mát. Hãy can đảm để suy nghĩ khác đi. Dần dần, với một chút sáng tạo, bạn sẽ có thể đảm bảo rằng bất cứ ai dành thời gian trên hòn đảo này, dù chỉ để nghỉ ngơi, đều trở nên nhân ái hơn, được truyền cảm hứng bởi lòng bác ái của bạn, những bài học mà biển cả đã dạy bạn và những cuộc gặp gỡ đã hình thành nên con người bạn. Có được sự nghỉ ngơi đích thực khi ý nghĩa của cuộc sống được tái khám phá, và hạnh phúc thực sự khi nền kinh tế công bằng và huynh đệ. Trong một nền kinh tế như vậy, việc chăm sóc tạo hóa và tình bạn xã hội hòa quyện với nhau trong một sự tổng hợp mà nhân loại đang tìm kiếm ngày nay.

Bài đọc thứ nhất nhắc nhở chúng ta rằng, nhờ thực hành lòng hiếu khách, “có người đã tiếp đãi các thiên thần mà không hay biết” (Dt 13:2). Mong rằng anh chị em, bằng những cách nhỏ bé của mình, sẽ là một dấu hiệu tiên tri về những gì chúng ta có thể cùng nhau hướng tới trên quy mô lớn hơn. Anh chị em và gia đình anh chị em sẽ là những người đầu tiên được hưởng lợi từ điều này, vượt qua những chia rẽ và khác biệt mà chỉ có lòng bác ái mới có thể xóa bỏ. Đặc biệt, giáo xứ nên là một cộng đồng nơi, được hướng dẫn bởi Tin Mừng, chúng ta học cách yêu thương nhau. Hãy đến, cùng đồng hành và kết hợp với nhau trong tinh thần hiệp thông.

Ở đây, bên cạnh bàn thờ, chúng ta có hình ảnh Đức Mẹ Bến Cảng An Toàn, thánh bổn mạng của Lampedusa. Có lẽ anh chị em biết rằng Thánh Augustinô thích mô tả cuộc đời con người như một cuộc hành trình vượt biển bão tố và số phận của mỗi người như một bến cảng an toàn và vững chắc. Chúng ta đừng để nỗi sợ hãi chế ngự mình, mà hãy nhìn nhận những khó khăn hằng ngày như một cơ hội và một lời chứng. Mong rằng đức tin của anh chị em, hỡi những người bạn thân yêu, sẽ được củng cố bởi những năm tháng thử thách và sự tận tâm quảng đại này. Mong rằng hình ảnh tôn kính này sẽ một lần nữa nói với anh chị em với cùng sức mạnh như những ngày xưa, khi những người truyền lại lòng sùng kính này đã phó thác bản thân mình cho sự cầu bầu của Đức Trinh Nữ với lòng thành kính tuyệt đối. Trong Chúa, tất cả chúng ta đều có một bến cảng an toàn, và mỗi cộng đồng Kitô giáo được mời gọi trở thành hình ảnh phản chiếu của bến cảng ấy trên trái đất. Và đối với anh chị em, cộng đồng Lampedusa và Linosa, mong rằng anh chị em sẽ không bao giờ thiếu hơi thở của đức tin, hy vọng và bác ái: “O’scià!” [một lời chào truyền thống của người dân Lampedusa].
 
Jefferson và ngày 4 tháng 7
Vũ Văn An
20:18 04/07/2026

Cha Raymond J. de Souza, Thứ Sáu, ngày 3 tháng 7 năm 2026, trên b3n tin của The Catholic Thing, cho hay: Vào những ngày đầu tháng 7 năm 1826, Thomas Jefferson “đã dồn hết ý chí để thực hiện một nhiệm vụ cuối cùng: Ông muốn sống đến ngày 4 tháng 7.” Jon Meacham đã viết như vậy trong cuốn tiểu sử tuyệt vời của ông, Thomas Jefferson: Nghệ thuật Quyền lực.

Jefferson đã làm được điều đó, liên tục hỏi trong những giờ phút hấp hối cuối cùng vào buổi tối ngày 3 tháng 7: “Hôm nay là ngày 4 sao?” Cuối cùng ông nghe thấy mười hai tiếng chuông nửa đêm trên chiếc đồng hồ trong phòng ngủ; ông thoi thóp, dần mất ý thức, nhưng biết đó là ngày 4. Ông qua đời lúc mười phút trước một giờ chiều hôm đó.

Năm giờ sau khi vị tổng thống thứ ba qua đời tại Monticello, vị tổng thống thứ hai, John Adams, qua đời tại Quincy, Massachusetts. Những lời cuối cùng nổi tiếng của ông là sai: “Thomas Jefferson vẫn còn sống.”

Cả hai đều qua đời vào ngày kỷ niệm 50 năm Tuyên ngôn Độc lập, hai trăm năm trước. (Tổng thống thứ năm, James Monroe, sẽ qua đời vào ngày 4 tháng 7 năm 1831.) Đó là sự trùng hợp kỷ niệm lớn của các vị Cha lập quốc. Phản ứng trước cái chết của hai vị tổng thống vào dịp kỷ niệm 50 năm ngày Quốc khánh 4 tháng 7 đầu tiên là do sự can thiệp của Thượng Đế, không khác gì cách người Công Giáo coi phép lạ trong việc phong thánh.

John Quincy Adams, tổng thống vào thời điểm cha ông qua đời, đã gọi sự trùng hợp cái chết này là “dấu hiệu hữu hình và rõ ràng của Ân huệ Thần Linh, mà tôi sẽ khiêm nhường và thầm lặng tôn thờ trước Đấng cai quản vũ trụ”.

Tổng thống Adams con đã ban hành một sắc lệnh hành pháp để tưởng nhớ Adams cha và Jefferson:

Một sự trùng hợp kỳ diệu như vậy củng cố niềm tin rằng những nỗ lực yêu nước của những người đàn ông lỗi lạc này được Thiên đường dẫn dắt, và mang đến một dấu ấn mới cho hy vọng rằng sự thịnh vượng của các tiểu bang này nằm dưới sự bảo hộ đặc biệt của một Thượng Đế nhân từ. Đầu tháng 8 năm 1826, với sự hiện diện của Tổng thống Adams, Daniel Webster đã có những lời lẽ hoa mỹ hơn tại Faneuil Hall ở Boston:

Adams và Jefferson không còn nữa. Vào ngày kỷ niệm 50 năm của chúng ta, ngày lễ lớn của quốc khánh, ngay trong giờ phút hân hoan của công chúng, giữa những tiếng reo hò tạ ơn vang vọng khắp nơi, khi tên tuổi của họ được nhắc đến khắp mọi nơi, họ đã cùng nhau bay về thế giới linh hồn.

Thomas Jefferson và John Adams, do một họa sĩ vô danh vẽ, giữa thế kỷ 19 [Bảo tàng Isabella Stewart Gardner, Boston]


Webster tiếp tục:

Nếu chúng ta có quyền lực, chúng ta cũng không muốn đảo ngược sự an bài của Đấng Quan Phòng Thần Linh… [rằng] trời đất sẽ mở ra để đón nhận cả hai người cùng một lúc. Vì chính cuộc đời của họ là món quà của Thiên Chúa, ai lại không muốn thừa nhận trong sự kết thúc hạnh phúc của họ, cũng như trong sự trường tồn lâu dài của họ, bằng chứng cho thấy đất nước chúng ta và những người đã cống hiến cho nó là đối tượng được Người quan tâm?

Bản Tuyên ngôn Độc lập, được ký năm mươi năm trước khi Adams và Jefferson qua đời, đã khẳng định “sự tin tưởng vững chắc vào sự che chở của Đấng Quan Phòng Thần Linh”. Giờ đây, đối với những người cùng thời, dường như Quan Phòng đã ban cho sự che chở cuối cùng, gọi Jefferson và Adams về nhà vào đúng ngày kỷ niệm công trình vĩ đại của họ.

Meacham viết rằng Webster “đã vẽ nên một bức chân dung không phai mờ về sự thăng tiến của Jefferson và Adams vào điện thờ các vị thần của nước Mỹ”.

Người Công Giáo không có điện thờ các vị thần, nhưng có các vị thánh. Việc tạo thánh trong Công Giáo – hay nói chính xác hơn là công nhận thánh – có hai phần chính. Thứ nhất là sự phán xét của con người, sau một cuộc kiểm tra kỹ lưỡng, rằng ứng viên đã sống một cuộc đời thánh thiện, tuyệt đỉnh là việc tuyên bố về “các nhân đức anh hùng”. Thứ hai là sự xác nhận trên trời, yêu cầu về một phép lạ, được hiểu là bằng chứng thiêng liêng, như thể, rằng ứng cử viên đang ở trên thiên đường, cầu thay trước mặt Chúa.

Ngày Bốn năm 1826 giống như một phép lạ đối với việc phong thánh thế tục của quốc gia. Những gì thế hệ lập quốc của nước Mỹ biết được qua kinh nghiệm – và khát vọng – dường như đã được Thiên Chúa xác nhận. Họ biết được nhân đức anh hùng của nền cộng hòa non trẻ; giờ đây, một phước lành thần linh đã được ban tặng.

Những người tổ chức lễ kỷ niệm vàng Tuyên ngôn Độc lập rất mong muốn Jefferson đến Washington, nhưng ông quá ốm yếu không thể đi lại. Ông đã viết một bức thư nhân dịp này, nhấn mạnh sự phù hợp của việc kỷ niệm ngày này.

Mọi người đều đã nhận thức được, hoặc đang nhận thức được, về quyền con người. Đây là nền tảng của hy vọng cho những người khác. Đối với chính chúng ta, hãy để sự trở lại hàng năm của ngày này mãi mãi làm tươi mới ký ức của chúng ta về những quyền này, và lòng tận tụy không hề suy giảm đối với chúng.

Trong tất cả các nền văn hóa, các ngày kỷ niệm – “sự trở lại hàng năm của ngày này” – là những dấu mốc của ký ức và là dịp để biết ơn và tái cam kết. Các ngày kỷ niệm gợi nhớ đến những khoảnh khắc tuyệt vời trong quá khứ, thường là những khởi đầu, sinh nhật, đám cưới và lễ phong chức, nhưng cũng có cả những kết thúc, bao gồm cả việc nghỉ hưu và tốt nghiệp (mặc dù đôi khi những sự kiện sau được gọi là lễ khai giảng).

Óc tưởng tượng Kinh Thánh gán cho ngày kỷ niệm này một ý nghĩa sâu sắc hơn, ra lệnh rằng nó phải được giữ gìn như một ngày Lễ kỷ niệm được lưu truyền qua nhiều thế hệ. (xem Xuất hành12:14) Quan niệm của người Do Thái cho rằng lễ kỷ niệm này làm cho khoảnh khắc ban đầu hiện diện trở lại. Những người không có mặt trong giao ước ban đầu nhờ đó có thể tham gia vào giao ước ấy.

Đến lễ kỷ niệm lần thứ 50 vào năm 1826, ngày 4 tháng 7 đã trở thành dịp để bày tỏ lòng biết ơn, ăn mừng và tái cam kết với những lý tưởng ban đầu. Nếu bằng cách nào đó, Jefferson và Adams có thể đến Washington hoặc Philadelphia để tham dự lễ kỷ niệm, sự hiện diện của họ sẽ làm cho dịp này thêm phần long trọng. Tuy nhiên, khi qua đời, họ đã niêm phong ngày Quốc khánh 4 tháng 7 như một điều thánh thiêng, được tưới tắm không phải bằng máu của những người lính ngã xuống, mà bằng sự tuôn đổ ân sủng – như chỉ có Chúa mới định ngày và giờ.

Các ngày giỗ thường được giữ kín hơn, ngoại trừ các vị thánh, mà đối với các ngày đó là những ngày lễ thực sự. Ngày Quốc khánh 4 tháng 7 năm nay sẽ là ngày lễ đầu tiên của Thánh Pier Giorgio Frassati, một người tràn đầy sức sống. Thuật ngữ truyền thống là dies natalis – cái chết là sự tái sinh vào cuộc sống vĩnh hằng. Có những ngày lễ thế tục – Ngày Tổng thống, Ngày Columbus – và mỗi quốc gia đều có ngày quốc khánh của riêng mình. Nhưng ngày Quốc khánh 4 tháng 7, nhân dịp kỷ niệm 50 năm, kết hợp cả yếu tố thế tục và thánh thiêng liêng, tồn tại thêm hai thế kỷ nữa cho đến lễ kỷ niệm 250 năm.
 
VietCatholic TV
Đòn chí tử: Ukraine đánh lớn ở Crimea, phá tan tành 7 chiến đấu cơ. Putin mặc đồ rằn ri dọa hạt nhân
VietCatholic Media
04:06 04/07/2026


1. Ukraine tấn công căn cứ không quân Saky của Nga ở Crimea lần thứ hai trong vòng một tuần, phá hủy 7 chiếc máy bay Nga

Hôm Thứ Bẩy, 04 Tháng Bẩy, Phát ngôn nhân Cục Tình Báo Quân Đội Ukraine, Đại Úy Andriy Yusov, cho biết SBU đã tấn công hai căn cứ không quân quân sự của Nga ở Crimea bị tạm chiếm trong đêm, phá hủy ít nhất bảy máy bay quân sự trong cuộc tấn công thứ hai được báo cáo nhằm vào căn cứ không quân Saky trong vòng một tuần.

Theo Đại Úy Yusov, máy bay điều khiển từ xa của Ukraine đã tấn công bảy nhà chứa máy bay tại căn cứ không quân Saky, nơi Nga cất giữ các máy bay chiến đấu và ném bom Su-30SM, Su-30 và Su-24. Ông cho biết cuộc tấn công đã phá hủy hoặc làm hư hại ít nhất bảy máy bay.

Đại Úy Yusov cũng báo cáo đã tấn công hai nhà chứa máy bay tại căn cứ không quân Hvardiiske, nơi Nga cất giữ máy bay điều khiển từ xa tấn công Shahed và các thiết bị hàng không.

Ông mô tả Saky và Hvardiiske là hai trong số các căn cứ không quân quân sự trọng yếu của Nga ở Crimea bị tạm chiếm, từ đó máy bay chiến thuật thường xuyên tiến hành các cuộc tấn công vào Ukraine và hỗ trợ các hoạt động quân sự của Nga ở mặt trận phía nam.

“Cơ quan An ninh Ukraine, gọi tắt là SBU tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ do tổng thống Ukraine giao và từng bước làm suy yếu tiềm lực quân sự của Nga”, Đại Úy Yusov cho biết.

Theo thông báo của Bộ Tổng tham mưu Quân đội Ukraine, các cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa tầm xa của Ukraine vào đêm 3 tháng 7 cũng đã nhắm trúng một cây cầu hỏa xa bắc qua kênh Kurmanskyi (trước đây là Krasnohvardiiskyi), một nhánh của kênh Bắc Crimea ở khu vực trung tâm Crimea. Thông báo cho biết Nga sử dụng cây cầu này cho hoạt động hậu cần quân sự, bao gồm vận chuyển binh lính, vũ khí và đạn dược, đồng thời cho biết thêm mức độ thiệt hại đang được đánh giá.

Các cuộc tấn công diễn ra trong bối cảnh Ukraine tiếp tục mở rộng chiến dịch sử dụng máy bay điều khiển từ xa tầm xa tại Nga và các vùng lãnh thổ bị tạm chiếm.

[Kyiv Independent: Ukraine strikes Russia’s Saky air base in occupied Crimea for second time in a week, SBU says]

2. Vladimir Putin đang đứng trước một quyết định lớn về Crimea, và một số nhà phân tích cho rằng ông có thể sử dụng vũ khí hạt nhân.

Tối Thứ Sáu, 03 Tháng Bẩy, trùm mafia Vladimir Putin đã xuất hiện trên truyền hình mặc quân phục, đe dọa sẽ đưa ra một quyết định trọng đại liên quan đến Ukraine. Tuy nhiên, hắn ta không nói rõ hắn ta muốn làm gì.

Tuần trước, Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskiy tuyên bố đã cho phép một chiến dịch kéo dài 40 ngày, bao gồm việc tăng cường các cuộc tấn công vào Nga, nhằm gây áp lực buộc Putin phải đàm phán một thỏa thuận hòa bình.

Điện Cẩm Linh vẫn không nhượng bộ trước công chúng về các yêu cầu tối đa của mình để chấm dứt chiến tranh, trong đó bao gồm việc được trao trả lãnh thổ mà họ hiện không xâm lược.

Ukraine khẳng định điều này là không thể chấp nhận được. Hôm thứ Tư, Bộ trưởng Quốc phòng nước này, Mykhailo Fedorov, cho biết tấn công Crimea là “một mục tiêu quan trọng” đối với chính phủ của ông.

Ông nói: “Crimea đã trở thành một căn cứ quân sự để người Nga tiếp tục xâm lược miền nam đất nước chúng ta và chuyển quân đến miền đông đất nước chúng ta.”

Bán đảo này đóng một vai trò quan trọng trong thần thoại quốc gia của Nga và gắn liền với nguồn gốc tâm linh của Giáo hội Chính thống giáo nước này.

Quyền kiểm soát Crimea đã được chuyển từ Mạc Tư Khoa sang Kyiv vào năm 1954, khi cả hai đều là một phần của Liên Xô. Tuy nhiên, sự tan rã của Liên Xô vào đầu những năm 90 và việc Ukraine sau đó hướng tới các đồng minh phương Tây đã châm ngòi cho cuộc tranh giành lãnh thổ này. Ngay cả trước khi bị sáp nhập, đa số người dân trên bán đảo được coi là người Nga về mặt dân tộc.

Các bài học có vẻ khác biệt hơn một chút tại một số trường đại học và cao đẳng kỹ thuật trên khắp nước Nga năm nay, khi Điện Cẩm Linh cố gắng thu hút sinh viên gia nhập quân đội để bù đắp cho thương vong lớn ở Ukraine.

Với viên ngọc quý của Putin bị đe dọa, các nhà phân tích chia rẽ về cách ông ta có thể phản ứng.

“Trên thực tế, hy vọng của Kyiv là, bằng cách đưa ra mối đe dọa mất đi chiến lợi phẩm quý giá nhất này, Putin sẽ buộc phải ngồi vào bàn đàm phán và chấp nhận yêu cầu ngừng bắn của Ukraine trước khi làm bất cứ điều gì khác,” Michael Clarke, Giáo sư thỉnh giảng về Nghiên cứu Quốc phòng tại King’s College Luân Đôn nói với Sky News.

“Nhưng rủi ro là điều đó sẽ khiến nhà lãnh đạo Nga leo thang.”

Ông cảnh báo: “Khi Putin hoảng sợ, ông ta có xu hướng đưa ra các quyết định vội vàng và tồi tệ.”

Khi các cuộc tấn công của Ukraine gia tăng về cường độ và hiệu quả, các quan chức Nga đã đe dọa khả năng nước họ sử dụng một cuộc tấn công hạt nhân chiến thuật nhằm ngăn chặn một Kyiv ngày càng táo bạo.

“Tôi nghĩ Điện Cẩm Linh không còn cách nào khác ngoài việc leo thang căng thẳng,” Giáo sư Clarke nói. Ông mô tả Crimea là vấn đề “số một” của Putin.

“Tôi đang nghĩ đến những gì được công khai ở Nga chỉ là việc sử dụng vũ khí hạt nhân một cách hạn chế, chỉ để chứng minh rằng Nga có khả năng sử dụng những vũ khí này,” Giáo sư Clarke nói thêm rằng không có giới hạn nào đối với những gì một Putin tuyệt vọng có thể làm.

“Tốt hơn hết là nên đánh giá quá cao mối đe dọa hơn là đánh giá thấp nó, khi nói đến vũ khí hạt nhân,” Giáo sư Clarke nói.

Hôm Thứ Năm, 02 Tháng Bẩy, Nga đã tiến hành một trong những cuộc oanh tạc trên không lớn nhất từ trước đến nay vào Kyiv, làm hư hại 130 tòa nhà và khiến 30 người thiệt mạng.

Đây có thể là dấu hiệu của những điều sắp xảy ra.

[SkyNews: Vladimir Putin has a big decision to make on Crimea, and some analysts say he could go nuclear]

3. Washington cảnh báo Warsaw: Mạc Tư Khoa có thể gây hấn ở Ba Lan để thử thách NATO.

Hoa Kỳ đã cảnh báo Ba Lan rằng Nga có thể đang cân nhắc một hành động khiêu khích vũ trang trên lãnh thổ Ba Lan trong những tháng tới nhằm thử thách quyết tâm của NATO và gây áp lực lên các đồng minh phương Tây để giảm bớt sự hỗ trợ cho Ukraine.

Theo tờ Ukrainska Pravda, dẫn nguồn từ The Telegraph, các nguồn tin thân cận với Tổng thống Ba Lan Karol Nawrocki cho biết Washington đã cảnh báo Warsaw rằng Nga đang cân nhắc các kịch bản có thể bao gồm các cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa vào cơ sở hạ tầng trọng yếu, chẳng hạn như các nhà máy điện, hoặc một cuộc tấn công đường không quy mô lớn giả định nhằm buộc Ba Lan phải kích hoạt hệ thống phòng không của mình.

Một kịch bản cực đoan hơn có thể liên quan đến một cuộc tấn công hỗn hợp ở khu vực biên giới Ba Lan, có khả năng với sự tham gia của lực lượng Belarus. Nga có thể cố gắng biện minh cho hành vi vi phạm biên giới bằng cách tuyên bố rằng quân đội của họ bị lạc do sự việc GPS hoặc đang thực hiện một nhiệm vụ cấp cứu sau sự việc khẩn cấp của trực thăng.

Theo các báo cáo, mục đích có thể là để xem liệu Ba Lan, có lẽ dưới áp lực từ Washington, có tránh được phản ứng mạnh mẽ hay không. Nếu lực lượng Nga có thể rút lui an toàn, Mạc Tư Khoa có thể coi sự việc này như một chiến thắng chính trị.

Một kịch bản khác mang tính khiêu khích hơn được tường trình đã được thảo luận liên quan đến việc Nga đặt điều kiện rút quân khỏi lãnh thổ Ba Lan phải chấm dứt hỗ trợ cho Ukraine.

Một nguồn tin thứ tư, một người từ giới an ninh ở các nước Baltic, xác nhận rằng những kế hoạch như vậy thực sự đang được thảo luận ở Mạc Tư Khoa. Phương án quy chụp hành động khiêu khích này là “do Ukraine thực hiện” cũng đang được xem xét.

Một nguồn tin thân cận với Nawrocki cho biết Hoa Kỳ thường xuyên thông báo cho Ba Lan về bất kỳ kế hoạch mới nào của Nga nhằm tấn công bằng vũ khí thông thường vào sườn phía đông của NATO, điều này cũng sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến Ba Lan.

[Kyiv Post: Washington Warns Warsaw: Moscow May Stage Provocation in Poland to Test NATO]

4. Các lãnh đạo nước ngoài đến viếng và bày tỏ lòng kính trọng cuối cùng đối với Khamenei trong khi người dân cùng tang lễ tập trung.

Hôm thứ Sáu, các quan chức cao cấp nước ngoài đã đến viếng và bày tỏ lòng kính trọng cuối cùng đối với nhà lãnh đạo tối cao của đất nước, Ali Khamenei, trong khuôn khổ tuần lễ tang lễ, với các đồng minh và người dân đổ về Tehran, nơi thi hài ông đang được quàn tại đó.

Giới chức trách dự đoán sẽ có hàng triệu người tham dự các buổi lễ tưởng niệm và đám rước long trọng trước lễ an táng của Khamenei vào tuần tới, bốn tháng sau khi ông bị giết ở tuổi 86 tại khu nhà riêng trong đợt tấn công mở màn của cuộc chiến do Mỹ và Israel tiến hành.

Hôm thứ Sáu, những người đưa tang đã khiêng quan tài của ông lên cao tại khu phức hợp tôn giáo Grand Mosalla rộng lớn ở thủ đô Tehran của Iran, với chiếc quan tài được phủ bằng màu sắc của nước Cộng hòa Hồi giáo mà ông đã lãnh đạo hơn ba thập niên.

Các phái đoàn từ nhóm vũ trang Palestine Hamas và nhóm vũ trang Li Băng Hezbollah đã tham gia lễ tưởng niệm, một ngày trước khi buổi lễ tưởng niệm công khai dự kiến bắt đầu.

Khoảng 30 quốc gia đã tham dự lễ tang, trong đó có các đồng minh khác bao gồm Trung Quốc và các nước láng giềng của Iran ở khu vực Caucasus.

Cựu Tổng thống Nga Dmitry Medvedev đã đến viếng linh cữu lãnh tụ tối cao Ali Khamenei ở Tehran hôm thứ Sáu, truyền thông nhà nước Iran đưa tin.

Ông Medvedev, được truyền hình nhà nước mô tả là “đặc phái viên của Putin”, đã được Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian và Ngoại trưởng Abbas Araghchi tiếp đón.

[CBSNews: Foreign leaders to pay last respects to Khamenei as mourners gather]

5. Iran có nguy cơ phải đối phó với mặt trận chiến tranh mới khi các cuộc tấn công của người Kurd gia tăng trong bối cảnh lệnh ngừng bắn của Mỹ.

Việc gia tăng các cuộc đụng độ giữa lực lượng an ninh Iran và các nhóm phiến quân người Kurd đang đe dọa mở ra một mặt trận mới trong cuộc xung đột giữa Cộng hòa Hồi giáo với Hoa Kỳ và Israel, thử thách thỏa thuận ngừng bắn mong manh giữa Tehran và Washington.

Trong khi Hoa Kỳ và Iran tiếp tục nỗ lực hướng tới một thỏa thuận cuối cùng sau bản ghi nhớ lịch sử đạt được hồi đầu tháng này, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, gọi tắt là IRGC hôm thứ Ba đã báo cáo về cái chết của hai thành viên trong một vụ việc mà chính quyền mô tả là “một hành động khủng bố và hèn hạ tại thành phố Paveh”, thuộc tỉnh Kermanshah phía tây.

Tổ chức Nhân quyền Hengaw có trụ sở tại Na Uy cho biết vụ tấn công do một nhóm người Kurd mới thành lập có tên Xori Hiwa, hay “Mặt trời Hy vọng”, nhận trách nhiệm.

Cùng ngày hôm đó, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, gọi tắt là IRGC đã đưa ra một tuyên bố riêng, thông báo về một chiến dịch chống khủng bố trong đó “một nhóm sáu người đã bị tiêu diệt hoàn toàn” sau khi xâm nhập vào tỉnh Tây Azerbaijan của nước này, giáp với Chính phủ Khu vực tự trị Kurdistan, gọi tắt là KRG của Iraq. Nhóm phiến quân Đảng Cuộc sống Tự do Kurdistan, gọi tắt là PJAK cho biết bốn chiến binh của họ đã thiệt mạng trong các cuộc đụng độ gần thành phố Mahabad.

Các vụ việc này là một phần trong chuỗi xung đột được báo cáo kể từ cuối tuần trước. Mặc dù Iran có lịch sử về các cuộc nổi dậy của người Kurd kéo dài hàng thập niên từ thời kỳ tiền cách mạng, nhưng tình trạng bất ổn mới nhất diễn ra sau những lời đe dọa trước đó từ các quan chức Mỹ và Israel về việc sử dụng các phong trào người Kurd như một vũ khí chống lại Cộng hòa Hồi giáo trong suốt cuộc xung đột.

Các phương tiện truyền thông Iran đang liên hệ điều này, nhấn mạnh các báo cáo trên tờ The New York Times và truyền thông Israel về một kế hoạch được tường trình do Mossad hậu thuẫn nhằm phát động một cuộc tấn công của người Kurd, nhưng cuối cùng kế hoạch đó đã không thành hiện thực.

Theo Henri Barkey, cựu quan chức Bộ Ngoại giao hiện là nghiên cứu viên cao cấp về Trung Đông tại Hội đồng Quan hệ Đối ngoại, hiện tại lực lượng người Kurd không gây ra mối đe dọa đáng kể nào. Ông cho rằng “sau chiến tranh, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, gọi tắt là IRGC đang nắm quyền kiểm soát”.

Nhưng điều này có thể thay đổi.

“ Mối nguy hiểm mà người Kurd gây ra nằm ở tương lai và trong trường hợp tình trạng bất ổn, như chúng ta đã thấy hồi đầu năm, lan rộng ra toàn quốc, buộc các lực lượng an ninh nội địa phải giải tán,” Barkey nói với Newsweek. “Khi đó, người Kurd có thể ‘giải phóng’ một số thành phố nhất định, tạo động lực cho cuộc nổi dậy. Iran cũng đang gây áp lực lên Iraq và chính phủ người Kurd ở phía bắc để giải tán các nhóm người Kurd gốc Iran đóng quân ở đó.”

[Newsweek: Iran Risks New War Front as Kurdish Attacks Rise Amid US Ceasefire]

1. Lãnh đạo Vệ binh Cách mạng xuất hiện sau thời gian ẩn náu trước lễ tang của vị giáo chủ bị ám sát.

Một vị tướng quyền lực đứng đầu lực lượng bán quân sự Vệ binh Cách mạng Iran đã xuất hiện trở lại sau thời gian ẩn náu khi Tehran chuẩn bị cho lễ tang kéo dài nhiều ngày của cố Lãnh tụ tối cao Ayatollah Ali Khamenei vào thứ Sáu.

Những bức ảnh được truyền thông nhà nước Iran đăng tải trực tuyến cho thấy Tướng Ahmad Vahidi tham dự một cuộc họp về tang lễ của Khamenei, sau đó ngồi cạnh quan tài của ông trong một buổi lễ nhỏ hơn do chính quyền thần quyền Iran tổ chức vào tối thứ Năm gần nhà cũ của nhà lãnh đạo tối cao ở trung tâm Tehran.

Các chuyên gia cho rằng Vahidi đã trở thành một nhân vật chủ chốt trong việc định hình lập trường cứng rắn của Iran trong các cuộc đàm phán về khả năng chấm dứt vĩnh viễn cuộc chiến với Hoa Kỳ. Ông được tường trình thành viên của một nhóm nhỏ có liên hệ trực tiếp với Lãnh tụ tối cao mới của Iran, Ayatollah Mojtaba Khamenei, người hiện vẫn đang lẩn trốn sau khi được tường trình bị thương trong các cuộc tấn công của Israel ngày 28 tháng 2 khiến cha ông, Khamenei cha, thiệt mạng.

Ông Vahidi đã không xuất hiện trước công chúng kể từ ngày 8 tháng 2, vài tuần trước khi cuộc chiến với Iran bắt đầu.

Bắt đầu từ thứ Bảy, Iran sẽ tổ chức lễ tang kéo dài nhiều ngày cho Khamenei, và thi hài của ông sẽ được đưa đến các thành phố ở cả Iran và nước láng giềng Iraq. Chính quyền dự định phong tỏa đường phố, không phận và cuộc sống thường nhật ở Tehran khi người dân tưởng niệm cuộc đời của Khamenei, người đã lãnh đạo Iran trong nhiều thập niên bằng bàn tay sắt trong khi đối đầu với phương Tây.

[CBSNews: Revolutionary Guard chief emerges from hiding ahead of slain ayatollah’s funeral]

6. Ukraine đẩy mạnh bảo đảm nguồn cung khí đốt và nhiên liệu trước mùa đông.

Ukraine đang nỗ lực bảo đảm nguồn cung cấp khí đốt, dự trữ nhiên liệu và các quan hệ đối tác năng lượng trước mùa đông, với công ty năng lượng nhà nước Naftogaz đang hoàn tất các thỏa thuận quan trọng trong tháng 7.

Tổng thống Volodymyr Zelenskiy đã nêu bật tiến độ trên kênh Telegram của mình, cho biết Giám đốc điều hành Naftogaz, Serhiy Koretskyi, đã báo cáo về các cuộc đàm phán năng lượng giữa các công ty và các thỏa thuận đang được chuẩn bị cho tháng Bảy. Riêng Thủ tướng Yuliia Svyrydenko đã thông báo về khối lượng cung cấp nhiên liệu và việc triển khai các kế hoạch tăng cường khả năng phục hồi khu vực trên toàn quốc.

Tổng thống Zelenskiy nói: “Điều quan trọng là chính phủ Ukraine và Naftogaz đang hoàn toàn minh bạch thực hiện nhiệm vụ xây dựng mạng lưới các quan hệ đối tác năng lượng bổ sung cho Ukraine”, đồng thời cho biết thêm rằng bằng cách này, Ukraine “sẽ có thể hỗ trợ nhà nước và người dân của chúng ta trong mùa đông này và về lâu dài”.

Tổng thống Zelenskiy cho biết, dựa trên báo cáo của ông Svyrydenko, một số cộng đồng đang chậm tiến độ chuẩn bị cho mùa đông.

“Chúng tôi sẽ đưa ra kết luận, bao gồm cả những kết luận liên quan đến nhân sự,” ông nói.

Tổng thống Zelenskiy cũng cho biết các ưu tiên chính trị đã được xác định, có thể được tăng cường ở cấp độ quan hệ với các nguyên thủ quốc gia, đồng thời chỉ ra một lộ trình ngoại giao song song với công việc kỹ thuật về năng lượng.

Ông cảm ơn các đối tác quốc tế vì sự sẵn sàng hợp tác bình đẳng với Ukraine, khi đất nước này đang nỗ lực giảm thiểu sự dễ bị tổn thương khi bước vào một mùa đông chiến tranh khác.

Giám đốc điều hành DTEK cho biết Ukraine sẽ “chuẩn bị tốt hơn” cho mùa đông.

Những đợt tấn công gần như hàng ngày bằng máy bay điều khiển từ xa và hỏa tiễn của Nga vào các cơ sở năng lượng của Ukraine hồi mùa đông năm ngoái đã gây ra tình trạng mất điện luân phiên, điều mà nhiều người mô tả là một trong những “mùa đông khắc nghiệt nhất” kể từ khi chiến tranh bắt đầu vào năm 2022.

“Chúng tôi sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, chúng tôi đã rút ra bài học từ mùa đông năm ngoái,” Maxim Timchenko, Giám đốc điều hành của DTEK, công ty năng lượng tư nhân lớn nhất Ukraine, nói với AFP tại một hội nghị về tái thiết Ukraine ở Ba Lan.

“Chúng ta cần xây dựng một hệ thống năng lượng mới ở Ukraine, một thế hệ mới có khả năng phục hồi cao hơn nhiều. Ưu tiên hàng đầu là năng lượng tái tạo, năng lượng gió, năng lượng mặt trời và hệ thống lưu trữ pin”, ông nói thêm.

Theo AFP, Ukraine đặt mục tiêu năm 2030 sẽ có 27% tổng sản lượng điện từ năng lượng tái tạo – tăng từ mức 11% hiện nay – theo kế hoạch được thông qua năm 2024.

[Kyiv Post: Ukraine Pushes to Secure Gas, Fuel Ahead of Winter]

7. An ninh được thắt chặt xung quanh địa điểm tổ chức tang lễ của Khamenei.

Với lực lượng cảnh sát chống bạo động được triển khai và các rào chắn mọc lên, địa điểm tổ chức tang lễ cho nhà lãnh đạo tối cao Iran Ali Khamenei vào tối thứ Sáu trông giống như một trại lính kiên cố.

Các bức tường của khu phức hợp được phủ kín bằng những bức chân dung lớn của Khamenei, những lá cờ đen tượng trưng cho sự tang lễ và những lá cờ đỏ tượng trưng cho sự tử đạo và báo thù.

Việc tiếp cận khu vực tổ chức tang lễ phải tuân thủ các quy định an ninh nghiêm ngặt, và không cho phép bất kỳ phương tiện nào vào trong bán kính hơn một kilomet (khoảng 0,62 dặm).

Tất cả các tuyến đường xung quanh đều bị đóng cửa vào buổi tối sớm hơn dự kiến vài giờ, khiến một số người lái xe không kịp trở tay.

Tối thứ Sáu, hàng trăm người Iran đã chờ sẵn bên ngoài địa điểm tổ chức lễ tang của cố lãnh đạo tối cao Ali Khamenei, trước khi nơi này mở cửa cho công chúng vào lúc 6 giờ sáng giờ địa phương ngày hôm sau, dự kiến sẽ có rất đông người tham dự.

“Chúng tôi muốn nói lời tạm biệt cuối cùng với nhà lãnh đạo của mình, đó là lý do tại sao việc chờ đợi như thế này không gây đau đớn hay khó khăn cho chúng tôi”, Somayye Hamedi nói với AFP khi đang chờ đợi bên ngoài khu phức hợp tôn giáo Grand Mosalla ở Tehran.

Trước đó, quan tài của Khamenei đã được đưa vào khu phức hợp — quan tài ông được phủ một lá cờ của Cộng hòa Hồi giáo và chiếc khăn xếp màu đen của ông được đặt lên trên.

[CBSNews: Tight security around venue for Khamenei’s funeral]

8. Hỏa tiễn Meteor: “Cánh tay dài” mà không quân Ukraine vô cùng cần đến.

Sắp tới, Ukraine sẽ sở hữu một loại vũ khí mới: máy bay chiến đấu Gripen của Thụy Điển mang hỏa tiễn Meteor, có khả năng tấn công mục tiêu ở khoảng cách xa hơn bất kỳ loại hỏa tiễn nào mà phi công Ukraine hiện đang sử dụng.

Phát ngôn nhân của lực lượng không quân Ukraine, Đại Tá Yurii Ihnat rằng tầm bắn tăng thêm đó có thể giúp làm giảm sức tàn phá của một trong những vũ khí hủy diệt nhất của Nga bằng cách buộc các phi công Nga phải thả bom dẫn đường từ vị trí xa hơn phía sau tiền tuyến — thu hẹp phạm vi mà những quả bom đó có thể vươn tới.

“Ở đây có hai yếu tố: vật chất, hay thể chất, và tâm lý,” Ihnat nói. “Yếu tố tâm lý đang kìm hãm không quân Nga vì nguy hiểm, hay nỗi sợ hãi, bị tấn công. Điều này sẽ buộc họ phải di chuyển các tuyến thả bom dẫn đường sâu hơn vào hậu phương của mình.”

Máy bay chiến đấu-ném bom Su-34 của Nga đã thả bom dẫn đường trên không, được gọi là KAB, từ phía sau chiến tuyến — ở khoảng cách từ 40 đến 70 km trong hầu hết các trường hợp, với các biến thể mới hơn có khả năng đạt tới 90 km. Sau khi được thả, bom sẽ bung bộ phận gắn cánh và sử dụng hệ thống dẫn đường vệ tinh để lượn về phía các vị trí của Ukraine và các thành phố tiền tuyến.

Một phần do kích thước và sức phá hoại, bom lượn đã trở thành một trong những vũ khí hiệu quả nhất của Nga trong chiến tranh toàn diện. Tùy thuộc vào kiểu dáng, đầu đạn bom lượn KAB có thể nặng từ khoảng 300 kg đến 1,5 tấn, đủ để phá hủy các tòa nhà nhiều tầng, chiến hào và hầm trú ẩn được sử dụng làm vị trí phòng thủ.

Và việc Nga sử dụng chúng vẫn không hề giảm bớt kể từ đó: Vào tháng 3, Nga đã th�%