"Sự Bảo đảm Lớn nhất của sự Kiên trì trong Lời Chúa"
VATICAN (Zenit.org).- Bài huấn đức của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI trình bày trong buổi tiếp kiến chung hôm Thứ Tư hàng tuần 10-5, mà ngài đã dành để giải thích sự kế vị các tông đồ.
* * *
Anh Chị Em thân mến,
Trong những buổi tiếp kiến vừa qua chúng ta đã suy gẫm về Truyền Thống của Giáo Hội và chúng ta đã thấy rằng đó là sự hiện diện thường xuyên của lời và sự sống của Chúa Giêsu trong dân Người. Nhưng muốn hiện diện, Giáo Hội cần đến một người, một chứnh nhân. Như vậy, sinh ra sự hỗ tương: Một đàng, lời nói cần đến một người, nhưng đàng khác con người, chứng nhân, liên kết với lời đã được trao phó cho họ, vì họ không sáng chế. Sự hỗ tương này giữa các nội dung--Lời Chúa, sự sống của Chúa-và con người để truyền lại, là một đặc tánh của cấu trúc Giáo Hội, và hôm nay chúng ta muốn suy gẫm về phương diện cá thể này của Giáo Hội.
Chúa đã bắt đầu việc đó, như chúng ta thấy, khi triệu tập nhóm Mười Hai, những người đã biểu thị tương lai của Dân Chúa. Vì trung thành với mệnh lệnh nhận lãnh từ Chúa, trước hết nhóm Mười Hai, sau khi Chúa lên trời, đã bổ sung con số của mình khi chọn ông Matthias thay thế Juda (x. Cv 1:15-26), và sau các ngài kết hợp những người khác lần hồi vào những nhiệm vụ được giao phó cho các ngài để tiếp tục thừa tác vụ của các ngài.
Chính Đấng Phục Sinh đã kêu gọi Phaolô (x. Gal 1:1), nhưng Phaolô, mặc dầu sự kiện ngài được Chúa kêu gọi như một tông đồ, so sánh Tin Mừng của ngài với Tin Mừng của nhóm Mười Hai (x. ibid. 1:18), quan tâm truyền lại điều ngài đã nhận lãnh (x. ! Co. 11 :23; 15:3-4) và trong việc phân phối những nhiệm vụ thừa sai, được kết hợp với các tông đồ, cùng với những kẻ khác, ví dụ, Barnabas (x. Gat.2:9).
Đúng như lúc đầu của điều kiện [làm một] tông đồ, có một sự kêu gọi và một sự sai đi bởi Đấng Phục Sinh,, cũng như xảy sự kêu gọi và mời gọi tiếp theo đến những người khác, với sức mạnh của Thần Khí, bởi năng quyền của một người đã được đặt lên trong thừa tác vụ tông đồ. Đây là con đường theo đó thừa tác vụ sẽ tiếp tục, thừa tác vu đó, sau này, đã bắt đầu bởi thế hệ thứ hai, sẽ được gọi là thừa tác vụ giám mục, "episcopé. "
Có lẽ điều hữu ích là giải thích vắn tắt tiếng bishop có nghĩa gì. Đó là hình thức Italy ["vescovo"] của những tiếng Hy lạp "epicopos." Từ này qui chiếu về một người có một thị kiến từ trên, kẻ thấy với con tim. Như vây, trong thư thứ nhất của ngài, chính Thánh Phêrô gọi Chúa Giêsu là người bảo vệ và mục tử các linh hồn.; những kẻ kế vị các tông đồ sau đó được gọi là "bishops," "episcopoi."
Các ngài được giao phó nhiệm vụ của "episcopé." Nhiệm vụ đặc biệt này cuả bishop đực thực hiện từ từ với lòng tôn trọng đối với những sự bắt đầu cho tới khi lấy. hình thức đã được Ignatiô thành Antioch minh chứng rõ ràng, lúc bắt đầu thế kỷ thứ hai (x. "Ad Magnesios," 6, 1: PG 5, 668), của ba nhiệm vụ giám mục, linh mục và phó tế. Đó là một sự phát triển dược Thần Khí Chúa hướng dẫn, giúp Giáo Hội trong sự phân định về những hình thức đích thực của việc kế tiếp tông đồ, được định nghĩa còn tốt hơn giữa một sự đa dạng những kinh nghiệm và những hình thức đặc sủng và thừa tác vụ, hiện diện trong cộng đồng những lúc đầu.
Như vậy, sự kế tiếp trong nhiệm vụ giám mục được trình bày như sự liên tục của thừa tác vụ tông đồ, sự bảo đảm của tính kiên trì trong Truyền Thống tông đồ, trong lời và sự sống mà Chúa đã giao phó cho chúng ta. Sự liên kết giũa Tập đoàn các Giám Mục và cộng đồng nguyên thủy các tông đồ được hiểu hơn bao giờ hết, trong đường hướng liên tiếp lịc sử. Như chúng ta đã thấy, được kết hợp với nhóm Mười Hai trước hết có Matthias, và sau có Phaolô, và sau đó có Barnabas và sau cùng có những kẻ khác, cho tới sự hình thành trong thế hệ thứ hai hay thứ ba đến thừa tác vụ giám mục, Do đó, sự liên tục được diễn tả trong giây chuyền lịch sử này.
Và trong sự liên tục của sự kế tiếp, sự bảo đảm của tính kiên trì được gặp trong cộng đồng giáo hội, trong Tập đoàn tông đồ, được Chúa Giêsu qui tụ quanh mình. Nhưng sự liên tục này, mà chúng ta thấy trước trong sự liên tục lịch sử của các thừa tác viên, cũng phải được hiểu trong nghĩa thiêng liêng, vì sự kếp tiếp tông đồ trong thừa tác vụ được coi như nơi ưu tiên của hành động và sự truyền thông của Chúa Thánh Thần.
Một tiếng vang của những xác tín này có thể được thấy, ví dụ, trong văn bản của Irenaeus thành Lyon (nữa thế kỷ thứ hai): "Truyền Thống các Tông Đồ đã được bày tỏ cho thế giới phổ quát trong toàn thể Giáo Hội, và chúng ta có thể kể ra những người đã được đặt làm giám mục và kế vị các Tông Đồ cho tới chúng ta [...]
[Các tông đồ] ước muốn những người các ngài đã để lại như những kẻ kế vị các ngài phải nên 'trọn lành và không đáng trách' trong sự gì (1 Tm 3:2; Tt 1:6-7), hầu giao phó Huấn Quyền cho họ thay mình.: Nếu họ hành dộng đúng sẽ sinh hiệu quả lớn, nhưng nếu họ làm hỏng, sẽ là một tai họa lớn nhất" ("Adversus Haereses," III,3. 1:Tr 7, 848).
Sau đó, Irenaeus, khi trình bày mạng lưới kế tiếp tông đồ như là sự bảo đảm lớn nhất của tính kiên trì trong lời Chúa, tập trung vào Giáo Hội này, giữa "những giáo hội xưa nhất và được mọi người biết, Giáo Hội được xây dựng và thành lập tại Roma bởi hai Tông Đồ danh tiêng nhất Phêrô và Phaolô," bằng cách nhấn mạnh Truyền Thống của đức tin được công bố, đức tin đến với chúng ta qua các tông đồ và qua sự kế tiếp của các giám mục.
Như vậy, đối vơi Irenaeus và Giáo Hội phổ quát, sự kế tiếp giám mục của Giáo Hội Roma trở nên dấu chỉ,. tiêu chuẩn và sự bảo đảm của sự truyền lại liên tục đức tin tông đồ: "Điều cần thiết là mỗi Giáo Hội phải hoà hợp với Giáo Hội này, mà sự xây dựng được bảo đảm nhất-tôi nhắc tới mọi tín hữu của bất cứ nơi nào, bởi vì trong Giáo Hội này tất cả những kẻ được gặp mọi nơi đã giữ Truyền Thống tông đồ" {"Adversus Haereses," III, 3,2 : PG 7, 848}.
Sự kế tiếp tông đồ, được xác nhận do sự hiệp thông với sự kế tiếp của Giáo Hội tại Roma, do đó là tiêu chuẩn tính kiên trì của mỗi một trong các Giáo Hội trong Truyền Thống đức tin tông đồ chung, đức tin qua kênh này đã có khả năng đến với chúng ta từ những nguồn gốc: "Bởi thứ tự và sự kế tiếp này Truyền Thống đã đến với chúng ta, truyền thống đã khởi đầu bởi các Tông đồ. Và điều này chứng tỏ đầy đủ rằng chỉ có một đức tin sống động đến từ các Tông Đồ đã được giữ và truyền lại trong Giáo Hội cho tới ngày nay" (ibid., III, 3,3: PG 7, 851).
Theo những chứng từ này của Giáo Hội ngày xưa, sự phù hợp với giáo lý tông đồ của sự hiệp thông giáo hôi, ở tại sự trung thành với huấn giáo và thực hành của các tông đồ, qua các ngài được bảo đảm sự hiệp nhất lịch sử và thiêng liêng của Giáo Hội với Chúa Kitô. Sự kế tiếp tông đồ trong thừa tác vụ giám mục là con đường bảo đảm sự truyền thông trung thành của chứng từ tông đồ.
Điều các tông đồ biểu thị trong tương quan giữa Chúa Giêsu và Giáo Hội sơ khai, được diễn tả cách tương tự bởi sự kế tiếp thừa tác vụ trong tương quan giữa Giáo Hội sơ khai và Giáo Hội ngày nay. Đó không phải là một sự trùng hợp thuần túy vật chất; đúng hơn, đó là dụng cụ lịch sử Thần Khi sử dụng để làm hiện diện Chúa Giêsu, đầu của dân Người, qua Người họ được phong bởi thừa tác vụ nhờ sự đặt tay và sự cầu ngưyện của các giám mục.
Sau đó, qua sự kế tiếp tông đồ, Chúa Kitô đến với chúng ta: Người nói với chúng ta trong lời của các tông đồ và những kẻ kế vị các ngài, Người hành động trong các bí tích qua tay các ngài, cái nhìn của chúng ta được bao bọc trong cái nhìn của Người và làm cho chúng ta cảm thấy được yêu, được nhận trong tim Chúa. Và ngày nay cũng vậy, như lúc đầu, chính Chúa Kitô là mục tử và kẻ bảo vệ thật linh hồn chúng ta, Đấng mà chúng ta theo với lòng tin cậy, biết ơn và niềm vui lớn.
Cuối buổi tiếp kiến, Đức Thánh Cha chào những người hành hương trong bảy thứ tiếng. Trong tiếng Anh, ngài nói:
Trong bài giáo lý hôm nay, chúng ta quan sát thừa tác vụ các tông đồ tiếp tục qua những kẻ kế vị các ngài, các giám mục. Chính các tông đồ đã chỉ định những người khác thay thế các ngài và thực hiện công trình các ngài. Thánh Irenaeus, viết cuối thế kỷ thứ hai, liên kết truyền thống các tông đồ truyền lại với sự kế tiếp lịch sử của các giám mục trong các Giáo Hội các ngài đã thiết lập.
Irenaeus chỉ cách riêng tới Giáo Hội Roma, do các tông đồ Phêrô và Phaolô thành lập. Sự kế tiếp các giám mục trong Giáo Hội này có thể được thấy như dấu chỉ và tiêu chuẩn chắc chắn của sự truyền thông liên tiếp về đức tin tông đồ.
Do đó, ngài nói, mọi Giáo Hội khắp thế giới phải hòa hợp với Giáo Hội Roma ["Adversus Haereses" III, 3, 2).
Sự kiên trì của Giáo Hội trong truyền thông tông đồ như vậy được bảo đảm bởi sự liên tục giữa cộng đồng sơ khởi các tông đồ và Tập Đoàn Giám Mục. Qua sự kế tiếp tông đồ, Chúa Thánh Thần làm Chúa Kitô Phục Sinh hiện diện cho Giáo Hội Người trong thừa tác vụ của những người được phong để rao giảng Tin Mừng, cử hành các bí tích và phục vụ như những mục tử của đàn chiên Người.
Tôi vui mừng chào những người hành hương nói tiếng Anh hiện diện trong buổi tiếp kiến này, cách riêng những người đến từ Anh Quốc, Gia Nã Đại và Hoa Kỳ. Trên tất cả anh chị em tôi cầu xin những phúc lành của Chúa Kitô Phục Sinh và cầu chúc anh chị em một thời gian rất thích thú tại Roma.
VATICAN (Zenit.org).- Bài huấn đức của Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI trình bày trong buổi tiếp kiến chung hôm Thứ Tư hàng tuần 10-5, mà ngài đã dành để giải thích sự kế vị các tông đồ.
* * *
Anh Chị Em thân mến,
Trong những buổi tiếp kiến vừa qua chúng ta đã suy gẫm về Truyền Thống của Giáo Hội và chúng ta đã thấy rằng đó là sự hiện diện thường xuyên của lời và sự sống của Chúa Giêsu trong dân Người. Nhưng muốn hiện diện, Giáo Hội cần đến một người, một chứnh nhân. Như vậy, sinh ra sự hỗ tương: Một đàng, lời nói cần đến một người, nhưng đàng khác con người, chứng nhân, liên kết với lời đã được trao phó cho họ, vì họ không sáng chế. Sự hỗ tương này giữa các nội dung--Lời Chúa, sự sống của Chúa-và con người để truyền lại, là một đặc tánh của cấu trúc Giáo Hội, và hôm nay chúng ta muốn suy gẫm về phương diện cá thể này của Giáo Hội.
Chúa đã bắt đầu việc đó, như chúng ta thấy, khi triệu tập nhóm Mười Hai, những người đã biểu thị tương lai của Dân Chúa. Vì trung thành với mệnh lệnh nhận lãnh từ Chúa, trước hết nhóm Mười Hai, sau khi Chúa lên trời, đã bổ sung con số của mình khi chọn ông Matthias thay thế Juda (x. Cv 1:15-26), và sau các ngài kết hợp những người khác lần hồi vào những nhiệm vụ được giao phó cho các ngài để tiếp tục thừa tác vụ của các ngài.
Chính Đấng Phục Sinh đã kêu gọi Phaolô (x. Gal 1:1), nhưng Phaolô, mặc dầu sự kiện ngài được Chúa kêu gọi như một tông đồ, so sánh Tin Mừng của ngài với Tin Mừng của nhóm Mười Hai (x. ibid. 1:18), quan tâm truyền lại điều ngài đã nhận lãnh (x. ! Co. 11 :23; 15:3-4) và trong việc phân phối những nhiệm vụ thừa sai, được kết hợp với các tông đồ, cùng với những kẻ khác, ví dụ, Barnabas (x. Gat.2:9).
Đúng như lúc đầu của điều kiện [làm một] tông đồ, có một sự kêu gọi và một sự sai đi bởi Đấng Phục Sinh,, cũng như xảy sự kêu gọi và mời gọi tiếp theo đến những người khác, với sức mạnh của Thần Khí, bởi năng quyền của một người đã được đặt lên trong thừa tác vụ tông đồ. Đây là con đường theo đó thừa tác vụ sẽ tiếp tục, thừa tác vu đó, sau này, đã bắt đầu bởi thế hệ thứ hai, sẽ được gọi là thừa tác vụ giám mục, "episcopé. "
Có lẽ điều hữu ích là giải thích vắn tắt tiếng bishop có nghĩa gì. Đó là hình thức Italy ["vescovo"] của những tiếng Hy lạp "epicopos." Từ này qui chiếu về một người có một thị kiến từ trên, kẻ thấy với con tim. Như vây, trong thư thứ nhất của ngài, chính Thánh Phêrô gọi Chúa Giêsu là người bảo vệ và mục tử các linh hồn.; những kẻ kế vị các tông đồ sau đó được gọi là "bishops," "episcopoi."
Các ngài được giao phó nhiệm vụ của "episcopé." Nhiệm vụ đặc biệt này cuả bishop đực thực hiện từ từ với lòng tôn trọng đối với những sự bắt đầu cho tới khi lấy. hình thức đã được Ignatiô thành Antioch minh chứng rõ ràng, lúc bắt đầu thế kỷ thứ hai (x. "Ad Magnesios," 6, 1: PG 5, 668), của ba nhiệm vụ giám mục, linh mục và phó tế. Đó là một sự phát triển dược Thần Khí Chúa hướng dẫn, giúp Giáo Hội trong sự phân định về những hình thức đích thực của việc kế tiếp tông đồ, được định nghĩa còn tốt hơn giữa một sự đa dạng những kinh nghiệm và những hình thức đặc sủng và thừa tác vụ, hiện diện trong cộng đồng những lúc đầu.
Như vậy, sự kế tiếp trong nhiệm vụ giám mục được trình bày như sự liên tục của thừa tác vụ tông đồ, sự bảo đảm của tính kiên trì trong Truyền Thống tông đồ, trong lời và sự sống mà Chúa đã giao phó cho chúng ta. Sự liên kết giũa Tập đoàn các Giám Mục và cộng đồng nguyên thủy các tông đồ được hiểu hơn bao giờ hết, trong đường hướng liên tiếp lịc sử. Như chúng ta đã thấy, được kết hợp với nhóm Mười Hai trước hết có Matthias, và sau có Phaolô, và sau đó có Barnabas và sau cùng có những kẻ khác, cho tới sự hình thành trong thế hệ thứ hai hay thứ ba đến thừa tác vụ giám mục, Do đó, sự liên tục được diễn tả trong giây chuyền lịch sử này.
Và trong sự liên tục của sự kế tiếp, sự bảo đảm của tính kiên trì được gặp trong cộng đồng giáo hội, trong Tập đoàn tông đồ, được Chúa Giêsu qui tụ quanh mình. Nhưng sự liên tục này, mà chúng ta thấy trước trong sự liên tục lịch sử của các thừa tác viên, cũng phải được hiểu trong nghĩa thiêng liêng, vì sự kếp tiếp tông đồ trong thừa tác vụ được coi như nơi ưu tiên của hành động và sự truyền thông của Chúa Thánh Thần.
Một tiếng vang của những xác tín này có thể được thấy, ví dụ, trong văn bản của Irenaeus thành Lyon (nữa thế kỷ thứ hai): "Truyền Thống các Tông Đồ đã được bày tỏ cho thế giới phổ quát trong toàn thể Giáo Hội, và chúng ta có thể kể ra những người đã được đặt làm giám mục và kế vị các Tông Đồ cho tới chúng ta [...]
[Các tông đồ] ước muốn những người các ngài đã để lại như những kẻ kế vị các ngài phải nên 'trọn lành và không đáng trách' trong sự gì (1 Tm 3:2; Tt 1:6-7), hầu giao phó Huấn Quyền cho họ thay mình.: Nếu họ hành dộng đúng sẽ sinh hiệu quả lớn, nhưng nếu họ làm hỏng, sẽ là một tai họa lớn nhất" ("Adversus Haereses," III,3. 1:Tr 7, 848).
Sau đó, Irenaeus, khi trình bày mạng lưới kế tiếp tông đồ như là sự bảo đảm lớn nhất của tính kiên trì trong lời Chúa, tập trung vào Giáo Hội này, giữa "những giáo hội xưa nhất và được mọi người biết, Giáo Hội được xây dựng và thành lập tại Roma bởi hai Tông Đồ danh tiêng nhất Phêrô và Phaolô," bằng cách nhấn mạnh Truyền Thống của đức tin được công bố, đức tin đến với chúng ta qua các tông đồ và qua sự kế tiếp của các giám mục.
Như vậy, đối vơi Irenaeus và Giáo Hội phổ quát, sự kế tiếp giám mục của Giáo Hội Roma trở nên dấu chỉ,. tiêu chuẩn và sự bảo đảm của sự truyền lại liên tục đức tin tông đồ: "Điều cần thiết là mỗi Giáo Hội phải hoà hợp với Giáo Hội này, mà sự xây dựng được bảo đảm nhất-tôi nhắc tới mọi tín hữu của bất cứ nơi nào, bởi vì trong Giáo Hội này tất cả những kẻ được gặp mọi nơi đã giữ Truyền Thống tông đồ" {"Adversus Haereses," III, 3,2 : PG 7, 848}.
Sự kế tiếp tông đồ, được xác nhận do sự hiệp thông với sự kế tiếp của Giáo Hội tại Roma, do đó là tiêu chuẩn tính kiên trì của mỗi một trong các Giáo Hội trong Truyền Thống đức tin tông đồ chung, đức tin qua kênh này đã có khả năng đến với chúng ta từ những nguồn gốc: "Bởi thứ tự và sự kế tiếp này Truyền Thống đã đến với chúng ta, truyền thống đã khởi đầu bởi các Tông đồ. Và điều này chứng tỏ đầy đủ rằng chỉ có một đức tin sống động đến từ các Tông Đồ đã được giữ và truyền lại trong Giáo Hội cho tới ngày nay" (ibid., III, 3,3: PG 7, 851).
Theo những chứng từ này của Giáo Hội ngày xưa, sự phù hợp với giáo lý tông đồ của sự hiệp thông giáo hôi, ở tại sự trung thành với huấn giáo và thực hành của các tông đồ, qua các ngài được bảo đảm sự hiệp nhất lịch sử và thiêng liêng của Giáo Hội với Chúa Kitô. Sự kế tiếp tông đồ trong thừa tác vụ giám mục là con đường bảo đảm sự truyền thông trung thành của chứng từ tông đồ.
Điều các tông đồ biểu thị trong tương quan giữa Chúa Giêsu và Giáo Hội sơ khai, được diễn tả cách tương tự bởi sự kế tiếp thừa tác vụ trong tương quan giữa Giáo Hội sơ khai và Giáo Hội ngày nay. Đó không phải là một sự trùng hợp thuần túy vật chất; đúng hơn, đó là dụng cụ lịch sử Thần Khi sử dụng để làm hiện diện Chúa Giêsu, đầu của dân Người, qua Người họ được phong bởi thừa tác vụ nhờ sự đặt tay và sự cầu ngưyện của các giám mục.
Sau đó, qua sự kế tiếp tông đồ, Chúa Kitô đến với chúng ta: Người nói với chúng ta trong lời của các tông đồ và những kẻ kế vị các ngài, Người hành động trong các bí tích qua tay các ngài, cái nhìn của chúng ta được bao bọc trong cái nhìn của Người và làm cho chúng ta cảm thấy được yêu, được nhận trong tim Chúa. Và ngày nay cũng vậy, như lúc đầu, chính Chúa Kitô là mục tử và kẻ bảo vệ thật linh hồn chúng ta, Đấng mà chúng ta theo với lòng tin cậy, biết ơn và niềm vui lớn.
Cuối buổi tiếp kiến, Đức Thánh Cha chào những người hành hương trong bảy thứ tiếng. Trong tiếng Anh, ngài nói:
Trong bài giáo lý hôm nay, chúng ta quan sát thừa tác vụ các tông đồ tiếp tục qua những kẻ kế vị các ngài, các giám mục. Chính các tông đồ đã chỉ định những người khác thay thế các ngài và thực hiện công trình các ngài. Thánh Irenaeus, viết cuối thế kỷ thứ hai, liên kết truyền thống các tông đồ truyền lại với sự kế tiếp lịch sử của các giám mục trong các Giáo Hội các ngài đã thiết lập.
Irenaeus chỉ cách riêng tới Giáo Hội Roma, do các tông đồ Phêrô và Phaolô thành lập. Sự kế tiếp các giám mục trong Giáo Hội này có thể được thấy như dấu chỉ và tiêu chuẩn chắc chắn của sự truyền thông liên tiếp về đức tin tông đồ.
Do đó, ngài nói, mọi Giáo Hội khắp thế giới phải hòa hợp với Giáo Hội Roma ["Adversus Haereses" III, 3, 2).
Sự kiên trì của Giáo Hội trong truyền thông tông đồ như vậy được bảo đảm bởi sự liên tục giữa cộng đồng sơ khởi các tông đồ và Tập Đoàn Giám Mục. Qua sự kế tiếp tông đồ, Chúa Thánh Thần làm Chúa Kitô Phục Sinh hiện diện cho Giáo Hội Người trong thừa tác vụ của những người được phong để rao giảng Tin Mừng, cử hành các bí tích và phục vụ như những mục tử của đàn chiên Người.
Tôi vui mừng chào những người hành hương nói tiếng Anh hiện diện trong buổi tiếp kiến này, cách riêng những người đến từ Anh Quốc, Gia Nã Đại và Hoa Kỳ. Trên tất cả anh chị em tôi cầu xin những phúc lành của Chúa Kitô Phục Sinh và cầu chúc anh chị em một thời gian rất thích thú tại Roma.