NHA TRANG - Tôi đến tỉnh Khánh Hòa vào một buổi sáng mùa hè, lòng thầm nghĩ, đây không chỉ là một kỳ nghỉ hè hằng năm mà còn là chuyến viếng thăm giáo phận Nha Trang nữa.

Từ trên cao nhìn xuống, màu xanh của biển và của núi khác nhau; màu xanh nhạt của biển thì như sức trẻ của một thanh niên, còn màu xanh đậm của núi như sự già dặn phong trần của một lão nông. Đi qua các tầng mây, cái cảm giác tự cao tự mãn trong con người bỗng dưng biến mất và ai đó biết ca ngợi Đấng tạo hóa thì từ sâu thẳm trong lòng sẽ thấy mình hiền hòa, khiêm tốn biết bao!

Con đường từ sân bay Cam Ranh dẫn vào thành phố ngoằn ngoèo như hình “sin động”. Đường phố rộng đẹp nhiều cây xanh như ở Singapore nhưng sao ở đây cảnh đẹp thật có hồn, rõ ràng một thứ “hồn Việt” đang vây quanh cảm xúc của tôi. Đúng thôi, tôi đang đứng trên đất nước của tôi mà!

Nhà thờ Ba Làng ở gần núi Cô Tiên, có khuôn viên rộng thoáng được chăm chút cẩn thận có dòng Mến Thánh Giá ở bên trong. Mười giờ sáng mà chẳng thấy bóng ai trong sân, chắc các sơ bận đi công tác đâu đó. Đây là giáo xứ mà những người giáo dân từ miền Bắc di cư vào, có truyền thống nấu rượu nuôi heo, nay cuộc sống đã khá lên, những người còn sinh sống bằng nghề này không còn nhiều. Có một số người con của Ba Làng theo con thuyền nhỏ, tìm chân trời mới khi thời cuộc thay đổi, nay đã định cư ở trời Mỹ trời Âu, chắc là vẫn không quên làn gió biển mằn mặn nơi quê nhà.

Buổi chiều, lững thững đi dạo trên phố, cảnh đẹp của thành phố ven biển làm tôi vui và nghĩ đến cuộc thi hoa hậu hoàn vũ 2008 sắp được diễn ra tại nơi này. Nhiều người đẹp cấp quốc gia sẽ đến đây thi thố tài năng. Tôi có thiện cảm với họ. Dù dành được các danh hiệu hay không, đã là thí sinh dự thi tôi thấy ai cũng ẩn chứa một nét đẹp nào đó. Đó là sự tự tin, cố gắng hoàn tất bài thi góp phần hình thành nên cuộc thi có tầm cỡ, đáp ứng sự ngưỡng mộ cái đẹp của nhiều người.

Cái đẹp trở nên có giá trị khi được sự thẩm định của con người. Một đóa hồng tươi thắm nở trên đỉnh núi hoang vắng thì cái đẹp của nó không có điểm tựa để đọng lại. Những người trân trọng cái đẹp cảm ơn tất cả những ai đã khám phá và làm cho cái đẹp nên hoàn thiện.

Con đường Trần Phú với hàng cây dương liễu được cắt tỉa vuông tròn khá đẹp. Tòa Giám mục Nha Trang vắng lặng nhưng toát ra một vẻ thanh bình, phía bên kia đường đối diện với bãi biển. Ly cà phê trên quán ven biển cùng những người bạn làm tôi thấy dễ chịu, tạm quên nỗi buồn trĩu nặng từ gia đình. Ở Sài Gòn càng ngày xích lô càng thưa dần, còn ở đây xe xích lô đẹp, thái độ tận tình và lúc nào cũng có làm tôi rất thích.

Nắng đã tắt, tôi rẽ vào nhà thờ đá dự lễ, còn gọi là nhà thờ núi vì nằm trên một ngọn núi. Ngôi thánh đường có lối kiến trúc khá đặc thù vì được hình thành từ những cục đá vuông vức, không sơn phết màu mè, chỉ có màu của đá. Lạ nhất là sườn núi chính là nhà hài cốt. Một giáo dân lớn tuổi cho biết: “Giáo xứ được hình thành cách đây 75 năm. Ban đầu nhà thờ xây đơn sơ trên núi; do mưa gió, sườn núi lở dần, sợ phần móng bị sụp, thế là nhà thờ được xây dựng bằng những viên đá cho vững chắc và ai đó có sáng kiến để những tấm bia mộ ghi tên người qua đời xếp quanh sườn núi, phía sau những tấm bia là khoảng nhỏ để hài cốt. Thân nhân cứ đứng trên con đường dốc đá mà cầu nguyện cho người đã khuất.”

Tôi nói với cha chánh xứ nhà thờ chánh tòa: “Khi nào cha được thăng chức, thế chỗ Đức cha Nho thì con lại ra đây chụp hình chung với cha nữa nhé!” Cha cười: “Hổng dám đâu! Không biết chừng Chúa lại cho tôi ra nằm cạnh Đức cha Nho thì sao!!”.

Tôi đến trước mộ Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nho ở bên cánh phải nhà thờ. Tôi nhìn thấy những tấm bảng cảm ơn Đức cha của một số bệnh nhân, tôi cũng thì thầm với vị giám mục qua đời vì bệnh: “Vì buồn, cái dạ dày của con hơi trục trặc, phải kiêng cay, chua, nước uống có ga……thế thì đời còn gì vui thêm! Đức cha cầu nguyện cho con nhé!”

Ngay sau đó, tôi cùng các bạn đi đến quán nem nướng nem chua, một món ăn đặc biệt tại Nha Trang, và lai rai một chút bia. Tôi tự hỏi: “Người ta không biết sống tiết độ rồi cứ cầu nguyện van xin thì có ích gì không? Hay là biết sống nề nếp, tiết độ thì yên tâm, chẳng cần phải cầu xin gì cho sức khỏe nữa?”

Chập choạng tối, chúng tôi đi cáp treo sang hòn ngọc Việt. Tôi tiếc vì không có được cảm giác lơ lửng giữa biển nếu đi cáp vào ban ngày. Một chút tự hào len lén vào lòng. Người ta đã đầu tư để biến hòn Tre của Nha Trang này thành khu vui chơi giải trí đúng tầm cỡ của nó. Nào nhạc nước, rạp chiếu phim bốn chiều, cửa hàng quà lưu niệm, quán ăn, khách sạn…mà tôi không đủ thời gian đi hết. Trong cái nhìn của tôi, nơi đây thanh lịch, rộng thoáng, sạch đẹp hơn cả khu Genting có casino của Malaysia nữa!

Người ta có thể sửa sang, chăm chút cho vẻ đẹp thiên nhiên bớt hoang dã, thêm mỹ miều, chứ không thể sửa đổi qui luật của tự nhiên. Những câu nói như: “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm” hay “Đội đá vá trời” hoặc “Đời mà sung sướng là do chúng ta…” tôi thấy chứa đậm lòng kiêu ngạo của con người. Đấng tạo hóa không cho mọc lên thì làm sao màu quả ớt lại đỏ đẹp đến thế! Nếu không có bàn tay của Người thì màu xanh của biển sao lại trải rộng cả chân trời? Những người vô thần quen chép miệng, cho rằng đó chỉ là tự nhiên mà thôi! Thật đáng tiếc!

Trong thời gian du lịch ở đây, một cô bạn gái đã đưa tôi đi nhiều nơi. Méo mó công việc, tôi nhờ chị đưa đến một trại xã hội. Trại ở đây cũng có những nét như các trường trại xã hội khác; trẻ mồ côi ở một dãy, người già ở một bên nhưng ở đây vắng lặng và ít đoàn ghé thăm hơn.

Chị còn đưa tôi đến gặp một bà mẹ trẻ, lưng gù. Đó là cô gái khoảng ba mươi tuổi, có một cục u lớn ở sau lưng. Cô tằng tịu với ai đó mà sinh ra được một thằng bé kháu khỉnh dễ thương. Một người trong gia đình đòi đuổi cô ra khỏi nhà, nhưng những người anh em khác lại cảm thông và tạo điều để cô nuôi con. Với cách suy nghĩ đã khác xưa, rộng lượng bao dung của gia đình làm cô được giải tỏa nỗi tủi nhục và đứa bé thỉnh thoảng mang lại tiếng cười trong một gia đình vắng vẻ.

Cách đây không lâu, tờ báo PL ở Sài Gòn đã đăng loạt bài viết về chuyện một số chị em đã bỏ tiền ra để có một đứa con dù là không có chồng. Với nhiều lý do lý giải về sự cô đơn, trống vắng của người phụ nữ không lập gia đình, cần có một người con ở bên cạnh để nhờ cậy, hủ hỉ lúc tuổi già. Những người đàn ông giúp họ có được kết quả ấy nhận được số tiền khoảng 300 usd rồi rút lui như một dịch vụ. Và các bài viết ấy cũng không đưa ra một quan điểm nào rõ rệt.

Sau loạt bài ấy, có nhiều câu hỏi nảy sinh trong lòng tôi: Giáo Hội có nghĩ gì về việc này không? Sinh con mà không có tình yêu hôn nhân người phụ nữ có chịu đựng được sự vất vả nhất là thiếu thốn tinh thần khi nuôi cháu bé? Những đứa trẻ không có đủ tình cha có được quân bình không? Những người mẹ không có đủ điều kiện nuôi con thì làm như thế có lỗi với bản thân đứa trẻ hay không? Tôi không xác định được quan điểm của mình nhưng chắc chắn người phụ nữ có đạo không bao giờ có ý nghĩ về điều ấy vì ngoài xã hội, họ còn sống trong một xứ đạo với sự quan tâm của linh mục và nhiều người. Các đoàn thể là môi trường thuận lợi để người sống độc thân thấy vui trong công việc phục vụ.

Nước biển trong xanh, bãi tắm sạch đẹp, những điểm du lịch ở Nha Trang còn nhiều chất thiên nhiên. Phong cách phục vụ của giới taxi, xích lô, người bán hàng ở chợ… làm tôi thấy vui, khác hẳn với một số nơi khác trên đất Việt.

Rời thành phố biển yên tĩnh để trở về Sài Gòn náo nhiệt, tôi nghĩ về biển: biển hiền lành, bao la như lòng mẹ; những cơn sóng biển dữ dội như sóng gió đờingười. Tôi thích hình ảnh Chúa Giêsu đưa tay lên làm cho sóng dữ phải lùi. Vâng, chỉ có Ngài mới làm cho sóng gió cuộc đời của chúng con được lặng yên mà thôi!