Chọn lối gập ghềnh mà đi

Nếu ai muốn đi sau Ta thì hãy chối bỏ chính mình, hãy vác lấy khổ giá của mình mỗi ngày và hãy theo Ta.” (Luca 9: 23)

Chúa Giêsu đã đưa ra những lời trên như là những điều kiện tất yếu cho những ai muốn “đi sau Ngài”, nghĩa là muốn theo Thầy, để trở nên môn đồ.

Nhà bình luận Trần Khải của nhật báo Việt Báo viết: “Cuộc đời là một chuỗi những lựa chọn. Có rất nhiều khi không dễ để có một lựa chọn làm chúng ta hài lòng. Thí dụ, như lựa chọn của nhà văn Dương Thu Hương. Chị đã chọn lối gập ghềnh mà đi.”

Ai chọn đi theo Chúa là chọn lối gập ghềnh mà đi! Kẻ ây phải “chối bỏ chính mình”, và phải “vác lấy khổ giá của mình mỗi ngày”.

- “Chối bỏ chính mình” đâu có phải là chuyện dễ thi hành một sớm một chiều trong đời mình! Việc ấy như chính Chúa Giêsu đã làm, là “hủy mình ra không” (Hy lạp: kènosis): “Ngài đã hủy mình ra không, lãnh lấy thân phận tôi đòi, trở thành giống hẳn người ta, đem thân đội lốt người phàm. Ngài đã hạ mình thấp hèn…” (Ph 2:7-8) “Chối bỏ chính mình” là nhìn nhận mình như Thánh Phaolô: “Tôi, người nhỏ hèn nhất giữa các thánh hết thảy.” (Ep 3:8)

Vị Giáo Hoàng của Hội Thánh chúng ta, theo truyền thống, được gọi là “tôi tớ của các tôi tớ” (servus servorum). Chúa Cứu Thế đã trở nên “người tôi tớ” để rửa chân cho các môn đồ của Ngài. Việc rửa chân là việc thấp hèn chỉ dành cho các kẻ nô lệ thời bấy giờ.

- “Vác khổ giá mỗi ngày” cũng là điều vô vàn khó khăn để thực hiện trong đời sống Kitô hữu. Là con người, ai chẳng muốn được sung sướng, nhẹ gánh? Nhưng Chúa lại đòi hỏi ta phải vác khổ giá mà đi lên núi Sọ như Ngài.