1. Iran cảnh báo các khách sạn nơi quân đội Mỹ đóng quân có thể là mục tiêu “hợp pháp”.
Iran đã đưa ra cảnh báo rộng rãi đối với các nhà điều hành khách sạn trên khắp Trung Đông, tuyên bố rằng các khách sạn và các cơ sở dân sự khác được sử dụng để chứa quân nhân Mỹ có thể bị coi là “mục tiêu tấn công hợp pháp” nếu hoạt động này tiếp tục.
Đài truyền hình quốc gia Iran tuyên bố hôm Thứ Sáu, 27 Tháng Ba, dẫn lời “các nguồn tin đáng tin cậy”, cho biết các địa điểm mà nhân viên Mỹ sử dụng “không chỉ giới hạn” ở Bahrain và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất. Họ cáo buộc rằng các địa điểm đóng quân thay thế cho lực lượng nước ngoài đã được xác định ở các khu vực khác trong vùng, bao gồm Syria, Li Băng và Djibouti.
Các nguồn tin được hãng thông tấn Fars, vốn thân cận với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, trích dẫn cho biết cảnh báo của Iran đối với các nhà điều hành khách sạn là “toàn diện và dứt khoát”. Hãng tin này khẳng định rằng bất kỳ cơ sở nào tiếp đón quân nhân nước ngoài — “bất kể vị trí địa lý” — đều sẽ bị coi là mục tiêu hợp pháp nếu hoạt động bị cáo buộc không được chấm dứt ngay lập tức.
Trước đó vào thứ Năm, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi đã đăng tải trên X rằng quân đội Mỹ đã rút khỏi các căn cứ quân sự ở các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh Ba Tư thuộc Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh, gọi tắt là GCC và đang ở trong các khách sạn và văn phòng.
“Ngay từ đầu cuộc chiến này, binh lính Mỹ đã bỏ chạy khỏi các căn cứ quân sự ở các nước vùng Vịnh để ẩn náu trong các khách sạn và văn phòng”, Araghchi viết, cáo buộc lực lượng Mỹ đang sử dụng “công dân các nước vùng Vịnh làm lá chắn sống”. Ông kêu gọi các khách sạn ở các nước vùng Vịnh từ chối nhận đặt phòng từ quân nhân Mỹ.
[CBSNews: Hotels hosting US forces could be “legitimate” targets, Iran warns]
2. Máy bay điều khiển từ xa của Ukraine tấn công một nhà máy lọc dầu lớn của Nga ở tỉnh Leningrad đêm thứ hai liên tiếp.
Theo các quan chức Nga và các kênh truyền thông xã hội, một nhà máy lọc dầu và cảng khí đốt tự nhiên lớn ở tỉnh Leningrad của Nga đã bị tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa vào đêm 26 tháng 3.
Các cuộc tấn công được báo cáo diễn ra một đêm sau khi Ukraine phát động một cuộc tấn công quy mô lớn vào đêm 25 tháng 3, nhằm vào một nhà ga năng lượng tại cảng Ust-Luga trên Biển Baltic và một tàu phá băng quân sự của Nga tại cảng Vyborg.
Theo đoạn video do người dân địa phương đăng tải lên mạng xã hội, cảng Ust-Luga lại bốc cháy sau một cuộc tấn công khác vào đêm hôm sau. Đêm thứ hai liên tiếp, các cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa trong khu vực đã tạm thời làm gián đoạn các chuyến bay tại phi trường Pulkovo ở St. Petersburg.
Thống đốc tỉnh Leningrad, Aleksandr Drozdenko, cũng báo cáo về một cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa ở Kirishi, nơi có một trong những nhà máy lọc dầu lớn nhất của Nga. Ông Drozdenko tuyên bố hơn 20 máy bay điều khiển từ xa của Ukraine đã bị bắn hạ trong khu vực này.
“Khu công nghiệp bị thiệt hại,” ông nói, mà không trực tiếp nêu tên nhà máy lọc dầu. Không có thương vong nào được báo cáo.
Tuy nhiên, theo kênh Telegram Astra của phe đối lập Nga, cư dân Kirishi cho biết nhà máy lọc dầu đang bị tấn công.
Quân đội Ukraine đã tiến hành một cuộc tấn công sâu vào cảng Ust-Luga vào đêm 25 tháng 3, và sáng hôm sau xác nhận đã gây thiệt hại lớn cho một nhà ga do Novatek, nhà sản xuất khí tự nhiên hóa lỏng, gọi tắt là LNG lớn thứ hai của Nga, vận hành.
Ust-Luga là một trong những cảng lớn nhất của Nga trên Biển Baltic và là trung tâm xuất khẩu dầu thô và các sản phẩm dầu mỏ quan trọng. Nằm ở phía tây St. Petersburg, cách xa biên giới Ukraine, cảng này đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ra doanh thu cho ngân sách nhà nước.
Trước đây, lực lượng Ukraine cũng đã tấn công nhà máy lọc dầu Kirishi, nơi chiếm 6,6% tổng sản lượng lọc dầu của Nga. Sau một cuộc tấn công vào đầu tháng 10 năm 2025, nhà máy này được tường trình đã tạm ngừng hoạt động đơn vị giải quyết chính để sửa chữa thiệt hại.
Quân đội Ukraine cũng nhận trách nhiệm về các cuộc tấn công vào nhà máy lọc dầu được báo cáo vào tháng 9 và tháng 3 năm 2025.
Nhà máy lọc dầu Kirishi nằm cách biên giới Ukraine hơn 800 km (500 dặm). Nhà máy này mở cửa vào năm 2017 và được báo cáo có công suất chế biến hàng năm là 17,7 triệu tấn — tương đương khoảng 355.000 thùng mỗi ngày.
Lực lượng Ukraine tiếp tục tăng cường các cuộc tấn công vào ngành công nghiệp dầu mỏ của Nga, ngay cả khi Mạc Tư Khoa bắt đầu thu được thêm lợi nhuận từ sự gián đoạn nguồn cung toàn cầu do cuộc chiến ở Iran gây ra.
Ngày 25 tháng 3, Reuters đưa tin các cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa của Ukraine, việc phá hoại đường ống dẫn dầu và việc bắt giữ tàu chở dầu đã làm gián đoạn khoảng 40% công suất xuất khẩu dầu của Nga - đây là sự gián đoạn nguồn cung dầu tồi tệ nhất trong lịch sử hiện đại của Nga.
[Kyiv Independent: Ukraine’s drones hammer major Russian refinery in Leningrad Oblast for second night in row]
3. Nhà ngoại giao hàng đầu của Liên Hiệp Âu Châu cho biết Nga đang chia sẻ thông tin tình báo với Iran để giúp “sát hại người Mỹ”.
Ngoại trưởng Liên Hiệp Âu Châu Kaja Kallas cáo buộc Nga cung cấp cho Iran thông tin tình báo giúp Tehran tấn công vào các mục tiêu quân sự của Mỹ ở Trung Đông.
“Chúng tôi thấy rằng Nga đang giúp đỡ Iran về mặt tình báo để tấn công vào người Mỹ, để giết người Mỹ”, Kaja Kallas nói với các nhà báo khi các Ngoại trưởng của G7 họp ở phía nam Paris. “Nga cũng đang hỗ trợ Iran bằng máy bay điều khiển từ xa để họ có thể tấn công các nước láng giềng và cả các căn cứ quân sự của Mỹ.”
Ít nhất 13 binh sĩ Mỹ đã thiệt mạng kể từ khi Mỹ và Israel bắt đầu các cuộc tấn công quân sự vào Iran, đẩy Trung Đông vào xung đột. Cuộc chiến ở Trung Đông dự kiến sẽ chi phối hai ngày đàm phán cấp bộ trưởng G7, mà Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio dự kiến sẽ tham gia vào thứ Sáu.
Kallas nói rằng việc Nga ủng hộ Iran cho thấy lý do tại sao Âu Châu cần tiếp tục gây áp lực lên Điện Cẩm Linh liên quan đến cuộc chiến ở Ukraine.
“Nếu Mỹ muốn chấm dứt chiến tranh ở Trung Đông, muốn Iran ngừng tấn công họ, thì họ cũng nên gây áp lực lên Nga để Nga không thể giúp đỡ họ trong việc này”, bà nói.
Người Âu Châu ngày càng chỉ trích quyết định tấn công Iran của Mỹ và sự tăng vọt giá năng lượng toàn cầu sau đó. Trước đó vào thứ Năm, Bộ trưởng Quốc phòng Đức Boris Pistorius cho biết Berlin sẵn sàng ủng hộ các nỗ lực hòa bình ở Iran, nhưng cảnh báo rằng ông không thấy chiến lược rút lui rõ ràng nào cho cuộc xung đột.
Pistorius nói: “Xung đột Iran là một rủi ro thực sự rất lớn đối với sự gia tăng bất ổn trong khu vực, và điều đó luôn có tác động, như chúng ta đã biết từ lịch sử, đến toàn thế giới.”
Tại Canberra, trong cuộc họp báo với Bộ trưởng Quốc phòng kiêm phó Thủ tướng Úc Richard Marles, Pistorius gọi cuộc chiến Iran là một “thảm họa đối với kinh tế thế giới.”
[Politico: Russia sharing intelligence with Iran to help ‘kill Americans,’ says EU’s top diplomat]
4. Theo Reuters, xuất khẩu dầu của Nga giảm xuống mức thấp kỷ lục trong bối cảnh các cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa của Ukraine.
Theo Reuters, khoảng 40% công suất xuất khẩu dầu của Nga đã bị gián đoạn do các cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa của Ukraine, thiệt hại đường ống dẫn dầu và việc bắt giữ tàu chở dầu.
Sự việc mất điện đã làm gián đoạn hoạt động vận chuyển hàng hóa từ các cảng lớn ở vùng Baltic và Hắc Hải.
Sự gián đoạn này diễn ra trong bối cảnh thị trường năng lượng toàn cầu đang chịu áp lực do cuộc chiến giữa Mỹ và Israel với Iran, đẩy giá dầu lên trên 100 đô la một thùng.
“Đây là sự gián đoạn nghiêm trọng nhất đối với nguồn cung dầu mỏ trong lịch sử hiện đại của Nga – quốc gia xuất khẩu dầu mỏ lớn thứ hai thế giới – và nó xảy ra đúng lúc giá dầu vượt quá 100 đô la một thùng do chiến tranh với Iran”, hãng Reuters đưa tin.
Việc bốc dỡ hàng tại Primorsk và Ust-Luga, hai cảng dầu lớn nhất của Nga ở vùng Baltic, đã bị tạm dừng trở lại sau các vụ tấn công gần đây gây ra hỏa hoạn và thiệt hại về cơ sở hạ tầng, trong khi cảng Novorossiysk trên Hắc Hải đang hoạt động chậm hơn so với kế hoạch sau các cuộc tấn công hồi đầu tháng này.
Việc xuất khẩu đường ống dẫn dầu của Nga sang Hung Gia Lợi và Slovakia thông qua đường ống Druzhba cũng đã bị tạm dừng phần lớn kể từ tháng Giêng, do thiệt hại mà Ukraine phải gánh chịu sau một cuộc tấn công của Nga.
Theo Reuters, do các cuộc tấn công và sự gián đoạn đường ống dẫn dầu, khoảng 2 triệu thùng dầu mỗi ngày - tương đương khoảng 40% công suất xuất khẩu dầu của Nga - hiện đang bị gián đoạn.
Sản xuất dầu mỏ là một trong những nguồn thu chính của ngân sách nhà nước Nga và giúp tài trợ cho cuộc xâm lược Ukraine.
Kyiv coi các nhà máy lọc dầu và cơ sở hóa dầu của Nga là mục tiêu quân sự hợp lệ.
[Kyiv Independent: Russia’s oil exports plummet to historic low amid Ukrainian drone strikes, Reuters reports]
5. Sự phản kháng hiệu quả của Iran đã buộc Tổng thống Trump phải cân nhắc đến việc xâm lược nước này.
Gần một tháng kể từ khi cuộc chiến giữa Mỹ và Israel chống lại Iran bắt đầu, Cộng hòa Hồi giáo Iran tiếp tục thể hiện khả năng phản công theo những cách làm phức tạp thêm chiến dịch chung giữa Hoa Kỳ và Israel, và thu hẹp các lựa chọn của Tòa Bạch Ốc. Michael Clarke, một chuyên gia quốc phòng người Anh và giáo sư tại Đại học King's College Luân Đôn, nói với tờ Newsweek.
Mặc dù cuộc xung đột chắc chắn đã giáng những đòn nặng nề vào Iran, với việc ám sát Lãnh tụ tối cao Ayatollah Ali Khamenei và tấn công vào các quan chức cao cấp khác cùng với năng lực quân sự, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, gọi tắt là IRGC vẫn tiếp tục chiến đấu, phóng hàng trăm máy bay điều khiển từ xa và hỏa tiễn vào Israel và các quốc gia Ả Rập có căn cứ quân sự của Mỹ.
Các cuộc tấn công của Iran làm gián đoạn sản xuất năng lượng khu vực, cùng với nỗ lực đóng cửa eo biển Hormuz – điểm nghẽn thương mại – đã khiến thị trường toàn cầu hỗn loạn, hướng sự chỉ trích quốc tế không chỉ vào Iran mà còn vào Hoa Kỳ và Israel vì quyết định phát động cuộc xung đột. Nhịp độ các cuộc không kích của Iran có thể đã chậm lại trong tuần qua, nhưng sự trả đũa của Cộng hòa Hồi giáo vẫn tiếp diễn theo kế hoạch.
Đối với Tổng thống Donald Trump, người đã bày tỏ sự ngạc nhiên trước mức độ phản ứng của Iran, dường như chỉ còn lại hai lựa chọn: giảm leo thang thông qua đàm phán hoặc leo thang quân sự.
Và trong khi nhà lãnh đạo Mỹ đã nhiều lần ám chỉ về những tiến triển hướng tới phương án thứ nhất, tất cả các dấu hiệu thực tế, bao gồm cả việc tăng cường đáng kể lực lượng Mỹ, đều cho thấy Tòa Bạch Ốc đang tích cực lên kế hoạch cho phương án thứ hai.
Việc Iran trả đũa rõ ràng đã tạo ra một tình huống khó khăn hơn so với dự kiến của Hoa Kỳ, vì họ kỳ vọng có thể phá hủy phần lớn năng lực quân sự của Iran, điều mà họ đã làm được, nhưng điều đó vẫn không khiến Iran thực sự ngừng khả năng tấn công vùng Vịnh, tấn công Israel, tấn công Mỹ.
Vì vậy, tôi nghĩ Tổng thống Trump hiện đang phải xem xét lại một số lựa chọn khác nhau.
Bất chấp tuyên bố gần đây của Tổng thống Trump rằng “không ai nghĩ” Iran sẽ phản công các quốc gia Ả Rập có sự hiện diện quân sự của Mỹ, các quan chức và nhà phân tích Iran đã cảnh báo về kịch bản này trong nhiều năm. Các quan chức của sáu quốc gia thuộc Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh, gọi tắt là GCC cũng đã cảnh báo về kết quả như vậy trước khi cuộc xung đột nổ ra, cảnh báo trước rằng họ có thể sẽ phải gánh chịu hậu quả nặng nề nhất từ sự trả đũa của Iran.
Các nhà hoạch định quân sự của Mỹ từ lâu cũng đã tính đến kịch bản này, mặc dù mức độ mà Iran đã thực hiện được các mối đe dọa của mình đã vượt quá sự mong đợi của nhiều người.
Tôi nghĩ hầu hết chúng ta đều cho rằng hai điều duy nhất mà Iran có thể làm là đóng cửa eo biển Hormuz và mở rộng chiến tranh sang các quốc gia vùng Vịnh, với hy vọng có thể gây áp lực lên Hoa Kỳ và Israel để họ rút quân.
Nhưng họ đã thành công hơn cả những gì tôi từng nghĩ. Họ đã làm rất tốt với những chiến thuật phản công rõ ràng của mình. Vì vậy, theo một nghĩa nào đó, họ thực sự đang kiểm soát cuộc chiến. Giờ đây, đây thực sự là cuộc chiến của họ, họ có thể kết thúc khi nào họ muốn, chứ không phải là cuộc chiến của chúng ta, trong đó chúng ta có thể thắng khi nào chúng ta muốn.
Tuy nhiên, Tổng thống Trump đã nhiều lần tự miêu tả mình là người nắm quyền kiểm soát, tuyên bố chiến thắng trong nhiều dịp và khoe khoang một loạt thành công. Những tuyên bố này có cơ sở, vì Mỹ và Israel đã gây ra thiệt hại đáng kể cho năng lực không quân, lục quân và hải quân của Iran, và có khả năng đã làm chậm lại chương trình hạt nhân của Iran, đồng thời làm suy yếu các vị trí chính trị và quân sự cao cấp.
Gần đây, Tổng thống Trump đã chỉ ra những diễn biến tích cực xung quanh các cuộc đàm phán mà trong đó các quan chức Iran được tường trình đã chấp thuận một số yêu cầu quan trọng, chẳng hạn như không bao giờ chế tạo vũ khí hạt nhân.
Tuy nhiên, Giáo sư Michael Clarke nhấn mạnh rằng các quan chức Iran luôn phủ nhận việc tìm kiếm vũ khí hủy diệt hàng loạt, và họ bác bỏ các tuyên bố cho rằng bất kỳ cuộc đàm phán chính thức nào đang diễn ra trong bối cảnh xung đột hiện nay. Trung tá Ebrahim Zolfaghari, phát ngôn nhân của Bộ Chỉ huy Trung ương Khatam-al Anbiya của Iran, thậm chí còn chế giễu đề xuất này, hỏi rằng liệu “các xung đột nội bộ của Washington đã đến mức các ông phải tự đàm phán với mình hay sao”.
Tổng thống Trump cũng nổi tiếng với việc tìm kiếm đàm phán trong khi vẫn chuẩn bị hành động quân sự. Mỹ và Israel đã phát động cuộc tấn công chung vào Iran vào cuối tháng trước giữa lúc các cuộc đàm phán hạt nhân đang diễn ra và, vào tháng 6, Tổng thống Trump đã giám sát việc ném bom ba cơ sở hạt nhân của Iran trong bối cảnh Chiến tranh 12 ngày bùng nổ do cuộc tấn công của Israel vào Iran, cũng diễn ra trong thời gian đàm phán giữa Washington và Tehran.
Lần này, hàng ngàn binh sĩ Mỹ bổ sung, bao gồm các đơn vị viễn chinh thủy quân lục chiến số 11 và 31 cùng binh lính thuộc Sư đoàn dù 82 của Lục quân, đang trên đường đến Trung Đông, làm dấy lên những đồn đoán về một cuộc xâm lược. Các mục tiêu có thể bao gồm việc chiếm giữ đảo Kharg và các lãnh thổ khác của Iran trong và gần eo biển Hormuz, hoặc thậm chí là một cuộc đột kích của lực lượng đặc nhiệm để thu hồi uranium được làm giàu cao được tường trình đang được chôn giấu tại Trung tâm Nghiên cứu và Công nghệ Hạt nhân Isfahan.
Giáo sư Michael Clarke nhận định vài ngày tới sẽ rất quan trọng, bởi vì hoặc sẽ có một thỏa thuận đủ tốt để Tổng thống Trump nhanh chóng rút lui, hoặc ông ấy có thể cảm thấy mình phải tiến thêm một bước nữa và làm điều gì đó, chẳng hạn như đột kích vào Kharg hoặc truy tìm vật liệu hạt nhân. Theo tôi thấy, mọi việc phải diễn biến theo một trong hai hướng rất quyết liệt, trong thời gian khá sớm.
Hiện tại, chúng ta không thể tiếp tục tình trạng này lâu hơn nữa, các đồng minh đang dần mất kiên nhẫn, vũ khí cũng sắp cạn kiệt. Vì vậy, theo một nghĩa nào đó, nó phải kết thúc sớm thôi, bằng cách này hay cách khác.
Khi được liên hệ để bình luận, phát ngôn nhân Tòa Bạch Ốc đã dẫn lời Newsweek đến những bình luận mà Thư ký báo chí Karoline Leavitt đưa ra hôm thứ Tư.
“Những phần tử còn lại của chế độ Iran có thêm một cơ hội để hợp tác với Tổng thống Trump, từ bỏ vĩnh viễn tham vọng hạt nhân và ngừng chủ động đe dọa nước Mỹ và các đồng minh của chúng ta”, Leavitt nói với các phóng viên. “Ưu tiên của tổng thống luôn là hòa bình. Không cần thiết phải có thêm chết chóc và tàn phá nữa.”
“Nhưng nếu Iran không chấp nhận thực tế hiện tại, nếu họ không hiểu rằng họ đã bị đánh bại về mặt quân sự và sẽ tiếp tục bị đánh bại, Tổng thống Trump sẽ bảo đảm rằng họ sẽ phải hứng chịu những đòn giáng mạnh hơn bao giờ hết,” Leavitt nói. “Tổng thống Trump không nói suông và ông ấy sẵn sàng giáng những đòn chí mạng.”
Tuy nhiên, Giáo sư Michael Clarke chỉ ra rằng ngay cả khi Tổng thống Trump tìm cách thực hiện một thỏa thuận, cũng không có gì bảo đảm Iran sẽ chấp thuận. Tehran đã đặt ra những mục tiêu riêng của mình trong cuộc xung đột, và tin rằng mình đang nắm ưu thế, họ dường như chưa sẵn sàng chấm dứt cuộc chiến ngay lập tức.
Trên thực tế, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi đã tuyên bố những thành quả riêng của Iran, bao gồm việc chứng minh khả năng của Cộng hòa Hồi giáo trong việc gây rối loạn khu vực, kiểm soát eo biển Hormuz và làm suy yếu uy tín của Mỹ thông qua việc thiếu sự ủng hộ quốc tế đối với nỗ lực chiến tranh của Washington.
Iran tìm cách giáng một đòn quyết định vào các quốc gia gây hấn để thiết lập khả năng răn đe của mình. Các quan chức Iran tin rằng họ không nên nhượng bộ trước áp lực từ các quốc gia trong khu vực về một thỏa thuận ngừng bắn trong cuộc chiến tháng Sáu. Thỏa thuận ngừng bắn đó đã gửi đi thông điệp sai lầm tới Israel và khuyến khích nước này phát động một cuộc chiến mới. Lần này, quyết định đó sẽ không lặp lại. Do đó, Iran sẽ tiếp tục cuộc chiến cho đến khi đạt được kết quả mong muốn.”
Thay vì làm suy yếu khả năng tiến hành chiến tranh của Iran, việc loại bỏ giới lãnh đạo và các chỉ huy chủ chốt dường như đã khuyến khích các bên liên quan, đặc biệt là Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, gọi tắt là IRGC, củng cố vị thế hơn là đầu hàng.
Ông nói: “Trái ngược với những gì các quan chức phương Tây tin tưởng, sự tử đạo của Ayatollah Khamenei không gây ra bất kỳ sự gián đoạn nào trong việc quản lý và lãnh đạo đất nước. Giả định của họ rằng việc ám sát các chỉ huy có thể làm gián đoạn việc quản lý chiến tranh cũng là sai lầm. Hiện tại, sự lãnh đạo của quân đội đang hoạt động tốt. Iran đã chuẩn bị cho tình huống này và thực hiện một hệ thống phi tập trung bằng cách ủy quyền cho các chỉ huy trên chiến trường.”
Iran đã chuẩn bị cho khả năng xảy ra các cuộc tấn công nhằm chặt đầu hàng lãnh đạo quyền lực cao cấp trong giai đoạn chuẩn bị cho cuộc chiến hiện tại, quân đội được tường trình đã chỉ định ba hoặc bốn người kế nhiệm cho tất cả các chỉ huy, và họ dường như đã vượt qua các cuộc tấn công chặt đầu hàng lãnh đạo cao cấp trong cuộc chiến hiện tại khá tốt.
Ông xác định các mục tiêu cốt lõi của Iran trong thời chiến là “sống sót và nổi lên từ cuộc chiến với năng lực quân sự còn lại đáng kể, đồng thời gây thiệt hại tối đa cho Hoa Kỳ và Israel—và nền kinh tế toàn cầu nếu cần—để Hoa Kỳ và Israel không bao giờ dám làm điều này nữa.”
Một cuộc xâm lược trên bộ của Mỹ có thể là phép thử sức chịu đựng cuối cùng đối với Iran, quốc gia chưa từng tham chiến trên bộ theo kiểu truyền thống kể từ cuộc xung đột kéo dài tám năm đầy chết chóc với Iraq vào những năm 1980 và chưa từng đối đầu với một cường quốc nào kể từ cuộc xâm lược chung của Anh và Liên Xô nhiều thập niên trước trong Thế chiến II. Một cuộc chiến với Mỹ có thể sẽ chứng kiến Iran sử dụng các chiến thuật bất đối xứng thay vì chiến đấu trên quy mô lớn, tận dụng các cuộc tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa, hỏa tiễn và chiến tranh du kích để gây tổn thất cho đối phương.
Nhưng trong nỗ lực phá vỡ ý chí của Iran, Tổng thống Trump rất có thể sẽ càng làm cho nước này thêm phần mạnh mẽ.
Tôi không thấy việc tấn công đảo Kharg hay một chiến dịch tương tự sẽ thay đổi tính toán của Iran hay quỹ đạo của cuộc chiến. Phản ứng có khả năng xảy ra nhất sẽ là một cuộc trả đũa đáng kể khác từ phía Iran.
[Newsweek: How Iran’s Effective Fightback Has Forced Trump to Consider an Invasion]
6. Đức đang cân nhắc mua máy bay điều khiển từ xa chiến đấu do Úc sản xuất.
Bộ trưởng Quốc phòng Đức Boris Pistorius hôm thứ Năm cho biết Đức đang xem xét mua một loại máy bay điều khiển từ xa chiến đấu do Úc sản xuất, điều này có thể biến Berlin trở thành khách hàng nước ngoài đầu tiên của hệ thống này.
Phát biểu tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia Úc, Pistorius cho biết việc mua máy bay điều khiển từ xa Boeing MQ-28 Ghost Bat đang “được xem xét”, báo hiệu sự quan tâm ngày càng tăng của Đức đối với các loại máy bay điều khiển từ xa có thể hoạt động cùng với máy bay chiến đấu.
Máy bay điều khiển từ xa được thiết kế để bay cùng các máy bay phản lực như F-35, mang theo cảm biến, thiết bị gây nhiễu hoặc vũ khí trong khi thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm hơn so với phi công con người.
Pistorius cho rằng bất kỳ thỏa thuận tiềm năng nào cũng sẽ tuân theo một phương pháp mua sắm linh hoạt hơn. Chỉ vào việc Đức gần đây mua các loại đạn bay lượn, ông nói rằng Berlin đang chuyển từ việc ký kết các hợp đồng dài hạn ngay từ đầu sang thử nghiệm các hệ thống trong thực tế trước khi quyết định có mở rộng đơn đặt hàng hay không.
Ông nói: “Chúng tôi đã kiểm tra những gì họ thực sự cung cấp – không chỉ là các bài báo hay video”, và cho biết thêm rằng Đức sẽ tiến hành “từng bước một”, chỉ mở rộng quy mô nếu các hệ thống hoạt động tốt, với mục tiêu tăng cường cạnh tranh.
Ông không nêu chi tiết về thời gian hay quy mô, nhưng những phát biểu này cho thấy một sự thay đổi rộng lớn hơn khi Đức hướng tới việc tích hợp nhiều hệ thống tự động hơn vào quân đội của mình.
Thỏa thuận này cũng sẽ mang trọng lượng chính trị: Đức theo truyền thống mua sắm các năng lực không quân chủ lực từ Mỹ hoặc các đối tác Âu Châu, và việc chuyển sang sử dụng hệ thống do Úc phát triển sẽ đánh dấu một hướng đi mới trong hợp tác quốc phòng và công nghiệp.
Những phát biểu này được đưa ra trong bối cảnh Pistorius đang tiếp tục chuyến công du khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, bao gồm các điểm dừng chân tại Nhật Bản, Singapore và Úc, nhằm tăng cường quan hệ quốc phòng và tìm kiếm các đối tác mới.
[Politico: Germany weighs buying Australian-made combat drones]
7. Tổng thống Trump sẽ thăm Trung Quốc vào giữa tháng 5.
Tòa Bạch Ốc hôm thứ Tư thông báo Tổng thống Trump đã dời lịch cuộc gặp thượng đỉnh với nhà độc tài Trung Quốc, ông Tập Cận Bình, sang ngày 14 đến 15 tháng 5.
Hội nghị thượng đỉnh, ban đầu dự kiến diễn ra vào ngày 30 tháng 3, đã bị hoãn lại do cuộc chiến ở Iran.
Thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc Karoline Leavitt cho biết Tổng thống Trump và đệ nhất phu nhân Melania Trump cũng sẽ đón tiếp ông Tập Cận Bình trong một chuyến thăm đáp lễ tại Washington “vào một ngày khác sẽ được công bố trong năm nay”.
Chuyến đi diễn ra vào thời điểm quan trọng trong quan hệ Mỹ-Trung, khi hai nước vẫn bất đồng về nhiều vấn đề, bao gồm thương mại, Đài Loan và an ninh khu vực, ngay cả khi cả hai chính phủ đều đã thể hiện mong muốn duy trì các kênh liên lạc ổn định ở cấp lãnh đạo.
Lần cuối cùng Tổng thống Trump và ông Tập gặp mặt trực tiếp là vào tháng 10 năm ngoái bên lề hội nghị thượng đỉnh APEC tại Busan, Nam Hàn.
Leavitt phủ nhận việc chấm dứt chiến tranh ở Iran là điều kiện tiên quyết để cuộc gặp được lên lịch.
Bà cho biết: “Đã có cuộc thảo luận về việc dời lịch cuộc họp”, và nói thêm rằng ông Tập Cận Bình “hiểu rằng việc chủ tịch có mặt ở đây trong suốt các chiến dịch quân sự hiện nay là rất quan trọng”.
[CBSNews: Trump to visit China in mid-May]
8. Quân đội Anh sẽ lên tàu của hạm đội bóng tối Nga trong vùng lãnh hải của mình.
Thủ tướng Anh Keir Starmer thông báo rằng Vương quốc Anh sẽ cho phép quân đội và nhân viên thực thi pháp luật của mình lên tàu của hạm đội ngầm Nga đang hoạt động trong vùng biển của Anh.
Động thái này diễn ra khi một số quốc gia, bao gồm Pháp, Đức và Ý, đã có hành động chống lại các tàu có liên hệ với Nga trong vùng biển của họ. Gần đây nhất, hải quân Pháp đã bắt giữ một tàu chở dầu thuộc hạm đội bí mật ở Địa Trung Hải vào ngày 20 tháng 3.
Thủ tướng Anh Keir Starmer cho biết: “Putin đang hả hê trước cuộc chiến ở Trung Đông vì ông ta nghĩ rằng giá dầu tăng cao sẽ giúp ông ta kiếm được nhiều tiền hơn”.
“Đó là lý do tại sao chúng ta đang truy quét hạm đội ngầm của ông ta mạnh hơn nữa, không chỉ để bảo vệ nước Anh mà còn để cắt đứt nguồn lợi nhuận bẩn thỉu mà cỗ máy chiến tranh của Putin dùng để tài trợ cho chiến dịch tàn bạo của ông ta ở Ukraine.”
Quyết định này cho phép quân đội Anh chặn bắt các tàu thuyền đã bị Anh trừng phạt và đang di chuyển qua vùng biển thuộc lãnh thổ của nước này. Chính phủ cho biết, trong những tuần gần đây, Hải quân Hoàng gia cũng đã cung cấp các dịch vụ giám sát và theo dõi để hỗ trợ các đồng minh Âu Châu trong việc chặn bắt các tàu thuộc hạm đội ngầm.
Anh bắt đầu lên kế hoạch lên tàu của hạm đội bóng tối sau khi lực lượng Mỹ bắt giữ thành công tàu chở dầu Bella 1 ở Bắc Đại Tây Dương hồi tháng Giêng. Quân đội và lực lượng thực thi pháp luật Anh sau đó đã chuẩn bị cho một số kịch bản có thể xảy ra, bao gồm cả việc lên tàu các tàu vũ trang không đầu hàng.
Chính phủ Anh cho biết, trước khi ra lệnh thực hiện bất kỳ chiến dịch nào, các tàu sẽ được các chuyên gia quân sự, thực thi pháp luật và thị trường năng lượng đánh giá riêng lẻ.
Mạng lưới các tàu chở dầu “hạm đội bóng tối” của Nga được thiết kế để né tránh các lệnh trừng phạt quốc tế và duy trì việc xuất khẩu dầu của Nga trên thị trường toàn cầu. Mạng lưới này hoạt động thông qua một mạng lưới các công ty ma, các thủ đoạn ghi danh gian dối và việc thay đổi quốc kỳ để che giấu quyền sở hữu của Nga.
Pháp bắt đầu chặn bắt các tàu trong vùng biển thuộc chủ quyền của mình vào cuối tháng 9 năm 2025 như một phần của nỗ lực rộng lớn hơn nhằm phá vỡ hoạt động của mạng lưới này. Các quốc gia Âu Châu khác cũng đã làm theo, trong đó Ukraine hoan nghênh những nỗ lực này và kêu gọi các đồng minh thông qua luật cho phép tịch thu các tàu thuộc hạm đội ngầm và tái sử dụng dầu của chúng.
Đáp lại, trợ lý cao cấp của Điện Cẩm Linh, Nikolai Patrushev, cho biết Nga đang xem xét việc hộ tống các tàu thuộc hạm đội bóng tối của mình bằng các tàu chiến hải quân.
[Kyiv Independent: UK military to board Russian shadow fleet vessels in its territorial waters]
9. Ông Vance sẽ đến thăm Hung Gia Lợi chỉ vài ngày trước cuộc bầu cử.
Phó Tổng thống JD Vance dự kiến sẽ thăm Hung Gia Lợi vào các ngày 7-8 tháng 4, chỉ vài ngày trước cuộc bầu cử của nước này, để thể hiện sự ủng hộ đối với việc tái đắc cử của Thủ tướng Viktor Orbán.
Lịch trình chuyến đi, vốn chưa từng được công bố trước đây và Tòa Bạch Ốc chưa chính thức xác nhận, đã được nêu trong một đoạn trích từ bức điện tín của Bộ Ngoại giao mà POLITICO thu được. Tiêu đề bức điện tín ghi: “Hung Gia Lợi: Màn dạo đầu cho chuyến thăm Budapest của Phó Tổng thống Vance vào ngày 7-8 tháng 4”. Cuộc bầu cử ở Hung Gia Lợi dự kiến diễn ra vào ngày 12 tháng 4.
Việc công khai vận động chính trị nhân danh bất kỳ nhà lãnh đạo nước ngoài nào đều đi ngược lại truyền thống lâu đời của các chính quyền Mỹ là thường tránh can thiệp vào chính trị nội bộ của các quốc gia khác.
Nhưng Tổng thống Trump đã ủng hộ ông Orbán trong một bài đăng trên mạng xã hội và một video được chiếu tại hội nghị CPAC tuần trước ở Budapest.
Trong bài đăng ngày 24 tháng 3, Tổng thống Trump kêu gọi mọi người “hãy ra ngoài và bỏ phiếu” cho Orbán, người mà ông gọi là “một nhà lãnh đạo thực sự mạnh mẽ và quyền lực, với thành tích đã được chứng minh trong việc mang lại những kết quả phi thường.”
Ngoài ra, Vance từ lâu đã gây chú ý ở Âu Châu vì sự ủng hộ của ông đối với các đảng cực hữu và đôi khi là những lời chỉ trích gay gắt đối với các liên minh và chính phủ cầm quyền chính thống hơn.
Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao đã chuyển các câu hỏi đến văn phòng phó tổng thống. Văn phòng của ông Vance chưa đưa ra phản hồi ngay lập tức về yêu cầu bình luận.
Nhìn chung, kế hoạch đi lại của các quan chức cao cấp thường được coi là tạm thời cho đến những giờ phút cuối cùng.
Theo đoạn trích bức điện tín được chia sẻ với nhiều bộ phận của Bộ Ngoại giao hôm thứ Tư, ông Vance sẽ là vị khách cao cấp nhất của Mỹ đến thăm Hung Gia Lợi kể từ chuyến thăm của cựu Tổng thống George W. Bush vào tháng 6 năm 2006.
Ngoại trưởng Marco Rubio đã thăm Hung Gia Lợi vào giữa tháng Hai.
Đoạn trích điện tín mà POLITICO thu được không cho thấy Vance sẽ đến Budapest để gây ảnh hưởng đến cuộc bầu cử ở Hung Gia Lợi. Nhưng nó làm rõ khuynh hướng ủng hộ Orban của chính quyền Tổng thống Trump.
Ví dụ, bức điện tín nêu rõ rằng “mối quan hệ thân thiết giữa Tổng thống Trump và Thủ tướng Orban đã biến đổi mối quan hệ song phương đối đầu của chính quyền tiền nhiệm thành điều mà cả hai nước đều ca ngợi là một 'kỷ nguyên vàng' mới — một quan hệ đối tác tôn trọng, hướng đến kết quả, tập trung vào việc tăng cường quan hệ quốc phòng, thương mại và năng lượng.”
Điều này cũng thể hiện niềm tin trong giới thân cận của Tổng thống Trump và Orban rằng hai nước phải hợp tác để giải cứu Âu Châu khỏi những gì họ coi là mối đe dọa đối với nền văn minh phương Tây, chẳng hạn như làn sóng di cư ồ ạt.
Bức thư viết thêm, dường như hướng đến ông Vance, rằng: “Trong bối cảnh Nga và Trung Quốc đang tranh giành ảnh hưởng và cuộc bầu cử quốc gia đầy cạnh tranh vào ngày 12 tháng 4, chuyến thăm của ông gửi đi một tín hiệu rõ ràng về cam kết của Hoa Kỳ, nhấn mạnh các giá trị chung của chúng ta và bảo đảm rằng Hung Gia Lợi không chỉ là ngã ba đường của cuộc cạnh tranh giữa các cường quốc, mà còn là một trụ cột dân chủ vững chắc liên minh với Hoa Kỳ, và đang nỗ lực đổi mới liên minh văn minh của chúng ta trên khắp Âu Châu.”
Ông Orban từ lâu đã bị chỉ trích vì 16 năm cầm quyền ngày càng độc đoán. Lần này, ông phải đối mặt với thách thức gay gắt từ đảng đối lập Tisza, do Peter Magyar lãnh đạo.
[Politico: Vance will visit Hungary just days before its election]
10. Những bài học đau thương có thể thúc đẩy các quốc gia đa dạng hóa nguồn cung năng lượng.
Muyu Xu, một nhà phân tích dầu thô cao cấp tại Kpler, đã nói với Al Jazeera rằng đối với hầu hết các nước phương Tây, tác động chính sẽ là giá cả.
Tại Mỹ, giá xăng tăng cao có thể gây thêm áp lực buộc Tổng thống Trump phải đạt được thỏa thuận hoặc hành động. Đồng thời, tôi cho rằng sẽ có thêm nhiều quốc gia đứng ra làm trung gian hòa giải trong cuộc xung đột này và đàm phán với Iran.
Cuộc xung đột này đã dạy cho nhiều quốc gia những bài học đau đớn. Họ hiểu rằng họ không thể để người khác kiểm soát nền kinh tế và nguồn cung năng lượng của mình.
Họ sẽ xem xét lại cơ cấu năng lượng và tái cấu trúc chuỗi cung ứng bằng cách đa dạng hóa nguồn cung dầu, chẳng hạn. Họ cũng có thể khám phá các nguồn năng lượng tiềm năng khác như năng lượng hạt nhân hoặc năng lượng tái tạo, hoặc thậm chí quay trở lại sử dụng than đá – đặc biệt là trong bối cảnh nhu cầu về các trung tâm dữ liệu AI tiêu thụ nhiều điện năng.
Hiện tại, có nhiều thông tin trái chiều xung quanh các cuộc đàm phán và khả năng leo thang căng thẳng vào cuối tuần này.
Nếu có diễn biến quan trọng xảy ra, giá dầu có thể tăng cao hơn, đặc biệt nếu Mỹ quyết định điều quân đến kiểm soát eo biển Hormuz. Điều này chắc chắn sẽ gây ra sự trả đũa dữ dội từ Iran, có khả năng đẩy giá dầu lên, chẳng hạn như 120 đô la, điều này có thể là bước ngoặt trong cuộc xung đột này.
Có rất nhiều điều không chắc chắn, và chúng tôi không kỳ vọng giá dầu sẽ giảm trong thời gian tới.
Nhật Bản vẫn còn trữ lượng dầu mỏ đáng kể có thể được tung ra thị trường. Tuy nhiên, các quốc gia như Phi Luật Tân, Thái Lan và thậm chí cả Úc lại không có nhiều trữ lượng dầu mỏ. Đối với họ, giá dầu tăng cao không chỉ đồng nghĩa với giá nhiên liệu tăng mà còn gây ra những khó khăn thực sự. Có thể sẽ không còn xăng tại các trạm xăng, và các hãng hàng không có thể phải hủy các chuyến bay vào một thời điểm nào đó.
Nếu tình hình kéo dài đến giữa hoặc cuối tháng Tư, chúng ta có thể chứng kiến những hậu quả nghiêm trọng, bao gồm bất ổn dân sự và khủng hoảng nhân đạo ở một số quốc gia Á Châu.
Trong khi đó, Ngoại trưởng Qatar Sheikh Mohammed bin Abdulrahman Al Thani lên tiếng chỉ trích Mỹ đã không coi trọng khả năng của Iran trong việc hạn chế hoạt động vận chuyển hàng hải qua eo biển Hormuz.
Al Thani, người cũng là Thủ tướng Qatar, cho rằng việc Mỹ không nhận ra rằng eo biển Hormuz sẽ là con át chủ bài của Iran là điều “đáng kinh ngạc”.
“Khả năng của họ là hoặc đóng cửa eo biển Hormuz, hoặc dễ dàng hơn là quấy rối hoạt động vận chuyển hàng hóa qua eo biển Hormuz. Tôi nghĩ điều chúng ta đang thấy hiện nay là Iran có lý do chính đáng hơn để đóng cửa eo biển Hormuz hoặc hạn chế hoạt động vận chuyển hàng hóa qua đây”, Al Thani nói với Al Jazeera.
“Đây là điều đã được đe dọa từ khi chiến tranh Iran-Iraq kết thúc. Điều đáng ngạc nhiên là người Mỹ dường như không coi trọng điều đó,” ông nói thêm.
[Al Jazeera English: Painful lessons could spur countries to diversify energy supplies]