Có người lữ khách phương xa ấy,
Về đây ghé thăm buổi sáng nay,
Trong tiếng reo vui ngày nắng mới,
Cho đời thêm sắc thắm mùa xuân.

Có người lữ khách phương xa ấy,
Về đây ghé thăm buổi trưa hè,
Mang gió theo sau mùi nắng cháy,
Cho đời tỉnh giấc những u mê.

Có người lữ khách phương xa ấy,
Về đây ghé thăm một buổi chiều,
Trong gió hoàng hôn tàn lá úa,
Cho đời vơi bớt những quạnh hiu.

Có người lữ khách phương xa ấy,
Về đây ghé thăm trao nghĩa tình,
Khi gió thu qua mùa đông tới,
Cho đời hơi ấm mong hồi sinh.

Và người lữ khách phương xa ấy,
Từ chối thiên thai xuống làm người,
Vì yêu nhân thế, cùng nhân thế,
Làm người lữ khách chờ tương lai.