Phụng Vụ - Mục Vụ
Ngày 20/07: Đức Tin nằm trong tâm hồn – Lm. Vinh-sơn Nguyễn Văn Định, CS
Giáo Hội Năm Châu
03:39 19/07/2026
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
Khi ấy, có mấy kinh sư và mấy người Pha-ri-sêu nói với Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ.” 39 Người đáp : “Thế hệ gian ác và ngoại tình này đòi dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giô-na. 40 Quả thật, ông Giô-na đã ở trong bụng kình ngư ba ngày ba đêm thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm như vậy. 41 Trong cuộc phán xét, dân thành Ni-ni-vê sẽ trỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giô-na nữa. 42 Trong cuộc phán xét, nữ hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với thế hệ này, và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Sa-lô-môn; mà đây thì còn hơn vua Sa-lô-môn nữa.”
Đó là Lời Chúa
XIN ĐỪNG XÉ TẤM ÁO HỘI THÁNH
Lm JB Nguyễn Minh Hùng
16:20 19/07/2026
XIN ĐỪNG XÉ TẤM ÁO HỘI THÁNH
"Họ bảo nhau: 'Đừng xé áo này'" (Ga 19, 24)
Nhiều hình ảnh của Tin Mừng, đọc bao nhiêu lần vẫn thấy mới. Một trong những hình ảnh ấy là chiếc áo của Chúa Giêsu. Sau khi đóng đinh Chúa vào thập giá, những người lính chia nhau y phục. Nhưng đến chiếc áo trong, họ dừng lại. Bởi chiếc áo ấy được dệt liền một tấm, không có đường khâu. Họ nói với nhau: "Đừng xé áo này".
Thánh Gioan kể chi tiết ấy như một sự kiện xảy ra dưới chân thập giá. Nhưng từ rất sớm, Hội Thánh đã đọc nơi chiếc áo không đường khâu ấy một ý nghĩa sâu xa hơn: Hình ảnh của chính Hội Thánh, được dệt nên từ tình yêu của Chúa Kitô và được gìn giữ trong sự hiệp nhất.
Điều làm chúng ta suy nghĩ là những người lính hôm ấy không hề tin Chúa Giêsu. Vậy mà họ còn biết nói với nhau: "Đừng xé áo này".
Còn hôm nay?
I. XIN ĐỪNG CÀO CẤU KHUÔN MẶT HỘI THÁNH.
Những năm gần đây, nhìn về Hội Thánh Việt Nam, lòng người tín hữu không khỏi nặng trĩu. Không phải vì Hội Thánh không còn những mục tử thánh thiện. Không phải vì Tin Mừng đã mất sức sống. Không phải vì Chúa đã rời bỏ Hội Thánh.
Nhưng vì ở nhiều nơi, bằng nhiều cách khác nhau, người ta thấy tấm áo của Hội Thánh đang phải chịu những vết kéo căng.
Có những bất đồng. Có những hiểu lầm. Có những lời qua tiếng lại. Có những quyết định gây nhiều suy nghĩ. Có những phản ứng làm dấy lên nhiều tranh luận. Có những biến cố khiến cả cộng đoàn bối rối.
Mỗi sự việc đều có hoàn cảnh riêng. Mỗi con người đều có những điều người khác chưa biết hết. Vì thế, thật khó để một người đứng bên ngoài có thể kết luận đầy đủ ai đúng, ai sai. Nhưng có một điều ai cũng nhìn thấy:
Hội Thánh đang đau. Khuôn mặt Hội Thánh bị cào cấu.
2. AI LỢI?
Hội Thánh đau không chỉ vì những biến cố. Hội Thánh đau còn vì cách người ta đón nhận những biến cố ấy.
Chưa bao giờ một thông tin lan nhanh như hôm nay. Chỉ vài phút sau khi một văn bản xuất hiện, hàng ngàn lượt chia sẻ đã nối tiếp nhau. Chỉ một đoạn video ngắn cũng đủ làm bùng lên hàng ngàn bình luận.
Người thì bênh vực. Người thì phản đối. Người thì thêm thắt. Người thì cắt xén. Có người nói vì yêu Hội Thánh. Có người nói vì muốn bảo vệ sự thật. Có người nói vì lương tâm.
Nhưng cũng không ít người lên tiếng chỉ để được nhiều người xem hơn. Để được nhiều người theo dõi hơn. Để thỏa mãn cảm xúc của mình hơn.
Và rồi, giữa những dòng chữ, những cuộc tranh luận, những lời kết án và bênh vực, điều bị tổn thương nhiều nhất lại chính là khuôn mặt của Hội Thánh.
3. ĐIỀU LẠ LÀ CHÚA CHƯA BAO GIỜ CHỐI BỎ THUYỀN.
Hội Thánh chưa bao giờ là cộng đoàn của những con người hoàn hảo. Nếu hoàn hảo, Hội Thánh đã không cần đến lòng thương xót. Suốt hơn hai ngàn năm, Hội Thánh đã trải qua biết bao thử thách.
Đã từng có những bất đồng giữa các tông đồ. Đã từng có những cuộc khủng hoảng kéo dài. Đã từng có những thời điểm tưởng như con thuyền Phêrô sắp chìm giữa sóng dữ.
Nhưng con thuyền ấy vẫn đi. Không phải vì các thủy thủ luôn tài giỏi. Mà vì Chúa vẫn đang ở trên thuyền.
Chúa có thể ngủ.
Nhưng Chúa không bao giờ bỏ con thuyền của chính Chúa.
4. DÙ KHÁC BIỆT, XIN ĐỪNG LÀ MŨI DAO.
Điều đáng sợ nhất hôm nay không phải là sự khác biệt. Khác biệt luôn có trong mọi cộng đoàn. Điều đáng sợ là khi sự khác biệt không còn được nâng đỡ bằng đức ái. Khi người ta không còn tìm cách hiểu nhau. Không còn muốn lắng nghe nhau. Không còn đủ khiêm nhường để nhường nhau một bước.
Khi ấy, mỗi lời nói đều trở thành mũi dao. Mỗi quyết định, dù ở phía nào, người có quyền hay người dưới quyền, đều chĩa thẳng vào vết rách chưa được chữa lành. Mỗi bài viết là một chiến tuyến. Mỗi lần bấm nút chia sẻ có thể trở thành một lần khoét sâu thêm vết thương của Hội Thánh.
Có khi chính chúng ta cũng không nhận ra điều ấy. Ta nghĩ mình đang bảo vệ Hội Thánh. Nhưng cách ta làm lại khiến nhiều người mất lòng tin vào Hội Thánh; Ta nghĩ mình đang bảo vệ sự thật. Nhưng sự thật không bao giờ lớn lên bằng sự cay nghiệt; Ta nghĩ mình đang bênh vực công lý. Nhưng công lý của Tin Mừng không bao giờ tách rời đức ái.
5. CẦN NGƯỜI QUỲ XUỐNG TRƯỚC CHÚA.
Là con cái Hội Thánh, chúng ta không được phép dửng dưng trước những gì đang xảy ra. Chúng ta cũng không được phép biến nỗi đau của Hội Thánh thành đề tài để tranh cãi bất tận.
Đều Hội Thánh cần nhất không phải là thêm một bài phản biện. Không phải thêm một video. Không phải thêm một lời kết án. Nhưng là thêm một người quỳ xuống cầu nguyện.
Có những lúc, sự im lặng vì yêu Hội Thánh mạnh hơn rất nhiều những lời nói đúng nhưng thiếu tình yêu.
Có những lúc, nhường nhau một bước lại là cách tiến rất xa trước mặt Thiên Chúa.
6. KHÔNG AI ĐƯỢC MIỄN VIỆC PHẢI CẦU NGUYỆN CHO HỘI THÁNH.
Có một câu hỏi mà có lẽ mỗi người nên tự hỏi. Không phải: "Ai đã làm Hội Thánh đau?". Nhưng là: "Tôi đã làm gì để Hội Thánh bớt đau?"
Tôi đã cầu nguyện nhiều hơn hay bình luận nhiều hơn?
Tôi đã khóc với Hội Thánh hay chỉ nói về Hội Thánh?
Tôi đã góp phần chữa lành hay vô tình làm rộng thêm vết nứt?
Tôi đã giữ gìn sự hiệp nhất hay chỉ chăm chăm bảo vệ quan điểm của mình?
Những câu hỏi ấy không dành riêng cho ai. Nó dành cho giám mục. Dành cho linh mục. Dành cho tu sĩ. Dành cho giáo dân. Dành cho tất cả những ai yêu Hội Thánh.
7. "ĐỪNG XÉ ÁO NÀY".
Ngày xưa, dưới chân thập giá, những người lính đã nói: "Đừng xé áo này". Ước gì lời của kẻ ngoại năm xưa, trở thành lời nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay:
Xin đừng để thêm một lời nói làm tấm áo Hội Thánh rách hơn.
Xin đừng để thêm một hành động làm vết thương của Hội Thánh sâu hơn.
Xin đừng để những khác biệt trở thành chia rẽ.
Xin đừng để những tổn thương trở thành hố ngăn cách.
Xin đừng để những cơn sóng dữ làm chúng ta quên rằng, Chúa Kitô vẫn đang ở trên con thuyền của chính Chúa.
Và nếu hôm nay chúng ta chưa thể làm được điều gì lớn lao cho Hội Thánh, thì xin hãy làm điều nhỏ bé nhưng đẹp lòng Chúa nhất:
Quỳ xuống.
Cầu nguyện.
Xin Chúa chữa lành những vết thương của Hội Thánh.
Xin Chúa gìn giữ các mục tử trong sự khôn ngoan và khiêm nhường.
Xin Chúa nâng đỡ đoàn chiên trong bình an và tín thác.
Và xin cho mỗi chúng ta, bằng lời nói, việc làm và cả sự thinh lặng đúng lúc, biết góp phần gìn giữ tấm áo không đường khâu của Chúa Kitô.
Để khi nhìn vào Hội Thánh, thế gian dù có thể thấy những con người còn nhiều giới hạn, vẫn nhận ra Đấng đã yêu Hội Thánh và hiến mình vì Hội Thánh.
Lạy Chúa Giêsu, Hội Thánh là của Chúa. Chúng con là con cái của Hội Thánh. Xin đừng để vì sự nóng nảy của chúng con mà tấm áo Chúa mặc bị rách thêm.
Xin cho chúng con biết yêu Hội Thánh hơn yêu chính mình, biết bảo vệ sự thật bằng đức ái, biết gìn giữ sự hiệp nhất bằng khiêm nhường, và biết cầu nguyện nhiều hơn phán xét. Amen.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
"Họ bảo nhau: 'Đừng xé áo này'" (Ga 19, 24)
Nhiều hình ảnh của Tin Mừng, đọc bao nhiêu lần vẫn thấy mới. Một trong những hình ảnh ấy là chiếc áo của Chúa Giêsu. Sau khi đóng đinh Chúa vào thập giá, những người lính chia nhau y phục. Nhưng đến chiếc áo trong, họ dừng lại. Bởi chiếc áo ấy được dệt liền một tấm, không có đường khâu. Họ nói với nhau: "Đừng xé áo này".
Thánh Gioan kể chi tiết ấy như một sự kiện xảy ra dưới chân thập giá. Nhưng từ rất sớm, Hội Thánh đã đọc nơi chiếc áo không đường khâu ấy một ý nghĩa sâu xa hơn: Hình ảnh của chính Hội Thánh, được dệt nên từ tình yêu của Chúa Kitô và được gìn giữ trong sự hiệp nhất.
Điều làm chúng ta suy nghĩ là những người lính hôm ấy không hề tin Chúa Giêsu. Vậy mà họ còn biết nói với nhau: "Đừng xé áo này".
Còn hôm nay?
I. XIN ĐỪNG CÀO CẤU KHUÔN MẶT HỘI THÁNH.
Những năm gần đây, nhìn về Hội Thánh Việt Nam, lòng người tín hữu không khỏi nặng trĩu. Không phải vì Hội Thánh không còn những mục tử thánh thiện. Không phải vì Tin Mừng đã mất sức sống. Không phải vì Chúa đã rời bỏ Hội Thánh.
Nhưng vì ở nhiều nơi, bằng nhiều cách khác nhau, người ta thấy tấm áo của Hội Thánh đang phải chịu những vết kéo căng.
Có những bất đồng. Có những hiểu lầm. Có những lời qua tiếng lại. Có những quyết định gây nhiều suy nghĩ. Có những phản ứng làm dấy lên nhiều tranh luận. Có những biến cố khiến cả cộng đoàn bối rối.
Mỗi sự việc đều có hoàn cảnh riêng. Mỗi con người đều có những điều người khác chưa biết hết. Vì thế, thật khó để một người đứng bên ngoài có thể kết luận đầy đủ ai đúng, ai sai. Nhưng có một điều ai cũng nhìn thấy:
Hội Thánh đang đau. Khuôn mặt Hội Thánh bị cào cấu.
2. AI LỢI?
Hội Thánh đau không chỉ vì những biến cố. Hội Thánh đau còn vì cách người ta đón nhận những biến cố ấy.
Chưa bao giờ một thông tin lan nhanh như hôm nay. Chỉ vài phút sau khi một văn bản xuất hiện, hàng ngàn lượt chia sẻ đã nối tiếp nhau. Chỉ một đoạn video ngắn cũng đủ làm bùng lên hàng ngàn bình luận.
Người thì bênh vực. Người thì phản đối. Người thì thêm thắt. Người thì cắt xén. Có người nói vì yêu Hội Thánh. Có người nói vì muốn bảo vệ sự thật. Có người nói vì lương tâm.
Nhưng cũng không ít người lên tiếng chỉ để được nhiều người xem hơn. Để được nhiều người theo dõi hơn. Để thỏa mãn cảm xúc của mình hơn.
Và rồi, giữa những dòng chữ, những cuộc tranh luận, những lời kết án và bênh vực, điều bị tổn thương nhiều nhất lại chính là khuôn mặt của Hội Thánh.
3. ĐIỀU LẠ LÀ CHÚA CHƯA BAO GIỜ CHỐI BỎ THUYỀN.
Hội Thánh chưa bao giờ là cộng đoàn của những con người hoàn hảo. Nếu hoàn hảo, Hội Thánh đã không cần đến lòng thương xót. Suốt hơn hai ngàn năm, Hội Thánh đã trải qua biết bao thử thách.
Đã từng có những bất đồng giữa các tông đồ. Đã từng có những cuộc khủng hoảng kéo dài. Đã từng có những thời điểm tưởng như con thuyền Phêrô sắp chìm giữa sóng dữ.
Nhưng con thuyền ấy vẫn đi. Không phải vì các thủy thủ luôn tài giỏi. Mà vì Chúa vẫn đang ở trên thuyền.
Chúa có thể ngủ.
Nhưng Chúa không bao giờ bỏ con thuyền của chính Chúa.
4. DÙ KHÁC BIỆT, XIN ĐỪNG LÀ MŨI DAO.
Điều đáng sợ nhất hôm nay không phải là sự khác biệt. Khác biệt luôn có trong mọi cộng đoàn. Điều đáng sợ là khi sự khác biệt không còn được nâng đỡ bằng đức ái. Khi người ta không còn tìm cách hiểu nhau. Không còn muốn lắng nghe nhau. Không còn đủ khiêm nhường để nhường nhau một bước.
Khi ấy, mỗi lời nói đều trở thành mũi dao. Mỗi quyết định, dù ở phía nào, người có quyền hay người dưới quyền, đều chĩa thẳng vào vết rách chưa được chữa lành. Mỗi bài viết là một chiến tuyến. Mỗi lần bấm nút chia sẻ có thể trở thành một lần khoét sâu thêm vết thương của Hội Thánh.
Có khi chính chúng ta cũng không nhận ra điều ấy. Ta nghĩ mình đang bảo vệ Hội Thánh. Nhưng cách ta làm lại khiến nhiều người mất lòng tin vào Hội Thánh; Ta nghĩ mình đang bảo vệ sự thật. Nhưng sự thật không bao giờ lớn lên bằng sự cay nghiệt; Ta nghĩ mình đang bênh vực công lý. Nhưng công lý của Tin Mừng không bao giờ tách rời đức ái.
5. CẦN NGƯỜI QUỲ XUỐNG TRƯỚC CHÚA.
Là con cái Hội Thánh, chúng ta không được phép dửng dưng trước những gì đang xảy ra. Chúng ta cũng không được phép biến nỗi đau của Hội Thánh thành đề tài để tranh cãi bất tận.
Đều Hội Thánh cần nhất không phải là thêm một bài phản biện. Không phải thêm một video. Không phải thêm một lời kết án. Nhưng là thêm một người quỳ xuống cầu nguyện.
Có những lúc, sự im lặng vì yêu Hội Thánh mạnh hơn rất nhiều những lời nói đúng nhưng thiếu tình yêu.
Có những lúc, nhường nhau một bước lại là cách tiến rất xa trước mặt Thiên Chúa.
6. KHÔNG AI ĐƯỢC MIỄN VIỆC PHẢI CẦU NGUYỆN CHO HỘI THÁNH.
Có một câu hỏi mà có lẽ mỗi người nên tự hỏi. Không phải: "Ai đã làm Hội Thánh đau?". Nhưng là: "Tôi đã làm gì để Hội Thánh bớt đau?"
Tôi đã cầu nguyện nhiều hơn hay bình luận nhiều hơn?
Tôi đã khóc với Hội Thánh hay chỉ nói về Hội Thánh?
Tôi đã góp phần chữa lành hay vô tình làm rộng thêm vết nứt?
Tôi đã giữ gìn sự hiệp nhất hay chỉ chăm chăm bảo vệ quan điểm của mình?
Những câu hỏi ấy không dành riêng cho ai. Nó dành cho giám mục. Dành cho linh mục. Dành cho tu sĩ. Dành cho giáo dân. Dành cho tất cả những ai yêu Hội Thánh.
7. "ĐỪNG XÉ ÁO NÀY".
Ngày xưa, dưới chân thập giá, những người lính đã nói: "Đừng xé áo này". Ước gì lời của kẻ ngoại năm xưa, trở thành lời nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay:
Xin đừng để thêm một lời nói làm tấm áo Hội Thánh rách hơn.
Xin đừng để thêm một hành động làm vết thương của Hội Thánh sâu hơn.
Xin đừng để những khác biệt trở thành chia rẽ.
Xin đừng để những tổn thương trở thành hố ngăn cách.
Xin đừng để những cơn sóng dữ làm chúng ta quên rằng, Chúa Kitô vẫn đang ở trên con thuyền của chính Chúa.
Và nếu hôm nay chúng ta chưa thể làm được điều gì lớn lao cho Hội Thánh, thì xin hãy làm điều nhỏ bé nhưng đẹp lòng Chúa nhất:
Quỳ xuống.
Cầu nguyện.
Xin Chúa chữa lành những vết thương của Hội Thánh.
Xin Chúa gìn giữ các mục tử trong sự khôn ngoan và khiêm nhường.
Xin Chúa nâng đỡ đoàn chiên trong bình an và tín thác.
Và xin cho mỗi chúng ta, bằng lời nói, việc làm và cả sự thinh lặng đúng lúc, biết góp phần gìn giữ tấm áo không đường khâu của Chúa Kitô.
Để khi nhìn vào Hội Thánh, thế gian dù có thể thấy những con người còn nhiều giới hạn, vẫn nhận ra Đấng đã yêu Hội Thánh và hiến mình vì Hội Thánh.
Lạy Chúa Giêsu, Hội Thánh là của Chúa. Chúng con là con cái của Hội Thánh. Xin đừng để vì sự nóng nảy của chúng con mà tấm áo Chúa mặc bị rách thêm.
Xin cho chúng con biết yêu Hội Thánh hơn yêu chính mình, biết bảo vệ sự thật bằng đức ái, biết gìn giữ sự hiệp nhất bằng khiêm nhường, và biết cầu nguyện nhiều hơn phán xét. Amen.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
CHỈ TỎ MÌNH - KHÔNG CHỨNG MINH
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
16:22 19/07/2026
CHỈ TỎ MÌNH - KHÔNG CHỨNG MINH
“Chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giôna!”.
“Tôi tin vào Kitô giáo như tôi tin mặt trời đã mọc: không chỉ vì tôi nhìn thấy mặt trời, nhưng vì nhờ mặt trời mà tôi nhìn thấy mọi sự khác!” - C. S. Lewis.
Kính thưa Anh Chị em,
Thiên Chúa bước vào thế giới lặng lẽ nhưng mạnh mẽ. Ngài âm thầm như mặt trời chiếu sáng; nhờ đó, con người nhận biết Ngài, Đấng ‘chỉ tỏ mình - không chứng minh’.
Các kinh sư và người Pharisêu xin một dấu lạ; không để thoả sự hiếu kỳ, họ đòi Thiên Chúa đưa ra bằng chứng. Bản Hy Lạp viết sēmeion - không chỉ là “phép lạ”, nhưng còn là “dấu chỉ”, một thực tại mở đường đến một thực tại lớn hơn chính nó. Chúa Giêsu từ chối! Ngài không đến để áp đảo con người bằng những màn phô diễn quyền năng; Ngài muốn họ nhận ra Đấng đang hiện diện. Thiên Chúa luôn mặc khải, nhưng không bao giờ tự đặt mình vào phép thử của con người. “Điều mới mẻ của Kitô giáo không phải là một ý tưởng, nhưng là một biến cố: Thiên Chúa đã tự mặc khải chính mình!” - Bênêđictô XVI.
Và khi Thiên Chúa từ chối phép thử ấy, lòng người phơi bày. Dân thành Ninivê chỉ nghe lời rao giảng của một ngôn sứ miễn cưỡng, vậy mà họ đã sám hối; nữ hoàng phương Nam chỉ nghe sự khôn ngoan của Salômôn, bà đã lặn lội tìm đến. Còn những người đang đứng trước Chúa Giêsu thì khác. Đấng còn lớn hơn Giôna, còn lớn hơn Salômôn đang hiện diện, vậy mà họ vẫn muốn thêm một dấu lạ. Không phải vì Thiên Chúa chưa tỏ mình đủ, nhưng vì lòng người đã khép lại trước Ngài.
Vì thế, điều còn thiếu không phải là một dấu lạ, nhưng là một bước đi. Ngôn sứ Mikha chỉ ra con đường ấy: “Thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa!” - bài đọc một. Nhưng đó không chỉ là điều kiện để được thấy Thiên Chúa, đó còn là con đường để nhận ra Ngài. Thánh vịnh đáp ca xác quyết: “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời!”.
Nhiều khi, điều chúng ta thiếu không phải là ánh sáng, nhưng là lòng can đảm để bước vào ánh sáng. Thiên Chúa vẫn hiện diện qua Lời, các bí tích, các biến cố và cả những con người bên cạnh. Đức tin không trưởng thành vì có thêm một dấu lạ, nhưng vì dám bước đi với Thiên Chúa giữa những điều còn mù mờ mà vẫn giữ đôi mắt biết ngạc nhiên. “Thiên Chúa luôn luôn mới mẻ; Ngài luôn làm chúng ta ngạc nhiên!” - Phanxicô.
Anh Chị em,
Đức Kitô chính là ‘dấu lạ Giôna’: đi qua lòng đất và sự chết để mở đường vào sự sống không bao giờ tàn lụi. Nơi Ngài, Thiên Chúa không còn gửi một dấu chỉ, nhưng tự trao ban chính mình. Thập giá không nhằm ép ai phải tin, nhưng mặc khải một tình yêu ‘yêu đến cùng’; phục sinh cũng không xoá mọi nghi vấn, nhưng mở ra một con đường để bước theo. Chỉ người bước theo Đức Kitô mới nhận ra rằng điều Thiên Chúa muốn trao ban không phải là những câu trả lời cho mọi thắc mắc, nhưng là chính Ngài. Đó là Đấng không chinh phục con người bằng bằng chứng, nhưng bằng chính tình yêu tự hiến - ‘chỉ tỏ mình - không chứng minh’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dạy con biết tín thác khi chưa hiểu, cứ bước khi chưa thấy hết, và luôn kiên vững giữa bao chông chênh!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giôna!”.
“Tôi tin vào Kitô giáo như tôi tin mặt trời đã mọc: không chỉ vì tôi nhìn thấy mặt trời, nhưng vì nhờ mặt trời mà tôi nhìn thấy mọi sự khác!” - C. S. Lewis.
Kính thưa Anh Chị em,
Thiên Chúa bước vào thế giới lặng lẽ nhưng mạnh mẽ. Ngài âm thầm như mặt trời chiếu sáng; nhờ đó, con người nhận biết Ngài, Đấng ‘chỉ tỏ mình - không chứng minh’.
Các kinh sư và người Pharisêu xin một dấu lạ; không để thoả sự hiếu kỳ, họ đòi Thiên Chúa đưa ra bằng chứng. Bản Hy Lạp viết sēmeion - không chỉ là “phép lạ”, nhưng còn là “dấu chỉ”, một thực tại mở đường đến một thực tại lớn hơn chính nó. Chúa Giêsu từ chối! Ngài không đến để áp đảo con người bằng những màn phô diễn quyền năng; Ngài muốn họ nhận ra Đấng đang hiện diện. Thiên Chúa luôn mặc khải, nhưng không bao giờ tự đặt mình vào phép thử của con người. “Điều mới mẻ của Kitô giáo không phải là một ý tưởng, nhưng là một biến cố: Thiên Chúa đã tự mặc khải chính mình!” - Bênêđictô XVI.
Và khi Thiên Chúa từ chối phép thử ấy, lòng người phơi bày. Dân thành Ninivê chỉ nghe lời rao giảng của một ngôn sứ miễn cưỡng, vậy mà họ đã sám hối; nữ hoàng phương Nam chỉ nghe sự khôn ngoan của Salômôn, bà đã lặn lội tìm đến. Còn những người đang đứng trước Chúa Giêsu thì khác. Đấng còn lớn hơn Giôna, còn lớn hơn Salômôn đang hiện diện, vậy mà họ vẫn muốn thêm một dấu lạ. Không phải vì Thiên Chúa chưa tỏ mình đủ, nhưng vì lòng người đã khép lại trước Ngài.
Vì thế, điều còn thiếu không phải là một dấu lạ, nhưng là một bước đi. Ngôn sứ Mikha chỉ ra con đường ấy: “Thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa!” - bài đọc một. Nhưng đó không chỉ là điều kiện để được thấy Thiên Chúa, đó còn là con đường để nhận ra Ngài. Thánh vịnh đáp ca xác quyết: “Ai sống đời hoàn hảo, Ta cho hưởng ơn cứu độ Chúa Trời!”.
Nhiều khi, điều chúng ta thiếu không phải là ánh sáng, nhưng là lòng can đảm để bước vào ánh sáng. Thiên Chúa vẫn hiện diện qua Lời, các bí tích, các biến cố và cả những con người bên cạnh. Đức tin không trưởng thành vì có thêm một dấu lạ, nhưng vì dám bước đi với Thiên Chúa giữa những điều còn mù mờ mà vẫn giữ đôi mắt biết ngạc nhiên. “Thiên Chúa luôn luôn mới mẻ; Ngài luôn làm chúng ta ngạc nhiên!” - Phanxicô.
Anh Chị em,
Đức Kitô chính là ‘dấu lạ Giôna’: đi qua lòng đất và sự chết để mở đường vào sự sống không bao giờ tàn lụi. Nơi Ngài, Thiên Chúa không còn gửi một dấu chỉ, nhưng tự trao ban chính mình. Thập giá không nhằm ép ai phải tin, nhưng mặc khải một tình yêu ‘yêu đến cùng’; phục sinh cũng không xoá mọi nghi vấn, nhưng mở ra một con đường để bước theo. Chỉ người bước theo Đức Kitô mới nhận ra rằng điều Thiên Chúa muốn trao ban không phải là những câu trả lời cho mọi thắc mắc, nhưng là chính Ngài. Đó là Đấng không chinh phục con người bằng bằng chứng, nhưng bằng chính tình yêu tự hiến - ‘chỉ tỏ mình - không chứng minh’.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, dạy con biết tín thác khi chưa hiểu, cứ bước khi chưa thấy hết, và luôn kiên vững giữa bao chông chênh!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Cúp Công Giáo: Trận đấu giữa Tây Ban Nha và Argentina khép lại câu chuyện đức tin tại World Cup
Christian persecution, China, Xi Jin Ping, christians arrested
00:30 19/07/2026

Ban biên tập của ChurchPop trong bản tin ngày 17 tháng 7 năm 2026, cho hay Chúa nhật này, lần thứ hai trong lịch sử, một trận chung kết World Cup sẽ diễn ra giữa hai quốc gia nói tiếng Tây Ban Nha và đa số theo đạo Công Giáo: một quốc gia đã mang đức tin đến châu Mỹ, và một quốc gia khác đã có vị Giáo hoàng đầu tiên đến từ lục địa này.
Một “Giải vô địch bóng đá thế giới Công Giáo”?
Từ năm 1930 đến Giải vô địch bóng đá thế giới năm 2022, chiếc cúp phần lớn “được nâng lên bởi người Công Giáo”. Thêm một chi tiết nữa: chính giải đấu được khởi xướng bởi một người Công Giáo, Jules Rimet, chủ tịch FIFA những năm 1920, người có tầm nhìn đã tạo nên Giải vô địch bóng đá thế giới như chúng ta biết ngày nay.
Vì vậy, không chỉ hầu hết các nhà vô địch đến từ các quốc gia có truyền thống Công Giáo, mà chính lịch sử của giải đấu cũng bắt nguồn từ tầm nhìn của một người con của Giáo hội.
Mặc dù đã có 23 kỳ Giải vô địch bóng đá thế giới được tổ chức, nhưng chỉ có tám quốc gia giành được danh hiệu. Trong số đó, sáu quốc gia có đa số dân theo Công Giáo: Brazil, Ý, Argentina, Uruguay, Pháp và Tây Ban Nha, trong khi chỉ có hai quốc gia không phải: Đức và Anh.
Sáu quốc gia có đa số dân theo Công Giáo này đã giành được 17 trong số 22 danh hiệu đã được tranh tài, và chiếc cúp năm 2026 sẽ thuộc về Tây Ban Nha hoặc Argentina - hai trong số những quốc gia Công Giáo tiêu biểu nhất.
Đức Tin Từ Tây Ban Nha Đến Argentina
Cách đây năm thế kỷ, đức tin Công Giáo đã đến vùng đất ngày nay là Argentina thông qua các nhà truyền giáo Tây Ban Nha. Giáo hội đã thành lập các giáo xứ, trường học và bệnh viện, đồng thời giúp định hình các thành phố và phong tục vẫn còn ảnh hưởng đến đời sống người Argentina cho đến ngày nay.
Sau khi giành độc lập vào năm 1816, Argentina không đoạn tuyệt với di sản đó. Hiến pháp của nước này quy định rằng chính phủ liên bang “ủng hộ đức tin Công Giáo Rô-ma”, và trong nhiều thập niên, cả tổng thống và phó tổng thống đều phải là người Công Giáo.
Trong khi Tây Ban Nha vẫn là một trong những trung tâm Công Giáo lớn của châu Âu, Argentina đã trở thành một quốc gia đa số theo Công Giáo ở châu Mỹ—đến mức, vào năm 2013, đã có vị Giáo hoàng người Mỹ Latinh đầu tiên: Đức Phanxicô.
Đức Giáo Hoàng Phanxicô là một người hâm mộ và là thành viên của Câu lạc bộ Atlético San Lorenzo de Almagro, một đội bóng nổi tiếng được thành lập bởi linh mục dòng Salesian người Argentina Lorenzo Massa, người đã qua đời năm 1949.
Hai Biểu thức của Cùng Một Đức Tin
Công Giáo ở Tây Ban Nha được đánh dấu bởi những truyền thống mạnh mẽ về các hội huynh đệ, các cuộc rước kiệu và một mạng lưới giáo xứ rộng lớn.
Argentina nổi tiếng với lòng sùng đạo sôi nổi trong dân chúng, với những đền thờ tự phát và mối liên hệ sâu sắc về mặt cảm xúc giữa đức tin, khủng hoảng quốc gia và cuộc sống thường nhật.
Những nhân vật Công Giáo của Tây Ban Nha
Ở Tây Ban Nha, đức tin của một số nhân vật được biết đến rộng rãi. Lamine Yamal – cầu thủ trẻ nhất xuất hiện trong trận chung kết này – là người Hồi giáo, và các cầu thủ khác không công khai tuyên bố đức tin của mình.
Tuy nhiên, huấn luyện viên đội tuyển quốc gia Luis de la Fuente đã gây sốt trong suốt World Cup không chỉ vì chiến dịch thành công của ông, mà còn vì công khai tự mô tả mình là một “người Công Giáo sùng đạo”. Ông nói rằng đức tin mang lại cho ông “sức mạnh và sự an toàn”, rằng ông cầu nguyện mỗi ngày không phải để chiến thắng mà vì ông cần điều đó, và rằng nó đã giúp định hình con người ông ngày hôm nay.
Ferran Torres, tiền đạo của Barcelona đến từ một thị trấn nhỏ ở Valencia, đã chia sẻ rằng đức tin Công Giáo của anh luôn hiện diện trên sân cỏ: anh mang theo một cây thánh giá và một bức ảnh Đức Mẹ Đồng Trinh. Lòng sùng đạo thầm lặng của cầu thủ 26 tuổi này – người nổi tiếng là kín đáo – là một trong những điểm tích cực nhất của vòng chung kết giải đấu.
Nico Williams cũng đã cho thấy trong những tuần gần đây rằng sự nghiệp thể thao và đời sống tâm linh của anh ấy song hành cùng nhau. Quỳ trên sân và chỉ tay lên trời, anh ấy đã chia sẻ một bức ảnh trên Instagram với thông điệp “Chúa thật vĩ đại”, kèm theo bài hát “Hôm qua tôi đã nói chuyện với Chúa”, như một biểu hiện rõ ràng của niềm tin trước trận chung kết với Argentina. Câu chuyện gia đình anh ấy gắn bó mật thiết với Giáo Hội Công Giáo, khi một linh mục đóng vai trò quan trọng trong việc giúp đỡ cha mẹ anh ấy, vốn đến từ Ghana, nhận được tị nạn và hỗ trợ khi đến Tây Ban Nha.
Trong một trận đấu quyết định, cầu thủ người Navarra, Mikel Merino, đã ghi bàn thắng quyết định và, trước ống kính máy quay, đã dành tặng bàn thắng đó cho Thánh Fermín, vị thánh bảo hộ của vùng đất này, vào ngày 6 tháng 7 - ngày khai mạc lễ hội San Fermín.
Và về phía Argentina
Về phía đội tuyển Argentina, phần lớn các thành viên trong đội tự nhận mình là người Công Giáo, một số người thậm chí còn tự mô tả mình là người theo Ki-tô giáo. Khoảng 75% cầu thủ có hình xăm thể hiện đức tin của họ: hình ảnh Chúa Kitô, Đức Mẹ Maria, tràng hạt và thánh giá là những hình xăm phổ biến nhất.
Trong phòng thay đồ, đội bóng có một bàn thờ với nhiều vật phẩm thờ cúng, luôn tập trung vào hình ảnh Đức Mẹ Luján, thánh bảo hộ của đất nước, người mà theo nhiều nguồn tin... — đã đồng hành cùng đội tuyển khoảng 40 năm.
Huấn luyện viên Lionel Scaloni được biết đến là người thường xuyên đi lễ cùng gia đình. Một linh mục thân thiết với đội tuyển, Juan José Medina, đã mô tả ông sau World Cup Qatar — nơi Argentina nâng cao chiếc cúp sau khi đánh bại Pháp — là một người đàn ông nghiêm túc, cảm nhận sâu sắc trách nhiệm của mình và sống với nó không chỉ qua bóng đá mà còn qua văn hóa.
Lionel Messi, ngôi sao không thể tranh cãi của đội tuyển, là người Công Giáo. Anh ăn mừng bàn thắng bằng cách dâng hiến chúng cho Chúa và thường xuyên tạ ơn Chúa vì món quà được chơi bóng đá và những phước lành mà anh đã nhận được. Một trong những hình xăm nổi tiếng nhất của anh là hình ảnh Chúa Giêsu Kitô trên cánh tay phải.
Theo nhiều nguồn tin khác nhau, những cầu thủ khác được biết đến với đức tin Công Giáo bao gồm Alexis Mac Allister; Lautaro Martínez — người luôn giữ hình ảnh Đức Mẹ Luján bên trong miếng bảo vệ ống chân; Cristian “Cuti” Romero; và Lisandro Martínez. Hai người sau đã gây sốt trên mạng xã hội vì sử dụng nước thánh và cầu nguyện trước khi ra sân trong những trận đấu quan trọng.
Bàn thờ trong phòng thay đồ của đội tuyển Argentina
Một trong những hình ảnh lan truyền mạnh mẽ nhất của World Cup lần này là bàn thờ được dựng lên trong phòng thay đồ của đội tuyển Argentina trước mỗi trận đấu. Bên cạnh hình ảnh nổi bật của Đức Mẹ Luján còn có hình ảnh của Đức Mẹ Tháo Gỡ Các Nút Thắt – một trong những lòng sùng kính được Đức Giáo Hoàng Phanxicô yêu mến nhất – và một bức tượng Thánh Expeditus, một trong những vị thánh được tôn thờ nhiều nhất ở đất nước này và là vị thánh bảo trợ cho những việc khẩn cấp.
Một giai thoại thú vị là, nhà thờ Balvanera ở Buenos Aires – nơi Thánh Expeditus được tôn kính đặc biệt – đã chật kín cờ Argentina và tín đồ sau chiến thắng của Argentina trong trận chung kết World Cup 2022.
Người ta cũng biết rằng tại trụ sở của Liên đoàn Bóng đá Argentina (AFA), nơi đội tuyển quốc gia tập luyện và lưu trú, có một nhà nguyện dành riêng cho Thánh Phanxicô Assisi, nơi diễn ra các Thánh lễ và thậm chí cả tang lễ cho các nhân vật bóng đá.
Trong trận chung kết World Cup này, Tây Ban Nha và Argentina sẽ tranh giành chiếc cúp vô địch, nhưng trận đấu cũng sẽ là cao đỉnh của một giải đấu mà đức tin đã đóng một vai trò rõ rệt—ngay cả trong bối cảnh những hạn chế về việc thể hiện tín ngưỡng trên sân cỏ. Ai lại không muốn chứng kiến lễ kỷ niệm này được lặp lại vào năm 2030?
Sứ điệp lúc đọc kinh Truyền tin của Đức Leo XIV
Vũ Văn An
13:55 19/07/2026

Theo tin Tòa Thánh, nhân ngày Chúa nhật 19 tháng 7, tại Quảng trường Tự do ở Castel Gandolfo, nơi ngài đang nghỉ hè, Đức Leo XIV đã cùng đông đảo tin hữu đọc kinh Truyền tin.
Như thường lệ, trước kinh Truyền Tin, ngài ngỏ lời cùng các tín hữu, dựa vào bài Tin Mừng trong thánh lễ hôm nay, rút ra bài học từ ba dụ ngôn được Thánh Matthêu thuật lại cho mỗi Kitô hữu và cho toàn thể Giáo Hội. Ngài nói:
"Đôi khi chúng ta mong đợi Chúa làm điều gì đó ngoạn mục; chúng ta muốn Người can thiệp từ trên cao, ngay lập tức nhổ tận gốc những mầm mống xấu xa." Nhưng đó không phải là cách của Người.
"Cách hành động của Chúa cũng phải trở thành cách sống của chúng ta, cả với tư cách cá nhân và với tư cách là Giáo Hội, giữa thực tại xung quanh chúng ta," ngài nói.
Và từ Tin Mừng hôm nay, chúng ta học được rằng cách hành động đó đòi hỏi chúng ta "phải rèn luyện tầm nhìn của mình để có thể phân biệt được điều tốt lành nảy mầm bất chấp bóng tối của sự ác, và tránh những phán xét vội vàng."
Sau đây là bản dịch đầy đủ bài suy niệm của Đức Giáo Hoàng:
~
Anh chị em thân mến, chúc Chúa Nhật vui vẻ!
Tiếp theo dụ ngôn người gieo giống, Chúa Giêsu tiếp tục nói với đám đông bằng một loạt hình ảnh: lúa mì tốt và cỏ dại, hạt cải và men trong bột (xem Mt 13:24–43).
Ba dụ ngôn ngắn này nhắc lại việc xuất hiện của Nước Thiên Chúa trong lịch sử, hoạt động của Nước Thiên Chúa trong đời sống con người, và cách Nước Thiên Chúa lớn lên, lan rộng và biến đổi thế giới từ bên trong. Qua những hình ảnh này, Chúa Giêsu cảnh báo chúng ta chống lại cám dỗ nghĩ rằng Thiên Chúa là một nhân vật quyền năng, áp đặt bằng vũ lực, chiếm đoạt và thống trị, hoặc đến một cách khải hoàn. Thay vào đó, Thiên Chúa ưa thích sự nhỏ bé, một dấu hiệu của tình yêu kín đáo của Người, nhờ đó Người để chúng ta tự do chấp nhận hoặc từ chối Người. Tình yêu của Người hiện diện ngay cả giữa cỏ dại, hoạt động một cách kín đáo và vô hình như hạt giống nhỏ nhất, và làm cho bột nở mà không gây ra tiếng động.
Thưa anh chị em, qua những dụ ngôn này, Chúa Giê-su bày tỏ điều quan trọng về cách thức Thiên Chúa hành động trong đời sống chúng ta và trong lịch sử. Đôi khi chúng ta mong đợi Thiên Chúa làm điều gì đó ngoạn mục; chúng ta muốn Người can thiệp từ trên cao, ngay lập tức nhổ tận gốc cỏ dại của sự ác. Chúng ta hình dung một Thiên Chúa mạnh mẽ và quyền năng, và thật không may, chúng ta cũng mô phỏng cách sống Kitô hữu và cách làm việc của Giáo hội theo hình ảnh này. Tuy nhiên, Nước Thiên Chúa lan rộng ngay cả giữa những cỏ dại, đòi hỏi chúng ta phải rèn luyện tầm nhìn để có thể phân biệt được điều tốt lành nảy mầm bất chấp bóng tối của sự ác, và tránh những phán xét vội vàng. Nó đến như một hạt giống nhỏ bé nhất và do đó đòi hỏi sự kiên nhẫn trong việc đồng hành cùng những quá trình này, để chúng ta có thể nhận ra nó trong những điều nhỏ nhặt của cuộc sống hàng ngày và trong sự giản dị của cuộc sống bình thường. Nó lớn lên một cách vô hình như men trong bột, và vì vậy chúng ta được giải thoát khỏi sự nản lòng và được mời gọi có đức tin ngay cả khi dường như Thiên Chúa vắng mặt. Trên thực tế, Người luôn ở cùng chúng ta, và tình yêu của Người luôn sẵn sàng giúp đỡ chúng ta.
Cách hành động của Thiên Chúa cũng phải trở thành cách sống của chúng ta, cả với tư cách cá nhân và với tư cách Giáo Hội, giữa thực tại xung quanh chúng ta. Chúng ta được mời gọi áp dụng cách tiếp cận lấy Tin Mừng làm trung tâm, không vội vàng chống đối người khác bằng những phán xét kiêu ngạo, không áp đặt bản thân bằng quyền lực và vũ lực, và không đánh mất niềm tin vào công việc của Thiên Chúa. Như Đức Hồng Y Ratzinger khi đó đã nói, đó là vấn đề phục tùng luận lý học của hạt giống – không phải là luận lý học của thành công và vĩ đại, mà là luận lý học của việc tự hạ mình xuống và phục vụ người khác (xem Bài phát biểu cho các Giáo lý viên và Giáo viên Tôn giáo, ngày 10 tháng 12 năm 2000). Bằng cách này, chúng ta sẽ trở nên như những hạt giống nhỏ bé của Tin Mừng nảy mầm, và như men của tình yêu biến đổi bột của thế giới.
Chúng ta hãy cầu xin Đức Trinh Nữ Maria, người đã biết cách đón nhận hạt giống Lời Chúa trong sự nhỏ bé của mình, nâng đỡ chúng ta trên hành trình và cầu bầu cho chúng ta.
Gặp gỡ thủ tướng Công Giáo đầu tiên của Anh trong 500 năm
Vũ Văn An
14:33 19/07/2026

Paul Vallely, trong bản tin ngày 16 tháng 7 năm 2026 của tạp chí America cho hay: Nước Anh sắp có thủ tướng Công Giáo đầu tiên sau hơn 500 năm. Không có người Công Giáo Rô-ma nào giữ chức vụ thủ tướng của vương triều Anh kể từ những năm 1550, khi Nữ hoàng Mary I cố gắng đảo ngược cuộc Cải cách Anh đã bắt đầu dưới triều đại của cha bà, Henry VIII. Điều đó sẽ thay đổi với việc Andy Burnham được bổ nhiệm vào ngày 20 tháng 7.
Trong những thế kỷ sau khi Mary qua đời, người Công Giáo Anh đã bị hạn chế nghiêm ngặt quyền tự do tín ngưỡng và các quyền dân sự nói chung. Vẫn còn trong bộ luật một điều khoản quy định rằng những người “theo đạo Công Giáo Rô-ma” không được phép “thừa kế, sở hữu hoặc hưởng thụ vương miện và quyền cai trị của Vương quốc này”. Nước Anh vẫn được định nghĩa cụ thể là một quốc gia theo Thệ Phản, mặc dù những người nắm giữ chức vụ công không còn phải tuyên thệ bác bỏ tín lý biến thể.
Do đó, không có gì đáng ngạc nhiên khi các thủ tướng tiền nhiệm đều thận trọng đối với đạo Công Giáo. Tony Blair thường xuyên tham dự Thánh lễ cùng vợ và các con theo đạo Công Giáo, nhưng đã đợi đến khi rời khỏi Phố Downing mới được tiếp nhận vào Giáo hội. Một thủ tướng gần đây hơn, Boris Johnson, mặc dù được rửa tội theo đạo Công Giáo từ nhỏ, nhưng đã được xưng tội theo đạo Anh giáo khi còn học ở trường Eton và sống một cuộc đời nổi tiếng là không sùng đạo trước khi lợi dụng một kẽ hở trong luật giáo hội để kết hôn với người vợ thứ ba tại Nhà thờ Westminster.
Ngược lại, ông Burnham—người hiện kế nhiệm Keir Starmer, một người công khai không theo tôn giáo nào—sinh ra và lớn lên trong gia đình Công Giáo và đã cho ba đứa con của mình học tại trường Công Giáo. Là một thành viên của Hạ viện, ông không phải lúc nào cũng bỏ phiếu phù hợp với giáo huấn của Giáo hội về các vấn đề như hôn nhân đồng tính và phá thai. Thật vậy, ông đã nhiều lần chỉ trích lập trường “khắc nghiệt và phán xét” của Giáo hội về quyền của người đồng tính và vào năm 2015 đã kêu gọi Đức Giáo Hoàng Phanxicô “đưa Giáo hội vào thế kỷ 21” về vấn đề hôn nhân đồng tính.
Nhưng quan điểm chính trị của ông khá phức tạp. Mặc dù ông đã bỏ phiếu chống lại việc siết chặt luật phá thai, nhưng ông đã làm phật lòng những người theo chủ nghĩa tiến bộ vào năm 2008 khi bỏ phiếu không thành công để duy trì yêu cầu pháp lý rằng các phòng khám thụ tinh trong ống nghiệm phải xem xét “nhu cầu có người cha”, điều này đã gây khó khăn hơn cho các cặp đôi đồng tính nữ trong việc tiếp cận các dịch vụ thụ tinh trong ống nghiệm. Và ông đã đặt câu hỏi về Dự luật Hỗ trợ Chết được đưa ra trước Hạ viện năm ngoái, mặc dù không rõ ràng dựa trên các nguyên tắc bảo vệ sự sống: Thay vào đó, ông nói rằng ông không thể ủng hộ nó khi các trung tâm chăm sóc người hấp hối đang thiếu kinh phí trầm trọng.
Ông Burnham chắc chắn không phải là một người Công Giáo từ nhỏ đã từ bỏ đức tin của mình, như một số người đã gợi ý. Tháng trước, khi tuyên thệ nhậm chức trở lại Quốc hội, ông đã chọn tuyên thệ trên Kinh Thánh Giêrusalem, bản dịch được sử dụng rộng rãi và phổ biến trong số các nghị sĩ Công Giáo khi tuyên thệ tại Hạ viện.
Người ta nói rằng ông thỉnh thoảng đi lễ và tự mô tả mình là người “không đặc biệt sùng đạo”. Gia đình ông theo đạo Công Giáo nhưng, ông nói, mượn một câu nói tiếng Scouse của mẹ mình, “chúng tôi không liếm bậc thềm bàn thờ”. Scouse là thuật ngữ thông tục để mô tả văn hóa của Liverpool, thành phố của Anh nơi hàng triệu người Công Giáo Ái Nhĩ Lan di cư đến trong thế kỷ 19 và 20. Ngày nay, khoảng 75% dân số khu vực này có tổ tiên là người Ái Nhĩ Lan, và thành phố vẫn gắn bó mật thiết về mặt văn hóa với đức tin Công Giáo. Quan trọng hơn cả, thủ tướng mới của Anh đã khẳng định vào năm 2015: “Giáo lý xã hội Công Giáo là nền tảng cho chính trị của tôi”.
Ông Burnham trẻ tuổi đã được giáo dục về giáo lý này từ rất sớm. Khi còn là một cậu bé giúp lễ, ông đã phải tranh giành với các anh trai mình để có được công việc đáng mơ ước là giữ đĩa đựng Mình Thánh dưới cằm những người rước lễ. Nhưng một trong những nhiệm vụ khác của ông lại để lại ấn tượng lâu dài hơn. Ông phải giám sát việc phát các bài giảng của Tổng giám mục Liverpool, Derek Worlock, được ghi âm lại và gửi đến các giáo xứ địa phương vào những Chúa nhật nhất định.
Đây là thời kỳ mà cuộc cách mạng kinh tế của Margaret Thatcher đang gây ra thiệt hại nặng nề cho các cộng đồng công nhân khi ngành công nghiệp nặng bị đóng cửa trên khắp miền bắc nước Anh. Bà đã đối đầu gay gắt với Liên đoàn Công nhân Mỏ Quốc gia trong cuộc tranh chấp gay gắt nhất trong lịch sử kỹ nghệ Vương quốc Anh. Tổng giám mục Worlock, người đã có mặt tại tất cả các phiên họp của Công đồng Vatican II, là người ủng hộ Tin Mừng xã hội: “Tôi có thể cầu nguyện cho linh hồn [người láng giềng] của tôi,” ngài từng nói, “nhưng tôi không thể quay lưng lại với cách sống của họ: hạnh phúc, tự do, thịnh vượng hay nghèo khó, nhà cửa, công việc của họ, vân vân.”
Các thành viên bảo thủ trong chính phủ Westminster đã quyết định rằng tổng giám mục là một người cấp tiến nguy hiểm - một phán quyết mà nhiều người ở Vatican đã đồng tình vì, trước đó, ngài đã kêu gọi Đức Giáo Hoàng Phaolô VI nới lỏng sắc lệnh cấm ngừa thai đối với các cặp vợ chồng. Ngài và Giám mục Anh giáo của Liverpool, David Sheppard, cùng nhau đóng vai trò quan trọng trong việc thu hẹp khoảng cách chia rẽ của thành phố, củng cố lòng tin xã hội và ủng hộ sự phát triển thịnh vượng của các cộng đồng địa phương. Hai giám mục đã viết một cuốn sách có tên Better Together: Christian Partnership in a Hurt City (Cùng nhau tốt hơn: Quan hệ đối tác Kitô giáo trong một thành phố bị tổn thương) và trở nên thân thiết đến mức người ta nói rằng họ đã đảo ngược Phong trào Cải Cách trong một thành phố đơn nhất.
Tổng Giám mục Worlock đã tạo ấn tượng sâu sắc đối với chàng trai trẻ Andy Burnham. Phần lớn các giáo viên tại trường Công Giáo của Burnham đều thấy sự hiện thân chính trị của Tin Mừng xã hội của ông trong đảng Lao động Anh. Ông Burnham nói: "Đã có, và vẫn còn, một sự tương đồng trực tiếp giữa những gì tôi học được ở trường và nhà thờ với các giá trị của đảng Lao động."
Là một người hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt, ông Burnham ủng hộ câu lạc bộ Everton, đội bóng luôn tồn tại dưới cái bóng của đội bóng thành công hơn của thành phố, Liverpool. Một trong những câu nói cửa miệng ưa thích của chính trị gia này là ông cho rằng ba định chế đã định hình nên con người ông: Câu lạc bộ bóng đá Everton, Đảng Lao động và Giáo Hội Công Giáo. “Theo thứ tự đó,” ông thường nói đùa. Nghiêm túc hơn, ông từng nói thêm: “Tôi luôn cảm thấy có một mối liên hệ giữa ba điều này về mặt bản sắc, đó là về người yếu thế, tinh thần đoàn kết và các giá trị.”
Nhà bình luận chính trị thân cận nhất với ông Burnham, Patrick Maguire của tờ London Times, cho biết thông điệp của Giáo hoàng nói lên rõ nhất mối quan hệ của ông Burnham với đức tin của mình là thông điệp “Rerum Novarum” của Đức Giáo Hoàng Leo XIII, được ban hành năm 1891, thiết lập nền tảng của giáo lý xã hội Công Giáo với sự nhấn mạnh vào việc cân bằng quyền lợi của người lao động và quyền lợi cũng như trách nhiệm của giai cấp tư bản ngày càng lớn mạnh. Nhưng theo ông Maguire, chính trị của ông Burnham xuất phát từ kinh nghiệm chứ không phải từ những lý thuyết thần học trừu tượng.
Tháng trước, bài phát biểu quan trọng đầu tiên của ông trên cương vị thủ tướng tương lai tràn ngập những âm hưởng của giáo huấn xã hội Công Giáo, đặc biệt là sự tôn trọng phẩm giá con người và tầm quan trọng của việc cân bằng giữa tình liên đới và nguyên tắc phụ đới trong việc theo đuổi lợi ích chung.
Ông Burnham đã vạch ra một chương trình tái thiết kinh tế và tái công nghiệp hóa, với một sự “tái cân bằng quyền lực” lớn, chuyển một phần quan trọng hoạt động của Phủ Thủ tướng từ London sang Manchester, thành phố phía bắc mà ông từng là thị trưởng cho đến gần đây – và nơi tốc độ tăng trưởng kinh tế đã gấp đôi so với phần còn lại của Vương quốc Anh dưới thời ông lãnh đạo. Manchester sẽ trở thành trung tâm chính trị mới cho sự lan tỏa của quá trình phục hồi kinh tế đến các vùng bị bỏ quên khác.
Đề xuất chuyển giao quyền lực lớn từ Westminster của ông không chỉ đơn thuần là một cuộc cải cách quản lý. Nó khôi phục quyền tự chủ cho những người bị gạt ra ngoài lề chính trị, phù hợp với sự nhấn mạnh của Công Giáo rằng mỗi người, được tạo dựng theo hình ảnh của Chúa, đều có phẩm giá vốn có. Nó thể hiện sự hiểu biết sâu sắc của hiến chế mục vụ của Công đồng Vatican II, “Gaudium et Spes”, với sự nhấn mạnh rằng các định chế chính trị tồn tại vì con người, chứ không phải ngược lại. Cũng như thông điệp “Centesimus Annus” của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, thông điệp này liên kết phẩm giá con người với sự tham gia vào đời sống xã hội và chính trị. Và nó nhắc lại sự nhấn mạnh của Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong “Fratelli Tutti” rằng không một dân tộc hay khu vực nào nên bị đối xử như những người có thể bị bỏ rơi hoặc “bị tụt hậu” bởi các hệ thống kinh tế hoặc chính trị.
Cam kết của ông Burnham về việc xây dựng nhiều nhà cho người nghèo hơn bất cứ thời điểm nào trong 50 năm qua thừa nhận một yêu cầu cơ bản khác của phẩm giá con người. Tương tự như vậy là kế hoạch giảm chi tiêu phúc lợi của chính phủ “một cách công bằng và bền vững” – trái ngược với những nỗ lực thất bại của chính phủ Starmer. Quyết tâm của ông rằng giáo dục nghề nghiệp nên được coi trọng ngang bằng với giáo dục học thuật rất phù hợp với “Laborem Exercens”, nơi Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II tuyên bố rằng phẩm giá của lao động bắt nguồn từ phẩm giá của người lao động, chứ không phải từ địa vị xã hội hay năng suất kinh tế của họ.
Việc chuyển các quyết định quan trọng của chính phủ ra khỏi London là một ví dụ điển hình của nguyên tắc phụ đới cổ điển, là liều thuốc giải cho cám dỗ nhà nước thâu tóm những nhiệm vụ có thể được thực hiện tốt ở cấp thấp hơn – một cám dỗ mà Đức Giáo Hoàng Piô XI lên án trong “Quadragesimo Anno” là “một điều ác nghiêm trọng”. Tuyên bố của ông Burnham rằng “tăng trưởng không thể được điều khiển từ trên xuống dưới [mà] chỉ có thể được nuôi dưỡng từ dưới lên trên” là một biểu thức thế tục của điều này.
Trụ cột lớn khác của giáo huấn xã hội Công Giáo bên cạnh nguyên tắc phụ đới là tình liên đới. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II khẳng định trong “Sollicitudo Rei Socialis” rằng đây “không phải là cảm giác thương hại mơ hồ hay đau buồn hời hợt trước những bất hạnh” của người khác mà “ngược lại… là một quyết tâm vững chắc và kiên trì cống hiến hết mình cho… lợi ích chung” – một khái niệm quan trọng khác trong giáo huấn xã hội Công Giáo. Điều này củng cố mong muốn của ông Burnham về “tăng trưởng kinh tế ở mọi khu vực và hy vọng trong mọi trái tim” và về một nền chính trị ít đối đầu hơn.
Và lời hứa của ông về “sự kiểm soát công cộng lớn hơn đối với các dịch vụ thiết yếu”—nước, năng lượng, nhà ở và vấn đề giao thông vận tải – phản ánh một trong những chủ đề nhất quán nhất của các giáo hoàng. Các đức Leo XIII, Pi-ô XI, Gio-an XXIII, Gio-an Phao-lô II, Bê-nê-đic-tô XVI và Phan-xi-cô đều ủng hộ thị trường tự do, với mức độ nhiệt tình khác nhau, nhưng tất cả đều nhấn mạnh rằng “việc sắp xếp đúng đắn đời sống kinh tế không thể để cho sự cạnh tranh tự do giữa các thế lực quyết định” và rằng “chính phủ phải can thiệp khi công lý đòi hỏi điều đó”. Đức Giáo Hoàng hiện tại, Leo XIV, đã tuyên bố rằng “nền kinh tế và doanh nghiệp có thể và phải là động lực của sự hòa nhập và công lý”.
Andy Burnham là một chính trị gia lôi cuốn hơn nhiều so với thủ tướng Anh sắp mãn nhiệm. Ông nói ngôn ngữ gần gũi với đời sống thường nhật. Ông sẽ tránh sử dụng ngôn ngữ thần học cũng như ngôn ngữ ý thức hệ. Vốn từ vựng của ông mang tính đạo đức, định hình chính trị theo các khía cạnh công bằng, phẩm giá và sự thuộc về. Nhưng nguồn gốc của nó rất rõ ràng.
Cái chết xứng với nhân phẩm là một lời hát nhân ngư: Nó dẫn đến thảm họa
Vũ Văn An
14:56 19/07/2026

Charles Collins, Tổng biên tập của tạp chí Crux Now, trong bản tin ngày 12 tháng 7 năm 2026, nhận định rằng: “Cái chết xứng với nhân phẩm” là một lời hát nhân ngư: Nó dẫn đến thảm họa
“Không ai cố giết bạn cả. Bạn đang ở bệnh viện Nottingham. Chúng tôi ở đây để giúp bạn.”
Đây là những lời tôi nghe được cách đây gần chính xác ba năm tại Bệnh viện Thành phố Nottingham, ngay sau khi tôi được cấy máy tạo nhịp tim.
Bác sĩ đã trả lời tôi sau khi tôi nói, “Cứ làm đi cho xong chuyện. Giết tôi đi. Tôi mệt mỏi vì phải chờ đợi rồi.”
Tôi không ngại thừa nhận rằng tôi tin chắc họ thực sự đang cố giết tôi.
Vào đầu tháng 5 năm 2023, bạn thấy đấy, tôi bị đột quỵ xuất huyết não nghiêm trọng – đó là thuật ngữ chuyên môn – và là một trường hợp bất thường.
Điều đó thật bất thường vì nguyên nhân là do chứng phình động mạch do nhiễm trùng nội tâm mạc, có thể được kích hoạt sau một cuộc phẫu thuật nhỏ khác mà tôi đã trải qua vào tháng Hai cùng năm đó.
Điều bất thường nữa là tôi đã sống sót để kể lại câu chuyện.
Tôi nghĩ về điều này bởi vì việc hỗ trợ tự tử lại đang được tranh luận ở Anh, nơi tôi đã sống mười năm.
Dự luật đã được Hạ viện thông qua năm ngoái nhưng đã bị bác bỏ tại Thượng viện.
Những người ủng hộ hỗ trợ tự tử thường lập luận rằng nó cho phép mọi người “chết một cách xứng nhân phẩm”. Nhóm chính ủng hộ dự luật này được gọi là Chiến dịch vì Phẩm giá khi Chết.
Không có điều gì như vậy, không phải như những người ủng hộ dự luật này tưởng tượng – Chúa phù hộ họ – hoặc như họ nói, khi họ lấy một từ ngữ đẹp đẽ cho một điều cần thiết, và biến nó thành một lời dụ dỗ.
Nó nghe thật ngọt ngào trong tai một số người, giống như bài hát của những sinh vật thần thoại, giọng hát của chúng có thể dẫn các thủy thủ đến thảm họa.
Tôi không nhớ gì về những gì mình sắp kể lại, nhưng đã được những người chăm sóc kể lại khi cuối cùng tôi bắt đầu hồi phục và dần lấy lại được chút tỉnh táo.
Tôi được kể rằng trước ca phẫu thuật tim hở, tôi đã cầu xin đừng đưa mình trở lại “phòng mổ”, nói rằng tôi thà chết còn hơn.
Ca phẫu thuật tim hở diễn ra một tuần sau ca can thiệp mạch máu. Tôi đã trải qua nó, nhưng cho đến nay, tôi không nhớ gì cả.
Sau các ca phẫu thuật, tôi có thể nhìn thấy ngực mình, và chắc chắn trông như thể ai đó đã cố gắng giết tôi; và các bệnh viện cũng là các trường đại học, và tôi nghi ngờ về sự trẻ trung đáng ngạc nhiên của đội ngũ nhân viên.
Thực tế, tôi có rất ít ký ức về 2 tháng rưỡi tôi ở các bệnh viện ở Nottingham. Tôi đã hôn mê hai lần trong nhiều tuần, và tôi ở trong trạng thái mê sảng khi tỉnh táo. Tôi được kể rằng, trong những khoảng thời gian tỉnh táo tương đối, tôi đã nói rằng tôi thà chết còn hơn là bị điên.
Tôi mừng vì các bác sĩ lúc đó không có cách nào hợp pháp để đáp ứng những yêu cầu được cho là của tôi.
Sau 2 tháng rưỡi ở Nottingham, tôi đã trải qua 2 tháng rưỡi nữa ở các bệnh viện tại Leicester, và tôi vẫn nhớ rõ những gì đã xảy ra.
Tôi không thể ngồi dậy và thậm chí không thể ngồi xe lăn. Hàng ngày, nhân viên y tế phải lau người cho tôi bằng một miếng vải, và tôi phải học lại cách ăn uống, vì trước đó tôi được nuôi ăn qua ống thông mũi trong nhiều tháng.
“Thức ăn bình thường” có thể rất ngon nếu bạn đã lâu không được ăn, nhưng cơ thể bạn chưa quen với nó. Việc liên tục nôn mửa lên người và nhân viên – rồi phải được họ lau chùi và thay quần áo – không phải là điều tồi tệ nhất.
Những loại thực phẩm mới cũng có thể gây ra các biến chứng khác, đặc biệt nếu bạn bị nhiễm trùng do vi khuẩn dai dẳng. Gần như mỗi ngày, một nhân viên y tế phải dọn chất thải trên giường, nâng tôi dậy, tắm rửa và thay quần áo mới cho tôi.
Thật là nhục nhã.
Tôi đã xin lỗi và bật khóc, cầu xin họ tha thứ vì đã bắt họ phải dọn dẹp phân lỏng của tôi.
“Không cần phải xin lỗi đâu,” tôi nghe đi nghe lại, “ông đang không khỏe.”
Tôi phải nói với bạn – và tôi hy vọng mình đã thành thật để giành được sự tin tưởng của bạn – rằng đã có những lúc tôi muốn chết, hoặc ít nhất là nghĩ rằng thế giới sẽ tốt đẹp hơn nếu không có tôi.
Tôi thật may mắn.
Khi đến Leicester, tôi đã có thể nói chuyện bình thường. Khi rời bệnh viện, tôi đã có thể đi lại bình thường. Sự hồi phục của tôi “đáng chú ý” và thậm chí là “tuyệt vời” theo lời các bác sĩ.
Phần lớn thời gian ở bệnh viện Leicester tôi dành để xem TV, vì việc hồi phục sau đột quỵ thực sự không quan trọng lắm – phần lớn sự hồi phục của tôi là về thể chất và bao gồm việc học cách đi lại.
Những người khác trong phòng bệnh đó không bao giờ có thể nói chuyện rõ ràng hoặc đi lại được nữa. Cuộc sống của họ đã thay đổi theo những cách mà cuộc sống của tôi không bị ảnh hưởng.
“Cái chết xứng với nhân phẩm” có thể là một tiếng hát nhân ngư đầy sức mạnh.
Một trong những bộ phim tôi xem trên TV là "The Exorcist" (Kẻ Trừ Tà). Một câu nói của Cha Merrin (do Max von Sydow thủ vai) với Cha Karras (do Jason Miller thủ vai) đã gây ấn tượng mạnh với tôi: Ông ấy đang thảo luận về điều gì khiến lũ quỷ chiếm hữu một cô gái vô tội – điều “tốt” nào có thể đến từ việc đó, từ quan điểm của chúng, chúng “được” gì từ việc đó.
“Tôi nghĩ mục đích là để khiến chúng ta tuyệt vọng. Để thấy mình như… động vật và xấu xí. Để khiến chúng ta từ chối khả năng rằng Chúa có thể yêu thương chúng ta,” Merrin nói.
Không chỉ có lũ quỷ.
Sự tuyệt vọng là điều chúng ta phải đối diện khi cơ thể ta sẽ luôn thất bại hoặc phản bội chúng ta – điều đó sẽ luôn xảy ra, theo thời gian – khi bệnh tật khiến chúng ta phải đối diện với sự hữu hạn của cuộc sống.
Điều quan trọng là các bác sĩ của chúng ta nhận ra và hiểu điều này, ngay cả khi họ không theo tôn giáo nào, và chúng ta cũng cần nhận ra và hiểu điều đó.
Tất cả chúng ta rồi sẽ phải đối diện với cái chết, một ngày nào đó – chúng ta là người hữu hạn – và khi đó, chúng ta vẫn là con người, ngay cả khi chúng ta không còn bất cứ điều gì mà những người ủng hộ dự luật của Anh và các biện pháp tương tự khác trên thế giới coi là “nhân phẩm”.
Đặc biệt là lúc đó.
“Không ai đang cố giết bạn. Chúng tôi ở đây để giúp bạn.”
Đó là điều mà mọi người xứng đáng được nghe – cần được nghe – mỗi lần, từ tất cả chúng ta.
Đặc biệt là điều họ cần được nghe từ những người chăm sóc họ trong bệnh viện – tất cả họ – mỗi lần.
Đức Hồng Y Zuppi bắt đầu sứ mệnh tại Ukraine, cầu nguyện cho chiến tranh chấm dứt
Đặng Tự Do
16:18 19/07/2026
Đức Hồng Y Matteo Zuppi, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Ý, gọi tắt là CEI, đã bắt đầu chuyến thăm bốn ngày tới Ukraine với điểm dừng chân tại trung tâm giam giữ Zakhid-1 ở vùng Lviv, nơi giam giữ các tù nhân bị bắt khi chiến đấu cho quân đội Nga. Mang theo quà tặng và thông điệp từ Đức Giáo Hoàng Lêô XIV, ngài nói với họ: "Đức Giáo Hoàng đang cầu nguyện cho các bạn" và bày tỏ hy vọng rằng họ sẽ được "sớm trở về nhà".
Đức Hồng Y Matteo Maria Zuppi đã mang ba món quà đến cho các tù nhân tại Zakhid-1, một trung tâm giam giữ ở vùng Lviv của Ukraine, nơi giam giữ những binh lính bị bắt khi chiến đấu cho quân đội Nga: một móc chìa khóa, với hy vọng rằng "sớm thôi các bạn sẽ móc chìa khóa nhà mình vào đó, để có thể mở cửa trước và ôm những người thân yêu"; một tấm ảnh Salus Populi Romani hay Đức Bà Là Phần Rỗi Của Dân Rôma, "đối với người Kitô hữu, đó là hình ảnh Đức Mẹ, nhưng đối với tất cả mọi người, đó là hình ảnh của niềm hy vọng"; và một bức ảnh của Đức Giáo Hoàng Lêô XIV, người "đã phái tôi đến đây để nói với các bạn rằng ngài đang cầu nguyện cho hòa bình và cho chiến tranh chấm dứt."
Chuyến thăm này đánh dấu sự khởi đầu cho sứ mệnh thứ hai của Hồng Y Zuppi tới Ukraine trong thời chiến. Sứ mệnh đầu tiên của ngài, vào tháng 6 năm 2023 theo yêu cầu của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, bao gồm các cuộc gặp tại Kyiv với Tổng thống Volodymyr Zelenskiy và các nhà lãnh đạo chính trị và Giáo hội khác trước khi tiếp tục đến Mạc Tư Khoa, Washington và Bắc Kinh. Sứ mệnh nhân đạo đó nhằm thể hiện sự gần gũi của Giáo hội với những người bị ảnh hưởng bởi chiến tranh đồng thời hỗ trợ các nỗ lực hồi hương trẻ em Ukraine bị trục xuất, tạo điều kiện trao đổi tù binh và hồi hương những người đã thiệt mạng.
Trước khi đến Kyiv, Hồng Y Zuppi, cùng với Sứ thần Tòa Thánh, Đức Tổng Giám Mục Visvaldas Kulbokas, và Đại sứ Ukraine tại Tòa Thánh Andrii Yurash, đã thăm trung tâm giam giữ, ghé thăm khu nhà ở, nhà nguyện và phòng y tế của các tù nhân. Đại sứ Yurash cho biết cơ sở này tuân thủ các tiêu chuẩn quốc tế và mở cửa cho du khách muốn kiểm tra điều kiện giam giữ tù nhân.
Một bản báo cáo chi tiết do tờ Avvenire của Ý cung cấp đã thuật lại chuyến thăm của Hồng Y, trong đó ngài đã chào hỏi hàng chục tù nhân đến từ hơn 50 quốc gia, trò chuyện với họ bằng tiếng Pháp hoặc tiếng Tây Ban Nha và lắng nghe ngắn gọn câu chuyện của họ. Với một tù nhân 25 tuổi bị mất một chân, ngài bày tỏ sự quan tâm và hy vọng rằng người này sẽ sớm nhận được chân giả.
Đức Giáo Hoàng cầu nguyện cho tất cả mọi người và chấm dứt chiến tranh.
Nhắc lại mục đích chuyến thăm của mình, Hồng Y Zuppi nói với các tù nhân: "Đức Giáo Hoàng Lêô đã phái Sứ thần Tòa Thánh và tôi đến đây để mang đến cho các bạn niềm hy vọng. Ngài đang cầu nguyện cho các bạn, để chiến tranh sớm kết thúc và các bạn có thể trở về nhà."
Tự tay trao quà, ngài giải thích ý nghĩa của chiếc móc khóa: "Đức Giáo Hoàng đã nhờ tôi mang đến cho các bạn chiếc móc khóa này. Tôi hy vọng rằng chẳng bao lâu nữa các bạn sẽ dùng nó để móc chìa khóa nhà mình... Hôm nay chúng tôi muốn nói với các bạn rằng hãy hướng về tương lai với niềm hy vọng - rằng các bạn sẽ trở về nhà, rằng chiến tranh sẽ kết thúc. Và chúng tôi tha thiết cầu nguyện cho chiến tranh sớm kết thúc."
Kết thúc bằng lời cầu nguyện trong nhà nguyện của trại, Hồng Y Zuppi nói: "Chúng ta hãy cầu nguyện để các con sớm tìm được đường về nhà, để tất cả những điều này kết thúc, và để các con bắt đầu một cuộc sống mới." Chỉ vào trái tim mình, ngài nói thêm: "Chúng ta phải xua đuổi mọi điều ác. Chúa luôn ban cho chúng ta hy vọng. Chúng ta đừng bao giờ để điều ác lớn lên trong mình, và Chúa sẽ luôn giúp chúng ta chiến thắng nó."
Source:Vatican News
Pakistan: Hành động liên tôn giáo ngăn chặn bạo lực nhằm vào một gia đình Kitô giáo
Đặng Tự Do
16:19 19/07/2026
Các lãnh đạo tôn giáo, chính quyền địa phương và mạng lưới cộng đồng đã giúp ngăn chặn bạo lực đám đông ở Karachi sau những cáo buộc vô căn cứ về việc xúc phạm kinh Koran.
Sự can thiệp nhanh chóng của chính quyền địa phương, các lãnh đạo Hồi giáo, sinh viên từ các trường dòng Hồi giáo và các thành viên cộng đồng đã giúp ngăn chặn bạo lực đối với một gia đình Kitô giáo ở Karachi sau khi những cáo buộc vô căn cứ về việc xúc phạm kinh Koran gây ra căng thẳng.
Trả lời phỏng vấn Vatican News, Naeem Yousaf Gill, Giám đốc điều hành của Ủy ban Công Giáo vì Hòa bình và Công lý tại Pakistan, cho biết phản ứng tại Baldia Town vào ngày 9 tháng 7 đã chứng minh hành động kịp thời và sự hợp tác liên tôn có thể giúp ngăn chặn thảm kịch, đồng thời cảnh báo rằng các Kitô hữu ở Pakistan vẫn cảm thấy dễ bị tổn thương mỗi khi xuất hiện những cáo buộc báng bổ.
Theo Gill, các báo cáo cho biết "ai đó đã gửi một trang kinh Koran bị xúc phạm đến một chủ cửa hàng địa phương." Trang kinh này được tường trình có chứa ảnh của một người đàn ông Công Giáo, Azeem Javed, và mẹ của ông, là n n cư dân của khu Qazafi ở thị trấn Baldia. Ngay sau đó, "một đám đông bạo lực đã bao vây nhà của Azeem"
Gill giải thích rằng tình hình đã được kiểm soát vì "chính phủ và chính quyền đã kịp thời hành động và bảo đảm với những người biểu tình rằng cảnh sát sẽ tiến hành điều tra kỹ lưỡng và truy tìm thủ phạm." Kết quả là, "cuộc biểu tình đã bị chấm dứt."
Ông Gill thừa nhận rằng sự can thiệp của các lãnh đạo tôn giáo Hồi giáo, sinh viên từ các trường dòng Hồi giáo và các chính trị gia địa phương nhằm bảo vệ các gia đình Kitô giáo là điều không ngờ tới.
"Sự việc đã được đón nhận và đánh giá cao một cách bất ngờ," ông nói, bày tỏ hy vọng rằng sự việc "sẽ dần dần mở đường cho việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp giữa các cộng đồng."
Đối với Gill, những sự kiện ở thị trấn Baldia nhấn mạnh tầm quan trọng của khả năng lãnh đạo quyết đoán trong những thời điểm khủng hoảng.
"Được biết, nếu chính quyền và giới lãnh đạo tôn giáo có những hành động ôn hòa và khôn ngoan, những vụ việc như ở Jaranwala, Gojra có thể tránh được", ông nói, đề cập đến các vụ bạo lực chống lại người Kitô giáo trước đây ở Pakistan.
Bất kể đã đạt được một kết quả hòa bình, Gill cảnh báo không nên hiểu vụ việc này như bằng chứng cho thấy sự thay đổi rộng hơn trong thái độ đối với pháp quyền.
"Chỉ với một vụ việc đơn lẻ, chúng ta không thể khẳng định rằng sự tôn trọng pháp luật đang trở nên mạnh mẽ hơn. Còn quá sớm để kết luận," ông nói.
Ông nhấn mạnh rằng các cộng đồng Kitô giáo vẫn vô cùng lo lắng mỗi khi có cáo buộc phạm thượng.
Ông nói: "Cộng đồng Kitô giáo cảm thấy không được bảo vệ và dễ bị tổn thương ở Pakistan do những vụ việc lặp đi lặp lại. Lời buộc tội nhắm vào một người; tuy nhiên, nếu người bị buộc tội là người Kitô giáo, cả cộng đồng phải trả giá."
"Sẽ cần thời gian để khôi phục lại niềm tin của cộng đồng," ông nói thêm.
Giá trị của các mối quan hệ
Gill giải thích rằng Ủy ban Công Giáo vì Hòa bình và Công lý đã có thể phản hồi nhanh chóng nhờ vào các mối quan hệ lâu đời trong cộng đồng địa phương.
Ông kể lại rằng một cựu nhân viên sống cùng phố đã báo cho điều phối viên của Ủy ban, người này ngay lập tức liên hệ với chính quyền địa phương, bao gồm cả Phó Chủ tịch Quốc hội Naveed, cũng như "các nhà chức trách khác và các giáo sĩ cùng chí hướng".
Ông nói thêm rằng Ủy ban đã "tổ chức các hội thảo về sự hòa hợp giữa các tôn giáo trong khu vực đó" trong nhiều năm và đã "xây dựng được mạng lưới quan hệ tốt với cộng đồng đa số".
"Sáng kiến đó đã đóng vai trò tích cực trong việc huy động nhiều người tốt tham gia bảo vệ cộng đồng Kitô giáo," ông nói.
Đối với Gill, câu chuyện này là một ví dụ cụ thể về tầm quan trọng của đối thoại giữa các cộng đồng tôn giáo.
"Đối thoại liên tôn có ý nghĩa rất lớn. Cần phải tiếp tục duy trì nó. Nó sẽ phá vỡ các rào cản," ông nói.
Nhìn về phía trước, Gill kêu gọi nâng cao nhận thức cộng đồng hơn nữa để giúp ngăn chặn những cáo buộc báng bổ leo thang thành bạo lực.
Ông nói: "Chính phủ nên khởi động một chiến dịch nâng cao nhận thức bằng mọi cách", đồng thời lưu ý rằng "một chiến dịch như vậy chưa từng được thực hiện".
Ông đề xuất rằng "thông qua sách giáo khoa, phim truyền hình, mạng xã hội và tin nhắn ngắn, mọi người nên được chuẩn bị để hành động khôn ngoan trong những tình huống như vậy."
Trong khi hoan nghênh việc giải quyết hòa bình tại Karachi, Gill nhắc nhở cộng đồng quốc tế rằng nhiều Kitô hữu ở Pakistan vẫn tiếp tục phải chịu đựng sự phân biệt đối xử.
"Người Công Giáo ở Pakistan đang sống một cuộc sống khó khăn," ông nói. "Họ phải đối mặt với sự phân biệt đối xử, sỉ nhục và thù hận trong mọi lĩnh vực của cuộc sống. Họ vẫn đang đấu tranh để sống một cách có phẩm giá."
Khi suy ngẫm về việc liệu vụ việc có mang lại hy vọng hay không, Gill đã lưu ý một sự khác biệt quan trọng giữa các vùng.
"Vụ việc cụ thể này xảy ra ở tỉnh Sindh," ông nói. "Sindh là một xã hội khoan dung hơn so với Punjab. Hầu hết các vụ tấn công bạo lực nhằm vào người Kitô giáo đều xảy ra ở Punjab."
Source:Vatican News
Traditionis Custodes: ‘Thừa thãi’, tai hại và tự hủy hoại bản thân
Đặng Tự Do
16:20 19/07/2026
Michael Haynes là một nhà báo người Anh thuộc Đoàn báo chí Tòa Thánh. Ông hiện là phóng viên thường trú tại Vatican của tờ Catholic Herald. Ông vừa có bài tường thuật nhan đề " Traditionis Custodes: ‘Superfluous’, devastating and self-defeating", nghĩa là "Tự Sắc Traditionis Custodes là ‘Thừa thãi’, tai hại và tự hủy hoại bản thân".
Đã năm năm kể từ khi Đức Giáo Hoàng Phanxicô ban hành sắc lệnh Traditionis Custodes và tuyên bố rằng Nghi thức mới (Novus Ordo) là "biểu hiện độc nhất vô nhị của luật cầu nguyện (lex orandi) của Nghi thức Rôma". Trong những năm tiếp theo, Giáo hội đã rơi vào một kỷ nguyên hỗn loạn và xung đột mới, với các cộng đồng truyền thống phải chịu những hạn chế dường như tùy tiện và một số lượng lớn người Công Giáo khẳng định rằng họ cảm thấy mình là thành viên hạng hai của Giáo hội.Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định những hạn chế của ngài là cần thiết dựa trên kết quả một cuộc khảo sát do Bộ Giáo lý Đức tin thực hiện, nhưng những tiết lộ về phản hồi từ hàng giám mục toàn cầu cho thấy rằng không có hạn chế nào như vậy là cần thiết hoặc thậm chí được coi là hữu ích. Trên thực tế, hoàn toàn ngược lại.
Những hậu quả tai hại của văn kiện này đến mức hiện nay ngày càng có nhiều giám mục liên tục than phiền về việc áp đặt những hạn chế như vậy và lên tiếng kêu gọi Đức Giáo Hoàng Lêô XIV quay trở lại với thể chế do Bênêđíctô XVI thiết lập trong Summorum Pontificum.
"Tôi tin rằng chúng ta nên quay trở lại với Summorum Pontificum, văn kiện mà đa số các giám mục đều đánh giá tích cực về tác động của nó đối với đời sống phụng vụ trong giáo phận của họ," Giám mục Marian Eleganti OSB nói với tôi. "Cái gọi là Vetus Ordo ngày nay chỉ là một nghi thức trong số nhiều nghi thức khác và nên được đối xử như vậy. Nó không phải là biểu hiện của một đức tin lạc hậu, bác bỏ cuộc cải cách phụng vụ và các văn kiện khác của Công đồng."
Thật vậy, Traditionis Custodes, đã được Huynh Đoàn Thánh Piô X viện dẫn như một yếu tố then chốt trong quyết định phong chức giám mục mới trái với ý muốn của Đức Giáo Hoàng. Mặc dù có nhiều tranh luận gay gắt về Huynh Đoàn này trong Giáo hội, nhưng không thể phủ nhận thực tế rằng SSPX coi việc tiếp tục thực thi Traditionis Custodes là lý do chính đáng cho hành động của mình.
Nhấn mạnh khía cạnh này, Hồng Y Gerhard Müller nói với tôi tuần này rằng, nhờ có Traditionis Custodes, SSPX có thể khẳng định rằng họ "bị bách hại vì lòng trung thành với Thánh lễ truyền thống chứ không phải vì hành vi ly giáo là phong chức giám mục mà không có sự đồng thuận của người kế vị Thánh Phêrô, là nguyên tắc và nền tảng vĩnh viễn của sự thống nhất trong Giáo hội hữu hình."
"Nó thừa thãi và mở ra những mặt trận mới không phải về các vấn đề giáo điều mà chỉ về kỷ luật phụng vụ," Đức Hồng Y Müller nói về tự sắc ban hành năm 2021 của Đức Phanxicô.
Tiến sĩ Peter Kwasniewski, nhà thần học và tác giả nổi tiếng, cũng đồng tình với quan điểm của Hồng Y. Ngài nói với tôi: "Không còn nghi ngờ gì nữa, Tự Sắc này là một yếu tố góp phần làm cho SSPX xa rời Rôma hơn." Tuy nhiên, ông cảnh báo không nên quá coi trọng sắc lệnh này trong vấn đề SSPX.
"Trên thực tế," Kwasniewski nói, "mặc dù Đức Phanxicô đã hào phóng với Huynh Đoàn trong việc ban phát các đặc ân, nhưng từ quan điểm của họ, triều Giáo Hoàng của Đức Thánh Cha Phanxicô là một thảm họa hoàn toàn, một cơn ác mộng về giáo lý, và là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy Giáo hội đã lạc lối sau Công đồng Vatican II, và rằng Chúa đang kêu gọi họ giữ vững lòng trung thành trước một sự bội giáo không thể tưởng tượng nổi."
Đối với nhiều người ngồi trong nhà thờ và ở bàn thờ, lý do được đưa ra để Vatican ban hành Tự Sắc Traditionis Custodes vẫn tiếp tục gây khó hiểu như ngày nó được ban hành, đặc biệt là sau những tiết lộ rằng lý do mà Vatican đưa ra không phù hợp với thực tế.
"Theo tôi, Tự Sắc Traditionis Custodes càng làm suy yếu thêm niềm tin của người Công Giáo vào các nhà lãnh đạo của họ, những người dường như ngày càng xa rời thực tế, bị chi phối bởi ý thức hệ, thậm chí hoài cổ về những năm 1970", Kwasniewski nói.
Sau khi theo dõi sát sao tác động của văn kiện này, Kwasniewski nhận định rằng sắc lệnh tự ban hành "đã khơi mào một loạt các luận điểm biện hộ từ phía truyền thống, làm lu mờ và bác bỏ hoàn toàn các lập luận ủng hộ cải cách của Công đồng. Hành động của Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã phản tác dụng một cách nghiêm trọng hơn bất kỳ hành động nào khác của Đức Giáo Hoàng trong lịch sử."
Việc hủy bỏ các Thánh lễ truyền thống đã gây ra gánh nặng đặc biệt cho những người tìm cách nuôi dưỡng đời sống tâm linh của mình thông qua các nghi thức cổ xưa, khi hết Thánh lễ này đến Thánh lễ khác đột ngột bị ra lệnh ngừng lại mặc dù thường được cử hành trong nhiều năm mà không gặp vấn đề gì.
Ngoài ra còn có tác động tai hại đến mối quan hệ giữa người chăn chiên và đàn chiên. Theo Kwasniewski, Tự Sắc Traditionis Custodes đã gây ra "một làn sóng hoài nghi và thậm chí là giận dữ khác đối với các giám mục, dường như họ là những người quản lý trung gian trong sự suy tàn của Giáo hội, những người sẵn sàng dập tắt một số cộng đồng năng động nhất dưới sự chăm sóc của họ."
Nhưng Tự Sắc này cũng đã gây ra tác động tàn khốc đối với các linh mục. Các linh mục được thụ phong sau ngày 16 tháng 7 năm 2021 phải xin phép để cử hành nghi thức phụng vụ được Giáo hội trân trọng trong nhiều thế kỷ, và quyền cử hành nghi thức cũ của các linh mục đã đột ngột bị thu hồi. Các biện pháp trừng phạt này đã ảnh hưởng đến cả giáo dân và giáo dân, và nhiều linh mục giáo phận đã than thở về lệnh cấm nghiêm ngặt áp đặt lên họ sau nhiều năm cử hành hình thức phụng vụ được tôn kính như vậy. Không chỉ đối với giáo dân mà Thánh lễ truyền thống còn chứa đựng những kho báu tinh thần như vậy.
"Đối với cá nhân tôi, những lời cầu nguyện được đọc trong nghi thức cũ - giúp linh mục cử hành mầu nhiệm - đã trở nên đặc biệt quan trọng," Giám mục Eleganti, cựu Giám Mục Phụ Tá của Chur, người đã dành tình yêu sâu sắc cho nghi thức cũ trong những năm gần đây, cho biết.
"Về phương diện này, việc tiếp xúc và học hỏi nghi thức cũ cũng truyền cảm hứng và rất hữu ích cho linh mục," ngài nói với phóng viên. "Cá nhân tôi cũng cảm nhận như vậy và luôn thấy thiếu một số lời cầu nguyện trong Nghi thức Mới mà linh mục đọc trong nghi thức truyền thống. Mầu nhiệm – hay bí tích – vẫn giữ nguyên. Nhưng chúng ta cần chiều sâu hơn và sự tĩnh lặng hơn."
Những người sùng đạo theo nghi thức truyền thống không hề giấu giếm sự phong phú và lợi ích tinh thần của hình thức Thánh lễ cổ xưa. Tiến sĩ Kwasniewski là một ví dụ điển hình, ông đã viết nhiều cuốn sách về chủ đề này. Nhưng ông cũng chỉ ra những lợi ích không ngờ của nghi thức truyền thống, lưu ý rằng những hạn chế này đã "làm tăng nhận thức của công chúng" về Thánh lễ Latinh và các cộng đồng cử hành Thánh lễ này, cả trong số người Công Giáo và người không Công Giáo.
"Trong thời đại internet hiện nay, Tự Sắc Traditionis Custodes chắc chắn sẽ gieo vào lòng một lượng lớn người những phán xét tiêu cực đối với vô số tài liệu giáo lý, sùng kính và âm nhạc dành cho nghi thức cũ," ông nhận định.
"Tóm lại, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã mang đến cho phong trào truyền thống một chiến dịch quảng cáo quy mô lớn mà họ không bao giờ có đủ khả năng chi trả."
Đây là điều không cần bàn cãi. Kể từ tháng 7 năm 2021, chủ đề về Thánh lễ truyền thống thường xuyên chiếm lĩnh các trang nhất của truyền thông Công Giáo, nhờ – như nhiều giáo sĩ đã nhận xét – vào sự tái bùng nổ các cuộc tranh luận về phụng vụ do Đức Giáo Hoàng Phanxicô khởi xướng.
Bình luận về hậu quả của Tự Sắc Traditionis Custodes, Hồng Y Raymond Burke tuyên bố vào năm 2024 rằng "nếu mục đích Traditionis Custodes và các văn kiện khác tiếp theo là để ngăn cản hoặc làm giảm sức hấp dẫn của phụng vụ thánh theo Usus Antiquior, thì tôi cho rằng nó đã có tác dụng hoàn toàn ngược lại."
Thật vậy, số lượng linh mục cử hành thánh lễ cũ vẫn không ngừng tăng cao, thường xuyên phá kỷ lục, và số lượng người được nhận vào SSPX cũng phát triển mạnh mẽ tương tự. Tự Sắc Traditionis Custodes đã gây khó khăn cho Thánh lễ truyền thống ở một số khu vực trong Giáo hội, trong khi ở những khu vực khác, nó lại vô tình giúp cho nghi thức cũ phát triển mạnh mẽ.
Hiệu ứng này không có gì đáng ngạc nhiên, Đức Hồng Y Burke đã nhận định: "Người ta phải nghĩ rằng một hình thức nghi lễ Rôma đã nuôi dưỡng sâu sắc và sản sinh ra rất nhiều vị thánh, những vị thánh được công nhận, và cả vô số những vị thánh ẩn danh, thì không thể nào nghi lễ này bị hủy bỏ, bị loại bỏ khỏi đời sống của Giáo hội." Như Tiến sĩ Kwasniewski đã nhận xét với tôi, "nhiều người Công Giáo bắt đầu đặt câu hỏi về một phiên bản nhất định của chủ nghĩa cực đoan dẫn đến sự phi lý khi một vị Đức Giáo Hoàng hủy bỏ truyền thống và tuyên bố rằng từ ngữ có thể mang bất kỳ nghĩa nào chúng ta muốn, giống như trong Alice ở xứ sở thần tiên."
Theo đánh giá của ông, giọt nước tràn ly đối với nhiều người là việc phát hiện ra rằng Tự Sắc Traditionis Custodes dựa trên nhiều yếu tố hư cấu hơn là sự thật. Khi đó, "một đòn giáng mạnh đã được giáng vào chương trình nghị sự của Vatican chống lại những người theo chủ nghĩa truyền thống".
Đối với những người Công Giáo tự cho mình không bị ảnh hưởng bởi cuộc tranh luận về phụng vụ và những hệ lụy của Công đồng Vatican II, việc tập trung quá mức vào vấn đề này thường có vẻ không cần thiết. Nhưng chừng nào Tự Sắc này còn tồn tại, theo ý kiến của nhiều người, nó sẽ tiếp tục để lại một vết thương sâu hoắm, rỉ máu bên sườn Giáo hội.
Source:Catholic Herald
Trong giờ đọc kinh Truyền Tin, Đức Giáo Hoàng Lêô chia sẻ: Chúng ta đừng quên những người đang đau khổ và chết vì chiến tranh
Thanh Quảng sdb
16:46 19/07/2026
Trong giờ đọc kinh Truyền Tin, Đức Giáo Hoàng Lêô chia sẻ: Chúng ta đừng quên những người đang đau khổ và chết vì chiến tranh

Tại khu Nghỉ dưỡng, Castel Gandolfo, trong giờ đọc kinh Truyền Tin“, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV chia sẻ rằng ngài tiếp tục theo dõi "với sự quan ngại trước những diễn biến đang xảy ra ở nhiều quốc gia bị tàn phá bởi chiến tranh và bạo lực." Ngài kêu gọi mọi người hãy hợp nhất "cầu nguyện liên tục" với "những nỗ lực quảng đại cho hòa bình."
Ngài cũng chào hỏi nhiều người hành hương đang tập trung tại quảng trường Libertà. Bởi Alessandro Di Bussolo Từ lối vào Cung điện Tông đồ ở Castel Gandolfo, nơi ngài đang nghỉ dưỡng mùa hè – ĐGH chỉ xuất hiện công khai với một vài sự kiện công cộng vào giờ kinh Truyền Tn vào trưa Chúa Nhật - Đức Giáo Hoàng qui hướng sự quan tâm và bận tâm của mình về nhiều cuộc xung đột vẫn đang ảnh hưởng đến thế giới.
“Chúng ta tiếp tục theo dõi với sự quan ngại những diễn biến đang xảy ra ở nhiều quốc gia bị tàn phá bởi chiến tranh và bạo lực. Chúng ta đừng quên những người đang đau khổ và chết chóc trong những cuộc xung đột này, và chúng ta hãy cầu nguyện liên tục của mình vào những nỗ lực quảng đại cho hòa bình.”
Tin tức về những thương vong ở Ukraine trong các cuộc tấn công mới nhất ở Iran và Kuwait đã có nhiều thương vong, ở thủ đô Kyiv bị tấn công bằng tên lửa hạng nặng của Nga, được cho là đã khiến một người thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương. Trong khi đó, quân đội Ukraine tuyên bố đã tiến hành các hoạt động chống lại các mục tiêu quân sự của Nga ở Biển Đen và Azov. Đồng thời, các cuộc không kích mới của Mỹ đã được báo cáo ở miền nam Iran, tiếp theo là phản ứng của Tehran bằng tên lửa và máy bay không người lái nhắm vào các cơ sở quân sự của Mỹ ở Kuwait. Khu vực Kurdistan của Iraq cũng bị ảnh hưởng.
Washington liên kết cuộc tấn công mới này với vụ tấn công hôm thứ Sáu tuần trước vào căn cứ không quân Muwaffaq al Salti ở Jordan, trong đó hai binh sĩ Mỹ thiệt mạng và một người khác vẫn mất tích.
Lời chào gửi đến cư dân Castel Gandolfo và những người hành hương Đức Giáo Hoàng Lêô XIV sau đó đã gửi lời chào và lòng biết ơn của mình tới tất cả cư dân vùng Castel Gandolfo và nồng nhiệt chào đón những người hành hương "từ mọi nơi trên thế giới". Ngài gửi lời chào đặc biệt đến: Cộng đồng Cenacolo do Mẹ Elvira sáng lập, quy tụ tại Saluzzo nhân dịp Lễ Sự Sống; Phong trào Gia đình Mới của Focolare, tập hợp cho dịp Đại hội Quốc tế; các sinh viên Mexico tham gia Khóa học Hè APRA; và nhóm Kitô hữu đại kết.
Nói bằng tiếng Anh, ĐGH chào đón các thành viên trẻ của nhóm Regnum Christi, tham gia khóa đào tạo quốc tế dành cho các nhà đào tạo, cũng như các tín hữu hành hương người Úc tham gia "Cuộc hành hương", cùng với Đức Giám Mục Phụ Tá Sydney Anthony Percy.

Tại khu Nghỉ dưỡng, Castel Gandolfo, trong giờ đọc kinh Truyền Tin“, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV chia sẻ rằng ngài tiếp tục theo dõi "với sự quan ngại trước những diễn biến đang xảy ra ở nhiều quốc gia bị tàn phá bởi chiến tranh và bạo lực." Ngài kêu gọi mọi người hãy hợp nhất "cầu nguyện liên tục" với "những nỗ lực quảng đại cho hòa bình."
Ngài cũng chào hỏi nhiều người hành hương đang tập trung tại quảng trường Libertà. Bởi Alessandro Di Bussolo Từ lối vào Cung điện Tông đồ ở Castel Gandolfo, nơi ngài đang nghỉ dưỡng mùa hè – ĐGH chỉ xuất hiện công khai với một vài sự kiện công cộng vào giờ kinh Truyền Tn vào trưa Chúa Nhật - Đức Giáo Hoàng qui hướng sự quan tâm và bận tâm của mình về nhiều cuộc xung đột vẫn đang ảnh hưởng đến thế giới.
“Chúng ta tiếp tục theo dõi với sự quan ngại những diễn biến đang xảy ra ở nhiều quốc gia bị tàn phá bởi chiến tranh và bạo lực. Chúng ta đừng quên những người đang đau khổ và chết chóc trong những cuộc xung đột này, và chúng ta hãy cầu nguyện liên tục của mình vào những nỗ lực quảng đại cho hòa bình.”
Tin tức về những thương vong ở Ukraine trong các cuộc tấn công mới nhất ở Iran và Kuwait đã có nhiều thương vong, ở thủ đô Kyiv bị tấn công bằng tên lửa hạng nặng của Nga, được cho là đã khiến một người thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương. Trong khi đó, quân đội Ukraine tuyên bố đã tiến hành các hoạt động chống lại các mục tiêu quân sự của Nga ở Biển Đen và Azov. Đồng thời, các cuộc không kích mới của Mỹ đã được báo cáo ở miền nam Iran, tiếp theo là phản ứng của Tehran bằng tên lửa và máy bay không người lái nhắm vào các cơ sở quân sự của Mỹ ở Kuwait. Khu vực Kurdistan của Iraq cũng bị ảnh hưởng.
Washington liên kết cuộc tấn công mới này với vụ tấn công hôm thứ Sáu tuần trước vào căn cứ không quân Muwaffaq al Salti ở Jordan, trong đó hai binh sĩ Mỹ thiệt mạng và một người khác vẫn mất tích.
Lời chào gửi đến cư dân Castel Gandolfo và những người hành hương Đức Giáo Hoàng Lêô XIV sau đó đã gửi lời chào và lòng biết ơn của mình tới tất cả cư dân vùng Castel Gandolfo và nồng nhiệt chào đón những người hành hương "từ mọi nơi trên thế giới". Ngài gửi lời chào đặc biệt đến: Cộng đồng Cenacolo do Mẹ Elvira sáng lập, quy tụ tại Saluzzo nhân dịp Lễ Sự Sống; Phong trào Gia đình Mới của Focolare, tập hợp cho dịp Đại hội Quốc tế; các sinh viên Mexico tham gia Khóa học Hè APRA; và nhóm Kitô hữu đại kết.
Nói bằng tiếng Anh, ĐGH chào đón các thành viên trẻ của nhóm Regnum Christi, tham gia khóa đào tạo quốc tế dành cho các nhà đào tạo, cũng như các tín hữu hành hương người Úc tham gia "Cuộc hành hương", cùng với Đức Giám Mục Phụ Tá Sydney Anthony Percy.
VietCatholic TV
370 drone ồ ạt tấn công, Moscow cháy nổ khắp nơi, khói lửa mịt mù. Iran đánh lớn, 2 lính Mỹ tử trận
VietCatholic Media
03:58 19/07/2026
1. Hai trung tâm hậu cần và kho dầu của Nga bị tấn công khi Kyiv phóng hàng trăm máy bay điều khiển từ xa về phía Mạc Tư Khoa.
Tổng thống Volodymyr Zelenskiy và Bộ Tổng tham mưu Ukraine xác nhận rằng lực lượng nước này đã tấn công hai trung tâm hậu cần của Nga, một kho dầu và một số mục tiêu khác ở Biển Azov và Hắc Hải vào đêm 18 tháng 7.
"Hôm nay, các biện pháp trừng phạt tầm xa của chúng tôi đã phát huy tác dụng trên ba khu vực thuộc lãnh thổ Nga, cũng như trên vùng đất và biển mà chúng tôi tạm thời xâm lược", Tổng thống Zelenskiy nói.
Tổng thống Zelenskiy cho biết, các trung tâm hậu cần mà lực lượng Nga sử dụng để cung cấp các phụ tùng bị cấm vận cho việc sản xuất máy bay điều khiển từ xa và thiết bị định vị đã bị tấn công ở các tỉnh Mạc Tư Khoa và Tambov, nằm cách tiền tuyến lần lượt hơn 500 km và 700 km.
Tại tỉnh Mạc Tư Khoa, lực lượng Ukraine cũng đã tấn công kho dầu "Nafto-Service" ở thành phố Noginsk, gây ra hỏa hoạn tại cơ sở này, Bộ Tổng tham mưu cho biết trên Telegram. Theo tuyên bố, kho này được sử dụng để lưu trữ và cung cấp nhiên liệu và chất bôi trơn, bao gồm cả cho quân đội Nga.
Giới chức Nga cho biết vụ tấn công của Ukraine đã gây ra hỏa hoạn tại một kho hàng thuộc sở hữu của nhà bán lẻ trực tuyến lớn "Wildberries" của Nga ở thành phố Elektrostal, phía nam Noginsk thuộc tỉnh Mạc Tư Khoa.
Trong bài đăng ngày 18 tháng 7, Tổng thống Zelenskiy không nêu rõ liệu kho "Wildberries" có chứa thiết bị dành cho quân đội Nga hay không. Tuy nhiên, lực lượng Nga đã nhiều lần sử dụng các cơ sở dân sự để lưu trữ thiết bị quân sự.
Thống đốc vùng Mạc Tư Khoa, Andrei Vorobyov, tuyên bố vụ tấn công đã khiến ít nhất một người thiệt mạng và 37 người khác bị thương trong khu vực.
Trong bối cảnh có thông tin về vụ tấn công vào khu vực thủ đô của Nga, Thị trưởng Mạc Tư Khoa Sergey Sobyanin tuyên bố rằng hơn 370 máy bay điều khiển từ xa của Ukraine đã được phóng về phía tỉnh Mạc Tư Khoa, và 64 chiếc đã bị bắn hạ khi đang tiến gần đến thủ đô.
Video cho thấy những cột khói lớn có thể nhìn thấy từ bên trong thành phố Mạc Tư Khoa.
Vụ tấn công vào trung tâm phân phối "Wildberries" đánh dấu cuộc tấn công thứ hai trong đêm nhắm vào các cơ sở của nhà bán lẻ trực tuyến lớn này. Một vụ tấn công tương tự đã xảy ra tại một trung tâm phân phối ở thị trấn Kotovsk thuộc tỉnh Tambov của Nga vào đầu đêm.
Ngoài các mục tiêu trên, lực lượng Ukraine đã tấn công hai tàu chở dầu, hai cần cẩu nổi, một tàu kéo và tàu tuần tra lớp Svetlyak thuộc Dự án 10410 ở vùng biển Hắc Hải và Biển Azov. Tàu tuần tra bị tấn công tại Kerch, Crimea bị Nga tạm chiếm, đánh dấu lần thứ hai trong hai ngày lực lượng Ukraine tấn công một tàu loại này, Bộ Tổng tham mưu cho biết thêm.
Vụ tấn công mới nhất vào cơ sở hạ tầng dầu mỏ ở khu vực thủ đô của Nga diễn ra chính xác một tháng sau khi lực lượng Ukraine tiến hành cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa lớn nhất từ trước đến nay vào Mạc Tư Khoa, nhắm vào Nhà máy lọc dầu Mạc Tư Khoa vào ngày 18 tháng 6.
Trong những tháng gần đây, Ukraine đã tăng cường chiến dịch tấn công tầm xa nhằm vào các mục tiêu quân sự, công nghiệp và năng lượng bên trong lãnh thổ Nga, với việc máy bay điều khiển từ xa liên tục vươn tới Mạc Tư Khoa và các khu vực khác cách biên giới Ukraine hàng trăm km.
Để đáp trả, Nga đã tăng cường hệ thống phòng không ở thủ đô, triển khai các hệ thống phòng không Pantsir-SMD-E mới trên nóc các tòa nhà dân sự ở Mạc Tư Khoa.
Kyiv coi các cơ sở dầu mỏ là mục tiêu quân sự hợp lệ, vì các địa điểm năng lượng này cung cấp nhiên liệu và nguồn tài chính cho cỗ máy chiến tranh của Điện Cẩm Linh.
Ukraine đang tiến hành một chiến dịch tấn công sâu vào cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Nga ngày càng thành công, đánh vào các kho chứa dầu, làm gián đoạn sản xuất tại các cơ sở lớn và trong một số trường hợp, làm ngừng hoạt động vô thời hạn.
Hãng Reuters đưa tin ngày 24 tháng 6 rằng Nhà máy lọc dầu Mạc Tư Khoa khó có thể nối lại sản xuất trong năm nay sau khi bị hư hại nặng nề trong các cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa của Ukraine gần đây.
Các cuộc tấn công của Ukraine vào cơ sở hạ tầng dầu mỏ đã gây áp lực lên Điện Cẩm Linh bằng cách làm trầm trọng thêm cuộc khủng hoảng nguồn cung nhiên liệu trong nước, vốn đã dẫn đến lệnh cấm xuất khẩu, tăng giá và hạn chế bán hàng trên khắp nước Nga. Người dân ở nhiều vùng của Nga tiếp tục báo cáo tình trạng phải chờ đợi hàng giờ tại các trạm xăng.
[Kyiv Independence: 2 Russian logistics centers, oil depot hit as Kyiv launches hundreds of drones towards Moscow]
2. Bộ Tư lệnh Trung tâm, gọi tắt là CENTCOM cho biết hai binh sĩ thiệt mạng trong vụ tấn công của Iran.
Hai binh sĩ Mỹ đã thiệt mạng trong các vụ tấn công bằng hỏa tiễn đạn đạo và máy bay điều khiển từ xa của Iran hôm thứ Sáu tại Jordan, Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ thông báo trên mạng xã hội hôm thứ Bảy. Một binh sĩ khác hiện vẫn mất tích.
Những cái chết này đánh dấu sự leo thang căng thẳng mới nhất kể từ khi Tổng thống Trump tuyên bố thỏa thuận ngừng bắn giữa Mỹ và Iran đã kết thúc. Mười sáu binh sĩ đã thiệt mạng trong các cuộc giao tranh kể từ khi chiến tranh bùng nổ vào tháng Hai.
"Bốn binh sĩ Mỹ đã được di tản y tế đến các bệnh viện ở Jordan. Họ đã được xuất viện", CENTCOM cho biết trong một tuyên bố. "Những người khác được kiểm tra vết thương nhẹ đã trở lại làm nhiệm vụ."
Tuần trước, chính quyền đã thông báo với Quốc hội rằng họ đã nối lại cuộc chiến chống lại Tehran, trong bối cảnh Tổng thống Trump tức giận vì các cuộc đàm phán hòa bình bế tắc và tình trạng bất ổn kéo dài ở eo biển Hormuz. Kể từ đó, hai bên đã giáng những đòn mạnh vào nhau, và Tổng thống Trump đã tái áp đặt lệnh phong tỏa đối với các tàu của Iran trên tuyến đường thủy này, một tuyến đường vận chuyển quan trọng cho khoảng 20% lượng dầu mỏ của thế giới.
Và ngay cả khi chính quyền khẳng định cánh cửa vẫn còn mở cho một giải pháp ngoại giao đối với cuộc xung đột, tổng thống dường như vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
"Cả cuộc đời tôi là những thương vụ. Tôi không nhìn nhận vấn đề theo cách đó. Tôi không nhìn nhận vấn đề theo cách đó với họ," ông nói tại Hội nghị thượng đỉnh NATO hồi đầu tháng này ở Thổ Nhĩ Kỳ.
Tòa Bạch Ốc đã dẫn lại tuyên bố của CENTCOM cho POLITICO để đáp lại yêu cầu bình luận.
[Politico: Two service members killed in Iranian attack, CENTCOM says]
3. Quân đội Mỹ phủ nhận việc Iran hạ sát binh lính Mỹ tại Syria.
Quân đội Mỹ đã bác bỏ cáo buộc của Iran rằng họ đã giết chết binh lính Mỹ tại một căn cứ ở miền nam Syria.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran hôm thứ Sáu tuyên bố đã tấn công căn cứ quân sự Al-Tanf của Syria, nơi quân đội Mỹ cho biết đã rút quân hồi tháng Hai.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran, gọi tắt là IRGC cho biết căn cứ này là nơi đặt trung tâm chỉ huy các hoạt động đặc biệt của Mỹ, và ngoài việc phá hủy một hệ thống radar và một số máy bay trực thăng, họ còn tuyên bố đã tiêu diệt "một lượng lớn binh lính Mỹ phạm tội".
Trong một bài đăng vào thứ Sáu, Bộ Chỉ huy Trung ương Hoa Kỳ cho biết tuyên bố này là sai sự thật: "Không có binh sĩ Hoa Kỳ nào trong khu vực bị thiệt mạng hoặc bị bắt giữ gần đây."
Một nguồn tin quân sự Syria nói với hãng thông tấn AFP hôm thứ Sáu rằng Iran không tấn công căn cứ quân sự nào ở phía đông nam nước này, sau khi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran tuyên bố đã tấn công cơ sở này.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran, gọi tắt là IRGC trước đó tuyên bố đã "thực hiện một cuộc tấn công bất ngờ" vào căn cứ của lực lượng đặc nhiệm Mỹ ở al-Tanf, đông nam Syria, phá hủy trực thăng và gây thương vong để đáp trả các cuộc tấn công của Mỹ.
"Chúng tôi phủ nhận mọi thông tin về việc Iran ném bom khu vực Al-Tanf", nguồn tin này nói với AFP, với điều kiện giấu tên.
Quân đội Mỹ cho biết lực lượng của họ đã rút khỏi căn cứ này vào đầu năm nay, sau một thời gian dài đóng quân tại đây như một phần của liên minh chống khủng bố do Mỹ dẫn đầu.
[CBSNews: U.S. military denies Iran killed American troops in Syria]
4. Iran đang lên kế hoạch áp đặt phí đối với "thiệt hại môi trường" lên tàu thuyền hoạt động tại eo biển Hormuz.
Hãng thông tấn nhà nước chính thức IRNA đưa tin hôm thứ Năm, dẫn lời phó chủ tịch Tổ chức Bảo vệ Môi trường Iran, rằng chính phủ Iran đang chuẩn bị áp đặt phí bồi thường môi trường đối với các tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz.
Ahmadreza Lahijan-Zadeh cho biết khuôn khổ được đề xuất sẽ yêu cầu các tàu sử dụng tuyến đường thủy chiến lược này đóng góp vào chi phí khắc phục thiệt hại môi trường ở Vịnh Ba Tư và Vịnh Oman.
Theo hãng thông tấn IRNA, ông Lahijan-Zadeh cho biết: "Chính phủ đã quyết định rằng chi phí bồi thường thiệt hại môi trường gây ra cho Vịnh Ba Tư và Vịnh Oman sẽ được thu từ các dịch vụ cung cấp cho các tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz".
Ông cho biết dự thảo khung pháp lý – hiện vẫn đang được chính phủ xem xét trước khi trình lên quốc hội để phê duyệt – tính toán phí dựa trên các yếu tố bao gồm loại tàu, trọng tải và hàng hóa của mỗi tàu.
Ông cho biết: "Số tiền nhận được sẽ được sử dụng để bù đắp thiệt hại môi trường và khôi phục các môi trường sống bị tàn phá", đồng thời nói thêm rằng hơn 22.000 tàu chở dầu thường đi qua eo biển này mỗi năm, góp phần gây ô nhiễm trong khu vực nhạy cảm về môi trường.
" Vùng biển Vịnh Ba Tư được coi là một trong những môi trường sống nhạy cảm nhất trên thế giới, và sự hiện diện của rừng ngập mặn và rạn san hô càng làm tăng thêm tầm quan trọng và sự cần thiết của việc bảo vệ khu vực này", ông nói.
Ông cũng cho biết thiệt hại đã xảy ra trong các cuộc xung đột gần đây, bao gồm một đoạn bờ biển dài khoảng 150 dặm mà ông cho rằng đã bị ô nhiễm dầu trong chiến tranh.
"Tại một số khu vực tàu thuyền bị tấn công, các đồng nghiệp của chúng tôi từ Tổ chức Bảo vệ Môi trường ở các tỉnh Bushehr và Hormozgan đã có mặt và ghi nhận thiệt hại một cách chi tiết nhất có thể", Lahijan-Zadeh cho biết.
[CBSNews: Iran planning to impose fees for "environmental damage" on shipping in Strait of Hormuz]
5. Theo thông tin từ quân đội Nga, nước này tăng cường khả năng phòng thủ "hạm đội bóng tối" bằng cách hy sinh các đơn vị máy bay điều khiển từ xa tiền tuyến.
Lực lượng Nga đang điều chuyển các đơn vị máy bay điều khiển từ xa ra khỏi chiến trường để bảo vệ "hạm đội bóng" của họ, trong bối cảnh các cuộc tấn công vào tàu thuyền ở Hắc Hải và Biển Azov ngày càng gia tăng, Robert "Madyar" Brovdi, chỉ huy Lực lượng Hệ thống Điều khiển từ xa của Ukraine, cho biết như trên hôm Thứ Bẩy, 18 Tháng Bẩy.
Ngày 6 tháng 7, lực lượng Ukraine phát động chiến dịch mang tên "MoLoCHKa", viết tắt của "Mạc Tư Khoa sẽ sụp đổ vì Crimea", nhằm mục đích phá hủy "hạm đội ngầm" của Nga. Nga dựa vào "hạm đội ngầm" gồm chủ yếu các tàu chở dầu cũ kỹ hoạt động dưới cờ nước ngoài để vận chuyển dầu nhằm né tránh các lệnh trừng phạt, cấm vận và mức giá trần của G7.
Ông Brovdi cho biết, lực lượng Nga đã triển khai tới 200 nhóm thuộc đơn vị Rubicon, một trong những đơn vị tác chiến bằng máy bay điều khiển từ xa hiệu quả nhất trong quân đội Nga.
Chỉ huy người Ukraine cho biết thêm rằng việc triển khai này có nghĩa là mỗi tàu thuộc "hạm đội bóng" sẽ có một nhóm binh sĩ được chỉ định để bảo vệ.
Ngoài đơn vị Rubicon đang được rút một phần khỏi tiền tuyến, Nga cũng đã triển khai nhân sự và trang thiết bị từ Sư đoàn Phòng không 51, cũng như từ một trung đoàn phòng không của Hạm đội Hắc Hải, theo ông Brovdi.
các đơn vị thuộc Lực lượng Hệ thống Điều khiển từ xa của Ukraine đã tấn công 172 tàu thuộc "hạm đội bóng tối" của Nga trong một chiến dịch kéo dài 13 ngày, bao gồm tàu chở dầu, tàu chở hàng khô, phà, cần cẩu nổi và tàu kéo.
Trong ngày hôm qua, lực lượng Ukraine đã tấn công thêm 13 tàu Nga, bao gồm 8 tàu chở hàng khô, 1 tàu chở dầu, 1 tàu chở khí đốt, 2 cần cẩu nổi và 1 tàu kéo. Tàu chở dầu bị tấn công ở Biển Azov, trong khi tất cả các tàu khác đều bị tấn công ở Hắc Hải, ông Brovdi cho biết vào ngày 18 tháng 7.
Ukraine thường xuyên tấn công vào các cơ sở hạ tầng quân sự của Nga nằm sâu bên trong lãnh thổ Nga và tại các vùng lãnh thổ Ukraine bị tạm chiếm nhằm làm suy yếu khả năng tiếp tục cuộc chiến của Mạc Tư Khoa.
Mùa hè năm nay, Ukraine cũng phát động một chiến dịch được gọi là "phong tỏa hậu cần", nhằm mục đích làm gián đoạn các tuyến đường tiếp tế quân sự của Nga tại các vùng lãnh thổ bị tạm chiếm của Ukraine, bao gồm cả Crimea, khu vực mà Nga đã xâm lược từ năm 2014.
Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mykhailo Fedorov cho biết trong một cuộc phỏng vấn với Pressing ngày 17 tháng 6 rằng Crimea có thể bị "cô lập hoàn toàn" do các cuộc tấn công của Ukraine, biến bán đảo này thành "một hòn đảo" đúng nghĩa.
"Crimea đang bị cô lập nhờ máy bay điều khiển từ xa. Và trong tương lai gần, dường như Crimea sẽ trở thành một hòn đảo. Điều này có thể dẫn đến những hậu quả rất khó lường đối với người Nga", Fedorov nói.
[Kyiv Independence: Russia bolsters 'shadow fleet' defenses at expense of front-line drone units, military says]
6. Cuộc tấn công lớn của Nga vào đêm qua làm rung chuyển Kyiv bằng hỏa tiễn đạn đạo, gây hư hại các tòa nhà dân cư.
Nhiều tòa nhà dân cư đã bị hư hại và bốc cháy ở Kyiv khi một cuộc tấn công bằng hỏa tiễn đạn đạo lớn của Nga nhắm vào thủ đô Ukraine vào rạng sáng Chúa Nhật, 19 Tháng Bẩy.
Một loạt tiếng nổ đầu tiên được nghe thấy ở thủ đô Ukraine vào khoảng 1 giờ 30 phút sáng giờ địa phương khi còi báo động không kích vang lên khắp miền trung và đông Ukraine.
Theo các phóng viên của Kyiv Independent tại hiện trường, một số loạt tiếng nổ đã được nghe thấy vào khoảng 1 giờ 47 phút sáng và 1 giờ 54 phút sáng giờ địa phương.
Thêm các vụ nổ khác được báo cáo vào khoảng 2 giờ 09 phút sáng và 2 giờ 13 phút sáng theo giờ địa phương.
Theo các kênh giám sát, tổng cộng 27 hỏa tiễn đạn đạo và ít nhất 8 hỏa tiễn siêu thanh Zircon đã tấn công vào Kyiv.
Không quân Ukraine chưa xác nhận tổng số hỏa tiễn nhắm vào thủ đô Kyiv, chỉ báo cáo rằng một số loạt hỏa tiễn đạn đạo đã được phóng về phía Kyiv bắt đầu từ 1 giờ 24 phút sáng giờ địa phương.
Thị trưởng Kyiv, Vitali Klitschko, cho biết tại quận Desnyanskyi của thành phố, một tòa nhà thương mại đã bị trúng bom và nhiều xe hơi bị đốt cháy.
"Tại quận Shevchenkivskyi, một vụ hỏa hoạn đã xảy ra tại một tòa nhà chung cư nhiều tầng do mảnh vỡ rơi xuống. Lực lượng cứu hỏa đang trên đường đến hiện trường", ông cho biết.
Theo Klitschko, một tòa nhà dân cư khác ở khu Sviatoshynskyi cũng bị phóng hỏa.
Nga thường xuyên tiến hành các cuộc tấn công gây chết người vào cơ sở hạ tầng dân sự ở các thành phố trên khắp Ukraine trong bối cảnh cuộc chiến vẫn tiếp diễn.
Trong một cuộc tấn công bất ngờ vào đêm 16 tháng 7, Nga đã nã hỏa tiễn đạn đạo vào thủ đô của Ukraine, khiến ít nhất hai người thiệt mạng và sáu người khác bị thương.
Trong những tuần gần đây, Nga đã thực hiện nhiều cuộc tấn công quy mô lớn nhằm vào Kyiv trong bối cảnh Ukraine đang đối mặt với tình trạng thiếu hỏa tiễn phòng không Patriot.
Ngày 8 tháng 7, bốn người thiệt mạng và 15 người khác bị thương sau khi Nga phóng máy bay điều khiển từ xa và hỏa tiễn đạn đạo vào Kyiv lần thứ ba trong vòng vài ngày.
Vào đêm 6 tháng 7, Nga đã phóng hàng loạt hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa về phía Kyiv, khiến ít nhất 26 người thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương, trong đó có 7 trẻ em, chỉ vài giờ sau khi Tổng thống Volodymyr Zelenskiy cảnh báo về một cuộc tấn công quy mô lớn nhắm vào thủ đô.
Thêm 31 người thiệt mạng và ít nhất 102 người bị thương sau khi hỏa tiễn và máy bay điều khiển từ xa của Nga oanh tạc Kyiv đêm 2 tháng 7.
[Kyiv Independence: Major Russian overnight attack rocks Kyiv with ballistic missiles, damages residential buildings]
7. Iran nhận trách nhiệm về một loạt các cuộc tấn công nhằm vào các địa điểm quân sự của Mỹ trên khắp Trung Đông.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran đã tuyên bố tiến hành một loạt các cuộc tấn công mới nhằm vào các cơ sở quân sự của Mỹ trên khắp Trung Đông vào thứ Sáu, mặc dù các quan chức Mỹ chưa xác nhận ngay lập tức về bất kỳ tác động thực tế nào.
Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran, gọi tắt là IRGC tuyên bố đã "thực hiện một cuộc tấn công bất ngờ" vào căn cứ của lực lượng đặc nhiệm Mỹ ở al-Tanf, Syria, phá hủy trực thăng và gây thương vong, đồng thời tấn công một căn cứ của Mỹ ở Kuwait bằng hỏa tiễn đất đối đất, gây ra "một đám cháy lớn" "bao trùm toàn bộ căn cứ".
Lực lượng bán quân sự hùng mạnh này cũng tuyên bố đã phá hủy các cơ sở radar của Mỹ trên đảo Salamah Rocks của Oman, thuộc eo biển Hormuz, cũng như tấn công vào các trung tâm hỗ trợ hậu cần của Mỹ ở Kuwait bằng máy bay điều khiển từ xa và một căn cứ quân đội Mỹ ở Bahrain.
Trong một tuyên bố khác, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, gọi tắt là IRGC cho biết họ đã phá hủy một số "máy bay tiếp nhiên liệu và máy bay chiến đấu" của Mỹ tại Jordan và gây "thiệt hại nghiêm trọng cho nhiều máy bay khác".
Quân đội Mỹ chưa đưa ra bình luận ngay lập tức về những tuyên bố mới nhất của IRGC, vốn thường bị phóng đại.
Bộ Điện lực, Nước và Năng lượng tái tạo của Kuwait hôm thứ Sáu cho biết các cuộc tấn công của Iran đã nhắm vào các nhà máy điện và nhà máy khử muối nước.
Tại Qatar, một đứa trẻ bị thương do mảnh đạn sau khi một vũ khí của Iran bị đánh chặn, Bộ Nội vụ nước này cho biết hôm thứ Sáu.
[CBSNews: Iran claims series of strikes on U.S. military sites across Middle East]
8. Nga lên kế hoạch huy động 500.000 quân vào mùa thu, chuẩn bị cho các mặt trận mới.
Nga đang chuẩn bị huy động 500.000 quân vào mùa thu này, với kế hoạch nhanh chóng triển khai một số lính nghĩa vụ đến mặt trận phía đông trong khi huấn luyện những người khác cho một trục tấn công mới tiềm năng, một quan chức Ukraine cho biết hôm thứ Bảy, ngày 18 tháng 7.
Andriy Kovalenko, nhà lãnh đạo Trung tâm Chống Thông tin sai lệch thuộc Hội đồng An ninh và Quốc phòng Quốc gia, cho biết Bộ chỉ huy quân sự Nga dự định sử dụng lực lượng được huy động để giải quyết tình trạng thiếu nhân lực cấp bách và thiết lập một hướng tác chiến mới.
"Nga đang chuẩn bị huy động 500.000 người cho mùa thu. Một số dự kiến sẽ được đưa vào chiến trường trong hai tuần đầu tiên để lấp đầy những khoảng trống ở phía Đông, trong khi những người khác sẽ được huấn luyện ít nhất một tháng cho khả năng mở ra một hướng mặt trận mới. Đây là kế hoạch của Liên bang Nga", Kovalenko cho biết.
Ông lưu ý rằng các giai đoạn mùa thu và mùa đông sắp tới sẽ chứng kiến các hoạt động tác chiến bộ binh dữ dội. Theo Kovalenko, các quan chức Nga, bao gồm Phó Tham mưu trưởng thứ nhất Sergei Kiriyenko và Tổng Tham mưu trưởng Valery Gerasimov, đã bảo đảm với lãnh đạo Nga rằng nỗ lực huy động này sẽ mang lại lợi thế quân sự.
Thiếu hụt nguồn nhân lực và những lo ngại liên quan đến bầu cử
Cảnh báo về một cuộc huy động quy mô lớn sắp xảy ra được đưa ra sau khi tình báo quân sự Ukraine đánh giá rằng Mạc Tư Khoa trước đây đã tránh đề cập đến chủ đề này để giảm thiểu rủi ro chính trị trong nước trước thềm cuộc bầu cử Duma Quốc gia vào mùa thu.
Việc cách chức Bộ trưởng Quốc phòng Mykhailo Fedorov gần đây đã làm nổi bật sự bất đồng chiến lược về hiện đại hóa quân sự, gây ra các cuộc biểu tình của công chúng và một cuộc cải tổ chính phủ rộng lớn hơn.
Andriy Chernyak, một sĩ quan thuộc Cơ quan Tình báo Quân sự Ukraine, gọi tắt là HUR, cho biết chính phủ Nga đang tích cực ngăn chặn các cuộc thảo luận công khai về việc huy động quân sự. "Điện Cẩm Linh hiện sẽ tránh đề cập đến chủ đề huy động quân sự càng nhiều càng tốt và nói rằng điều đó sẽ không xảy ra vì họ đang chuẩn bị cho cuộc bầu cử", Chernyak nhận định, đồng thời cho biết thêm rằng khả năng huy động quân sự vẫn cao sau bầu cử.
Ông Chernyak nhấn mạnh rằng Nga sở hữu cơ sở hạ tầng cần thiết để đáp ứng lượng lớn nhân lực đổ về. "Họ có đủ trung tâm huấn luyện, họ có đủ các bãi tập hiện có. Và cần phải huy động lực lượng để củng cố những khu vực đã có sẵn", ông nói.
Việc đẩy mạnh huy động quân sự dự kiến này trùng khớp với những báo cáo về sự thiếu hụt trong tuyển quân theo hợp đồng của Nga. Một bản cập nhật gần đây từ Cơ quan Tình báo Đối ngoại Ukraine, gọi tắt là SZRU cho thấy Nga đã không đạt được mục tiêu tuyển quân hàng năm vào giữa năm 2026. Cơ quan này báo cáo rằng chỉ có 195.000 hợp đồng quân sự được ký kết tại Nga, thấp hơn so với mục tiêu 204.500. SZRU cũng ước tính tổn thất về nhân sự của Nga trong năm 2026 là 196.700 người, bao gồm khoảng 115.300 trường hợp "không thể cứu vãn" và 80.400 người bị thương.
Về các hướng tấn công mới tiềm năng, Chernyak tuyên bố rằng tình báo Ukraine hiện không ghi nhận bất kỳ nhóm tấn công nào đang hình thành ở Belarus. Mặc dù có khoảng 50.000 binh sĩ Belarus và các đơn vị hỗ trợ của Nga đóng quân tại đó, nhưng hiện chưa có dấu hiệu nào cho thấy một cuộc tập trận tấn công, mặc dù lực lượng có thể được chuyển đến trong vòng vài tuần tới.
[Kyiv Post: Russia Plans to Mobilize 500,000 Personnel by Autumn, Prepares for New Fronts]
9. Merz nhắn nhủ MAGA: Hãy tránh xa cuộc bầu cử Âu Châu!
Thủ tướng Đức Friedrich Merz đã lên tiếng phản đối một kế hoạch tài trợ mới trị giá hàng triệu đô la từ chính quyền Tổng thống Donald Trump nhằm hỗ trợ "tự do ngôn luận và tự do tôn giáo" ở Âu Châu.
Việc cấp vốn diễn ra trong bối cảnh Mỹ đang nỗ lực hỗ trợ các đảng dân tộc chủ nghĩa ở Âu Châu như một phần của Chiến lược An ninh Quốc gia và mối liên hệ ngày càng mạnh mẽ giữa chính quyền Trump và cánh cực hữu Âu Châu, bao gồm cả đảng Thay thế cho Đức (AfD).
"Chúng tôi không can thiệp vào các cuộc bầu cử của Mỹ; chúng tôi luôn giữ vững lập trường đó", ông Merz nói ở Berlin khi trả lời câu hỏi của một phóng viên về việc ông có coi sáng kiến này là vận động chính trị hợp lệ hay can thiệp chính trị hay không. "Ngược lại, tôi không muốn chính phủ Mỹ hoặc các tổ chức liên kết với chính phủ can thiệp vào các cuộc bầu cử của Đức", ông nói thêm.
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hôm thứ Hai đã khởi động một chương trình tài trợ trị giá gần 5 triệu đô la "nhằm tăng cường và phát triển khả năng phục hồi dân chủ, pháp quyền, tự do ngôn luận và tự do báo chí, cũng như bảo vệ nhân quyền ở Âu Châu". Thông cáo nêu rõ: "Các quốc gia được hưởng lợi nên giải quyết các thách thức về chủ quyền quốc gia, di cư, kiểm duyệt và chiến tranh pháp lý phù hợp với triết lý chính trị, luật pháp và di sản văn minh phương Tây chung của chúng ta".
Tờ Financial Times là tờ báo đầu tiên đưa tin về chương trình này, theo đó mỗi người nộp đơn có thể nhận được khoản tiền lên tới 3 triệu đô la.
Mặc dù lời kêu gọi không nêu rõ các đảng chính trị là những đối tượng hưởng lợi tiềm năng, nhưng Merz đã chỉ ra tính bất hợp pháp của việc hỗ trợ tài chính từ nước ngoài cho các nhân vật chính trị ở Đức.
"Việc tài trợ cho các đảng chính trị ở Đức từ nước ngoài là bất hợp pháp," nhà lãnh đạo bảo thủ nói. "Và tôi cho rằng bạn bè của chúng ta trên khắp thế giới, đặc biệt là, cũng sẽ tuân thủ các quy định pháp luật mà chúng ta đã thiết lập ở Đức," ông nói thêm.
Trả lời yêu cầu bình luận về phát ngôn của ông Merz hoặc liệu chương trình này có thể hỗ trợ các tổ chức xã hội dân sự liên kết với các đảng cực hữu ở Âu Châu, chẳng hạn như AfD, phát ngôn nhân của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết: "Chính quyền Trump vẫn cam kết bảo vệ nền dân chủ và nhân quyền trên toàn thế giới, bao gồm cả ở Âu Châu."
Họ nói thêm: "Chương trình của chúng tôi ở Âu Châu nhằm mục đích hỗ trợ các đồng minh Âu Châu trong việc bảo vệ các quyền và nguyên tắc đó, cùng với sự tự tin về nền văn minh và chủ quyền của họ trước những kẻ tìm cách phá hoại chúng."
Các quan chức cao cấp của Bộ Ngoại giao Mỹ trước đây đã phủ nhận việc can thiệp vào chính trường Âu Châu bất chấp việc tổ chức các cuộc gặp với các chính trị gia thuộc cánh hữu cực đoan ở Âu Châu, bao gồm cả đảng AfD.
Đảng AfD đang dẫn đầu các cuộc thăm dò toàn quốc và có cơ hội thực tế để lần đầu tiên lên nắm quyền ở cấp khu vực tại bang Saxony-Anhalt phía đông nước Đức vào tháng 9.
Ngay từ đầu nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Trump, đảng cực hữu đã nhiệt tình đón nhận sự ủng hộ từ Elon Musk, doanh nhân công nghệ và người ủng hộ Tổng thống Trump, và hoan nghênh việc Phó Tổng thống JD Vance tấn công các bức tường lửa của Âu Châu nhằm chống lại phe cực hữu tại Hội nghị An ninh Munich năm ngoái.
Nhưng ban lãnh đạo đảng đã tự tách mình ra — ít nhất là trước công chúng — khỏi MAGA trong những tháng gần đây vì những gì họ coi là thực tế chính trị cấp bách tại các thành trì cực hữu của Đông Đức cũ trước thềm cuộc bầu cử cấp bang trong khu vực vào tháng 9.
Nói một cách tổng quát hơn, chương trình tài trợ mới này dường như tấn công cụ thể vào những nỗ lực của Liên minh Âu Châu trong việc điều chỉnh các tập đoàn công nghệ lớn của Mỹ.
"Các thể chế và chính phủ siêu quốc gia đang sử dụng quyền lực nhà nước để làm suy yếu các nguyên tắc cơ bản của nền tự quản dân chủ thông qua các luật chống phát ngôn thù hận quá rộng và mơ hồ, cùng với các quy định về nội dung trực tuyến nhằm kiểm soát và trừng phạt ngôn luận trong khi kìm hãm sự tham gia chính trị," thông cáo kêu gọi tài trợ nêu rõ.
[Politico: Merz to MAGA: Butt out of Europe’s elections]
10. Tổng thống Trump đe dọa Canada vì khói từ các vụ cháy rừng đang bao trùm các thành phố của Mỹ.
Hôm thứ Sáu, một lớp khói mù bao phủ Điện Capitol khi khói từ các vụ cháy rừng ở Canada lan rộng hơn về phía đông, khiến tổng thống và các nhà lập pháp đảng Cộng hòa đổ lỗi cho Canada về các hoạt động lâm nghiệp mà họ cho là đang tàn phá phẩm chất không khí của Mỹ.
Tổng thống Trump và các Dân biểu đảng Cộng hòa tại Quốc hội đã chỉ trích chính phủ Canada vì không loại bỏ lượng gỗ và bụi rậm dư thừa gây ra các vụ cháy rừng như những vụ đang xảy ra ở miền bắc Ontario. Họ cho rằng chính phủ Carney phải chịu trách nhiệm về khói độc gây ô nhiễm không khí nguy hiểm tại các thành phố như Chicago, New York và Washington, dẫn đến việc hàng triệu người Mỹ phải cảnh báo nên ở trong nhà.
"Chúng tôi buộc Canada phải chịu trách nhiệm vì họ không bảo trì đúng cách các khu rừng và bụi rậm trong đó, và Hoa Kỳ đang bị xâm chiếm một cách không cần thiết bởi không khí bẩn thỉu, ô nhiễm và không lành mạnh, phẩm chất của nó nguy hiểm và hoàn toàn không thể chấp nhận được!", Tổng thống Trump đăng tải hôm thứ Sáu trên Truth Social.
Nhưng trong khi tổng thống đổ lỗi cho Canada, các nhà hoạt động vì khí hậu và sức khỏe cộng đồng cho rằng mùa cháy rừng ngày càng dữ dội là hậu quả của biến đổi khí hậu, đặc biệt là đợt nắng nóng kỷ lục trên khắp Bắc Mỹ. Gần 900 đám cháy đang hoành hành ở Canada, và hơn 150 đám cháy rừng đang bùng phát ở Mỹ, trong đó có 15 đám cháy ở Michigan. Bụi mịn bay về phía nam trong khói cháy rừng rất nguy hiểm, đặc biệt đối với người già, trẻ em và những người có bệnh nền.
"Mọi người muốn được tận hưởng thời gian này trong năm; ngước nhìn lên bầu trời xanh nắng đẹp và chắc chắn không phải khó thở hay ngước nhìn lên và thấy khói bốc lên từ bên kia biên giới," Giám đốc Cơ quan Bảo vệ Môi trường, gọi tắt là EPA Lee Zeldin cho biết trong một video được chia sẻ trên trang mạng xã hội X.
Ông Zeldin, tổng thống và các nhà lập pháp đã chỉ trích chiến lược kiểm soát cháy rừng của Canada và kêu gọi họ không để các đám cháy rừng tiếp tục lan rộng. "Nếu họ không thay đổi đường lối các đám cháy này, điều này sẽ tiếp tục xảy ra trong tương lai", ông Zeldin nói.
"Tôi sẽ gọi cho Thủ tướng trong ngày để tìm hiểu xem họ sẽ làm gì về vấn đề này," Tổng thống Trump viết. "Chi phí là không thể tính toán được! Canada đã từ chối tham gia vào công tác quản lý rừng và dọn dẹp mảnh vụn cơ bản, biết rằng sự từ chối đó sẽ dẫn đến chính kết quả này. Đây là sự tắc trách cố ý, và đang trở thành hiện tượng thường niên, gây thiệt hại hàng tỷ đô la cho Hoa Kỳ, và chi phí ô nhiễm này nhất thiết phải được cộng thêm vào THUẾ QUAN mà Canada hiện đang phải trả," ông nói.
Thượng Nghị Sĩ đảng Cộng hòa Bernie Moreno của Ohio cam kết sẽ trình dự luật vào tuần tới nhằm "trừng phạt Canada và các quan chức chính phủ Canada chịu trách nhiệm về tội ác này", ông đăng tải trên X.
Trong khi đó, Canada nhấn mạnh mối quan hệ đối tác lâu dài với Mỹ trong việc chống cháy rừng, bao gồm việc cử lính cứu hỏa và thiết bị đến giúp dập tắt các đám cháy năm ngoái ở Los Angeles.
"Đây là một thách thức chung, và nó đòi hỏi một phản ứng chung," Đại sứ Mỹ tại Canada Pete Hoekstra cho biết trong một tuyên bố hôm thứ Tư. "Tôi hoan nghênh sự hợp tác xuất sắc giữa Hoa Kỳ và Canada khi chúng ta cùng nhau đối phó với những đám cháy này. Chính phủ hai nước đang theo dõi và chia sẻ thông tin theo thời gian thực - sự phối hợp này phản ánh mối quan hệ đối tác của chúng ta ở mức tốt nhất."
Trong một tuyên bố trên X, Bộ trưởng Quản lý Khẩn cấp Eleanor Olszewski cũng lưu ý rằng "Canada và Hoa Kỳ có lịch sử lâu dài hợp tác cùng nhau để chống lại các vụ cháy rừng ở cả hai bên biên giới."
Ông Olszewski cho biết, kể từ năm 2020, Canada đã đầu tư 12 tỷ đô la vào việc bảo tồn rừng và phòng chống cháy rừng.
"Đây là một thách thức không biên giới, và Canada đang nỗ lực hết sức, phối hợp chặt chẽ để bảo đảm an toàn cho người dân," bà nói.
Nhưng phẩm chất không khí ngày càng trở nên nguy hiểm trên khắp nước Mỹ. Các thành phố ở tận phía nam như Washington cũng nhận được xếp hạng phẩm chất không khí "màu tím" vào sáng thứ Sáu - "rất không lành mạnh", theo công cụ giám sát của EPA.
Dự luật của Moreno sẽ chỉ đạo tổng thống áp đặt các biện pháp trừng phạt tài chính đối với Canada — và hạn chế cấp thị thực cho một số cá nhân người Canada tham gia vào chính phủ hoặc công tác giảm thiểu thiệt hại do cháy rừng — nếu xác định rằng Canada không kiểm soát cháy rừng một cách hiệu quả.
Khói từ các vụ cháy rừng đã lan đến bang Michigan giáp biên giới hồi đầu tuần này, gây ra phản ứng dữ dội từ bốn Dân biểu đảng Cộng hòa — các Dân biểu Jack Bergman, John James, Lisa McClain và John Moolenaar — những người đã viết thư cho Thủ tướng Canada Mark Carney chỉ trích việc Canada thiếu các nỗ lực giảm thiểu cháy rừng.
"Năm ngoái chúng tôi được thông báo rằng vấn đề này sẽ được giải quyết khẩn cấp. Nhưng không phải vậy. Chúng tôi được cho biết các nguyên nhân, bao gồm việc đầu tư thiếu hụt kéo dài vào việc tỉa thưa rừng, giảm thiểu vật liệu dễ cháy và đốt rừng có kiểm soát, cùng với việc thực thi pháp luật không đầy đủ đối với hành vi đốt phá, đang được giải quyết. Nhưng chúng đã không được giải quyết, hoặc chưa được giải quyết một cách đầy đủ để tạo ra sự khác biệt đối với những người mà chúng tôi đại diện," các nhà lập pháp viết trong bức thư hôm thứ Tư.
Các nhà lập pháp đe dọa rằng nếu Canada không áp dụng các biện pháp quản lý rừng mới, các cơ quan liên bang của Mỹ có thể xem xét "sự can thiệp trực tiếp vào việc giảm thiểu nhiên liệu cháy xuyên biên giới và tăng cường năng lực chữa cháy".
Các Dân biểu Cộng hòa khác của Michigan cũng đề xuất các biện pháp trừng phạt tương tự để đối phó với khói từ các vụ cháy rừng.
Dân biểu Tom Barrett (Đảng Cộng hòa, bang Michigan) đã bình luận trên mạng xã hội rằng Michigan có thể trì hoãn việc khánh thành cầu Gordie Howe mới bắc qua biên giới cho đến khi "Canada chịu trách nhiệm và kiểm soát được các đám cháy này". Và dân biểu Bill Huizenga (Đảng Cộng hòa, bang Michigan) cho biết Canada nên "thông báo đầy đủ và thường xuyên cho các cơ quan có thẩm quyền của Hoa Kỳ như EPA về tình trạng và kế hoạch hành động giảm thiểu thiệt hại liên quan đến các đám cháy".
Terri Deboer, một ứng cử viên đảng Cộng hòa tranh cử vào Quốc hội tại Michigan, nơi phẩm chất không khí vẫn ở mức nguy hiểm, cho biết tiểu bang này "một lần nữa phải gánh chịu hậu quả từ sự thất bại hoàn toàn của Canada trong việc quản lý rừng của chính họ."
"Canada đã từ chối thực hiện việc dọn dẹp bụi rậm một cách có trách nhiệm, quản lý lượng nhiên liệu và đưa ra các biện pháp chủ động, thực sự để ngăn chặn những đám cháy này bùng phát," bà nói trong một bài đăng trên X hôm thứ Năm. "Đã đến lúc phải yêu cầu hành động!"
Khi khói lan rộng về phía đông vào nửa cuối tuần, Dân biểu Nick Langworthy (bang New York) cho biết ông đã liên hệ với các thành viên quốc hội Canada và đại sứ về tác động của khói đối với New York.
"Canada phải có những hành động thiết thực để ngăn chặn những vụ cháy rừng thảm khốc này và bảo vệ cả người dân Canada và người dân Mỹ. Nếu từ chối làm vậy, sẽ phải gánh chịu hậu quả", ông nói.
Nhưng các chuyên gia về khí hậu và sức khỏe cho rằng biến đổi khí hậu là nguyên nhân dẫn đến những điều kiện khiến các vụ cháy rừng như ở Ontario và miền bắc Minnesota trở nên dễ xảy ra hơn và gây thiệt hại nặng nề hơn.
Các đám cháy hiện đang hoành hành ở miền đông Canada và vùng Trung Tây là hậu quả trực tiếp của đợt nắng nóng kỷ lục gần đây ở Bắc Mỹ, "đã làm khô hạn rừng và tạo điều kiện cho giông bão và sét đánh", Daniel Swain, một nhà khoa học khí hậu tại Viện Tài nguyên Nước California và là đối tác nghiên cứu tại Trung tâm Nghiên cứu Khí quyển Quốc gia, cho biết trong một buổi nói chuyện trực tiếp trên YouTube hôm thứ Tư.
Các nhà khoa học cũng cho biết đợt nắng nóng cực độ mà Bắc Mỹ đã trải qua từ bờ biển này sang bờ biển khác trong mùa hè này đã trở nên trầm trọng hơn do biến đổi khí hậu.
Lớp khói mù dày đặc đã làm dấy lên những so sánh với một mùa hè khắc nghiệt khác vào năm 2023, khi những vụ cháy rừng kỷ lục ở Canada khiến những đám khói cuồn cuộn bao phủ miền đông nước Mỹ. Năm đó chứng kiến mùa cháy rừng tàn phá nhất trong lịch sử nước này, và các nghiên cứu cho thấy biến đổi khí hậu đã làm tăng đáng kể khả năng thời tiết làm bùng phát các đám cháy.
Nhiệt độ tăng cao cũng đang làm thay đổi địa điểm và thời điểm xảy ra các vụ cháy rừng. Miền Tây Canada từ trước đến nay luôn hứng chịu những vụ cháy rừng lớn nhất và tàn phá nhất cả nước. Nhưng nghiên cứu cho thấy miền Đông Canada cũng có thể đối mặt với nguy cơ lớn hơn khi nhiệt độ toàn cầu tiếp tục tăng.
"Chúng tôi không nói rằng biến đổi khí hậu gây ra từng đám cháy riêng lẻ, nhưng nhiệt độ cực cao, cùng với điều kiện khô hạn mà họ đang trải qua ở Ontario, cộng với các điều kiện thời tiết ngày càng có khả năng xảy ra cháy rừng - chúng ta đang thấy sự gia tăng số ngày có thời tiết thuận lợi cho cháy rừng", Shel Winkley, nhà khí tượng học trưởng tại Climate Central, cho biết. "Tất cả những yếu tố đó kết hợp lại tạo điều kiện cho sự bùng phát dữ dội của các đám cháy rừng, như chúng ta đã thấy vào đầu tuần này."
Một phân tích của Climate Central cho thấy rằng vào ngày 13 tháng 7 - ngày mà cụm cháy rừng ở Ontario và Minnesota gây ra phần lớn hiện tượng khói mù bắt đầu - nhiệt độ ở tỉnh của Canada cao hơn mức trung bình 25,2 độ Fahrenheit.
"Nhiệt độ như vậy hầu như không thể xảy ra vào ngày 13 tháng 7 ở Ontario nếu không có ảnh hưởng của biến đổi khí hậu," ông nói.
Ông Winkley cho biết, mặc dù công tác quản lý rừng có thể giảm thiểu rủi ro, nhưng nhiệt độ tăng cao gần như chắc chắn sẽ dẫn đến nhiều vụ cháy rừng tàn khốc hơn trong tương lai.
Và Canada không phải là quốc gia duy nhất chứng kiến những mùa cháy rừng gần đây hoạt động mạnh mẽ chưa từng có trong lịch sử.
Tính đến thời điểm này trong năm, hơn 5.740 dặm vuông (14.860 km vuông) diện tích của Hoa Kỳ đã bị thiêu rụi bởi các vụ cháy rừng, cao hơn 31% so với mức trung bình của 10 năm trước đó vào cùng kỳ, theo Trung tâm Phòng cháy chữa cháy Liên ngành Quốc gia.
Một người đeo khẩu trang đi bộ gần cầu Brooklyn khi khói từ các vụ cháy rừng ở Canada gây ra tình trạng mờ mịt ở New York.
Một người đeo khẩu trang đi bộ gần cầu Brooklyn khi khói từ các vụ cháy rừng ở Canada gây ra tình trạng mờ mịt ở New York hôm thứ Năm. | Angela Weiss/AFP/Getty Images
Các hạt bụi mịn từ khói cháy rừng tấn công hầu hết mọi hệ thống trong cơ thể con người, gây tử vong cho hàng chục ngàn người mỗi năm, theo nhiều nghiên cứu y khoa.
Muội than từ các đám cháy có liên quan đến sự gia tăng các trường hợp hen suyễn, đau tim và các vấn đề về tim mạch và phổi khác, cũng như các vấn đề về sức khỏe tâm thần. Nó gây hại cho phụ nữ mang thai, làm tăng nguy cơ sinh non và trẻ sơ sinh nhẹ cân, những đứa trẻ có thể gặp các vấn đề về hô hấp suốt đời. Nó cũng có thể góp phần gây ra các tác động lâu dài đến sức khỏe, bao gồm cả chứng mất trí nhớ.
"Chúng ta biết rằng ô nhiễm bụi mịn gây hại cả trong ngắn hạn và dài hạn," Laura Kate Bender, người phụ trách chính sách công tại Hiệp hội Phổi Hoa Kỳ, cho biết.
Bà ấy cho biết nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc tiếp xúc mãn tính với nồng độ thấp các chất ô nhiễm dạng hạt góp phần gây ra tử vong sớm, các vấn đề về tim mạch và phổi. Tuy nhiên, nghiên cứu vẫn đang tiếp tục về tác động của nồng độ ô nhiễm PM cao — chẳng hạn như tiếp xúc với các sự kiện cháy rừng nghiêm trọng lặp đi lặp lại.
Bender cho biết ALA khuyến nghị đốt có kiểm soát và các biện pháp khác để giảm nguy cơ xảy ra các vụ cháy rừng lớn như hiện nay. Nhưng biến đổi khí hậu đang tạo ra các điều kiện cho những đám cháy đó hình thành, Bender nói.
"Chúng ta biết điều đó đang xảy ra với các vụ cháy rừng ở Mỹ. Điều đó cũng đang xảy ra với các vụ cháy rừng ở Canada và trên toàn thế giới," bà nói. "Ý tôi là, những điều kiện tạo ra hiện tượng này không phải là ngẫu nhiên. Điều này hoàn toàn phù hợp với những gì bạn mong đợi từ những thay đổi do khí hậu ấm lên gây ra."
[Politico: Trump threatens Canada over wildfire smoke choking U.S. cities]
11. Giá dầu tiếp tục tăng trong bối cảnh giao tranh tái diễn.
Giá dầu Brent, tiêu chuẩn quốc tế cho giá dầu, đã vượt mốc 88 đô la một thùng vào chiều thứ Sáu, tăng khoảng 4 đô la so với giá đóng cửa hôm thứ Năm.
Giá dầu đã đạt mức cao nhất trong một tháng. Giá dầu đã giảm mạnh trong những ngày sau khi Iran và Mỹ ký kết bản ghi nhớ hợp tác vào giữa tháng Sáu. Giá dầu Brent đã giảm xuống còn 71 đô la một thùng vào ngày 1 tháng 7, nhưng đã tăng trở lại đều đặn khi bản ghi nhớ đổ vỡ và Mỹ nối lại các cuộc tấn công vào Iran.
"Như các bạn đã biết, giá dầu hiện nay vào khoảng 80 đô la một thùng, có thể thấp hơn một chút. Trước khi tôi đến đây, giá dầu cũng ở mức đó", thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Karoline Leavitt cho biết hôm thứ Năm. "Giá xăng đã giảm khoảng 60 cent một gallon so với mức đỉnh điểm của cuộc xung đột này, và tổng thống đã trung thực với người dân Mỹ ngay từ đầu. Có thể sẽ có những gián đoạn tạm thời trên thị trường dầu mỏ, nhưng điều chúng ta chưa thấy là những gì mà tất cả những người bi quan đã nói, rằng giá dầu sẽ tăng mạnh."
Giá dầu đã giảm đáng kể so với mức cao kỷ lục vào ngày 5 tháng 5 là 114 đô la một thùng.
[CBSNews: Oil prices continue to rise amid renewed fighting]
12. Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc lên án các cuộc tấn công vào các địa điểm dân sự trong cuộc chiến tranh Iran-Mỹ.
Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres hôm thứ Sáu cho biết các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng dân sự là "không thể chấp nhận được", sau khi Iran cáo buộc Hoa Kỳ tấn công vào các cây cầu và trung tâm giao thông.
Phát ngôn nhân Farhan Haq nói với các phóng viên: "Tổng thư ký vẫn hết sức quan ngại về tình trạng leo thang quân sự liên tục giữa Iran và Hoa Kỳ."
"Ông ấy đặc biệt lo ngại về các cuộc tấn công vào cơ sở hạ tầng dân sự ở Iran và khắp khu vực. Những cuộc tấn công như vậy là không thể chấp nhận được", ông nói thêm.
Hoa Kỳ chưa xác nhận những cáo buộc của Iran về việc nước này tấn công vào các địa điểm dân sự, mặc dù Tổng thống Trump đã đe dọa sẽ tấn công vào chúng.
[CBSNews: U.N. chief condemns attacks on civilian sites in Iran-U.S. war]
Ở nơi Chúa cũng ngậm ngùi: Người Công Giáo bị vu cáo báng bổ tiên tri Hồi Giáo, chút xíu mất mạng
VietCatholic Media
16:16 19/07/2026
1. Đức Hồng Y Zuppi bắt đầu sứ mệnh tại Ukraine, cầu nguyện cho chiến tranh chấm dứt.
Đức Hồng Y Matteo Zuppi, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Ý, gọi tắt là CEI, đã bắt đầu chuyến thăm bốn ngày tới Ukraine với điểm dừng chân tại trung tâm giam giữ Zakhid-1 ở vùng Lviv, nơi giam giữ các tù nhân bị bắt khi chiến đấu cho quân đội Nga. Mang theo quà tặng và thông điệp từ Đức Giáo Hoàng Lêô XIV, ngài nói với họ: "Đức Giáo Hoàng đang cầu nguyện cho các bạn" và bày tỏ hy vọng rằng họ sẽ được "sớm trở về nhà".
Đức Hồng Y Matteo Maria Zuppi đã mang ba món quà đến cho các tù nhân tại Zakhid-1, một trung tâm giam giữ ở vùng Lviv của Ukraine, nơi giam giữ những binh lính bị bắt khi chiến đấu cho quân đội Nga: một móc chìa khóa, với hy vọng rằng "sớm thôi các bạn sẽ móc chìa khóa nhà mình vào đó, để có thể mở cửa trước và ôm những người thân yêu"; một tấm ảnh Salus Populi Romani hay Đức Bà Là Phần Rỗi Của Dân Rôma, "đối với người Kitô hữu, đó là hình ảnh Đức Mẹ, nhưng đối với tất cả mọi người, đó là hình ảnh của niềm hy vọng"; và một bức ảnh của Đức Giáo Hoàng Lêô XIV, người "đã phái tôi đến đây để nói với các bạn rằng ngài đang cầu nguyện cho hòa bình và cho chiến tranh chấm dứt."
Chuyến thăm này đánh dấu sự khởi đầu cho sứ mệnh thứ hai của Hồng Y Zuppi tới Ukraine trong thời chiến. Sứ mệnh đầu tiên của ngài, vào tháng 6 năm 2023 theo yêu cầu của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, bao gồm các cuộc gặp tại Kyiv với Tổng thống Volodymyr Zelenskiy và các nhà lãnh đạo chính trị và Giáo hội khác trước khi tiếp tục đến Mạc Tư Khoa, Washington và Bắc Kinh. Sứ mệnh nhân đạo đó nhằm thể hiện sự gần gũi của Giáo hội với những người bị ảnh hưởng bởi chiến tranh đồng thời hỗ trợ các nỗ lực hồi hương trẻ em Ukraine bị trục xuất, tạo điều kiện trao đổi tù binh và hồi hương những người đã thiệt mạng.
Trước khi đến Kyiv, Hồng Y Zuppi, cùng với Sứ thần Tòa Thánh, Đức Tổng Giám Mục Visvaldas Kulbokas, và Đại sứ Ukraine tại Tòa Thánh Andrii Yurash, đã thăm trung tâm giam giữ, ghé thăm khu nhà ở, nhà nguyện và phòng y tế của các tù nhân. Đại sứ Yurash cho biết cơ sở này tuân thủ các tiêu chuẩn quốc tế và mở cửa cho du khách muốn kiểm tra điều kiện giam giữ tù nhân.
Một bản báo cáo chi tiết do tờ Avvenire của Ý cung cấp đã thuật lại chuyến thăm của Hồng Y, trong đó ngài đã chào hỏi hàng chục tù nhân đến từ hơn 50 quốc gia, trò chuyện với họ bằng tiếng Pháp hoặc tiếng Tây Ban Nha và lắng nghe ngắn gọn câu chuyện của họ. Với một tù nhân 25 tuổi bị mất một chân, ngài bày tỏ sự quan tâm và hy vọng rằng người này sẽ sớm nhận được chân giả.
Đức Giáo Hoàng cầu nguyện cho tất cả mọi người và chấm dứt chiến tranh.
Nhắc lại mục đích chuyến thăm của mình, Hồng Y Zuppi nói với các tù nhân: "Đức Giáo Hoàng Lêô đã phái Sứ thần Tòa Thánh và tôi đến đây để mang đến cho các bạn niềm hy vọng. Ngài đang cầu nguyện cho các bạn, để chiến tranh sớm kết thúc và các bạn có thể trở về nhà."
Tự tay trao quà, ngài giải thích ý nghĩa của chiếc móc khóa: "Đức Giáo Hoàng đã nhờ tôi mang đến cho các bạn chiếc móc khóa này. Tôi hy vọng rằng chẳng bao lâu nữa các bạn sẽ dùng nó để móc chìa khóa nhà mình... Hôm nay chúng tôi muốn nói với các bạn rằng hãy hướng về tương lai với niềm hy vọng - rằng các bạn sẽ trở về nhà, rằng chiến tranh sẽ kết thúc. Và chúng tôi tha thiết cầu nguyện cho chiến tranh sớm kết thúc."
Kết thúc bằng lời cầu nguyện trong nhà nguyện của trại, Hồng Y Zuppi nói: "Chúng ta hãy cầu nguyện để các con sớm tìm được đường về nhà, để tất cả những điều này kết thúc, và để các con bắt đầu một cuộc sống mới." Chỉ vào trái tim mình, ngài nói thêm: "Chúng ta phải xua đuổi mọi điều ác. Chúa luôn ban cho chúng ta hy vọng. Chúng ta đừng bao giờ để điều ác lớn lên trong mình, và Chúa sẽ luôn giúp chúng ta chiến thắng nó."
Source:Vatican News
2. Pakistan: Hành động liên tôn giáo ngăn chặn bạo lực nhằm vào một gia đình Kitô giáo
Các lãnh đạo tôn giáo, chính quyền địa phương và mạng lưới cộng đồng đã giúp ngăn chặn bạo lực đám đông ở Karachi sau những cáo buộc vô căn cứ về việc xúc phạm kinh Koran.
Sự can thiệp nhanh chóng của chính quyền địa phương, các lãnh đạo Hồi giáo, sinh viên từ các trường dòng Hồi giáo và các thành viên cộng đồng đã giúp ngăn chặn bạo lực đối với một gia đình Kitô giáo ở Karachi sau khi những cáo buộc vô căn cứ về việc xúc phạm kinh Koran gây ra căng thẳng.
Trả lời phỏng vấn Vatican News, Naeem Yousaf Gill, Giám đốc điều hành của Ủy ban Công Giáo vì Hòa bình và Công lý tại Pakistan, cho biết phản ứng tại Baldia Town vào ngày 9 tháng 7 đã chứng minh hành động kịp thời và sự hợp tác liên tôn có thể giúp ngăn chặn thảm kịch, đồng thời cảnh báo rằng các Kitô hữu ở Pakistan vẫn cảm thấy dễ bị tổn thương mỗi khi xuất hiện những cáo buộc báng bổ.
Theo Gill, các báo cáo cho biết "ai đó đã gửi một trang kinh Koran bị xúc phạm đến một chủ cửa hàng địa phương." Trang kinh này được tường trình có chứa ảnh của một người đàn ông Công Giáo, Azeem Javed, và mẹ của ông, là n n cư dân của khu Qazafi ở thị trấn Baldia. Ngay sau đó, "một đám đông bạo lực đã bao vây nhà của Azeem"
Gill giải thích rằng tình hình đã được kiểm soát vì "chính phủ và chính quyền đã kịp thời hành động và bảo đảm với những người biểu tình rằng cảnh sát sẽ tiến hành điều tra kỹ lưỡng và truy tìm thủ phạm." Kết quả là, "cuộc biểu tình đã bị chấm dứt."
Ông Gill thừa nhận rằng sự can thiệp của các lãnh đạo tôn giáo Hồi giáo, sinh viên từ các trường dòng Hồi giáo và các chính trị gia địa phương nhằm bảo vệ các gia đình Kitô giáo là điều không ngờ tới.
"Sự việc đã được đón nhận và đánh giá cao một cách bất ngờ," ông nói, bày tỏ hy vọng rằng sự việc "sẽ dần dần mở đường cho việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp giữa các cộng đồng."
Đối với Gill, những sự kiện ở thị trấn Baldia nhấn mạnh tầm quan trọng của khả năng lãnh đạo quyết đoán trong những thời điểm khủng hoảng.
"Được biết, nếu chính quyền và giới lãnh đạo tôn giáo có những hành động ôn hòa và khôn ngoan, những vụ việc như ở Jaranwala, Gojra có thể tránh được", ông nói, đề cập đến các vụ bạo lực chống lại người Kitô giáo trước đây ở Pakistan.
Bất kể đã đạt được một kết quả hòa bình, Gill cảnh báo không nên hiểu vụ việc này như bằng chứng cho thấy sự thay đổi rộng hơn trong thái độ đối với pháp quyền.
"Chỉ với một vụ việc đơn lẻ, chúng ta không thể khẳng định rằng sự tôn trọng pháp luật đang trở nên mạnh mẽ hơn. Còn quá sớm để kết luận," ông nói.
Ông nhấn mạnh rằng các cộng đồng Kitô giáo vẫn vô cùng lo lắng mỗi khi có cáo buộc phạm thượng.
Ông nói: "Cộng đồng Kitô giáo cảm thấy không được bảo vệ và dễ bị tổn thương ở Pakistan do những vụ việc lặp đi lặp lại. Lời buộc tội nhắm vào một người; tuy nhiên, nếu người bị buộc tội là người Kitô giáo, cả cộng đồng phải trả giá."
"Sẽ cần thời gian để khôi phục lại niềm tin của cộng đồng," ông nói thêm.
Giá trị của các mối quan hệ
Gill giải thích rằng Ủy ban Công Giáo vì Hòa bình và Công lý đã có thể phản hồi nhanh chóng nhờ vào các mối quan hệ lâu đời trong cộng đồng địa phương.
Ông kể lại rằng một cựu nhân viên sống cùng phố đã báo cho điều phối viên của Ủy ban, người này ngay lập tức liên hệ với chính quyền địa phương, bao gồm cả Phó Chủ tịch Quốc hội Naveed, cũng như "các nhà chức trách khác và các giáo sĩ cùng chí hướng".
Ông nói thêm rằng Ủy ban đã "tổ chức các hội thảo về sự hòa hợp giữa các tôn giáo trong khu vực đó" trong nhiều năm và đã "xây dựng được mạng lưới quan hệ tốt với cộng đồng đa số".
"Sáng kiến đó đã đóng vai trò tích cực trong việc huy động nhiều người tốt tham gia bảo vệ cộng đồng Kitô giáo," ông nói.
Đối với Gill, câu chuyện này là một ví dụ cụ thể về tầm quan trọng của đối thoại giữa các cộng đồng tôn giáo.
"Đối thoại liên tôn có ý nghĩa rất lớn. Cần phải tiếp tục duy trì nó. Nó sẽ phá vỡ các rào cản," ông nói.
Nhìn về phía trước, Gill kêu gọi nâng cao nhận thức cộng đồng hơn nữa để giúp ngăn chặn những cáo buộc báng bổ leo thang thành bạo lực.
Ông nói: "Chính phủ nên khởi động một chiến dịch nâng cao nhận thức bằng mọi cách", đồng thời lưu ý rằng "một chiến dịch như vậy chưa từng được thực hiện".
Ông đề xuất rằng "thông qua sách giáo khoa, phim truyền hình, mạng xã hội và tin nhắn ngắn, mọi người nên được chuẩn bị để hành động khôn ngoan trong những tình huống như vậy."
Trong khi hoan nghênh việc giải quyết hòa bình tại Karachi, Gill nhắc nhở cộng đồng quốc tế rằng nhiều Kitô hữu ở Pakistan vẫn tiếp tục phải chịu đựng sự phân biệt đối xử.
"Người Công Giáo ở Pakistan đang sống một cuộc sống khó khăn," ông nói. "Họ phải đối mặt với sự phân biệt đối xử, sỉ nhục và thù hận trong mọi lĩnh vực của cuộc sống. Họ vẫn đang đấu tranh để sống một cách có phẩm giá."
Khi suy ngẫm về việc liệu vụ việc có mang lại hy vọng hay không, Gill đã lưu ý một sự khác biệt quan trọng giữa các vùng.
"Vụ việc cụ thể này xảy ra ở tỉnh Sindh," ông nói. "Sindh là một xã hội khoan dung hơn so với Punjab. Hầu hết các vụ tấn công bạo lực nhằm vào người Kitô giáo đều xảy ra ở Punjab."
Source:Vatican News
3. Traditionis Custodes: ‘Thừa thãi’, tai hại và tự hủy hoại bản thân
Michael Haynes là một nhà báo người Anh thuộc Đoàn báo chí Tòa Thánh. Ông hiện là phóng viên thường trú tại Vatican của tờ Catholic Herald. Ông vừa có bài tường thuật nhan đề " Traditionis Custodes: ‘Superfluous’, devastating and self-defeating", nghĩa là "Tự Sắc Traditionis Custodes là ‘Thừa thãi’, tai hại và tự hủy hoại bản thân".
Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Thụy Khanh
Đã năm năm kể từ khi Đức Giáo Hoàng Phanxicô ban hành sắc lệnh Traditionis Custodes và tuyên bố rằng Nghi thức mới (Novus Ordo) là "biểu hiện độc nhất vô nhị của luật cầu nguyện (lex orandi) của Nghi thức Rôma". Trong những năm tiếp theo, Giáo hội đã rơi vào một kỷ nguyên hỗn loạn và xung đột mới, với các cộng đồng truyền thống phải chịu những hạn chế dường như tùy tiện và một số lượng lớn người Công Giáo khẳng định rằng họ cảm thấy mình là thành viên hạng hai của Giáo hội.
Đức Giáo Hoàng Phanxicô khẳng định những hạn chế của ngài là cần thiết dựa trên kết quả một cuộc khảo sát do Bộ Giáo lý Đức tin thực hiện, nhưng những tiết lộ về phản hồi từ hàng giám mục toàn cầu cho thấy rằng không có hạn chế nào như vậy là cần thiết hoặc thậm chí được coi là hữu ích. Trên thực tế, hoàn toàn ngược lại.
Những hậu quả tai hại của văn kiện này đến mức hiện nay ngày càng có nhiều giám mục liên tục than phiền về việc áp đặt những hạn chế như vậy và lên tiếng kêu gọi Đức Giáo Hoàng Lêô XIV quay trở lại với thể chế do Bênêđíctô XVI thiết lập trong Summorum Pontificum.
"Tôi tin rằng chúng ta nên quay trở lại với Summorum Pontificum, văn kiện mà đa số các giám mục đều đánh giá tích cực về tác động của nó đối với đời sống phụng vụ trong giáo phận của họ," Giám mục Marian Eleganti OSB nói với tôi. "Cái gọi là Vetus Ordo ngày nay chỉ là một nghi thức trong số nhiều nghi thức khác và nên được đối xử như vậy. Nó không phải là biểu hiện của một đức tin lạc hậu, bác bỏ cuộc cải cách phụng vụ và các văn kiện khác của Công đồng."
Thật vậy, Traditionis Custodes, đã được Huynh Đoàn Thánh Piô X viện dẫn như một yếu tố then chốt trong quyết định phong chức giám mục mới trái với ý muốn của Đức Giáo Hoàng. Mặc dù có nhiều tranh luận gay gắt về Huynh Đoàn này trong Giáo hội, nhưng không thể phủ nhận thực tế rằng SSPX coi việc tiếp tục thực thi Traditionis Custodes là lý do chính đáng cho hành động của mình.
Nhấn mạnh khía cạnh này, Hồng Y Gerhard Müller nói với tôi tuần này rằng, nhờ có Traditionis Custodes, SSPX có thể khẳng định rằng họ "bị bách hại vì lòng trung thành với Thánh lễ truyền thống chứ không phải vì hành vi ly giáo là phong chức giám mục mà không có sự đồng thuận của người kế vị Thánh Phêrô, là nguyên tắc và nền tảng vĩnh viễn của sự thống nhất trong Giáo hội hữu hình."
"Nó thừa thãi và mở ra những mặt trận mới không phải về các vấn đề giáo điều mà chỉ về kỷ luật phụng vụ," Đức Hồng Y Müller nói về tự sắc ban hành năm 2021 của Đức Phanxicô.
Tiến sĩ Peter Kwasniewski, nhà thần học và tác giả nổi tiếng, cũng đồng tình với quan điểm của Hồng Y. Ngài nói với tôi: "Không còn nghi ngờ gì nữa, Tự Sắc này là một yếu tố góp phần làm cho SSPX xa rời Rôma hơn." Tuy nhiên, ông cảnh báo không nên quá coi trọng sắc lệnh này trong vấn đề SSPX.
"Trên thực tế," Kwasniewski nói, "mặc dù Đức Phanxicô đã hào phóng với Huynh Đoàn trong việc ban phát các đặc ân, nhưng từ quan điểm của họ, triều Giáo Hoàng của Đức Thánh Cha Phanxicô là một thảm họa hoàn toàn, một cơn ác mộng về giáo lý, và là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy Giáo hội đã lạc lối sau Công đồng Vatican II, và rằng Chúa đang kêu gọi họ giữ vững lòng trung thành trước một sự bội giáo không thể tưởng tượng nổi."
Đối với nhiều người ngồi trong nhà thờ và ở bàn thờ, lý do được đưa ra để Vatican ban hành Tự Sắc Traditionis Custodes vẫn tiếp tục gây khó hiểu như ngày nó được ban hành, đặc biệt là sau những tiết lộ rằng lý do mà Vatican đưa ra không phù hợp với thực tế.
"Theo tôi, Tự Sắc Traditionis Custodes càng làm suy yếu thêm niềm tin của người Công Giáo vào các nhà lãnh đạo của họ, những người dường như ngày càng xa rời thực tế, bị chi phối bởi ý thức hệ, thậm chí hoài cổ về những năm 1970", Kwasniewski nói.
Sau khi theo dõi sát sao tác động của văn kiện này, Kwasniewski nhận định rằng sắc lệnh tự ban hành "đã khơi mào một loạt các luận điểm biện hộ từ phía truyền thống, làm lu mờ và bác bỏ hoàn toàn các lập luận ủng hộ cải cách của Công đồng. Hành động của Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã phản tác dụng một cách nghiêm trọng hơn bất kỳ hành động nào khác của Đức Giáo Hoàng trong lịch sử."
Việc hủy bỏ các Thánh lễ truyền thống đã gây ra gánh nặng đặc biệt cho những người tìm cách nuôi dưỡng đời sống tâm linh của mình thông qua các nghi thức cổ xưa, khi hết Thánh lễ này đến Thánh lễ khác đột ngột bị ra lệnh ngừng lại mặc dù thường được cử hành trong nhiều năm mà không gặp vấn đề gì.
Ngoài ra còn có tác động tai hại đến mối quan hệ giữa người chăn chiên và đàn chiên. Theo Kwasniewski, Tự Sắc Traditionis Custodes đã gây ra "một làn sóng hoài nghi và thậm chí là giận dữ khác đối với các giám mục, dường như họ là những người quản lý trung gian trong sự suy tàn của Giáo hội, những người sẵn sàng dập tắt một số cộng đồng năng động nhất dưới sự chăm sóc của họ."
Nhưng Tự Sắc này cũng đã gây ra tác động tàn khốc đối với các linh mục. Các linh mục được thụ phong sau ngày 16 tháng 7 năm 2021 phải xin phép để cử hành nghi thức phụng vụ được Giáo hội trân trọng trong nhiều thế kỷ, và quyền cử hành nghi thức cũ của các linh mục đã đột ngột bị thu hồi. Các biện pháp trừng phạt này đã ảnh hưởng đến cả giáo dân và giáo dân, và nhiều linh mục giáo phận đã than thở về lệnh cấm nghiêm ngặt áp đặt lên họ sau nhiều năm cử hành hình thức phụng vụ được tôn kính như vậy. Không chỉ đối với giáo dân mà Thánh lễ truyền thống còn chứa đựng những kho báu tinh thần như vậy.
"Đối với cá nhân tôi, những lời cầu nguyện được đọc trong nghi thức cũ - giúp linh mục cử hành mầu nhiệm - đã trở nên đặc biệt quan trọng," Giám mục Eleganti, cựu Giám Mục Phụ Tá của Chur, người đã dành tình yêu sâu sắc cho nghi thức cũ trong những năm gần đây, cho biết.
"Về phương diện này, việc tiếp xúc và học hỏi nghi thức cũ cũng truyền cảm hứng và rất hữu ích cho linh mục," ngài nói với phóng viên. "Cá nhân tôi cũng cảm nhận như vậy và luôn thấy thiếu một số lời cầu nguyện trong Nghi thức Mới mà linh mục đọc trong nghi thức truyền thống. Mầu nhiệm – hay bí tích – vẫn giữ nguyên. Nhưng chúng ta cần chiều sâu hơn và sự tĩnh lặng hơn."
Những người sùng đạo theo nghi thức truyền thống không hề giấu giếm sự phong phú và lợi ích tinh thần của hình thức Thánh lễ cổ xưa. Tiến sĩ Kwasniewski là một ví dụ điển hình, ông đã viết nhiều cuốn sách về chủ đề này. Nhưng ông cũng chỉ ra những lợi ích không ngờ của nghi thức truyền thống, lưu ý rằng những hạn chế này đã "làm tăng nhận thức của công chúng" về Thánh lễ Latinh và các cộng đồng cử hành Thánh lễ này, cả trong số người Công Giáo và người không Công Giáo.
"Trong thời đại internet hiện nay, Tự Sắc Traditionis Custodes chắc chắn sẽ gieo vào lòng một lượng lớn người những phán xét tiêu cực đối với vô số tài liệu giáo lý, sùng kính và âm nhạc dành cho nghi thức cũ," ông nhận định.
"Tóm lại, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã mang đến cho phong trào truyền thống một chiến dịch quảng cáo quy mô lớn mà họ không bao giờ có đủ khả năng chi trả."
Đây là điều không cần bàn cãi. Kể từ tháng 7 năm 2021, chủ đề về Thánh lễ truyền thống thường xuyên chiếm lĩnh các trang nhất của truyền thông Công Giáo, nhờ – như nhiều giáo sĩ đã nhận xét – vào sự tái bùng nổ các cuộc tranh luận về phụng vụ do Đức Giáo Hoàng Phanxicô khởi xướng.
Bình luận về hậu quả của Tự Sắc Traditionis Custodes, Hồng Y Raymond Burke tuyên bố vào năm 2024 rằng "nếu mục đích Traditionis Custodes và các văn kiện khác tiếp theo là để ngăn cản hoặc làm giảm sức hấp dẫn của phụng vụ thánh theo Usus Antiquior, thì tôi cho rằng nó đã có tác dụng hoàn toàn ngược lại."
Thật vậy, số lượng linh mục cử hành thánh lễ cũ vẫn không ngừng tăng cao, thường xuyên phá kỷ lục, và số lượng người được nhận vào SSPX cũng phát triển mạnh mẽ tương tự. Tự Sắc Traditionis Custodes đã gây khó khăn cho Thánh lễ truyền thống ở một số khu vực trong Giáo hội, trong khi ở những khu vực khác, nó lại vô tình giúp cho nghi thức cũ phát triển mạnh mẽ.
Hiệu ứng này không có gì đáng ngạc nhiên, Đức Hồng Y Burke đã nhận định: "Người ta phải nghĩ rằng một hình thức nghi lễ Rôma đã nuôi dưỡng sâu sắc và sản sinh ra rất nhiều vị thánh, những vị thánh được công nhận, và cả vô số những vị thánh ẩn danh, thì không thể nào nghi lễ này bị hủy bỏ, bị loại bỏ khỏi đời sống của Giáo hội." Như Tiến sĩ Kwasniewski đã nhận xét với tôi, "nhiều người Công Giáo bắt đầu đặt câu hỏi về một phiên bản nhất định của chủ nghĩa cực đoan dẫn đến sự phi lý khi một vị Đức Giáo Hoàng hủy bỏ truyền thống và tuyên bố rằng từ ngữ có thể mang bất kỳ nghĩa nào chúng ta muốn, giống như trong Alice ở xứ sở thần tiên."
Theo đánh giá của ông, giọt nước tràn ly đối với nhiều người là việc phát hiện ra rằng Tự Sắc Traditionis Custodes dựa trên nhiều yếu tố hư cấu hơn là sự thật. Khi đó, "một đòn giáng mạnh đã được giáng vào chương trình nghị sự của Vatican chống lại những người theo chủ nghĩa truyền thống".
Đối với những người Công Giáo tự cho mình không bị ảnh hưởng bởi cuộc tranh luận về phụng vụ và những hệ lụy của Công đồng Vatican II, việc tập trung quá mức vào vấn đề này thường có vẻ không cần thiết. Nhưng chừng nào Tự Sắc này còn tồn tại, theo ý kiến của nhiều người, nó sẽ tiếp tục để lại một vết thương sâu hoắm, rỉ máu bên sườn Giáo hội.
Source:Catholic Herald