Đầu rụng bên Thu Bồn

Tặng tác giả “Người Chứng Thứ Nhất

Không ai chôn vùi Lịch Sử

Ánh sáng phải được tôn vinh

Cần có bình minh

Dù qua lớp sương mù ảm đạm

Chan hòa ánh sáng mặt trời lên.

Ôi Anrê Phú Yên (1625-1644)

Ngài là bông hoa lịch sử

Đẫm máu đào và rất đổi tinh khôi

Của Giáo Hội Việt Nam.

Là nhân chứng kiên cường

Của Tin Mừng cứu độ.

Đầu rơi máu đổ

Họng còn kêu tên cực trọng Giêsu

Giữa pháp trường loang lổ.

Ôi đứa con yêu của Cha Đắc Lộ

Làm chấn động núi rừng

Mây Ngũ Hành Sơn kinh ngạc

Sóng Thu Bồn bổng nhiên ca hát

Thức giấc dãy Trường Sơn.

Ôi Anrê Phú Yên

Hạt lúa mì đã gieo xuống

Đất Điện Bàn chưa có màu mỡ chi

Bốn thế kỷ sau

Mùa màng khắp nơi vàng thơm ngát.

Ôi Anrê Phú Yên

Tôn vinh Ngài chúng con ca hát

Tạ ơn Chúa Ba Ngôi

Đến muôn thuở muôn đời.