1. Dòng Tên: Tổng quan qua các số liệu

Hôm Thứ Sáu, 31 Tháng Bẩy, tưởng niệm ngày mất của Thánh Ignatius Loyola, đấng sáng lập Dòng Tên, sinh năm 1491 và qua đời năm 1556. Theo ấn bản trực tuyến của Niên giám Tòa Thánh, dòng này hiện có 13.768 thành viên, trong đó có 9.987 linh mục.

Niên giám ghi nhận việc thành lập và phê chuẩn dòng Tên vào ngày 27 tháng 9 năm 1540, ngày Đức Giáo Hoàng Phaolô III ban hành sắc lệnh Regimini militantis Ecclesiae. Dòng tu này phát triển nhanh chóng, đạt 938 thành viên khi Thánh Ignatius qua đời, 3.500 thành viên vào năm 1565; 15.544 thành viên vào năm 1626 và 22.589 thành viên vào năm 1749.

Dòng Tên bị giải thể từ năm 1773 đến năm 1814, nhưng lệnh giải thể không bao giờ được ban hành ở Nga, nơi có 201 tu sĩ Dòng Tên người Ba Lan. Số lượng của họ tăng lên 337 vào năm 1814.

Sau khi được khôi phục, Dòng Tên lại phát triển nhanh chóng. Số lượng thành viên đạt 29.032 người vào năm 1950 và 36.038 người vào năm 1965. Con số này giảm xuống còn 27.082 người vào năm 1980, 25.594 người vào năm 1990, 21.490 người vào năm 2000, 18.139 người vào năm 2010 và 15.306 người vào năm 2020.


Source:Catholic World News



2. Tòa thánh nhượng lại quyền kiểm soát giáo phận cho Trung Quốc sau lễ tấn phong giám mục mới.

Đức Giáo Hoàng đã phê chuẩn thêm một giám mục nữa cho một giáo phận ở Trung Quốc theo các điều khoản của thỏa thuận bí mật giữa Trung Quốc và Vatican, nhưng bằng hành động đó, ngài đã nhường quyền kiểm soát lãnh thổ giáo phận cho Bắc Kinh.

Trong bản tin báo chí của Tòa Thánh ngày 30 tháng 7 có thông báo về việc tấn phong Cha Phanxicô Xaviê Đoàn Vĩnh Côn (Duan Yongkun, 段永坤) làm giám mục phó của Giáo phận Ba Mạnh (Bameng, 巴盟), thuộc Khu tự trị Nội Mông.

Cũng giống như lễ tấn phong giám mục người Trung Quốc tuần trước, Đức Giáo Hoàng Lêô được tường trình đã chấp thuận động thái này vào ngày 15 tháng 6, nhưng thông tin chỉ được công bố vào ngày lễ tấn phong diễn ra tại Trung Quốc.

Một lần nữa, như thông lệ với tất cả các cuộc bổ nhiệm tương tự, Giáo Hội Công Giáo Yêu nước Trung Quốc, gọi tắt là CCPA, được nhà nước phê chuẩn, không hề đề cập đến vai trò của Vatican trong động thái này. Thay vào đó, họ lưu ý rằng Tân Giám Mục Đoàn Vĩnh Côn đã được cơ quan nhà nước-giáo hội bầu chọn vào ngày 18 tháng 3 năm nay.

Vị giám mục này được thụ phong linh mục vào năm 2011 và hiện mới chỉ 45 tuổi, trở thành một trong những vị giám mục trẻ nhất thế giới và do đó có độ tuổi tương đương với Giám mục Giuse Thường Ngạn Phong (Chang Yanfeng, 常彦峰), người vừa được tấn phong tuần trước để lãnh đạo Giáo phận Xích Phong (Chifeng, 赤峰) gần đó.

Lễ tấn phong của Giám Mục Đoàn Vĩnh Côn được tiến hành bởi các quan chức từ các tổ chức giáo hội được nhà nước phê chuẩn, không tổ chức nào trong số đó được Tòa Thánh công nhận, và các tổ chức này cũng không công nhận Tòa Thánh.  

Vị giám mục mới sẽ đảm nhiệm chức vụ giám mục phó, kế vị Đức Cha Matthêu Đỗ Giang (Du Jiang, 杜江), mới chỉ ngoài 60 tuổi nhưng được tường trình đang có vấn đề về sức khỏe. Tòa Thánh và Bắc Kinh không hề nhắc đến ngài với tư cách là giám mục chính tòa hiện tại, mặc dù Hội đồng Giám mục Công Giáo Trung Quốc, gọi tắt là CCPA đã ghi nhận ngài trong số các vị phụ phong.

Điều mà cả Vatican và CCPA đều bỏ sót trong các thông báo của họ là bối cảnh lịch sử khiến việc tấn phong Cha Đoàn Vĩnh Côn trở nên đáng chú ý.

Đức Cha Matthêu Đỗ Giang được tấn phong bí mật cho Giáo hội thầm lặng vào năm 2004, và phải giấu kín danh tính giám mục của mình với chính quyền Trung Quốc.

Năm 2010, chính quyền cuối cùng cũng miễn cưỡng công nhận ngài là giám mục, nhưng vẫn quản thúc ngài tại gia trước lễ tấn phong chính thức vì ngài từ chối đồng tế Thánh lễ với Giám mục Giuse Mã Anh Lâm (Ma Yinglin, 馬英林). Ngài là Giám Mục Côn Minh và là Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Trung Quốc. Ngài được Đảng Cộng sản Trung Quốc tấn phong Giám Mục vào năm 2006 mà không có sự chấp thuận của Đức Giáo Hoàng.

Buổi lễ vẫn được tiến hành sau nhiều phản đối, và điều này đã gây ra mối lo ngại lớn trong cộng đồng thầm lặng về việc xích lại gần hơn một cách nguy hiểm với giáo hội ly khai của Trung Quốc.

Khi Đức Cha Matthêu Đỗ Giang được bí mật tấn phong làm giám mục trung thành với Tòa Thánh vào năm 2004, điều kỳ lạ là ngài lại được bổ nhiệm làm Giám Mục Giáo phận Ba Mạnh – một giáo phận được bọn cầm quyền Trung Quốc thành lập vào những năm 1980 và không được Tòa Thánh công nhận. Hội đồng Giám mục Công Giáo Trung Quốc, gọi tắt là CCPA đã chia nhỏ một phần lãnh thổ được Tòa Thánh công nhận của Giáo phận Ninh Hạ và Miền Phủ Doãn Tông tòa Lâm Đồng để thành lập giáo phận Ba Mạnh mới.

Vào thời điểm Giám mục Đỗ Giang được chính thức công nhận năm 2010, Tòa Thánh phải đối mặt với lựa chọn có công nhận giáo phận do Trung Quốc thành lập hay không. Dường như, một cách lặng lẽ, Vatican đã chọn cách không gây ồn ào – và do đó, Giám mục Đỗ Giang bắt đầu làm việc trong khu vực thuộc giáo phận đó.

Tuy nhiên, trước tuần này, Ba Mạnh không xuất hiện trong các tài liệu chính thức của Tòa Thánh. Tên tuổi của ngài không được ghi nhận trong niên giám Tòa Thánh, vốn ghi lại tất cả các tên và số liệu thống kê của Giáo hội, và không có ghi chép nào liên quan đến giáo phận Ba Mạnh được tìm thấy trong các tuyên bố của văn phòng báo chí Tòa Thánh được lưu trữ từ năm 2010.

Mọi chuyện đã thay đổi trong tuần này, khi Vatican đưa ra thông báo về lễ tấn phong Giám Mục cho linh mục Đoàn Vĩnh Côn. Với lễ tấn phong này, dường như Trung Quốc một lần nữa đã chiếm ưu thế trong mối quan hệ căng thẳng với Tòa Thánh.

Gần đây đã có tiền lệ về việc Vatican nhượng lại lãnh thổ như vậy. Vào tháng 9, Vatican thông báo rằng Đức Giáo Hoàng Lêô đã quyết định giải thể hai giáo phận Tuyên Hóa (Xuanhua, 宣化) và Tây Loan Tử (Xiwanzi, 西湾子) và thay vào đó thành lập giáo phận mới là Trương Gia Khẩu (Zhangjiakou, 张家口)

Về mặt bề ngoài, đó là một động thái ôn hòa, nhưng trên thực tế lại là sự đầu hàng Trung Quốc về cùng một vấn đề. Hai giáo phận bị xóa sổ được thành lập bởi Đức Giáo Hoàng Piô XII và là một phần của Giáo hội thầm lặng – chưa bao giờ được chính quyền Trung Quốc chính thức công nhận. Thay vào đó, Trung Quốc đã thành lập Giáo phận Trương Gia Khẩu vào năm 1980 như một phương tiện để bao trùm hai giáo phận của Giáo hội thầm lặng và thu hút mọi người vào Giáo hội được nhà nước phê chuẩn, vốn có lòng trung thành với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Trương Gia Khẩu vẫn không được Tòa Thánh phê chuẩn và công nhận cho đến năm 2025.

Cũng như hồi tháng 9, Tòa Thánh cho rằng việc tấn phong Giám Mục cho linh mục Đoàn Vĩnh Côn nằm trong khuôn khổ thỏa thuận Trung-Vatican. Đức Giáo Hoàng Lêô XIV dường như cũng nhiệt tình tận dụng thỏa thuận này như Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã từng làm khi ban hành và bảo vệ nó, nhưng vấn đề là sự ủng hộ đó biến mất bên ngoài văn phòng của Đức Giáo Hoàng. Các nhà ngoại giao, chính trị gia, chuyên gia về Trung Quốc và người Công Giáo địa phương đều phản đối thỏa thuận này.

Trên thực tế, thỏa thuận bí mật này có lợi cho Trung Quốc, và mặc dù Đức Giáo Hoàng dường như vẫn giữ quyền phủ quyết đối với việc lựa chọn giám mục, Bắc Kinh luôn tỏ ra nắm quyền kiểm soát.

Mực trên bản thỏa thuận còn chưa khô hẳn thì AsiaNews – một cơ quan truyền thông Ý thường xuyên ghi lại các vụ bắt cóc và tra tấn những người Công Giáo thầm lặng – đã đưa tin rằng "những người Công Giáo thầm lặng vô cùng nghi ngờ rằng Vatican đã bỏ rơi họ." Tâm trạng đó vẫn còn tồn tại trong lòng những người Công Giáo trung thành.

Chuyên gia về Trung Quốc, Chương Gia Đôn (Gordon Chang, 章家敦) tuyên bố tuần này rằng thỏa thuận này đã được "Đảng Cộng sản sử dụng để tiêu diệt Giáo Hội Công Giáo ở Trung Quốc".

"Đảng Cộng sản luôn công kích tôn giáo, nhưng giờ đây họ đã có Vatican làm đồng minh", ngài nhận định chua chát.

Tòa thánh chắc chắn đã tự đẩy mình vào một vị thế mâu thuẫn khi ký kết thỏa thuận này. Mặc dù vẫn công nhận Giáo hội thầm lặng, Tòa Thánh lại không bổ nhiệm giám mục cho giáo hội này, và do đó không hỗ trợ nó. Bắc Kinh đã sử dụng thỏa thuận với Trung Quốc để lập luận rằng Giáo hội thầm lặng là "bất hợp pháp", và vì vậy, theo ngài Chương Gia Đôn, "Giáo Hội Công Giáo chân chính ở Trung Quốc đang suy tàn" khi Vatican về cơ bản cho phép Giáo hội thầm lặng biến mất.

Khi được hỏi về chính sách đối với Trung Quốc vào mùa hè năm ngoái, Đức Lêô trả lời rằng "trong ngắn hạn, tôi sẽ tiếp tục chính sách mà Tòa Thánh đã theo đuổi trong vài năm qua. Tôi không hề tự nhận mình khôn ngoan hơn hay giàu kinh nghiệm hơn tất cả những người tiền nhiệm."

Với việc Hồng Y Pietro Parolin, người soạn thảo thỏa thuận với Trung Quốc, vẫn giữ chức Quốc Vụ Khanh Tòa Thánh, dường như chính sách đối với Trung Quốc của Đức Giáo Hoàng Lêô hiện nay vẫn tương tự như người tiền nhiệm của ngài.


Source:Catholic Herald



3. Các giáo phận Hoa Kỳ đang chật vật giữ chân các linh mục nước ngoài trong bối cảnh lệnh cấm đi lại của Tổng thống Trump.

Trong số 26 linh mục cử hành các bí tích cho tín hữu Công Giáo trên một lãnh thổ có diện tích xấp xỉ 1,5 lần tiểu bang Texas, có 14 người đến từ nước ngoài, đang phục vụ tại Hoa Kỳ theo thị thực lao động tôn giáo tạm thời loại R-1.

Nhưng tại một giáo phận nơi nhiều giáo xứ chỉ có thể đến được bằng máy bay, thuyền hoặc xe trượt tuyết, nhiều linh mục nước ngoài của Fairbanks đang phải đối mặt với một thách thức khác trong việc thực hiện sứ vụ của mình: khó khăn trong việc gia hạn thị thực.

Bất chấp những nỗ lực của chính quyền Trump nhằm đơn giản hóa quy trình gia hạn visa R-1 bằng cách loại bỏ thời gian chờ đợi bắt buộc trước đây, giáo phận cho biết các hạn chế nhập cư rộng hơn đã gây nghi ngờ về khả năng các linh mục nước ngoài của giáo phận được ở lại Alaska. Cụ thể, lệnh cấm đi lại có hiệu lực từ ngày 1 Tháng Giêng đối với công dân của 39 quốc gia khác nhau bị coi là mối đe dọa an ninh đã làm phức tạp quá trình gia hạn visa cho bảy linh mục của giáo phận, đến từ Nigeria, Zimbabwe và Congo - tất cả đều là các quốc gia bị ảnh hưởng.

Cha Robert Fath, là ChaTổng Đại Diện của giáo phận, nói với tờ Register: "Điều này đặt các giáo xứ của chúng ta vào một tình thế rất bấp bênh."

Fairbanks không phải là giáo phận địa phương duy nhất chịu áp lực. Một số giáo phận trên khắp cả nước nói với tờ Register rằng việc giữ chân và tuyển dụng các linh mục nước ngoài đã trở nên khó khăn hơn trong năm 2026, vì lệnh cấm đi lại của Tổng thống Trump đã làm mất đi hiệu quả lợi ích của quy trình cấp thị thực cho người lao động tôn giáo được đơn giản hóa.

David Spicer, giám đốc chính sách và hợp tác về vấn đề di cư tại Hội đồng Giám mục Công Giáo Hoa Kỳ, cho biết một phần lớn vấn đề nằm ở tác động của lệnh cấm đi lại đối với các linh mục đến từ Nigeria, những người "chiếm một tỷ lệ khá lớn trong số các nhân viên tôn giáo nước ngoài mà chúng tôi có". Một số giáo phận nơi các linh mục Nigeria phục vụ đã không thể giải quyết các yêu cầu gia hạn thị thực R-1, buộc các linh mục nước ngoài phải trở về nước.

Spicer cho biết, "mặc dù USCCB rất biết ơn" chính quyền Trump đã bãi bỏ thời gian chờ đợi đối với visa R-1, "nhưng điều đó không mang lại tác động tích cực như mong đợi" do những khó khăn gây ra bởi các hạn chế khác.

Thách thức này đang được cảm nhận rõ rệt tại Tổng giáo phận San Francisco, nơi hiện có 18 linh mục nước ngoài đang phục vụ theo thị thực R-1.

"Tổng giáo phận vẫn tiếp tục nhận được sự quan tâm từ các linh mục sinh ra ở nước ngoài sẵn sàng phục vụ, nhưng quá trình nhập cư ngày càng trở nên phức tạp và tốn thời gian, khiến việc tuyển dụng và giữ chân các ngài trở nên khó khăn hơn so với trước đây", bà Mary Chacon, phát ngôn nhân của Tổng giáo phận San Francisco, cho biết.

Các giáo phận khác nói với tờ Register rằng việc xin thị thực R-1 cho các linh mục nước ngoài đã trở nên khó khăn hơn trong năm qua. Những giáo phận này bao gồm Sioux City, Iowa; Lake Charles, Louisiana; Ogdensburg, New York; và Yakima, Washington.

"Mọi việc trở nên khó khăn hơn," Đức Cha Joseph Tyson của Yakima nói, "Không chỉ đối với giới giáo sĩ mà cả đối với giáo dân nữa."

Tuy nhiên, không phải giáo phận nào cũng có chung trải nghiệm đó. Ví dụ, tại Springfield, Illinois, Đức Cha Thomas Paprocki cho biết chính quyền Trump đã giúp đỡ nhiều hơn là gây hại, và đã khắc phục hạn ngạch nặng nề về thị thực cho người lao động tôn giáo do chính quyền Tổng thống Biden áp đặt.

"Trong một thời gian, việc tuyển dụng và giữ chân các linh mục nước ngoài trong các giáo phận của chúng tôi trở nên khó khăn hơn nhiều, nhưng chính quyền Trump đã đáp ứng những lo ngại của chúng tôi và đã nhanh chóng giải quyết chúng, vì vậy có vẻ như các vấn đề đang được giải quyết," Đức Cha Paprocki cho biết.

Các giáo phận khác, bao gồm Oklahoma City, Denver và Lincoln, Nebraska, nói với tờ Register rằng quá trình tiếp nhận và giữ chân các linh mục bằng thị thực R-1 đã trở nên phức tạp hơn kể từ tháng Giêng, khi các hạn chế về thị thực mới được thực thi. Tuy nhiên, điều này phần lớn phụ thuộc vào quốc tịch của linh mục nước ngoài.

Ví dụ, giám đốc truyền thông của Tổng giáo phận Oklahoma City, John Henley, cho biết trong khi các linh mục từ Ấn Độ hầu như không gặp khó khăn gì trong việc có được tư cách pháp lý để phục vụ tại Hoa Kỳ, thì một "linh mục xuất sắc" từ Nigeria "sẽ không thể ở lại do những hạn chế hiện tại."

Những thách thức liên quan đến thị thực R-1 mà nhiều giáo phận đang phải đối mặt xuất hiện sau khi giới lãnh đạo Công Giáo quốc gia ca ngợi chính quyền Trump hồi đầu năm nay vì đã vượt qua một trở ngại lâu nay đối với việc gia hạn thị thực cho người lao động tôn giáo đúng hạn.

Sau khi Đạo luật Nhập cư năm 1990 được thực thi, những người lao động tôn giáo sinh ra ở nước ngoài muốn xin thị thực R-1 phải cư trú bên ngoài Hoa Kỳ tối thiểu một năm kể từ khi thị thực hết hạn đến khi được gia hạn. Điều này đã thay đổi vào đầu năm nay khi Bộ An ninh Nội địa ban hành lệnh cuối cùng tạm thời bãi bỏ yêu cầu này, cho phép những người xin thị thực R-1 mới có thể quay trở lại Hoa Kỳ ngay sau khi nhận được sự chấp thuận.

"Chúng tôi vô cùng biết ơn những nỗ lực của chính quyền trong việc giải quyết một số thách thức mà các nhân viên tôn giáo sinh ra ở nước ngoài, các nhà tuyển dụng của họ và các cộng đồng người Mỹ mà họ phục vụ đang phải đối mặt", Đức Tổng Giám Mục Paul S. Coakley, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Công Giáo Hoa Kỳ, và Giám mục Brendan J. Cahill, Chủ tịch Ủy ban Di cư của Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ, cho biết trong một tuyên bố ngày 14 tháng Giêng.

Trả lời câu hỏi của tờ Register về những khó khăn mà các giáo phận gặp phải trong việc xin thị thực cho các linh mục nước ngoài, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết rằng "chính quyền Trump nhận thức được tầm quan trọng của các nhân viên tôn giáo đối với nhiều tín ngưỡng và cộng đồng tôn giáo ở Hoa Kỳ."

Phát ngôn nhân cho biết: "Bộ Ngoại giao đang nỗ lực giải quyết thị thực R-1 một cách nhanh chóng, đồng thời đáp ứng tất cả các yêu cầu kiểm tra an ninh và xác minh."

Trong tuyên bố về lệnh cấm nhập cảnh, Tổng thống Trump cho biết lệnh này được ban hành để ngăn chặn sự nhập cảnh của công dân nước ngoài "có ý định thực hiện các cuộc tấn công khủng bố, đe dọa an ninh quốc gia và an toàn công cộng, kích động tội ác thù hận, hoặc lợi dụng luật nhập cư cho các mục đích xấu xa."

Vụ kiện đang diễn ra

Vào ngày 11 tháng 6 năm 2026, một tòa án quận ở Rhode Island đã đứng về phía một tổ chức phi lợi nhuận kiện Cơ quan Hải quan và Di trú Hoa Kỳ, gọi tắt là USCIS, phán quyết rằng cơ quan chính phủ không thể từ chối xem xét các quyết định gia hạn thị thực vì quốc tịch của một người.

Mặc dù những người giữ visa R-1 không phải là đối tượng chính của vụ kiện, nhưng họ vẫn thuộc phạm vi điều chỉnh của vụ kiện. Tại thời điểm bài báo này được đăng tải, phán quyết của tòa án vẫn giữ nguyên, mặc dù USCIS dự định kháng cáo, theo ngài Spicer.

Ngài Spicer cho biết: "Tòa án liên bang đã đưa ra phán quyết, ít nhất là tạm thời, sẽ giúp công dân của 39 quốc gia đó được xem xét lại các yêu cầu của họ."

USCIS cho biết trên web site của mình rằng mặc dù cơ quan này "không đồng ý với phán quyết của Tòa án", nhưng họ sẽ "tuân thủ các điều khoản của phán quyết trong khi chờ xem xét lại của tòa án".

Một vụ kiện liên quan khác diễn ra ở Des Moines, Iowa, nơi linh mục người Nigeria, Cha Sylvester Okoh, đã kiện chính phủ vì trì hoãn việc gia hạn visa của ngài, có thể dẫn đến việc ngài bị trục xuất khỏi đất nước, theo báo cáo của Iowa Capital Dispatch.

Theo bài báo trên tờ Dispatch, thị thực R-1 của Cha Okoh dự kiến sẽ hết hạn vào Tháng Giêng năm 2026. Mặc dù vị linh mục đã nộp đơn gia hạn vào tháng 11 năm 2022, nhưng ngài không nhận được thông báo nào cho đến năm 2024, khi USCIS thông báo rằng tình trạng thị thực R-1 của ngài đã được gia hạn đến ngày 19 tháng 7 năm 2026, chờ quyết định tiếp theo từ USCIS. Tính đến ngày 17 tháng 7, Cha Okoh vẫn chưa nhận được thêm hướng dẫn nào từ USCIS.

Tồn đọng thủ tục hành chính

Bất chấp phán quyết của Rhode Island, Spicer cho biết, thủ tục giấy tờ cần thiết cho thị thực R-1 vẫn sẽ mất thời gian.

Phát ngôn nhân của USCCB cho biết: "Việc cơ quan này bắt đầu xem xét lại các yêu cầu đó không nhất thiết có nghĩa là mọi người sẽ nhận được quyết định ngay lập tức, bởi vì họ sẽ phải xem xét lại những người có thể đã nộp đơn yêu cầu vào đầu năm và về cơ bản là chưa nhận được bất kỳ phản hồi nào."

Nhiều giáo phận đã cảm nhận được tác động của tình trạng tồn đọng này.

" Kể từ tháng Giêng, các thủ tục xem xét và giải quyết mới đã dẫn đến thời gian chờ đợi lâu hơn đối với các đơn thỉnh nguyện, với một số trường hợp bị giữ lại để xem xét kỹ lưỡng hơn trước khi đưa ra quyết định," Chacon thuộc Tổng giáo phận San Francisco cho biết.

Luật sư Margaret Grossane, thuộc bộ phận Dịch vụ Nhập cư Tôn giáo của CLINIC, cho biết hiện tại, các đơn xin thị thực R-1 tiêu chuẩn đang mất khoảng 8 tháng để USCIS xem xét.

"Trừ khi tổ chức tôn giáo có khả năng chi trả cho việc giải quyết đơn xin thị thực ưu tiên, nếu không, người làm việc tôn giáo có thể phải chờ đợi bên ngoài Hoa Kỳ trong vài tháng trước khi trường hợp của họ được chấp thuận và họ có thể xin cấp thị thực R-1 mới", Grossane cho biết.

Tại Giáo phận Salina, Kansas, kinh phí đang được phân bổ để chi trả cho phí giải quyết nhanh các thủ tục giấy tờ, nhằm bảo đảm các đơn gia hạn không bị thất lạc và chậm trễ, theo lời chánh văn phòng giáo phận Corey Lyon.

Ngài Lyon cho biết: "Đối với các linh mục đã sử dụng hết thời gian lưu trú R-1 và phải rời khỏi đất nước trong một tháng, chúng tôi sẽ buộc phải trả phí giải quyết ưu tiên để đưa họ trở lại nhanh hơn. Trước đây, chúng tôi thường ưu tiên nộp đơn xin thường trú sau khi họ đã sử dụng hết thời gian lưu trú R-1, nhưng con đường này dường như khó khả thi hơn dưới chính quyền hiện tại."

Tiến về phía trước

Grossane từ CLINIC cho biết rằng "việc loại bỏ những rào cản ảnh hưởng đến khả năng ở lại Mỹ và tiếp tục làm việc của những người làm việc trong lĩnh vực tôn giáo sẽ tạo ra sự khác biệt lớn nhất ngay lúc này."

"Nếu các nhân viên tôn giáo có thể tiếp tục gia hạn tình trạng thị thực R-1 của họ từ trong nước Mỹ mà không bị gián đoạn và nộp đơn xin thường trú đúng hạn, thì công việc tuyệt vời mà họ làm cho Giáo hội sẽ ít bị gián đoạn hơn nhiều," bà nói.

Elizabeth Zavala, giám đốc dịch vụ pháp lý của tổ chức Catholic Charities of New Mexico, cho biết hiện nay cần có nhiều linh mục hơn bao giờ hết.

"Trong một thế giới lý tưởng, [các linh mục và người làm việc trong các tôn giáo] sẽ được hưởng một số hình thức miễn trừ," Zavala nói. "Các linh mục, mục sư và lãnh đạo của các giáo phái khác rất cần thiết. Họ là một phần thiết yếu của cộng đồng, đặc biệt là trong thời điểm này."

Tại Giáo phận Austin, Texas, nơi có 10% linh mục đến từ nước ngoài, Giám mục Daniel Garcia khẳng định tầm quan trọng của những bước mà chính quyền Trump đã thực hiện để đơn giản hóa quy trình dành cho người lao động tôn giáo. Tuy nhiên, ngài cho biết, vẫn còn nhiều thách thức.

"Chúng tôi hy vọng rằng những điều chỉnh bổ sung đối với quy trình sẽ giúp cho nhiều linh mục từ khắp nơi trên thế giới có thể đến phục vụ tại Giáo hội địa phương của chúng ta", Giám mục Garcia nói.


Source:National Catholic Register