VỚI BÀN TAY CỦA MỘT NGƯỜI MẸ
“Nếu người anh em của anh trót phạm tội, hãy đi sửa lỗi nó, một mình anh với nó!”.

“Hãy đi với bàn tay của một người mẹ, với sự dịu dàng gần như vô hạn của tình mẫu tử khi bà điều trị những vết cắt và thương tích, dù lớn hay nhỏ, do những trò chơi và té ngã thời thơ ấu của chúng ta!” - Thánh Josemaría Escrivá.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay dạy chúng ta biết sửa lỗi người anh em trong tình huynh đệ một khi gương xấu xảy ra. Làm sao vừa bảo vệ hiệp nhất Hội Thánh, vừa tôn trọng lương tâm mỗi cá nhân. Để làm được điều này, hãy đi ‘với bàn tay của một người mẹ!’.

Trong bài đọc thứ nhất, Êzêkiel được bổ nhiệm làm người canh gác nhà Israel. Nguy hiểm không đến từ bên ngoài mà từ bên trong. Một số người đang sống theo cách làm xói mòn sự ổn định của cộng đồng. Êzêkiel phải cảnh báo họ. Sẽ là một người dũng cảm nếu nói với Putin rằng, hãy thay đổi đường lối của mình vào lúc này! Tuy nhiên, trong một ý nghĩa nào đó, Chúa kêu gọi mỗi người chúng ta hãy quan tâm đến nhau.

Với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu thấy trước một tình huống trong Hội Thánh, nơi mà hành động sai trái của một người có thể tác động tiêu cực đến những người khác, có thể kéo mọi người xuống. Với Ngài, phương pháp ‘sư phạm phục hồi’ gồm ba giai đoạn. Trước hết, “Một mình anh với nó”, nghĩa là đừng phơi bày lỗi lầm nhưng thận trọng đến gặp họ, không phải để phán xét mà để giúp họ nhận ra sai trái. Lần can thiệp đầu tiên có thể thất bại. Đừng bỏ cuộc! Tiếp đến, tìm kiếm sự hỗ trợ của một hai người khác, “Hãy đem theo một hay hai người nữa”, không phải để buộc tội nhưng để yêu thương hơn.

Và ngay cả cách tiếp cận này cũng có thể bất thành khi tình yêu thương của hai người trở lên cũng không đủ. Trong trường hợp này, “Hãy đi thưa Hội Thánh”. Ở một số tình huống, cả cộng đồng đều tham gia, một tình yêu lớn hơn có thể phục hồi người anh em ‘với bàn tay của một người mẹ!’. Nhưng đôi khi cả điều này vẫn không đủ, Chúa Giêsu nói, “Hãy kể nó như một người ngoại hay một người thu thuế”. Cách diễn tả này, dường như rất khinh miệt, nhưng thực ra, mời gọi chúng ta đặt người anh em vào vòng tay của Thiên Chúa, vào lòng thương xót của Ngài. Vì chỉ một mình Ngài, Chúa Cha, mới có thể bày tỏ một tình yêu lớn lao hơn tình yêu ‘của tất cả chúng ta cộng lại’.

Anh Chị em,

“Hãy đi sửa lỗi nó!”. Rõ ràng, chúng ta có trách nhiệm chăm sóc lẫn nhau. Thánh Vịnh đáp ca cho biết, chúng ta thuộc về đàn chiên Chúa, được tay Ngài dẫn dắt. Hãy ý thức, tất cả chúng ta đều là tội nhân được Chúa yêu thương vô điều kiện. Trong cuộc hành hương đến với Chúa, chúng ta được mời gọi hỗ trợ nhau. Đây là điều mà Phaolô, trong bài đọc hai, gọi là ‘món nợ yêu thương’ chúng ta nợ nhau. Một trong những cách chúng ta thể hiện tình yêu dành cho nhau là chỉ cho nhau con đường tốt nhất để tiến về phía trước. Đôi khi điều này có nghĩa là sửa lỗi lẫn nhau và cho phép người khác sửa mình. Nhưng tất cả phải xuất phát từ tình yêu và sự khiêm nhường. Nó cũng phải đến từ cầu nguyện. Hãy trở thành những con người cầu nguyện nếu chúng ta thực sự quan tâm đến nhau. Chúa Giêsu bảo đảm, Ngài sẽ ở giữa chúng ta, “Có Thầy ở đấy, giữa họ!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết tìm kiếm người anh em chị em lầm lạc của con ‘với bàn tay của một người mẹ’, đừng để con kiếm tìm họ ‘với chiếc búa’ của một quan toà!”, Amen.

(Tgp. Huế)