Ơn gọi, hồng ân Chúa ban

SUY NIỆM CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH – NĂM A

(Ga 10, 1-10)

Khởi đi từ năm 1963 thời Đức Thánh Giáo Hoàng Phao-lô VI, cứ vào Chúa Nhật thứ IV Phục Sinh chúng ta lại được mời gọi chiêm ngắm Chúa Giê-su, Vị Mục Tử Tối Cao đã hy sinh mạng sống vì đoàn chiên, và cầu nguyện cho những người đã được Chúa gọi để nhân Danh Chúa chăn dắt đàn chiên Chúa, đồng thời cầu nguyện cho có nhiều người trẻ nhận ra hồng ân Chúa gọi mà quảng đại dâng mình cho Chúa.

Chúa mời gọi mọi người

Bài đọc I cho chúng ta thấy một khung cảnh rất sống động: thánh Phê-rô đứng lên rao giảng và tuyên bố: “Thiên Chúa đã tôn Đức Giê-su mà anh em đã đóng đinh, lên làm Chúa và làm Đấng Ki-tô” (Cv 2,36). Lời trên đánh động lương tâm người nghe khiến họ “đau đớn trong lòng” và hỏi: “Chúng tôi phải làm gì?” (Cv 2,37) Thánh Phê-rô bảo: “Anh em hãy sám hối… và chịu phép rửa” (Cv 2,38). Nghĩa là hãy thay đổi, hãy trở về và mở lòng mình ra để đón nhận ân sủng.

Công đồng Vaticanô II dạy rằng: “Mọi tín hữu, trong bất cứ bậc sống, nào đều được mời gọi nên thánh” (LG, số 39). Chúa không kêu gọi một số người, nhưng là tất cả mọi người. Vì thế, trong ngày cầu cho ơn thiên triệu, chúng ta không chỉ cầu cho có nhiều linh mục, tu sĩ, nhưng trước hết cầu cho mỗi người biết lắng nghe tiếng Chúa trong đời mình.

Tin tưởng bước theo

“Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi” (Tv 22). Lời Thánh vịnh trên là một xác tín tuyệt đẹp: Đây không chỉ là lời an ủi, nhưng là nền tảng của đời sống ơn gọi: tin rằng Chúa dẫn dắt. Người dẫn ta đến “đồng cỏ xanh”, nhưng cũng có khi qua “thung lũng tối”. Ơn gọi không phải là con đường dễ dàng, nhưng là con đường có Chúa đồng hành. Vì thế, người tín hữu có thể nói: “Con không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng con” (Tv 22,4).

Thánh Gio-an Kim Khẩu nói: “Không gì làm ta sợ hãi, nếu ta biết mình thuộc về vị Mục Tử tốt lành.” Niềm tin ấy giúp người được gọi vượt qua thử thách, nghi ngờ và cả khủng hoảng. Hình ảnh “mâm cỗ” và “chén rượu đầy tràn” ám chỉ Thánh Thể, nuôi dưỡng đời sống ơn gọi. Không ai có thể trung thành với tiếng Chúa nếu không được nuôi dưỡng bằng chính sự sống của Người.

Ơn gọi là hành trình được Chúa dẫn dắt. Điều quan trọng không phải là biết tương lai ra sao, nhưng là tin vào Đấng đang dẫn đường.

Cửa Giê-su dẫn vào sự sống đời đời

Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào trung tâm của mầu nhiệm: Chúa Giê-su nói “Ta là cửa chuồng chiên” (Ga 10,7). Khi nói “Ta là cửa”, Chúa mặc khải mình không chỉ là mục tử, mà còn là đường duy nhất dẫn đến sự sống và ơn cứu độ. Qua Chúa, con người “ra vào và tìm thấy của nuôi thân”, nghĩa là tìm được sự tự do, sự sống và ý nghĩa đích thực. Ngược lại, “kẻ trộm” chỉ phá phách. Đây là một cảnh báo: không phải mọi tiếng gọi đều đến từ Thiên Chúa; có những tiếng gọi dẫn con người xa Chúa, đánh mất chính mình.

Chúa khẳng định: “Chiên nghe tiếng người chăn… vì chúng quen tiếng người ấy” (Ga 10,3-4). Chúa phân biệt rõ giữa mục tử đích thực và kẻ trộm. Người chăn chiên đi qua cửa, được nhận biết, và đàn chiên “nghe tiếng” của người ấy. Kẻ không đi qua cửa là người không thuộc về, không có tương quan thật với đàn chiên.

Ơn gọi bắt đầu từ việc nhận ra tiếng Chúa giữa bao tiếng ồn của thế gian. Có những “tiếng gọi” danh vọng, hưởng thụ, ích kỷ, nhưng đó là “kẻ trộm”, chỉ dẫn đến mất mát. Trái lại, Chúa Giê-su nói: “Ta đến để cho chúng được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10). Đây là tiêu chuẩn để phân định ơn gọi: điều gì đến từ Chúa sẽ dẫn đến sự sống dồi dào.

Thánh Grê-gô-ri-ô Cả nói: “Người mục tử đích thực là người đi trước bằng đời sống của mình.” Vì thế, những ai được mời gọi sống đời linh mục, tu sĩ phải trở nên hình ảnh của Chúa Chiên Lành: biết yêu thương, hy sinh và dẫn dắt đoàn chiên. Thế nên, mọi Ki-tô hữu đều được mời gọi: lắng nghe và bước theo Chúa mỗi ngày.

Cầu cho ơn thiên triệu

Chủ đề ngày thế giới cầu cho ơn kêu gọi lần thứ 63 do Đức Thánh Cha Lê-ô XIV ban hành là: “Khám phá nội tâm về ân huệ của Thiên Chúa”. Đức Thánh Cha khích lệ giới trẻ lắng nghe tiếng Chúa, và nuôi dưỡng ơn gọi bằng cầu nguyện, Lời Chúa và các bí tích.

Ngài nhấn mạnh: ơn gọi Ki-tô hữu không chỉ là một lựa chọn bên ngoài, nhưng trước hết là hành trình nội tâm, nơi con người khám phá hồng ân Thiên Chúa đã đặt để trong lòng mình. Khởi điểm của hành trình này là gặp gỡ Chúa Ki-tô “Mục Tử nhân lành”, Đấng mời gọi ta bước theo con đường tình yêu, thánh thiện và sự sống viên mãn.

Để nhận ra ơn gọi, đời sống nội tâm là điều thiết yếu. Chính trong thinh lặng và cầu nguyện, con người mới có thể nghe được tiếng Chúa và hiểu ý nghĩa cuộc đời. Đức Thánh Cha nêu gương thánh Au-gút-ti-nô, người đã khám phá Thiên Chúa hiện diện sâu thẳm trong tâm hồn mình.

Ơn gọi không phải là khuôn mẫu áp đặt, nhưng là một dự án tình yêu mang tính cá vị. Vì thế, Giáo Hội và cộng đoàn có trách nhiệm tạo môi trường đức tin, giúp mỗi người lắng nghe và đáp lại tiếng Chúa. Đồng thời, tương quan với Thiên Chúa luôn mang tính hai chiều: Chúa biết ta, và ta đáp lại.

Từ nhận biết dẫn đến tín thác. Đức Thánh Cha giới thiệu thánh Giu-se như mẫu gương phó thác, dám tin tưởng ngay cả khi chưa hiểu hết kế hoạch của Thiên Chúa. Nhờ đó, con người có thể vượt qua sợ hãi và thử thách.

Cuối cùng, ơn gọi là hành trình trưởng thành liên lỉ. Khi biết “ở lại trong Chúa”, gắn bó với Chúa mỗi ngày, ơn gọi sẽ trổ sinh hoa trái, trở thành nguồn hạnh phúc cho bản thân, Giáo Hội và thế giới.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn