Bông Hồng 9: Maria, Chiêm Ngưỡng Chúa Kitô.

THỨ TƯ: CHÚA GIÊSU BIẾN HÌNH“

Khoảng tám ngày sau khi nói những lời ấy, Đức Giêsu lên núi cầu nguyện, đem theo các ông Phêrô, Gioan và Giacôbê. Đang lúc Người cầu nguyện, dung mạo Người bỗng đổi khác, y phục Người trở nên trắng tinh chói lòa.” (Lc 9: 28-29).Thánh Tôma Aquinas đã nói rằng con người hoàn toàn là thần linh, nhưng là thần linh thấp nhất trong thứ tự của các thần linh. Nói rằng con người thấp nhất trong thứ tự của các thần linh có nghĩa là để trở nên hoàn thiện như thần linh, con người còn đang bị chìm ngập trong thân xác. Nhưng thân xác không phải là chướng ngại vật để đạt đến thần linh, trái lại nó là phương tiện cho con người vươn tới sự hoàn hảo của đời sống thần linh.

Linh hồn và thân xác kết hợp mật thiết với nhau bên trong con người. Qua sự kết hợp này, linh hồn không chỉ làm cho thân xác sống, nhưng còn làm cho thân xác trở nên sống động bằng chính đời sống tinh thần riêng tư của linh hồn. Nguyên tắc về bí tích học cũng diễn tả rằng thế giới vật chất là một phương thế xứng đáng để chuyển chở sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Toàn thể thế giới đều bắt nguồn từ ân sủng, nên tất cả các thực tại đều tràn ngập trong ân sủng. Điều này được thể hiện sáng ngời qua thân xác của Chúa Giêsu trong cuộc Biến Hình này.Trong Tông Thư Kinh Mân Côi, ĐGH Gioan Phaolô II đã nói: “Trình thuật Tin Mừng về quang cảnh Đức Kitô biến hình khiến ba ông tông đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan ngây ngất vẻ đẹp của Đấng Cứu Thế, có thể được xem như một hình tượng của chiêm ngường Kitô giáo.

Nhìn ngắm dung nhan Đức Kitô để nhận ra mầu nhiệm giữa các biến cố thường nhật và các nỗi đau thương của cuộc sống nhân loại của Người, cho đến khi nhận ra vẻ huy hoàng thần thánh được biểu lộ một cách chung cuộc nơi Đấng Phục Sinh ngự bên hữu Chúa Cha trong vinh quang: đó là nhiệm vụ của tất cả các môn đệ Chúa Kitô và vì thế, cũng là nhiệm vụ của mỗi người chúng ta.” (Chiêm Ngưỡng Đức Kitô cùng với Đức Maria, số 9).Con người có khả năng mang lấy sự vinh quang của Thiên Chúa, vì con người đã được dựng nên theo hình ảnh của Thiên Chúa và giống như Thiên Chúa (St 1:27). Do đó, con người có khả năng để được kết hợp với Thiên Chúa. Hình ảnh của Thiên Chúa vẫn luôn luôn tồn tại nơi chúng ta cho dù tội lỗi đã làm chúng ta không còn giống như Thiên Chúa nữa. Chúa Giêsu trong cuộc Biến Hình đã nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta đã được mời gọi để trở nên giống như hình ảnh của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã trở nên như chúng ta để chúng ta có thể trở nên giống như Người.

Chúng ta được mời gọi để tham dự vào đời sống của Thiên Chúa, được mời gọi là con người thực sự, thay vì chỉ là con vật. Là con người thực sự như Chúa Giêsu đã làm người. Nơi con người Giêsu, sự hiện diện của Thiên Chúa chiếu rọi qua thế giới tội lỗi, đổ vỡ và tăm tối.

Ở Bangkok có một ngôi chùa rất nổi tiếng, tên là Chùa Tuợng Phật bằng vàng. Ngôi chùa nhỏ bé với chiều rộng và ngang khoảng 8 mét. Nhưng khi vào bên trong, người ta sẽ rất ngạc nhiên vì một tượng Phật bằng vàng ròng cao khoảng 2m50, cân nặng 2 tấn rưỡi và trị giá khoảng 196 triệu đô la. Ở bên cạnh tượng Phật, có một tủ kính chứa một miếng đất sét bể, dầy khoảng một gang tay - 8 inches, bề rộng hơn một gang - 12 inches. Kế bên tủ kiếng chứa đất sét là một trang đánh máy nói về lịch sử của tượng Phật vĩ đại này.Vào năm 1957, thành phố Bangkok được sửa đổi, mở rộng thành phố, nhiều nhà bị giải tỏa để làm siêu xa lộ. Tu viện của các thầy sư cũng bị giải tỏa và tượng Phật vĩ đại bằng đất sét cũng phải bị dời đi chỗ khác.

Vào một buổi chiều, khi chiếc cần cẩu cố gắng nâng bức tượng khổng lồ lên, thì bức tượng đã bị nứt ra vì nặng quá. Đồng thời trời cũng bắt đầu đổ mưa, nên các thầy quyết định lấy vải phủ lên bức tượng tránh mưa. Khi trời tối hẳn, mưa ngưng rơi, vị sư trưởng cầm đèn pin ra kiểm soát xem có hư hại gì không. Thầy rọi đèn vào để quan sát. Khi ánh đèn chiếu vào chỗ nứt, thì một luồng sáng phản chiếu ngược lại. Tò mò vì ánh sáng lạ, thầy đến gần hơn để xem và phát hiện ra có một lớp kim loại ở dưới lớp đất sét. Thầy đi tìm cái đục và cái búa, rồi bắt đầu đục đẽo. Lớp đất sét càng bị rớt dần xuống, thì tia sáng càng sáng dần và lớn hơn. Sau nhiều giờ đục đẽo, cuối cùng, một tượng Phật bằng vàng ròng sáng chói đã xuất hiện trước mặt thầy sư.

Các nhà lịch sử đã tin rằng vài trăm năm trước đây, quân đội Miến Điện xâm lăng Thái Lan, lúc ấy tên là Siam. Các nhà sư biết rằng xứ sở của họ sẽ bị tấn công và xâm chiếm, nên đã dùng một lớp đất sét dầy phủ lên bức tượng để che dấu và bảo vệ tài sản của họ tránh khỏi sự cướp bóc của quân đội Miến Điện. Không may, các nhà sư đã bị giết chết hết, cho nên bí mật về bức tượng cũng bị quên lãng cho đến năm 1957 mới tình cờ được khám phá.Hình ảnh tượng Phật bằng vàng bị bao phủ bởi lớp đất sét bên ngoài giúp ta ý thức về con người đích thực của mình. Sau khi đã được chiêm ngưỡng cuộc Biến Hình, thánh Phêrô đã khuyên chúng ta: “Đức Kitô đã lấy thần lực của Người mà ban tặng chúng ta tất cả những gì giúp chúng ta được sống và sống đạo đức, khi Người cho chúng ta biết Đấng đã dùng vinh quang và sức mạnh của mình mà kêu gọi chúng ta.

Nhờ vinh quang và sức mạnh ấy, Thiên Chúa đã ban tặng chúng ta những gì rất quý báu và trọng đại Người đã hứa, để nhờ đó, anh em được thông phần bản tính Thiên Chúa, sau khi đã thoát khỏi cảnh hư đốn do dục vọng gây ra trong trần gian.” (2 Pr 1:3-4).Chiêm ngưỡng khuôn mặt vinh quang của Chúa Giêsu trong cuộc biến hình sẽ giúp chúng ta phấn đấu vượt qua những trở ngại do tội lỗi và ma quỷ để trở nên giống hình ảnh của Thiên Chúa hơn (GLCG #555). Đức Maria chính là một mẫu gương của sự chiêm ngưỡng Đức Kitô để trở nên hoàn thiện này.

Theo lời thánh Louis Grignion de Montfort: “Trong các tạo vật Đức Trinh Nữ Maria là tạo vật giống hình ảnh Chúa Giêsu Kitô hơn hết.”Trong Tông Thư Kinh Mân Côi, số 10, ĐGH Gioan Phaolô II cũng đã khuyên chúng ta theo gương Đức Maria chiêm ngưỡng Chúa Giêsu như sau: “Việc chiêm ngưỡng Chúa Kitô tìm thấy nơi Đức Maria một mẫu gương vô song. Dung nhan của người Con đặc biệt thuộc về Đức Maria. Chính trong cung lòng Mẹ mà Đức Kitô được hình thành, đón nhận từ nơi Mẹ một nét giống nhau về phương diện nhân loại, điều đó gợi lên một sự gần gũi thân mật hơn về mặt thiêng liêng. Không ai đã say sưa chiêm ngưỡng dung nhan Đức Kitô một cách trung thành như Đức Maria. Đôi mắt tâm hồn của Mẹ đã hướng về Người ngay từ lúc Truyền Tin, khi Mẹ cưu mang Người nhờ quyền năng Thánh Thần.

Rồi trong những tháng sau đó, Mẹ đã bắt đầu cảm nhận sự hiện diện của Người và hình dung ra diện mạo của Người. Cuối cùng, khi hạ sinh Người tại làng Bêlem, đôi mắt Mẹ đã âu yếm nhìn ngắm dung nhan Con Mẹ, khi Mẹ lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ (Lc 2:7)”.“Từ đó, đôi mắt chan chứa sự tôn thờ và kinh ngạc của Mẹ không bao giờ rời xa Người. Có khi là một cái nhìn thắc mắc, như trong trình thuật đi tìm Đức Giêsu thất lạc trong Đền thờ: Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? (Lc 2:48); nhưng luôn luôn sẽ là cái nhìn xuyên thấu, một cái nhìn có khả năng thấu hiểu tâm tư của Đức Giêsu, đến nỗi Mẹ hiểu được những tình cảm sâu kín của Người và biết trước những quyết định của Người như tại tiệc cưới Cana (Ga 2:5). Có khi lại là một cái nhìn đau buồn, đặc biệt khi Mẹ đứng dưới chân Thánh Giá, nơi đó cái nhìn của Mẹ vẫn luôn là cái nhìn của một người mẹ trao ban sự sống, vì Mẹ không chỉ chia sẻ cuộc khổ nạn và cái chết của Con Mẹ, nhưng Mẹ cũng còn đón nhận người con mới được trao ban cho Mẹ qua người môn đệ yêu dấu (Ga 19:26-27). Sáng ngày Phục Sinh, cái nhìn của Mẹ tỏa rạng niềm vui Phục Sinh, và sau hết, vào ngày lễ Ngũ Tuần, cái nhìn của Mẹ rực cháy vì được tràn đầy Thánh Thần (Cv 1:14).

Qua Kinh Mân Côi, cùng với Đức Maria, chúng ta chiêm ngưỡng sự vinh hiển sáng ngời của Chúa Giêsu Kitô, để xin Mẹ lấy tình mẫu tử chăm sóc cho chúng ta và toàn thể Giáo Hội lữ hành thêm niềm hy vọng và tin tưởng trên cuộc hành trình đức tin tiến về quê Trời vinh quang