
Bản tin ngày 11 tháng 5, 2026 của hãng tin Zenit đưa tin: Courage International, một tổ chức được thành lập hơn bốn thập niên trước để đồng hành cùng nam giới và nữ giới tìm cách sống theo giáo huấn của Giáo Hội Công Giáo về sự trong sạch, đã đưa ra một tuyên bố mạnh mẽ bất thường vào ngày 8 tháng 5, cáo buộc Tổng thư ký Thượng Hội đồng Vatican đã công bố điều họ gọi là sự miêu tả “sai lệch và bất công” về công việc của họ.
Cuộc xung đột công khai hiếm thấy đã nổi lên giữa một tổ chức tông đồ Công Giáo lâu đời và các cấu trúc thượng hội đồng của Vatican, phơi bày những căng thẳng sâu sắc hơn bên trong Giáo hội về việc chăm sóc mục vụ cho những người Công Giáo trải nghiệm tình dục đồng tính.
Tranh chấp xoay quanh một tài liệu của nhóm làm việc của Thượng Hội đồng được công bố ba ngày trước đó với tiêu đề “Tiêu chuẩ Thần học và Phương pháp luận đồng nghị để Phân định Chung các Vấn đề Giáo lý, Mục vụ và Đạo đức Mới xuất hiện”. Văn bản này bao gồm chứng từ của một người đàn ông trong một mối quan hệ đồng tính dân sự, người đã mô tả những trải nghiệm tiêu cực khi tham dự các cuộc họp của Courage trong quá khứ. Theo lời chứng ẩn danh, các cuộc họp “bí mật và kín đáo”, và những người tham gia thường tỏ ra “cô đơn, tuyệt vọng và chán nản”. Lời chứng này được đưa vào một phụ lục kèm theo báo cáo cuối cùng của Nhóm làm việc số 9, một phần của tiến trình đồng nghị rộng lớn hơn được khởi xướng dưới thời Đức Giáo Hoàng Phanxicô và tiếp tục trong triều đại của Đức Giáo Hoàng Leo XIV.
Tuy nhiên, đối với các nhà lãnh đạo của Courage, vấn đề không chỉ đơn thuần là sự chỉ trích, mà còn là điều họ coi là sự xuyên tạc mang tính định chế. Trong phản hồi của mình, tổ chức này cáo buộc báo cáo của Thượng Hội đồng là “vu khống và phỉ báng”, cho rằng các viên chức Vatican đã trình bày cách hiểu tiêu cực của một cá nhân như thể nó phản ánh toàn bộ tổ chức. Courage kiên quyết bác bỏ những gợi ý cho rằng họ thúc đẩy điều gọi là “liệu pháp phục hồi”, khẳng định rằng sứ mệnh của họ luôn là đồng hành tâm linh dựa trên giáo lý Công Giáo chứ không phải các chương trình chuyển đổi tâm lý. Tổ chức này cũng lập luận rằng tính chất bí mật của các cuộc họp của họ đã bị mô tả một cách không công bằng là sự giữ bí mật.
Giống như nhiều nhóm hỗ trợ giải quyết những khó khăn bản thân sâu xa, Courage duy trì các quy tắc bảo mật nghiêm ngặt để người tham gia có thể nói chuyện cởi mở mà không sợ bị lộ hoặc bị công chúng soi xét. Tuyên bố thừa nhận rằng nhiều người có xu hướng đồng tính thực sự phải vật lộn với sự cô đơn hoặc chán nản vào một số thời điểm, nhưng khẳng định rằng thực tại này chính là lý do tồn tại của tổ chức. “Những gì báo cáo mô tả là che giấu”, có thể diễn giải lại từ lập luận của nhóm, “các thành viên hiểu là được bảo vệ”.
Giọng điệu gay gắt bất thường trong phản hồi phản ánh mức độ nhạy cảm của vấn đề này trong các cuộc tranh luận Công Giáo đương thời. Trong nhiều năm, Giáo hội đã cố gắng cân bằng hai ưu tiên thường mâu thuẫn nhau: duy trì tính nhất quán về giáo lý liên quan đến tình dục và hôn nhân, đồng thời cải thiện công tác mục vụ và tránh sử dụng ngôn ngữ bị coi là khắc nghiệt hoặc loại trừ. Tổ chức Courage từ lâu đã đại diện cho một trong những biểu hiện rõ ràng nhất của mô hình mục vụ truyền thống của Giáo hội trong lĩnh vực này.
Được thành lập theo yêu cầu của Đức Hồng Y Terence Cooke của New York và ban đầu do Cha John Harvey lãnh đạo, tổ chức này đã tổ chức cuộc họp chính thức đầu tiên tại New York vào năm 1980. Cha Harvey, người qua đời năm 2010, đã trở thành một trong những tiếng nói Công Giáo nổi bật nhất ủng hộ đời sống trinh khiết cho những người có xu hướng tình dục đồng tính, đồng thời bác bỏ việc thu hẹp bản sắc con người chỉ còn là khuynh hướng tình dục. Tổ chức này đã phát triển những gì được gọi là “Năm Mục tiêu của Courage”: trinh khiết, cầu nguyện và tận hiến, hiệp thông, hỗ trợ và nêu gương tốt. Theo thời gian, hoạt động của tổ chức đã mở rộng ra quốc tế. Hiện nay, tổ chức Courage báo cáo có hơn 160 chi nhánh tại 15 quốc gia, trong khi tổ chức đồng hành EnCourage — được thành lập dành cho người thân và bạn bè của những người tự nhận mình là LGBT — điều hành hơn 100 chi nhánh tại 8 quốc gia.
Năm 2016, Courage và EnCourage được Giáo Hội Công Giáo công nhận là hiệp hội giáo sĩ giáo phận. Cuộc tranh cãi đang diễn ra hiện nay rất quan trọng không chỉ vì bản thân lời chỉ trích, mà còn vì nó cho thấy sự chia rẽ rộng hơn trong Giáo hội về ngôn ngữ, nhân học và chiến lược mục vụ. Quá trình đồng nghị thường xuyên nhấn mạnh việc lắng nghe những trải nghiệm cá nhân, đặc biệt là những trải nghiệm của những người Công Giáo cảm thấy bị gạt ra ngoài lề trong Giáo hội. Những người ủng hộ cách tiếp cận này lập luận rằng lời chứng tiết lộ những tổn thương và thất bại mục vụ mà các tổ chức đôi khi bỏ qua.
Tuy nhiên, những người chỉ trích lo ngại rằng những trải nghiệm chủ quan có thể được đề cao theo những cách làm lu mờ hoặc làm suy yếu sự rõ ràng về giáo lý. Sự căng thẳng đó thể hiện rõ trong vụ tranh chấp Courage. Tổ chức này lập luận rằng các viên chức Vatican đã không tham khảo ý kiến lãnh đạo của họ trước khi đưa những cáo buộc liên quan đến hoạt động mục vụ của họ vào một văn bản chính thức của Giáo hội. Theo Courage, một cuộc trò chuyện đơn giản có thể làm rõ rằng nhóm này không tiến hành cũng không tán thành "liệu pháp phục hồi". Thay vào đó, tổ chức này cho biết, họ thấy mình bị miêu tả công khai qua lăng kính của một người tham gia bất mãn duy nhất.
Vụ tranh cãi cũng cho thấy vốn từ vựng mục vụ xung quanh vấn đề đồng tính luyến ái đã phát triển mạnh mẽ như thế nào trong Giáo hội trong vài thập niên qua. Khi Courage xuất hiện vào cuối những năm 1970 và đầu những năm 1980, nhiều tổ chức mục vụ Công Giáo giải quyết vấn đề hấp dẫn đồng tính chủ yếu tập trung vào thần học luân lý và kỷ luật tâm linh. Ngày nay, các cuộc thảo luận được định hình mạnh mẽ hơn bởi các câu hỏi về bản sắc, sự hòa nhập, sức khỏe tâm lý và sự thuộc về Giáo hội. Đối với nhiều tín hữu Công Giáo vẫn giữ vững giáo huấn truyền thống của Giáo hội về vấn đề tình dục, Courage đã trở thành một không gian hiếm hoi nơi giáo huấn đó được trình bày không phải như một học thuyết trừu tượng mà như một con đường tâm linh được sống trọn vẹn.
Tuy nhiên, đối với những người chỉ trích, tổ chức này đại diện cho một khuôn khổ lỗi thời, không đủ chú trọng đến những hiểu biết đương thời về tình dục và bản sắc cá nhân. Văn kiện của Vatican không chính thức lên án Courage. Tuy nhiên, vì lời chỉ trích xuất hiện trong một văn bản chính thức của Thượng Hội đồng, tổ chức này rõ ràng coi sự việc này có trọng lượng định chế vượt xa một lời chứng cá nhân đơn lẻ. Trong phần kết luận, Courage đã mời các quan chức Thượng Hội đồng gặp gỡ trực tiếp với các linh mục và thành viên để hiểu rõ hơn về công việc và lịch sử của tổ chức.