Tiếp tục hoạt động vận động công khai của mình về các vấn đề LGBT, linh mục James Martin Dòng Tên lập luận rằng Giáo Hội Công Giáo nên chính thức chấp nhận các linh mục "đồng tính".
Trong một bài luận mới được tổ chức ủng hộ LGBT Outreach của ông công bố, linh mục James Martin đã trình bày lập luận của mình về lý do tại sao Giáo hội nên cho phép người đồng tính được gia nhập hàng giáo sĩ. Ông lưu ý rằng ông chỉ ủng hộ việc cho phép nam giới sống độc thân được gia nhập, nhưng sau khi thiết lập điều đó làm nền tảng cho lập luận của mình, vị linh mục Dòng Tên nổi tiếng này kêu gọi Giáo hội thay đổi các quy tắc liên quan đến việc tuyển sinh vào chủng viện và phong chức linh mục.
"Để làm rõ, khi chúng ta nói về việc những người đàn ông đồng tính được phong chức linh mục hoặc được chấp nhận vào các dòng tu, chúng ta đang giả định một cuộc sống độc thân (là lời hứa mà các linh mục đưa ra khi thụ phong) và khiết tịnh (lời thề mà các thành viên của các dòng tu đưa ra)."
Bài luận của ông được viết dựa trên một nghiên cứu năm 2024 do Viện McGrath về Đời sống Giáo hội thực hiện. Nhưng thực ra, các tác giả của nghiên cứu này đã lập luận chống lại việc nhận nam giới có xu hướng đồng tính vào chủng viện chứ không phải ủng hộ như linh mục James Martin nói.
Nghiên cứu này phân biệt giữa sự hấp dẫn đồng giới "ăn sâu" và "tạm thời", giống như Tòa Thánh đã làm trong văn kiện năm 2005 về vấn đề này. Hai tác giả của nghiên cứu thuộc Viện McGrath đã bảo vệ lập trường của Giáo hội trong việc phân biệt giữa hai hình thức hấp dẫn đồng giới, trong đó hình thức thứ nhất cấm nam giới vào chủng viện, còn hình thức thứ hai không hoàn toàn đóng cánh cửa, mặc dù nam giới phải thoát khỏi sự hấp dẫn đó trong nhiều năm trước khi được thụ phong linh mục. Hai tác giả nói rõ rằng những kẻ mà tư duy không vượt qua nổi hạ bộ của mình thì có gì để dạy bảo người khác.
Nhưng đối với Martin, ngôn ngữ của Giáo Hội là sai lầm vì ông coi sự hấp dẫn đồng giới là một phần cốt lõi trong bản sắc của mỗi cá nhân. "Vượt qua cám dỗ hay dục vọng là một chuyện; vượt qua toàn bộ bản năng tình dục của mình lại là chuyện khác," ông viết.
Một vấn đề then chốt trong lập luận của ông, và của nhiều nhà hoạt động LGBT, là việc sử dụng từ "đồng tính luyến ái" để chỉ một cá nhân có sự hấp dẫn đồng giới, gọi tắt là SSA. Giáo hội xem SSA là một cám dỗ hoặc thử thách mà người đàn ông đó phải chống lại, trong khi các nhà hoạt động LGBT lại xem SSA không chỉ là sự hấp dẫn đồng giới nhất thời mà còn là một bản sắc, một phần tự nhiên của mỗi người. Đối với Martin và những người khác, một người đàn ông "đồng tính luyến ái" không chỉ đơn thuần là một người đàn ông có khuynh hướng hấp dẫn đồng giới, mà là người có sự hấp dẫn đồng giới như một phần tự nhiên trong bản sắc của mình.
Chính bằng cách này mà Martin biện hộ cho việc cho phép các linh mục "đồng tính" trở thành một phần của hàng giáo sĩ trong Giáo hội, và ông mô tả ngôn ngữ của các nghiên cứu như của phong trào Courage về việc "vượt qua" sự hấp dẫn đồng giới là "đáng lo ngại". Ông tin tưởng rằng sự hấp dẫn đồng giới không phải là một sự thu hút hay cám dỗ cần phải chống lại, mà là một phần tự nhiên trong bản sắc của người đàn ông do Chúa tạo ra, và nếu như vậy thì tại sao Giáo hội lại không phong chức cho những người đàn ông "đồng tính" giống như cách Giáo hội phong chức cho những người đàn ông dị tính?
Vấn đề ở đây là điều này mâu thuẫn trực tiếp với giáo huấn của Giáo hội. Tòa Thánh coi xu hướng tình dục đồng giới, gọi tắt là SSA là một "tình trạng". Mặc dù tự bản thân nó không phải là tội lỗi, nhưng hành vi đồng tính luyến ái thực sự là tội lỗi, như Vatican đã nêu rõ nhiều lần, kể cả trong văn bản năm 1986 về vấn đề này: "Mặc dù khuynh hướng đặc biệt của người đồng tính luyến ái không phải là tội lỗi, nhưng đó là một xu hướng ít nhiều mạnh mẽ hướng tới một điều ác về mặt đạo đức nội tại; và do đó, bản thân khuynh hướng đó phải được xem là một rối loạn khách quan." Vì lẽ đó, Giáo hội tuyên bố rằng Giáo hội "không thể nhận vào chủng viện hoặc chức thánh những người thực hành đồng tính luyến ái, có khuynh hướng đồng tính luyến ái sâu sắc hoặc ủng hộ ‘văn hóa đồng tính’".
Điều mà Martin đã tiết lộ trong bài luận của mình là ông hoàn toàn chống lại giáo lý của Giáo Hội Công Giáo về đồng tính luyến ái. Đối với ông, đó không phải là một "rối loạn khách quan", mà là một phần tự nhiên của tạo hóa, của sự tồn tại của con người.
Ông cho rằng mình có những bằng chứng giai thoại mà ông cho là ủng hộ quan điểm của mình, nhờ vào việc ngày càng nhiều nam giới mắc chứng đồng tính luyến ái vào các chủng viện trong những thập niên qua. Trong một cuộc gặp riêng với Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Martin được Đức Giáo Hoàng cho biết rằng ngài biết "nhiều chủng sinh và linh mục ‘tốt, thánh thiện và độc thân’ là người đồng tính".
"Trong gần 40 năm làm tu sĩ Dòng Tên, tôi đã biết hàng chục linh mục đồng tính sống độc thân, những người đã sống cuộc đời mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô gọi là ‘tốt lành, thánh thiện và độc thân’, noi theo thông điệp về tình yêu thương và lòng thương xót của Chúa Giêsu", Martin nói thêm.
Vị linh mục dòng Tên tiết lộ rằng "vài năm trước", ông đã hỏi một chủng sinh người Mỹ đang học ở Rôma rằng có bao nhiêu bạn cùng lớp "là người đồng tính", và chàng trai trẻ trả lời: "Một nửa trong số họ". Nhưng không ai trong số họ dám tiết lộ sự thật này với cha xứ hay cha linh hướng vì sợ bị đuổi học.
"Lý lẽ thuyết phục nhất cho việc mở ra việc phong chức linh mục cho người đồng tính nam là sự hiện diện của nhiều linh mục đồng tính nam thánh thiện và khỏe mạnh, sống độc thân," Martin lập luận. Ông nói tiếp: "Câu hỏi thực sự là: Một người đàn ông có thể noi gương Chúa Giêsu Kitô trong tình yêu thương, lòng thương xót và sự cảm thông của Ngài trong khi sống độc thân trung thành không? Câu trả lời của các tác giả các nghiên cứu dành cho những người đồng tính nam cảm thấy được ơn gọi làm linh mục dường như là không. Với sự tôn trọng đối với các nghiên cứu và kinh nghiệm của họ, câu trả lời của tôi, dựa trên kinh nghiệm của tôi với nhiều linh mục đồng tính nam thánh thiện và khỏe mạnh trong 40 năm qua, là có." Tuy nhiên, Giáo hội lại không đồng ý. Năm 2005, Bộ Giáo dục Công Giáo đã viết về những người đàn ông có "xu hướng đồng tính luyến ái sâu sắc": "Những người như vậy, trên thực tế, thấy mình ở trong tình huống cản trở nghiêm trọng khả năng thiết lập mối quan hệ đúng đắn với nam giới và nữ giới. Không được phép bỏ qua những hậu quả tiêu cực có thể phát sinh từ việc phong chức linh mục cho những người có xu hướng đồng tính luyến ái sâu sắc." Do giáo huấn của Giáo hội cho rằng đồng tính luyến ái là "một rối loạn khách quan", Bộ này lưu ý rằng chỉ riêng việc sống độc thân thôi là chưa đủ để được thụ phong linh mục. Thay vào đó, một linh mục tương lai phải có khả năng thiết lập mối quan hệ "đúng đắn" với giáo dân của mình, điều này đòi hỏi đương sự không được có xu hướng đồng tính luyến ái.
Năm 2005, Vatican viết: "Nếu một ứng viên thực hành đồng tính luyến ái hoặc có những khuynh hướng đồng tính luyến ái sâu sắc, thì cha hướng dẫn tâm linh cũng như cha giải tội của người đó có nhiệm vụ khuyên can người đó về mặt lương tâm không nên tiếp tục tiến tới thụ phong linh mục."
Theo quy định của Dòng, những người đàn ông chỉ có "vấn đề tạm thời" về "xu hướng đồng tính luyến ái" có thể được nhận vào chủng viện, nhưng những xu hướng này phải "được khắc phục rõ ràng ít nhất ba năm trước khi thụ phong phó tế".
Tên của Martin đồng nghĩa với việc ủng hộ quyền LGBT trong Giáo Hội Công Giáo, ông đã đạt được vị thế nổi bật dưới thời Đức Giáo Hoàng Phanxicô, và thực tế, ít nhất một phần là nhờ vị Đức Giáo Hoàng người Á Căn Đình, người đã tiếp đón Martin trong buổi tiếp kiến và trực tiếp ủng hộ các hoạt động LGBT của vị linh mục này.
Ông đã trở thành một trong những nhân vật gây chia rẽ nhất trong Giáo hội, đặc biệt là trong cộng đồng Công Giáo Mỹ. Một số hành động gây tranh cãi hơn của ông, ngoài việc ủng hộ những người đồng tính luyến ái, bao gồm việc mô tả quan niệm về Thiên Chúa là nam giới là "có hại", thúc đẩy hôn nhân dân sự đồng giới và cổ vũ hình ảnh Chúa Kitô là người đồng tính.
Vị linh mục này từng là tâm điểm tranh cãi trong các cuộc họp của Hội đồng Giám mục Công Giáo Hoa Kỳ. Đức Hồng Y Raymond Burke trước đây cho rằng các thuyết của Martin "không phù hợp với giáo huấn của Giáo hội về đồng tính luyến ái", và cựu Tổng Giám Mục Charles Chaput của Philadelphia nói rằng Martin không phát ngôn "với thẩm quyền thay mặt Giáo hội". Do "sự nhầm lẫn gây ra bởi những tuyên bố và hoạt động của ông ta liên quan đến các vấn đề đồng tính, gọi tắt là LGBT", Chaput còn kêu gọi "các tín hữu nên thận trọng về một số tuyên bố của ông".
Đức Ông Stephen Rossetti, Nhà Trừ Tà của giáo phận Syracuse, phó giáo sư nghiên cứu tại Đại học Công Giáo Hoa Kỳ, không nêu rõ tên của linh mục Martin, đã cảnh cáo anh chị em giáo dân rằng Satan cũng có thể đội lốt linh mục yêu sách Giáo Hội phải phong chức cho những người đồng tính.
Source:Catholic HeraldFather James Martin calls for ‘gay priests’
Trong một bài luận mới được tổ chức ủng hộ LGBT Outreach của ông công bố, linh mục James Martin đã trình bày lập luận của mình về lý do tại sao Giáo hội nên cho phép người đồng tính được gia nhập hàng giáo sĩ. Ông lưu ý rằng ông chỉ ủng hộ việc cho phép nam giới sống độc thân được gia nhập, nhưng sau khi thiết lập điều đó làm nền tảng cho lập luận của mình, vị linh mục Dòng Tên nổi tiếng này kêu gọi Giáo hội thay đổi các quy tắc liên quan đến việc tuyển sinh vào chủng viện và phong chức linh mục.
"Để làm rõ, khi chúng ta nói về việc những người đàn ông đồng tính được phong chức linh mục hoặc được chấp nhận vào các dòng tu, chúng ta đang giả định một cuộc sống độc thân (là lời hứa mà các linh mục đưa ra khi thụ phong) và khiết tịnh (lời thề mà các thành viên của các dòng tu đưa ra)."
Bài luận của ông được viết dựa trên một nghiên cứu năm 2024 do Viện McGrath về Đời sống Giáo hội thực hiện. Nhưng thực ra, các tác giả của nghiên cứu này đã lập luận chống lại việc nhận nam giới có xu hướng đồng tính vào chủng viện chứ không phải ủng hộ như linh mục James Martin nói.
Nghiên cứu này phân biệt giữa sự hấp dẫn đồng giới "ăn sâu" và "tạm thời", giống như Tòa Thánh đã làm trong văn kiện năm 2005 về vấn đề này. Hai tác giả của nghiên cứu thuộc Viện McGrath đã bảo vệ lập trường của Giáo hội trong việc phân biệt giữa hai hình thức hấp dẫn đồng giới, trong đó hình thức thứ nhất cấm nam giới vào chủng viện, còn hình thức thứ hai không hoàn toàn đóng cánh cửa, mặc dù nam giới phải thoát khỏi sự hấp dẫn đó trong nhiều năm trước khi được thụ phong linh mục. Hai tác giả nói rõ rằng những kẻ mà tư duy không vượt qua nổi hạ bộ của mình thì có gì để dạy bảo người khác.
Nhưng đối với Martin, ngôn ngữ của Giáo Hội là sai lầm vì ông coi sự hấp dẫn đồng giới là một phần cốt lõi trong bản sắc của mỗi cá nhân. "Vượt qua cám dỗ hay dục vọng là một chuyện; vượt qua toàn bộ bản năng tình dục của mình lại là chuyện khác," ông viết.
Một vấn đề then chốt trong lập luận của ông, và của nhiều nhà hoạt động LGBT, là việc sử dụng từ "đồng tính luyến ái" để chỉ một cá nhân có sự hấp dẫn đồng giới, gọi tắt là SSA. Giáo hội xem SSA là một cám dỗ hoặc thử thách mà người đàn ông đó phải chống lại, trong khi các nhà hoạt động LGBT lại xem SSA không chỉ là sự hấp dẫn đồng giới nhất thời mà còn là một bản sắc, một phần tự nhiên của mỗi người. Đối với Martin và những người khác, một người đàn ông "đồng tính luyến ái" không chỉ đơn thuần là một người đàn ông có khuynh hướng hấp dẫn đồng giới, mà là người có sự hấp dẫn đồng giới như một phần tự nhiên trong bản sắc của mình.
Chính bằng cách này mà Martin biện hộ cho việc cho phép các linh mục "đồng tính" trở thành một phần của hàng giáo sĩ trong Giáo hội, và ông mô tả ngôn ngữ của các nghiên cứu như của phong trào Courage về việc "vượt qua" sự hấp dẫn đồng giới là "đáng lo ngại". Ông tin tưởng rằng sự hấp dẫn đồng giới không phải là một sự thu hút hay cám dỗ cần phải chống lại, mà là một phần tự nhiên trong bản sắc của người đàn ông do Chúa tạo ra, và nếu như vậy thì tại sao Giáo hội lại không phong chức cho những người đàn ông "đồng tính" giống như cách Giáo hội phong chức cho những người đàn ông dị tính?
Vấn đề ở đây là điều này mâu thuẫn trực tiếp với giáo huấn của Giáo hội. Tòa Thánh coi xu hướng tình dục đồng giới, gọi tắt là SSA là một "tình trạng". Mặc dù tự bản thân nó không phải là tội lỗi, nhưng hành vi đồng tính luyến ái thực sự là tội lỗi, như Vatican đã nêu rõ nhiều lần, kể cả trong văn bản năm 1986 về vấn đề này: "Mặc dù khuynh hướng đặc biệt của người đồng tính luyến ái không phải là tội lỗi, nhưng đó là một xu hướng ít nhiều mạnh mẽ hướng tới một điều ác về mặt đạo đức nội tại; và do đó, bản thân khuynh hướng đó phải được xem là một rối loạn khách quan." Vì lẽ đó, Giáo hội tuyên bố rằng Giáo hội "không thể nhận vào chủng viện hoặc chức thánh những người thực hành đồng tính luyến ái, có khuynh hướng đồng tính luyến ái sâu sắc hoặc ủng hộ ‘văn hóa đồng tính’".
Điều mà Martin đã tiết lộ trong bài luận của mình là ông hoàn toàn chống lại giáo lý của Giáo Hội Công Giáo về đồng tính luyến ái. Đối với ông, đó không phải là một "rối loạn khách quan", mà là một phần tự nhiên của tạo hóa, của sự tồn tại của con người.
Ông cho rằng mình có những bằng chứng giai thoại mà ông cho là ủng hộ quan điểm của mình, nhờ vào việc ngày càng nhiều nam giới mắc chứng đồng tính luyến ái vào các chủng viện trong những thập niên qua. Trong một cuộc gặp riêng với Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Martin được Đức Giáo Hoàng cho biết rằng ngài biết "nhiều chủng sinh và linh mục ‘tốt, thánh thiện và độc thân’ là người đồng tính".
"Trong gần 40 năm làm tu sĩ Dòng Tên, tôi đã biết hàng chục linh mục đồng tính sống độc thân, những người đã sống cuộc đời mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô gọi là ‘tốt lành, thánh thiện và độc thân’, noi theo thông điệp về tình yêu thương và lòng thương xót của Chúa Giêsu", Martin nói thêm.
Vị linh mục dòng Tên tiết lộ rằng "vài năm trước", ông đã hỏi một chủng sinh người Mỹ đang học ở Rôma rằng có bao nhiêu bạn cùng lớp "là người đồng tính", và chàng trai trẻ trả lời: "Một nửa trong số họ". Nhưng không ai trong số họ dám tiết lộ sự thật này với cha xứ hay cha linh hướng vì sợ bị đuổi học.
"Lý lẽ thuyết phục nhất cho việc mở ra việc phong chức linh mục cho người đồng tính nam là sự hiện diện của nhiều linh mục đồng tính nam thánh thiện và khỏe mạnh, sống độc thân," Martin lập luận. Ông nói tiếp: "Câu hỏi thực sự là: Một người đàn ông có thể noi gương Chúa Giêsu Kitô trong tình yêu thương, lòng thương xót và sự cảm thông của Ngài trong khi sống độc thân trung thành không? Câu trả lời của các tác giả các nghiên cứu dành cho những người đồng tính nam cảm thấy được ơn gọi làm linh mục dường như là không. Với sự tôn trọng đối với các nghiên cứu và kinh nghiệm của họ, câu trả lời của tôi, dựa trên kinh nghiệm của tôi với nhiều linh mục đồng tính nam thánh thiện và khỏe mạnh trong 40 năm qua, là có." Tuy nhiên, Giáo hội lại không đồng ý. Năm 2005, Bộ Giáo dục Công Giáo đã viết về những người đàn ông có "xu hướng đồng tính luyến ái sâu sắc": "Những người như vậy, trên thực tế, thấy mình ở trong tình huống cản trở nghiêm trọng khả năng thiết lập mối quan hệ đúng đắn với nam giới và nữ giới. Không được phép bỏ qua những hậu quả tiêu cực có thể phát sinh từ việc phong chức linh mục cho những người có xu hướng đồng tính luyến ái sâu sắc." Do giáo huấn của Giáo hội cho rằng đồng tính luyến ái là "một rối loạn khách quan", Bộ này lưu ý rằng chỉ riêng việc sống độc thân thôi là chưa đủ để được thụ phong linh mục. Thay vào đó, một linh mục tương lai phải có khả năng thiết lập mối quan hệ "đúng đắn" với giáo dân của mình, điều này đòi hỏi đương sự không được có xu hướng đồng tính luyến ái.
Năm 2005, Vatican viết: "Nếu một ứng viên thực hành đồng tính luyến ái hoặc có những khuynh hướng đồng tính luyến ái sâu sắc, thì cha hướng dẫn tâm linh cũng như cha giải tội của người đó có nhiệm vụ khuyên can người đó về mặt lương tâm không nên tiếp tục tiến tới thụ phong linh mục."
Theo quy định của Dòng, những người đàn ông chỉ có "vấn đề tạm thời" về "xu hướng đồng tính luyến ái" có thể được nhận vào chủng viện, nhưng những xu hướng này phải "được khắc phục rõ ràng ít nhất ba năm trước khi thụ phong phó tế".
Tên của Martin đồng nghĩa với việc ủng hộ quyền LGBT trong Giáo Hội Công Giáo, ông đã đạt được vị thế nổi bật dưới thời Đức Giáo Hoàng Phanxicô, và thực tế, ít nhất một phần là nhờ vị Đức Giáo Hoàng người Á Căn Đình, người đã tiếp đón Martin trong buổi tiếp kiến và trực tiếp ủng hộ các hoạt động LGBT của vị linh mục này.
Ông đã trở thành một trong những nhân vật gây chia rẽ nhất trong Giáo hội, đặc biệt là trong cộng đồng Công Giáo Mỹ. Một số hành động gây tranh cãi hơn của ông, ngoài việc ủng hộ những người đồng tính luyến ái, bao gồm việc mô tả quan niệm về Thiên Chúa là nam giới là "có hại", thúc đẩy hôn nhân dân sự đồng giới và cổ vũ hình ảnh Chúa Kitô là người đồng tính.
Vị linh mục này từng là tâm điểm tranh cãi trong các cuộc họp của Hội đồng Giám mục Công Giáo Hoa Kỳ. Đức Hồng Y Raymond Burke trước đây cho rằng các thuyết của Martin "không phù hợp với giáo huấn của Giáo hội về đồng tính luyến ái", và cựu Tổng Giám Mục Charles Chaput của Philadelphia nói rằng Martin không phát ngôn "với thẩm quyền thay mặt Giáo hội". Do "sự nhầm lẫn gây ra bởi những tuyên bố và hoạt động của ông ta liên quan đến các vấn đề đồng tính, gọi tắt là LGBT", Chaput còn kêu gọi "các tín hữu nên thận trọng về một số tuyên bố của ông".
Đức Ông Stephen Rossetti, Nhà Trừ Tà của giáo phận Syracuse, phó giáo sư nghiên cứu tại Đại học Công Giáo Hoa Kỳ, không nêu rõ tên của linh mục Martin, đã cảnh cáo anh chị em giáo dân rằng Satan cũng có thể đội lốt linh mục yêu sách Giáo Hội phải phong chức cho những người đồng tính.
Source:Catholic Herald