LẶNG NHƯ TỜ
“Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ”.

Kính thưa Anh Chị em,

Với Chúa Giêsu, Marcô mô tả, “Gió ngừng biển lặng như tờ!”. “Lặng như tờ” không chỉ nói đến sự lặng sóng của biển, nhưng còn là một thông điệp nói lên ‘sự lặng sóng’ của những xáo trộn mà chúng ta phải đối mặt trong Giáo Hội, trong thế giới, trong đất nước và trong lòng người. Chúa Giêsu luôn muốn mang sự “lặng như tờ” tuyệt vời cho mọi tình huống cuộc đời mỗi người.

Đây là một hình ảnh sống động của Giáo Hội vốn như con thuyền vượt bão tố và đôi khi dường như có thể xuýt bị lật úp. Điều cứu thoát con thuyền không phải là tài năng và lòng dũng cảm của các thuỷ thủ, nhưng là ‘đánh thức Chúa dậy’, điều này đồng nghĩa với việc sống lại niềm tin ‘có Chúa ở cùng’. Ngài đang ở trong thuyền; chính niềm tin cho phép con thuyền Giáo Hội tiến về phía trước, ngay cả trong bóng tối, giữa bão tố. Niềm tin bảo đảm về sự hiện diện của Ngài luôn luôn bên cạnh; bàn tay Ngài nắm lấy và kéo chúng ta khỏi mọi hiểm nguy. Tất cả chúng ta đều ở trên con thuyền này và cảm thấy yên tâm ở đây, mặc dù có những hạn chế và điểm yếu của mỗi người. Chúng ta được an toàn, đặc biệt, khi kêu xin Chúa; sẵn sàng quỳ gối thờ phượng, tuyên xưng niềm tin vào Ngài, Thiên Chúa duy nhất; bấy giờ, mọi hỗn mang rồi cũng sẽ “lặng như tờ”.

“Thưa thầy, chúng con chết mất!”. Chúa Kitô cho phép ‘thuyền đời’ mỗi người bị quăng quật bởi những khó khăn trong Giáo Hội, trong thế giới, trong đất nước hoặc trong cuộc sống mà đôi khi, tưởng chừng không thể vượt qua; và việc có Ngài trong thuyền cũng không phải là một bảo đảm mọi thứ sẽ suôn sẻ. Cần khám phá ra rằng, Ngài đang có mặt và đang hoạt động giữa những khó khăn; đúng vậy, vấn đề là chúng ta có biết lặng yên để lay động lòng tin của mình hướng về Ngài, và để Ngài làm những gì còn lại không? Cần suy cứu những gì Chúa dạy chúng ta lúc này. Giữa những thử thách, nếu chúng ta đến gần Ngài hơn, van xin Ngài nhiều hơn thì chắc chắn, ân sủng thực sự sẽ hoạt động. Thông thường, chúng ta chỉ hướng mắt về tâm bão, để cho nỗi sợ và lắng lo chi phối; thế nhưng, mỗi cơn bão phải là một cơ hội để chúng ta tin cậy Chúa Giêsu ở một cấp độ mới mẻ hơn, tầm cao hơn và sâu sắc hơn. Vì nếu cuộc sống luôn dễ dàng, xuôi thuận, đầy ủi an… có lẽ chúng ta sẽ có ít lý do để đến gần Ngài, đánh thức lòng tin của mình cũng như đánh thức Ngài hầu có thể tin cậy sâu sắc hơn. Vì thế, mỗi cơn bão phải được xem như một cơ hội cho ân sủng lớn lao hơn khi chúng ta đặt trọn niềm tin vào Chúa; mỗi cơn bão phải là một trải nghiệm của một niềm tin đang chuyển mình, bất chấp mọi việc tức thời xuất hiện thể nào. Vì với Chúa, mọi khủng hoảng, rối bời và mọi hoảng loạn rồi ra cũng sẽ “lặng như tờ”.

Tác giả thư Do Thái hôm nay cũng nói đến niềm tin giữa những thử thách, “Đức tin là cốt yếu những thực tại người ta mong đợi, là bằng chứng điều bí ẩn”; Abraham và Sara là những người tin, “Vì ông nghĩ rằng Thiên Chúa có quyền làm cho kẻ chết sống lại, do đó, ông đã nhận lại con”. Với Thiên Chúa thời Cựu Ước, bão tố rồi ra cũng đã “lặng như tờ” cho gia đình tổ phụ.

Dưới đây là hướng dẫn cách thức đối phó với những con trăn đói, dành cho các quân nhân của Lực Lượng Gìn Giữ Hoà Bình phục vụ ở vùng Amazon, Brasil: “Nhớ đừng bỏ chạy, con trăn có thể phóng nhanh hơn bạn. Điều bạn cần làm là nằm ngửa trên đất, hai chân chụm vào nhau, hai tay đặt ngang hông, đầu cúi xuống. Con trăn sẽ tìm cách đẩy đầu của nó xuống dưới bạn, thử nghiệm ở mọi điểm có thể. Giữ bình tĩnh! Điều đó đã được nhấn mạnh. Bạn phải để nó nuốt chửng bàn chân mình; hãy yên tâm, không đau lắm đâu và sẽ mất nhiều thời gian. Nếu bạn mất bình tĩnh và vùng vẫy, nó sẽ nhanh chóng siết quanh bạn; nhưng nếu bạn bình tĩnh và bất động, nó sẽ tiếp tục nuốt. Hãy kiên nhẫn đợi cho đến khi nó nuốt trọn đến đầu gối; bấy giờ, bạn cẩn thận lấy con dao ra và nhanh chóng rạch vào hai bên miệng của nó; vậy là bạn sống!”.

Anh Chị em,

Việc người lính ở Brasil ứng phó con trăn đói khác nào bão tố trong đời chúng ta; việc nạn nhân chụm chân vào nhau, hai tay đặt ngang hông, đầu cúi xuống… khác nào việc chúng ta cầu nguyện. Vấn đề còn lại ở đây là anh ta ‘có con dao’ hay không; cũng thế, chúng ta cúi đầu, quỳ gối cầu nguyện mỗi khi bão tố, nhưng vấn đề là chúng ta ‘có đức tin’ hay không. Mất niềm tin vào Chúa, mọi sự sẽ trở nên khó khăn; đặt niềm tin vào Ngài, mọi sự “lặng như tờ”. Anh Chị em thân mến, sóng gió cuộc đời là điều không thể tránh, nhưng nếu chúng ta biết quỳ gối và vững tin vào Chúa Giêsu, quyền năng và lòng thương xót của Ngài sẽ làm cho bão sóng nên “lặng như tờ”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Đấng thỉnh thoảng ‘ngủ’ khi con cần Ngài; xin cho con luôn tin rằng, Chúa có đó, ngủ hay thức, không thành vấn đề. Bão tố sẽ giữ cho con gần Ngài hơn và mọi sự sẽ “lặng như tờ” khi niềm tin con đang chuyển mình và đó cũng là cơ hội để ân sủng lớn lên trong con”, Amen.

(Tgp. Huế)