Chúa chọn gọi dân Israel, các tông đồ, kế đến là chúng ta

SUY NIỆM TIN MỪNG XI THƯỜNG NIÊN - A

(Mt 9, 36 – 10, 8)

Lời Chúa hôm nay mở ra trước mắt chúng ta một chân lý nền tảng của đời sống Ki-tô hữu: Thiên Chúa chọn gọi ai đó không phải để người ấy được hưởng đặc ân, nhưng để họ thi hành sứ mạng.

Chúa chọn dân Ít-ra-en

Cụ thể như Dân Ít-ra-en trong sách Xuất hành 19,2-6a. Thiên Chúa nhắc họ nhớ lại tình yêu cứu độ của Người: “Ta đã mang các ngươi trên cánh phượng hoàng và đem các ngươi đến với Ta” (Xh 19,4). Hình ảnh cánh phượng hoàng diễn tả sự chở che đầy quyền năng và tình thương của Thiên Chúa. Người không chỉ giải thoát dân khỏi cảnh nô lệ, mà còn dẫn họ đến một tương quan thân tình với chính Người.

Sau khi giải thoát dân khỏi Ai Cập, Thiên Chúa tuyển chọn họ làm “vương quốc tư tế, dân tộc hiến thánh” (Xh 19,4). Như vậy, việc tuyển chọn không phải là một vinh dự để tự hào, nhưng là một trách nhiệm để trở nên dấu chỉ tình yêu Thiên Chúa giữa muôn dân. Lời này cũng được ứng nghiệm nơi các Tông đồ.

Chúa chọn gọi mười hai tông đồ và sai đi

Lời Chúa trong Tin Mừng Mt 9, 36 – 10, 8 cho thấy nguồn gốc sâu xa của mọi ơn gọi trong Giáo Hội: đó là trái tim đầy lòng thương xót của Chúa Giê-su. Thánh Mát-thêu kể rằng khi nhìn thấy đám đông dân chúng “tất tưởi bơ vơ như những con chiên không người chăn dắt”, Chúa đã “động lòng xót thương” (Mt 9, 36). Trong nguyên ngữ Hy Lạp, từ này diễn tả một sự rung động tận đáy lòng. Chính lòng thương xót ấy đã trở thành khởi điểm của sứ mạng cứu độ và của việc tuyển chọn các Tông đồ.

Điều đáng chú ý là trước khi sai các môn đệ đi, Chúa Giê-su bảo họ cầu nguyện: “Xin Chủ ruộng sai thợ ra gặt lúa” (Mt 9, 38). Như thế, ơn gọi trước hết không phải là sáng kiến của con người, mà là hồng ân phát xuất từ Thiên Chúa. Các Tông đồ không tự chọn mình, nhưng được Chúa gọi đích danh giữa những con người rất khác nhau: ngư phủ, người thu thuế, người nhiệt thành, những người bình thường với nhiều giới hạn. Chính Chúa đã biến đổi họ thành những người cộng tác trong công trình cứu độ.

Sứ mạng Chúa trao cho các ông không chỉ là giảng dạy, nhưng còn là chữa lành, giải thoát và đem sự sống đến cho con người. Nói cách khác, các Tông đồ được sai đi để tiếp tục chính công việc của Chúa Giê-su. Điều họ nhận lãnh là ân ban nhưng không, nên họ cũng phải trao ban nhưng không.

Chúa chọn gọi chúng ta

Loan báo Tin Mừng là sứ mạng của Thiên Chúa, được Chúa Giê-su thi hành trước, rồi trao cho các Tông đồ và Giáo Hội. Chúng ta lấy làm vinh dự được cộng tác vào sứ mạng cao quý này.

Nhiệm vụ của mỗi chúng ta hơn bao giờ hết qua Bí tích Thánh Tẩy, chúng ta cũng được Chúa gọi và sai đi. Không phải ai cũng được mời gọi làm linh mục hay tu sĩ, nhưng mọi người đều có một sứ mạng trong gia đình, giáo xứ và xã hội. Thế giới hôm nay vẫn còn biết bao “chiên lạc”, những người đau khổ, mất phương hướng và khát khao tình yêu Thiên Chúa.

Chúa vẫn đang nhìn nhân loại bằng ánh mắt xót thương như xưa. Người cũng đang tìm những tâm hồn sẵn sàng đáp lại tiếng gọi của Người. Một Giáo Hội sống động không phải là Giáo Hội chỉ biết giữ đức tin cho mình, nhưng là Giáo Hội gồm những môn đệ được quy tụ để rồi được sai đi, đem Tin Mừng, bình an và lòng thương xót của Chúa đến cho mọi người. Chúng ta hãy thưa với Chúa: Lạy Chúa, này con đây, xin sai con đi, và nhanh chân tiến bước đi loan báo Tin Mừng.

Xin cho mỗi người chúng ta biết ý thức rằng mình được Chúa yêu thương, được Chúa chọn gọi và được Chúa sai đi. Để ở bất cứ nơi đâu, chúng ta cũng trở thành chứng nhân sống động của Tin Mừng, góp phần đưa nhiều người đến gặp gỡ Đức Ki-tô, Đấng là niềm hy vọng của thế giới. Amen.



Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ