Đức ông Michael Nazir-Ali nguyên là Giám Mục Anh Giáo. Một trong những cuộc cải đạo nổi bật nhất đã diễn ra vào năm 2021, khi Giám Mục Michael Nazir-Ali cải đạo sang Công Giáo. Ngài từng là thành viên nổi bật của hàng giáo phẩm Anh giáo, được coi là ứng viên tương lai cho vai trò tổng giám mục Canterbury, tức là nhà lãnh đạo của Giáo hội Anh và khối hiệp thông Anh giáo.

Sau khi cải đạo sang Công Giáo, ngài được thụ phong linh mục và sau đó được ban tước Đức Ông.

Ngài vừa có bài viết nhan đề “A grave new threat to religious freedom in India”, nghĩa là “Một mối đe dọa nghiêm trọng mới đối với tự do tôn giáo ở Ấn Độ”. Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.

Đã có thời Ấn Độ tự hào về chủ nghĩa thế tục của mình, không ưu tiên bất kỳ truyền thống tôn giáo nào nhưng cũng không thù địch với tôn giáo, và thực tế là cởi mở với sự giao lưu với tất cả các truyền thống tôn giáo đa dạng của Ấn Độ. Nhưng hiện nay điều đó không còn đúng nữa, và kể từ khi đảng BJP lên nắm quyền, chủ nghĩa dân tộc Hindu ngày càng trở nên gay gắt, thay thế cho tầm nhìn về một xã hội đa tôn giáo của Gandhi và Nehru.

Cộng đồng Hồi giáo Ấn Độ là cộng đồng thiểu số Hồi giáo lớn nhất thế giới, là mục tiêu đặc biệt của những kẻ cực đoan, với những cáo buộc, thường là vô căn cứ, về việc giết mổ bò thiêng và truyền đạo cho người Dalit. Một luồng tư tưởng ngầm đang được hình thành rằng người Hồi giáo thuộc về Pakistan và đó là nơi họ nên đến!

Ngoài ra, tình trạng quấy rối các cộng đồng Kitô giáo, nhà thờ và các tổ chức phi chính phủ cũng ngày càng gia tăng. Trong nhiều thế kỷ, người Kitô giáo đã cung cấp nền giáo dục phẩm chất cao tại các trường học, cao đẳng và đại học của họ, với phần lớn sinh viên theo học đến từ cộng đồng Hindu. Họ đã chăm sóc những người nghèo nhất, điều hành các trại trẻ mồ côi, bệnh viện và các chương trình phát triển cộng đồng, mà không kèm theo bất kỳ điều kiện nào, chỉ đơn giản vì tình yêu thương đối với đông đảo người dân Ấn Độ.

Trong vài thập niên qua, họ ngày càng bị cáo buộc, mà không có bằng chứng, về việc dụ dỗ người dân cải đạo sang Kitô giáo bằng cách hứa hẹn hỗ trợ vật chất và tạo điều kiện tiếp cận giáo dục và chăm sóc sức khỏe. Ngày càng nhiều bang của Ấn Độ đã thông qua luật chống cải đạo, bất chấp Tuyên ngôn Nhân quyền Toàn cầu của Liên Hiệp Quốc, mà Ấn Độ là một bên ký kết. Đã có nhiều lần kích động bạo lực đám đông chống lại các nhà thờ, mục sư và linh mục, bắt giữ vô căn cứ và phá hủy tài sản nhà thờ và tư nhân.

Từ lâu, chính phủ đã yêu cầu các tổ chức phi chính phủ và các tổ chức thuộc Giáo hội phải ghi danh theo Đạo luật Ghi danh Đóng góp Nước ngoài, gọi tắt là FCRA nếu họ nhận được nguồn tài trợ từ nước ngoài cho các hoạt động giáo dục, y tế hoặc phát triển cộng đồng cho người nghèo và những người bị thiệt thòi. Chính phủ hiện đang đề xuất sửa đổi thêm đạo luật này để có thể tịch thu tiền và tài sản của các tổ chức bị từ chối ghi danh theo đạo luật, hoặc bị đình chỉ hoặc hủy bỏ ghi danh. Dòng Nữ tu Bác ái của Mẹ Teresa đã bị hủy bỏ ghi danh. Việc ghi danh của họ chỉ được khôi phục sau một làn sóng phản đối mạnh mẽ trên toàn cầu.

Một số tổ chức đại diện Kitô giáo nổi bật, như Hội đồng Giáo hội Quốc gia, cũng đã bị tước giấy phép. Các sửa đổi mới do chính phủ hậu thuẫn sắp được đưa ra trong kỳ họp mùa hè hay mùa mưa của Quốc hội sẽ tìm cách tịch thu tài sản của các tổ chức bị thu hồi giấy phép và chuyển giao cho Chính phủ Ấn Độ, mà không cần đến thủ tục pháp lý hay kháng cáo tư pháp cho đến sau khi tài sản bị tịch thu. Chính phủ sẽ có thể định đoạt tài sản theo ý muốn và ngay cả khi kháng cáo thành công tại tòa án, chính phủ cũng chỉ có thể trả lại phần tài sản còn lại. Tài sản có thể bị tịch thu ngay cả khi nó được xây dựng hoặc mua bằng cả nguồn vốn trong nước và nước ngoài.

Dường như các tổ chức theo đuổi các chính sách bị coi là chỉ trích chính sách của chính phủ đặc biệt dễ bị trừng phạt theo Đạo luật này và các sửa đổi bổ sung, nếu chúng được Quốc hội thông qua. Ấn Độ tự nhận là nền dân chủ lớn nhất thế giới và là nơi tòa án mở cửa cho tất cả mọi người, bất kể đẳng cấp hay tín ngưỡng. Làm thế nào mà một sự vi phạm nghiêm trọng như vậy đối với tự do tư tưởng, tín ngưỡng, ngôn luận và hành động lại phù hợp với những tuyên bố mà nước này đưa ra trong nước và quốc tế? Tại sao Đạo luật này và các sửa đổi bổ sung của nó không thể bị thách thức tại tòa án vì vi phạm hiến pháp của chính quốc gia, trước khi tài sản bị tịch thu?

Các nhà thờ và các tổ chức phi chính phủ ở Vương quốc Anh đã tham gia hỗ trợ những người nghèo nhất ở Ấn Độ và các nạn nhân của sự phân biệt đối xử dựa trên đẳng cấp và các hình thức phân biệt đối xử khác trong nhiều thập niên, thậm chí nhiều thế kỷ. Liệu họ có thể đứng ngoài cuộc và chứng kiến công sức quý báu nhiều năm qua trở nên vô ích? Chẳng lẽ Bộ Ngoại giao và Phát triển Quốc tế, gọi tắt là FCDO không nên đại diện cho lợi ích của các tổ chức bác ái và cá nhân đã hỗ trợ, bằng nguồn kinh phí khó kiếm được, cho những người làm việc với người nghèo và những người bị thiệt thòi ở Ấn Độ hay sao?

Trong Khối Thịnh vượng chung – và trên bình diện song phương – Ấn Độ là một đối tác chính trị và kinh tế rất quan trọng của Vương quốc Anh. Quan hệ đối tác như vậy phải dựa trên các giá trị chung và sự công nhận chung về các quyền tự do cơ bản, trong đó tự do tôn giáo là một trong những quyền quan trọng nhất. Kinh nghiệm cho thấy rằng động cơ lợi nhuận đơn thuần không phải là nền tảng vững chắc cho một mối quan hệ toàn diện với một đối tác quan trọng như Ấn Độ.

Những người trong chúng ta đã ngưỡng mộ và dõi theo cuộc thử nghiệm của Ấn Độ với thể chế chính trị theo chủ nghĩa Gandhi, một thể chế mang đậm tính tâm linh nhưng cũng đa nguyên và khoan dung, đều lo ngại trước những diễn biến hiện tại ở một quốc gia lẽ ra phải là ngọn hải đăng của tự do và đa dạng.

Các thành viên Quốc hội theo Kitô Giáo, bao gồm cả Công Giáo, cần phải đi đầu trong việc vận động chính phủ của chúng ta khẩn trương kiến nghị Chính phủ Ấn Độ hủy bỏ kế hoạch đưa ra các sửa đổi này tại Hạ viện vào mùa hè hoặc mùa mưa năm nay. Nếu không nhận được phản hồi tích cực, cần xem xét việc nêu vấn đề này tại Liên Hiệp Quốc, đặc biệt là tại Hội đồng Nhân quyền của tổ chức này. Cần xem xét việc cùng kiến nghị với các đồng minh trong Khối Thịnh vượng chung, bên kia Đại Tây Dương và ở Âu Châu. Sự hy sinh, công sức và lòng hào phóng trong nhiều thế kỷ, cả ở Ấn Độ và từ Vương quốc Anh cũng như các quốc gia khác, không thể bị xóa bỏ bởi một tư tưởng mới nổi lên trái ngược với các nguyên tắc nền tảng của Ấn Độ.


Source:Catholic Herald